Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 99: Hiến thân

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Lúc Mịch Nhi vừa dứt lời, cả người cô liền sững sờ.Cô chợt cảm thấy kề sát chỗ bắp đùi mình, có một cái gì đó mềm mềm đang từ từ trở nên cứng rắn, nó bành trướng ngẩng đầu lên, tỏa ra độ nóng như lửa, cách quần áo chân Mịch Nhi cứng đờ cũng nóng."Không —— không thể nào ——" Ánh mắt Mịch Nhi cũng không dám nhìn xuống, thu hồi tay xâm nhập trong quần áo anh, cô lẩm bẩm nói, "Em không có làm cái gì, làm sao anh, làm sao sẽ ——"Mịch Nhi cảm nhận được bộ phận thân dưới của Liên Tĩnh Bạch dùng hành động thực tế kiên quyết phản bác câu vừa rồi "Không được" kia của cô, nó vẫn không thay đổi trở về hình dáng ban đầu mà rực cháy sức sống, nhưng chân cô vẫn cứng ngắc duy trì cùng một cái động tác lại rất khó chịu. . . . . .Mịch Nhi chậm rãi kéo thân thể rút lui, lộ ra quần ngủ của Liên Tĩnh Bạch "trại nhỏ" dựng đứng lên. Chỉ bằng một cái liếc mắt, kích thước và độ cứng không tầm thường, không biết, bộ mặt thật là dạng gì?Cô rất muốn trông thấy nó!Hoang đường, đầu Mịch Nhi liền nổi lên một suy nghĩ như vậy, dù thế nào cũng không gạt đi được.Cô chính là một bác sĩ, nên đối xử bình đẳng giữa nam và nữ, trước kia là bởi vì anh phản đối mãnh liệt mà từ trước đến nay không tiếp nhận nam khoa (*), nhưng cô có tò mò đối với vật thể chân thật đấy!(*):là ngành khoa học chuyên nghiên cứu về bệnh đàn ôngMịch Nhi cắn môi, dù sao tác dụng phụ của thuốc mê sẽ làm anh rất mệt mỏi rất khó tỉnh lại, cô hoạt động như thế nào cũng sẽ không đánh thức anh; dù thế nào đi nữa bọn họ sớm hay muộn cũng phải kết hôn, loại bộ phận này liên quan đến tương lai cô "tính phúc", cô xem trước nó một chút, hẳn không có quan trọng chứ? D.D.L.Q.DMịch Nhi le lưỡi một cái, chắp tay trước ngực, nhỏ giọng thỉnh cầu trước mặt Liên Tĩnh Bạch nói: " Anh Tiểu Bạch, xin hỏi anh có đồng ý vì khoa học hiến thân hay không, để cho em chuyển hóa lý luận thành thực tế, làm cho anh một cuộc kiểm tra nam khoa?"Liên Tĩnh Bạch không nhúc nhích tiếp tục ngủ mê man, dưới tác dụng của thuốc mê tối hôm qua, thân thể anh hết sức cần nghỉ ngơi, hoàn toàn không nghe được bất kỳ lời nói nào, cũng không làm ra bất kì phản ứng nào."A, anh không nói chuyện chính là đồng ý nha! Em muốn bắt đầu rồi!"Mịch Nhi lại tự mình quyết định, trong lòng rùng mình, cô cẩn thận sắp xếp vị trí cơ thể Liên Tĩnh Bạch, sau đó trên mặt cười trộm, nhanh chóng chuẩn bị xong các loại dụng cụ y học, tiếp theo đeo bao tay vào bàn tay, mười ngón tay liền hoạt động mở ra th*n d*** của anh.Một lớp quần ngủ rất nhanh bị Mịch Nhi cởi xuống trong nháy mắt, nhưng cho dù cô đã chuẩn bị tâm lý, cũng cho dù cô thật sự mang tâm trạng nghiên cứu khoa học thuần khiết, khi đối mặt với lớp tiếp theo sát q**n l*t, nhìn thấy được vải nhô lên thật cao lồi ra hình viên đạn, Mịch Nhi vẫn không nhịn được trợn tròn đôi mắt, kinh hãi hô một tiếng.Không thể nào, nhìn nó như vậy, cũng là con vật khổng lồ như thế, anh Tiểu Bạch rốt cuộc thì trổ mã lúc nào ra vũ khí cỡ lớn như vậy, đây là size bình thường sao ——

Lúc Mịch Nhi vừa dứt lời, cả người cô liền sững sờ.

