8h sáng. Bước vào cổng công ti với tâm trạng hồi hộp. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm. Quả thực là tôi c*̃ng không phải là người nhút nhát gì, nhưng là ma mới nên có chút bối rối. Cái này thì ai c*̃ng vậy mà. Lạ nước lạ cái! Bảo tôi thích nghi ngay thì quả là...ác!! Đúng là công ti lớn. Bước chân vào là đã cảm thấy máy lạnh phả đến tận lỗ chân lông . Nhìn các nhân viên ở đây người nào người nấy chỉn chu, lịch sự. Rồi tôi lại quay sang đối chiếu với mình: Áo phông màu trắng đơn giản, quần jeans ống côn và đôi xuồng tầm 7 phân. Quả là có chút giản dị. Nhưng tôi vẫn thích đơn giản thế này hơn. Ít nhất thì c*̃ng không gây sự chú ý lắm. Nhỉ? Rồi tôi bước đến phía đại sảnh, hỏi một cô trực điện thoại ở đó: - Xin hỏi phòng tổng giám đốc ở đâu ạ ? Cô gái trẻ nhìn tôi soi xét làm tôi có chút khó chịu. Chỉ là hỏi đường thôi việc gì phải nhìn như thế chứ…
Chương 9: Làm bạn gái anh nhé?
Đừng Để Sói Ăn ThịtTác giả: FlyTruyện Ngôn Tình8h sáng. Bước vào cổng công ti với tâm trạng hồi hộp. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm. Quả thực là tôi c*̃ng không phải là người nhút nhát gì, nhưng là ma mới nên có chút bối rối. Cái này thì ai c*̃ng vậy mà. Lạ nước lạ cái! Bảo tôi thích nghi ngay thì quả là...ác!! Đúng là công ti lớn. Bước chân vào là đã cảm thấy máy lạnh phả đến tận lỗ chân lông . Nhìn các nhân viên ở đây người nào người nấy chỉn chu, lịch sự. Rồi tôi lại quay sang đối chiếu với mình: Áo phông màu trắng đơn giản, quần jeans ống côn và đôi xuồng tầm 7 phân. Quả là có chút giản dị. Nhưng tôi vẫn thích đơn giản thế này hơn. Ít nhất thì c*̃ng không gây sự chú ý lắm. Nhỉ? Rồi tôi bước đến phía đại sảnh, hỏi một cô trực điện thoại ở đó: - Xin hỏi phòng tổng giám đốc ở đâu ạ ? Cô gái trẻ nhìn tôi soi xét làm tôi có chút khó chịu. Chỉ là hỏi đường thôi việc gì phải nhìn như thế chứ… Ngày qua ngày, anh chàng thư sinh Phan Nguyên c*̃ng đã say tôi như điếu đổ. Hằng ngày đến rước tôi đi làm và đưa tôi về. Mua đồ cho tôi, đưa tôi đi ăn và tất nhiên là anh ta sẽ trả tiền. Thật là quá hài lòng. Đây gọi là: Tuy tôi không cao nhưng người khác c*̃ng phải ngước nhìn". Đám con gái hâm mộ Phan Nguyên thấy anh ta có vẻ thích tôi thì ra sức thêm mắm dặm muối vào mấy câu chuyện phiếm liên quan giữa tôi và anh. Điều này làm tôi thích thú vô c*̀ng, đây là lần đầu tiên tôi được làm người nổi tiếng, thật quá tuyệt vời.- Thư kí Trinh! Tôi đã nghe chuyện giữa cô và Nguyên.Tên biến thái mỉm cười nói với tôi.- Có liên quan gì đến anh không?Quân chống tay lên bàn tựa cằm mình vào đấy rồi lại nở một nụ cười đểu giả:- Có. Tôi rất không hài lòng.- Lí do?- Cô là thư kí c*̉a tôi. Trong công ti có lời ra tiếng vào như thế thật khiến tôi có chút mất mặt.Hứ. Mặc xác nhà anh chứ. Tôi khịt mũi rồi nói:- Ồ! Vậy sao? Tôi rất vui vì đã làm anh mất mặt.Tường Quân mặt mày tím ngắt làm tôi muốn nhảy đến ôm hôn hắn. Anh ta mà cứ giữ mãi cái vẻ mặt tức tối như thế này thì đời tôi đúng là không còn gì vui hơn.Anh ta như không chịu thua vội bước đến phía bàn làm việc c*̉a tôi. Tôi nghĩ chắc ngày mai phải bảo thợ làm cho anh ta một cái lồng rồi úp vào khu vực làm việc c*̉a anh ta là anh ta không đi lại tùy tiện được nữa. Ý kiến này thật tuyệt vời. Nhưng tôi còn chưa kịp reo lên chữ wonderful thì khuôn mặt c*̉a anh ta đã cận kề:- Cô chẳng biết nể nang cấp trên gì cả.Tôi thu người ra phía sau và nói:- Nếu anh thôi ngay những cái trò biến thái này lại thì tôi có thể suy nghĩ về câu nói c*̉a anh.Quân nhoẻn miệng cười rồi đưa cánh tay rắn chắc ra sau cổ tôi. Con mẹ nhà anh! Anh thích gì nữa? Rồi anh ta dùng lực và kéo đầu tôi về lấy ngón trỏ đặt lên môi tôi nói giọng khàn khàn:- Tôi không thể không làm thế này.Thế rồi anh ta lại hôn tôi. Hứ! Hôn thôi chứ gì? Dù sao thì tôi c*̃ng đã quá quen rồi vả lại đây c*̃ng không phải lần đầu tiên tôi hôn người khác. Thế là tôi đáp lại nụ hôn c*̉a anh ta.Hà hà, nhìn cái bản mặt ngạc nhiên c*̉a anh ta kìa. Trò này c*̃ mèm rồi tổng giám đốc c*̉a tôi ơi! Nhưng ánh mắt anh ta lại trở lại vẻ ranh mãnh khiến tôi có chút bất an:- Tốt! Cô được lên lever.Cái quái gì thế? Thưởng cấp độ cho tôi à ý gì? Sao không thưởng tiền cho tôi có phải thiết thực hơn không?Rồi tôi thấy phía trước ngực mình hơi chật. Tôi cố đưa mặt xuống và suýt giết người khi bàn tay anh ta đang đặt vào đó. Thế là không phải suy nghĩ gì nữa, tôi với tay lấy cái bút trên bàn chọc lấy chọc để vào lưng tên biền thái này khiến hắn nhảy tưng tưng. Hứ, cho dù hắn có trình diễn tiết mục nhảy trước mặt tôi thi tôi c*̃ng quyết không tha cho hắn. Tôi nghiến răng ken két:- Hôm nay anh chết chắc với tôi rồi.Rồi tôi nhảy ra khỏi chỗ và chồm lên người anh ta ra sức túm tóc, rồi tạt tai, rồi cấu, rồi cắn... nói chung là đủ các thể loại, đủ các môn võ kết hợp. Trời ơi! Tôi thấy mình giỏi quá. Tại sao lại có thể sáng chế ra những công phu tuyệt đỉnh như thế này được? Tường Quân la oai oái:- Dừng lại ngay. A!!!- Cho anh chết này, anh vừa làm gì hả?- Tôi làm gì? Tăng lever cho cô đấy thôi.- Này thì lever này!Tôi vừa nói vừa thúc cho anh ta một c*̀i trỏ vào lưng. Hoan hô. Cái này thật tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ đánh người đã tay như thế này. Giờ thì tôi đã được cảm thụ cái cảm giác đánh giặc c*̉a ông cha ta ngày xưa. Khí thế ngút trời, lòng căm hận tận xương tận tủy vỡ òa như ong vỡ tổ. Vui quá, vui quá...Đúng lúc tôi đang lên cao độ c*̉a lòng căm hận thì...Cạch!!Là Phan Nguyên. Anh ta vào mà chẳng gõ cửa cái gì cả. Tư thế c*̉a tôi với Tường Quân trông rất phản cảm. Trong khi đó quần ào c*̉a tôi và anh ta còn xộc xệch như vừa làm chuyện gì. Trời ạ. Nhìn cái vẻ mặt đăc ý c*̉a Tường Quân kìa. Có phải là anh ta vẫn còn "đói" không? Tôi còn chưa kịp cho tên biến thái kia một nắm đấm thì Nguyên đã nói với giọng ngại ngùng:- Có vẻ như hai người đang bận?Chỉ cần nghe có thế thôi tôi hốt hoảng chạy đến kéo tay Nguyên ra khỏi căn phòng chết tiệt kia và nói:- Không có chuyện gì đâu! Thật đấy.Nguyên mỉm cười. Thần thánh ơi, tại sao anh ta lúc nào c*̃ng tỏ ra nho nhã và điềm đạm thế chứ? Tôi không phục, tôi không phục khi bị thua trước vẻ thư sinh c*̉a anh ta.