Cô chợt cảm thấy kề sát chỗ bắp đùi mình, có một cái gì đó mềm mềm đang từ từ trở nên cứng rắn, nó bành trướng ngẩng đầu lên, tỏa ra độ nóng như
lửa, cách quần áo chân Mịch Nhi cứng đờ cũng nóng.

"Không ——
không thể nào ——" Ánh mắt Mịch Nhi cũng không dám nhìn xuống, thu hồi
tay xâm nhập trong quần áo anh, cô lẩm bẩm nói, "Em không có làm cái gì, làm sao anh, làm sao sẽ ——"

Mịch Nhi cảm nhận được bộ phận thân
dưới của Liên Tĩnh Bạch dùng hành động thực tế kiên quyết phản bác câu
vừa rồi "Không được" kia của cô, nó vẫn không thay đổi trở về hình dáng
ban đầu mà rực cháy sức sống, nhưng chân cô vẫn cứng ngắc duy trì cùng
một cái động tác lại rất khó chịu. . . . . .

Mịch Nhi chậm rãi
kéo thân thể rút lui, lộ ra quần ngủ của Liên Tĩnh Bạch "trại nhỏ" dựng
đứng lên. Chỉ bằng một cái liếc mắt, kích thước và độ cứng không tầm
thường, không biết, bộ mặt thật là dạng gì?

Cô rất muốn trông thấy nó!

Hoang đường, đầu Mịch Nhi liền nổi lên một suy nghĩ như vậy, dù thế nào cũng không gạt đi được.

Cô chính là một bác sĩ, nên đối xử bình đẳng giữa nam và nữ, trước kia là
bởi vì anh phản đối mãnh liệt mà từ trước đến nay không tiếp nhận nam
khoa (*), nhưng cô có tò mò đối với vật thể chân thật đấy!

(*):là ngành khoa học chuyên nghiên cứu về bệnh đàn ông

Mịch Nhi cắn môi, dù sao tác dụng phụ của thuốc mê sẽ làm anh rất mệt mỏi
rất khó tỉnh lại, cô hoạt động như thế nào cũng sẽ không đánh thức anh;
dù thế nào đi nữa bọn họ sớm hay muộn cũng phải kết hôn, loại bộ phận
này liên quan đến tương lai cô "tính phúc", cô xem trước nó một chút,
hẳn không có quan trọng chứ? D.D.L.Q.D

Mịch Nhi le lưỡi một cái,
chắp tay trước ngực, nhỏ giọng thỉnh cầu trước mặt Liên Tĩnh Bạch nói: " Anh Tiểu Bạch, xin hỏi anh có đồng ý vì khoa học hiến thân hay không,
để cho em chuyển hóa lý luận thành thực tế, làm cho anh một cuộc kiểm
tra nam khoa?"

Liên Tĩnh Bạch không nhúc nhích tiếp tục ngủ mê
man, dưới tác dụng của thuốc mê tối hôm qua, thân thể anh hết sức cần
nghỉ ngơi, hoàn toàn không nghe được bất kỳ lời nói nào, cũng không làm
ra bất kì phản ứng nào.

"A, anh không nói chuyện chính là đồng ý nha! Em muốn bắt đầu rồi!"

Mịch Nhi lại tự mình quyết định, trong lòng rùng mình, cô cẩn thận sắp xếp
vị trí cơ thể Liên Tĩnh Bạch, sau đó trên mặt cười trộm, nhanh chóng
chuẩn bị xong các loại dụng cụ y học, tiếp theo đeo bao tay vào bàn tay, mười ngón tay liền hoạt động mở ra th*n d*** của anh.

Một lớp
quần ngủ rất nhanh bị Mịch Nhi cởi xuống trong nháy mắt, nhưng cho dù cô đã chuẩn bị tâm lý, cũng cho dù cô thật sự mang tâm trạng nghiên cứu
khoa học thuần khiết, khi đối mặt với lớp tiếp theo sát q**n l*t, nhìn
thấy được vải nhô lên thật cao lồi ra hình viên đạn, Mịch Nhi vẫn không
nhịn được trợn tròn đôi mắt, kinh hãi hô một tiếng.