- Yên tâm đi. Anh không hiểu lầm đâu.Amen. Được thế thì còn gì bằng. Tôi mắt long lanh rồi hôn chụt một cái vào má phải c*̉a Nguyên khiến anh chàng đứng cả người. Chính tôi c*̃ng thấy lạ vì hành động c*̉a mình nữa mà. Nguyên đỏ mặt quay đi giấu cảm xúc ngượng ngùng. Trời ơi! Nhìn anh ta tôi có cảm giác mình c*̃ng biến thái giống tên ếch ộp kia rồi. Tôi muốn ôm, tôi muốn hôn, tôi muốn...- Làm bạn gái anh nhé?Đầu óc tôi hoa cả lên sau câu nói này. Phải mất 5 giây tôi mới đưa tay lên và cấu lấy cấu để vào mặt mình khiến Phan Nguyên hốt hoảng:- Tuyết Trinh! Em sao thế?Tôi đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn anh khiến anh càng lo lắng hơn. Đây có phải là mơ không?- Em đừng làm anh sợ. Nếu em không thích thì c*̃ng không cần trả lời anh đâu.Ai bảo là tôi không thích? Tôi chỉ đang vận khí công cho máu lên não thôi. Tôi sắp chết vì nhịp tim tăng đột ngột rồi. Không không, tôi không thể chế được, nếu tôi chết thì Phan Nguyên c*̉a tôi sẽ là tội phạm giết người. Rồi tôi ôm chầm lấy anh nói trong niềm vui sướng:- Em đồng ý!!Tôi c*̃ng có thể cảm nhận được sự vui sướng c*̉a Phan Nguyên đang dâng trào trên ánh mắt. Cuộc đời ơi!! Tôi có bạn trai rồi này. Haha.Khi chúng tôi "thề non hẹn biển", nói mấy câu sến sến với nhau xong thì tôi đi vào trong phòng và chuẩn bị tính số liệu cho bảng thống kê sắp tới. Vừa đóng được cái cửa giọng nói đáng ghét c*̉a Tường Quân lại vang lên:- Tôi biết rồi nhá!Biết cái c*̣c c nhà anh. Tôi lườm lấy lườm để vào khuôn mặt xước xát c*̉a anh ta. Trông kìa, mái tóc c*̉a anh ta còn dựng ngược lên nhìn rất nghệ thuật. Ôi tác phẩm c*̉a ai mà đẹp thế này? Tuyết Trinh chứ ai. Tôi muốn ưỡn ngực và tự tung hô mình. Tôi nói:- Anh biết là tốt. Tôi đã có bạn trai. Xin đừng quấy rầy chúng tôi.Tường Quân nói với vẻ mặt thản nhiên làm tôi liên tưởng mặt anh ta đến cái bia đỡ đạn. Phải bắn, phải bắn, hoot hoot hoot....:- 84C!!Tôi quay ra nhìn anh ta với vẻ mặt kì dị. Như thấy được nỗi khúc mắc khắc trên mặt tôi, anh ta cười cợt giải thích về câu nói mang đầy vẻ khiêu khích vừa rồi:- Tôi biết chuyện này. 84C!!!Tên biến thái kia, sói đội lốt người. thì ra không phải anh ta biết cái chuyện tôi có bạn trai mà anh ta biết số đo vòng một c*̉a tôi.Hạ lưu!! Bỉ ổi!Tôi chửi mẹ anh, tôi chửi cái dòng máu sói gian ác c*̉a tổ tiên anh, tôi chửi anh...Bây giờ tôi thấy hối hận rồi. Hối hận vì năm xưa đã không chăm học môn hóa để chế ra thuốc nổ TNT. Tôi ấp ủ ước mơ hoài bão được nhìn thấy cái công ti và nhà c*̉a anh ta tự dưng BÙM một tiếng đơn giản và....trở thành đống cát bụi một cách c*̃ng rất đơn giản.
Ngày qua ngày, anh chàng thư sinh Phan Nguyên c*̃ng đã say tôi như điếu đổ. Hằng ngày đến rước tôi đi làm và đưa tôi về. Mua đồ cho tôi, đưa tôi đi ăn và tất nhiên
là anh ta sẽ trả tiền. Thật là quá hài lòng. Đây gọi là: Tuy
tôi không cao nhưng người khác c*̃ng phải ngước nhìn". Đám con
gái hâm mộ Phan Nguyên thấy anh ta có vẻ thích tôi thì ra sức
thêm mắm dặm muối vào mấy câu chuyện phiếm liên quan giữa tôi
và anh. Điều này làm tôi thích thú vô c*̀ng, đây là lần đầu
tiên tôi được làm người nổi tiếng, thật quá tuyệt vời.
- Thư kí Trinh! Tôi đã nghe chuyện giữa cô và Nguyên.
Tên biến thái mỉm cười nói với tôi.
- Có liên quan gì đến anh không?
Quân chống tay lên bàn tựa cằm mình vào đấy rồi lại nở một nụ cười đểu giả:
- Có. Tôi rất không hài lòng.
- Lí do?
- Cô là thư kí c*̉a tôi. Trong công ti có lời ra tiếng vào như thế thật khiến tôi có chút mất mặt.
Hứ. Mặc xác nhà anh chứ. Tôi khịt mũi rồi nói:
- Ồ! Vậy sao? Tôi rất vui vì đã làm anh mất mặt.
Tường Quân mặt mày tím ngắt làm tôi muốn nhảy đến ôm hôn hắn.
Anh ta mà cứ giữ mãi cái vẻ mặt tức tối như thế này thì đời tôi đúng là không còn gì vui hơn.
Anh ta như không chịu thua vội bước đến phía bàn làm việc c*̉a
tôi. Tôi nghĩ chắc ngày mai phải bảo thợ làm cho anh ta một cái lồng rồi úp vào khu vực làm việc c*̉a anh ta là anh ta không đi lại tùy tiện được nữa. Ý kiến này thật tuyệt vời. Nhưng tôi
còn chưa kịp reo lên chữ wonderful thì khuôn mặt c*̉a anh ta đã
cận kề:
- Cô chẳng biết nể nang cấp trên gì cả.
Tôi thu người ra phía sau và nói:
- Nếu anh thôi ngay những cái trò biến thái này lại thì tôi có thể suy nghĩ về câu nói c*̉a anh.
Quân nhoẻn miệng cười rồi đưa cánh tay rắn chắc ra sau cổ tôi.
Con mẹ nhà anh! Anh thích gì nữa? Rồi anh ta dùng lực và kéo
đầu tôi về lấy ngón trỏ đặt lên môi tôi nói giọng khàn khàn:
- Tôi không thể không làm thế này.
Thế rồi anh ta lại hôn tôi. Hứ! Hôn thôi chứ gì? Dù sao thì tôi
c*̃ng đã quá quen rồi vả lại đây c*̃ng không phải lần đầu tiên
tôi hôn người khác. Thế là tôi đáp lại nụ hôn c*̉a anh ta.