Không thể
nào, nhìn nó như vậy, cũng là con vật khổng lồ như thế, anh Tiểu Bạch
rốt cuộc thì trổ mã lúc nào ra vũ khí cỡ lớn như vậy, đây là size bình
thường sao ——

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Lúc Mịch Nhi vừa dứt lời, cả người cô liền sững sờ.Cô chợt cảm thấy kề sát chỗ bắp đùi mình, có một cái gì đó mềm mềm đang từ từ trở nên cứng rắn, nó bành trướng ngẩng đầu lên, tỏa ra độ nóng như lửa, cách quần áo chân Mịch Nhi cứng đờ cũng nóng."Không —— không thể nào ——" Ánh mắt Mịch Nhi cũng không dám nhìn xuống, thu hồi tay xâm nhập trong quần áo anh, cô lẩm bẩm nói, "Em không có làm cái gì, làm sao anh, làm sao sẽ ——"Mịch Nhi cảm nhận được bộ phận thân dưới của Liên Tĩnh Bạch dùng hành động thực tế kiên quyết phản bác câu vừa rồi "Không được" kia của cô, nó vẫn không thay đổi trở về hình dáng ban đầu mà rực cháy sức sống, nhưng chân cô vẫn cứng ngắc duy trì cùng một cái động tác lại rất khó chịu. . . . . .Mịch Nhi chậm rãi kéo thân thể rút lui, lộ ra quần ngủ của Liên Tĩnh Bạch "trại nhỏ" dựng đứng lên. Chỉ bằng một cái liếc mắt, kích thước và độ cứng không tầm thường, không biết, bộ mặt thật là dạng gì?Cô rất muốn trông thấy nó!Hoang đường, đầu Mịch Nhi liền nổi lên một suy nghĩ như vậy, dù thế nào cũng không gạt đi được.Cô chính là một bác sĩ, nên đối xử bình đẳng giữa nam và nữ, trước kia là bởi vì anh phản đối mãnh liệt mà từ trước đến nay không tiếp nhận nam khoa (*), nhưng cô có tò mò đối với vật thể chân thật đấy!(*):là ngành khoa học chuyên nghiên cứu về bệnh đàn ôngMịch Nhi cắn môi, dù sao tác dụng phụ của thuốc mê sẽ làm anh rất mệt mỏi rất khó tỉnh lại, cô hoạt động như thế nào cũng sẽ không đánh thức anh; dù thế nào đi nữa bọn họ sớm hay muộn cũng phải kết hôn, loại bộ phận này liên quan đến tương lai cô "tính phúc", cô xem trước nó một chút, hẳn không có quan trọng chứ? D.D.L.Q.DMịch Nhi le lưỡi một cái, chắp tay trước ngực, nhỏ giọng thỉnh cầu trước mặt Liên Tĩnh Bạch nói: " Anh Tiểu Bạch, xin hỏi anh có đồng ý vì khoa học hiến thân hay không, để cho em chuyển hóa lý luận thành thực tế, làm cho anh một cuộc kiểm tra nam khoa?"Liên Tĩnh Bạch không nhúc nhích tiếp tục ngủ mê man, dưới tác dụng của thuốc mê tối hôm qua, thân thể anh hết sức cần nghỉ ngơi, hoàn toàn không nghe được bất kỳ lời nói nào, cũng không làm ra bất kì phản ứng nào."A, anh không nói chuyện chính là đồng ý nha! Em muốn bắt đầu rồi!"Mịch Nhi lại tự mình quyết định, trong lòng rùng mình, cô cẩn thận sắp xếp vị trí cơ thể Liên Tĩnh Bạch, sau đó trên mặt cười trộm, nhanh chóng chuẩn bị xong các loại dụng cụ y học, tiếp theo đeo bao tay vào bàn tay, mười ngón tay liền hoạt động mở ra th*n d*** của anh.Một lớp quần ngủ rất nhanh bị Mịch Nhi cởi xuống trong nháy mắt, nhưng cho dù cô đã chuẩn bị tâm lý, cũng cho dù cô thật sự mang tâm trạng nghiên cứu khoa học thuần khiết, khi đối mặt với lớp tiếp theo sát q**n l*t, nhìn thấy được vải nhô lên thật cao lồi ra hình viên đạn, Mịch Nhi vẫn không nhịn được trợn tròn đôi mắt, kinh hãi hô một tiếng.Không thể nào, nhìn nó như vậy, cũng là con vật khổng lồ như thế, anh Tiểu Bạch rốt cuộc thì trổ mã lúc nào ra vũ khí cỡ lớn như vậy, đây là size bình thường sao ——

Chương 99: Hiến thân