Hà hà, nhìn cái bản mặt ngạc nhiên c*̉a anh ta kìa. Trò này
c*̃ mèm rồi tổng giám đốc c*̉a tôi ơi! Nhưng ánh mắt anh ta lại
trở lại vẻ ranh mãnh khiến tôi có chút bất an:
- Tốt! Cô được lên lever.
Cái quái gì thế? Thưởng cấp độ cho tôi à ý gì? Sao không thưởng tiền cho tôi có phải thiết thực hơn không?
Rồi tôi thấy phía trước ngực mình hơi chật. Tôi cố đưa mặt
xuống và suýt giết người khi bàn tay anh ta đang đặt vào đó.
Thế là không phải suy nghĩ gì nữa, tôi với tay lấy cái bút
trên bàn chọc lấy chọc để vào lưng tên biền thái này khiến
hắn nhảy tưng tưng. Hứ, cho dù hắn có trình diễn tiết mục
nhảy trước mặt tôi thi tôi c*̃ng quyết không tha cho hắn. Tôi
nghiến răng ken két:
- Hôm nay anh chết chắc với tôi rồi.
Rồi tôi nhảy ra khỏi chỗ và chồm lên người anh ta ra sức túm
tóc, rồi tạt tai, rồi cấu, rồi cắn... nói chung là đủ các
thể loại, đủ các môn võ kết hợp. Trời ơi! Tôi thấy mình giỏi
quá. Tại sao lại có thể sáng chế ra những công phu tuyệt đỉnh
như thế này được? Tường Quân la oai oái:
- Dừng lại ngay. A!!!
- Cho anh chết này, anh vừa làm gì hả?
- Tôi làm gì? Tăng lever cho cô đấy thôi.
- Này thì lever này!
Tôi vừa nói vừa thúc cho anh ta một c*̀i trỏ vào lưng. Hoan hô.
Cái này thật tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ đánh người đã tay như
thế này. Giờ thì tôi đã được cảm thụ cái cảm giác đánh giặc c*̉a ông cha ta ngày xưa. Khí thế ngút trời, lòng căm hận tận
xương tận tủy vỡ òa như ong vỡ tổ. Vui quá, vui quá...
Đúng lúc tôi đang lên cao độ c*̉a lòng căm hận thì...
Cạch!!
Là Phan Nguyên. Anh ta vào mà chẳng gõ cửa cái gì cả. Tư thế
c*̉a tôi với Tường Quân trông rất phản cảm. Trong khi đó quần ào c*̉a tôi và anh ta còn xộc xệch như vừa làm chuyện gì. Trời
ạ. Nhìn cái vẻ mặt đăc ý c*̉a Tường Quân kìa. Có phải là anh
ta vẫn còn "đói" không? Tôi còn chưa kịp cho tên biến thái kia
một nắm đấm thì Nguyên đã nói với giọng ngại ngùng:
- Có vẻ như hai người đang bận?
Chỉ cần nghe có thế thôi tôi hốt hoảng chạy đến kéo tay Nguyên ra khỏi căn phòng chết tiệt kia và nói:
- Không có chuyện gì đâu! Thật đấy.
Nguyên mỉm cười. Thần thánh ơi, tại sao anh ta lúc nào c*̃ng tỏ
ra nho nhã và điềm đạm thế chứ? Tôi không phục, tôi không phục
khi bị thua trước vẻ thư sinh c*̉a anh ta.
- Yên tâm đi. Anh không hiểu lầm đâu.
Amen. Được thế thì còn gì bằng. Tôi mắt long lanh rồi hôn chụt
một cái vào má phải c*̉a Nguyên khiến anh chàng đứng cả người. Chính tôi c*̃ng thấy lạ vì hành động c*̉a mình nữa mà. Nguyên
đỏ mặt quay đi giấu cảm xúc ngượng ngùng. Trời ơi! Nhìn anh ta
tôi có cảm giác mình c*̃ng biến thái giống tên ếch ộp kia rồi. Tôi muốn ôm, tôi muốn hôn, tôi muốn...
- Làm bạn gái anh nhé?
Đầu óc tôi hoa cả lên sau câu nói này. Phải mất 5 giây tôi mới
đưa tay lên và cấu lấy cấu để vào mặt mình khiến Phan Nguyên
hốt hoảng:
- Tuyết Trinh! Em sao thế?
Tôi đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn anh khiến anh càng lo lắng hơn. Đây có phải là mơ không?
- Em đừng làm anh sợ. Nếu em không thích thì c*̃ng không cần trả lời anh đâu.
Ai bảo là tôi không thích? Tôi chỉ đang vận khí công cho máu lên
não thôi. Tôi sắp chết vì nhịp tim tăng đột ngột rồi. Không
không, tôi không thể chế được, nếu tôi chết thì Phan Nguyên c*̉a
tôi sẽ là tội phạm giết người. Rồi tôi ôm chầm lấy anh nói
trong niềm vui sướng:
- Em đồng ý!!
Tôi c*̃ng có thể cảm nhận được sự vui sướng c*̉a Phan Nguyên đang dâng trào trên ánh mắt. Cuộc đời ơi!! Tôi có bạn trai rồi này. Haha.
Khi chúng tôi "thề non hẹn biển", nói mấy câu sến sến với nhau
xong thì tôi đi vào trong phòng và chuẩn bị tính số liệu cho
bảng thống kê sắp tới. Vừa đóng được cái cửa giọng nói đáng
ghét c*̉a Tường Quân lại vang lên:
- Tôi biết rồi nhá!
Biết cái c*̣c c nhà anh. Tôi lườm lấy lườm để vào khuôn mặt
xước xát c*̉a anh ta. Trông kìa, mái tóc c*̉a anh ta còn dựng
ngược lên nhìn rất nghệ thuật. Ôi tác phẩm c*̉a ai mà đẹp thế
này? Tuyết Trinh chứ ai. Tôi muốn ưỡn ngực và tự tung hô mình.
Tôi nói:
- Anh biết là tốt. Tôi đã có bạn trai. Xin đừng quấy rầy chúng tôi.
Tường Quân nói với vẻ mặt thản nhiên làm tôi liên tưởng mặt anh ta đến cái bia đỡ đạn. Phải bắn, phải bắn, hoot hoot hoot....:
- 84C!!
Tôi quay ra nhìn anh ta với vẻ mặt kì dị. Như thấy được nỗi
khúc mắc khắc trên mặt tôi, anh ta cười cợt giải thích về câu
nói mang đầy vẻ khiêu khích vừa rồi:
- Tôi biết chuyện này. 84C!!!
Tên biến thái kia, sói đội lốt người. thì ra không phải anh ta
biết cái chuyện tôi có bạn trai mà anh ta biết số đo vòng một
c*̉a tôi.
Hạ lưu!! Bỉ ổi!
Tôi chửi mẹ anh, tôi chửi cái dòng máu sói gian ác c*̉a tổ tiên anh, tôi chửi anh...
Bây giờ tôi thấy hối hận rồi. Hối hận vì năm xưa đã không chăm
học môn hóa để chế ra thuốc nổ TNT. Tôi ấp ủ ước mơ hoài bão
được nhìn thấy cái công ti và nhà c*̉a anh ta tự dưng BÙM một
tiếng đơn giản và....trở thành đống cát bụi một cách c*̃ng
rất đơn giản.
Đừng Để Sói Ăn ThịtTác giả: FlyTruyện Ngôn Tình8h sáng. Bước vào cổng công ti với tâm trạng hồi hộp. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm. Quả thực là tôi c*̃ng không phải là người nhút nhát gì, nhưng là ma mới nên có chút bối rối. Cái này thì ai c*̃ng vậy mà. Lạ nước lạ cái! Bảo tôi thích nghi ngay thì quả là...ác!! Đúng là công ti lớn. Bước chân vào là đã cảm thấy máy lạnh phả đến tận lỗ chân lông . Nhìn các nhân viên ở đây người nào người nấy chỉn chu, lịch sự. Rồi tôi lại quay sang đối chiếu với mình: Áo phông màu trắng đơn giản, quần jeans ống côn và đôi xuồng tầm 7 phân. Quả là có chút giản dị. Nhưng tôi vẫn thích đơn giản thế này hơn. Ít nhất thì c*̃ng không gây sự chú ý lắm. Nhỉ? Rồi tôi bước đến phía đại sảnh, hỏi một cô trực điện thoại ở đó: - Xin hỏi phòng tổng giám đốc ở đâu ạ ? Cô gái trẻ nhìn tôi soi xét làm tôi có chút khó chịu. Chỉ là hỏi đường thôi việc gì phải nhìn như thế chứ… Ngày qua ngày, anh chàng thư sinh Phan Nguyên c*̃ng đã say tôi như điếu đổ. Hằng ngày đến rước tôi đi làm và đưa tôi về. Mua đồ cho tôi, đưa tôi đi ăn và tất nhiên là anh ta sẽ trả tiền. Thật là quá hài lòng. Đây gọi là: Tuy tôi không cao nhưng người khác c*̃ng phải ngước nhìn". Đám con gái hâm mộ Phan Nguyên thấy anh ta có vẻ thích tôi thì ra sức thêm mắm dặm muối vào mấy câu chuyện phiếm liên quan giữa tôi và anh. Điều này làm tôi thích thú vô c*̀ng, đây là lần đầu tiên tôi được làm người nổi tiếng, thật quá tuyệt vời.- Thư kí Trinh! Tôi đã nghe chuyện giữa cô và Nguyên.Tên biến thái mỉm cười nói với tôi.- Có liên quan gì đến anh không?Quân chống tay lên bàn tựa cằm mình vào đấy rồi lại nở một nụ cười đểu giả:- Có. Tôi rất không hài lòng.- Lí do?- Cô là thư kí c*̉a tôi. Trong công ti có lời ra tiếng vào như thế thật khiến tôi có chút mất mặt.Hứ. Mặc xác nhà anh chứ. Tôi khịt mũi rồi nói:- Ồ! Vậy sao? Tôi rất vui vì đã làm anh mất mặt.Tường Quân mặt mày tím ngắt làm tôi muốn nhảy đến ôm hôn hắn. Anh ta mà cứ giữ mãi cái vẻ mặt tức tối như thế này thì đời tôi đúng là không còn gì vui hơn.Anh ta như không chịu thua vội bước đến phía bàn làm việc c*̉a tôi. Tôi nghĩ chắc ngày mai phải bảo thợ làm cho anh ta một cái lồng rồi úp vào khu vực làm việc c*̉a anh ta là anh ta không đi lại tùy tiện được nữa. Ý kiến này thật tuyệt vời. Nhưng tôi còn chưa kịp reo lên chữ wonderful thì khuôn mặt c*̉a anh ta đã cận kề:- Cô chẳng biết nể nang cấp trên gì cả.Tôi thu người ra phía sau và nói:- Nếu anh thôi ngay những cái trò biến thái này lại thì tôi có thể suy nghĩ về câu nói c*̉a anh.Quân nhoẻn miệng cười rồi đưa cánh tay rắn chắc ra sau cổ tôi. Con mẹ nhà anh! Anh thích gì nữa? Rồi anh ta dùng lực và kéo đầu tôi về lấy ngón trỏ đặt lên môi tôi nói giọng khàn khàn:- Tôi không thể không làm thế này.Thế rồi anh ta lại hôn tôi. Hứ! Hôn thôi chứ gì? Dù sao thì tôi c*̃ng đã quá quen rồi vả lại đây c*̃ng không phải lần đầu tiên tôi hôn người khác. Thế là tôi đáp lại nụ hôn c*̉a anh ta.Hà hà, nhìn cái bản mặt ngạc nhiên c*̉a anh ta kìa. Trò này c*̃ mèm rồi tổng giám đốc c*̉a tôi ơi! Nhưng ánh mắt anh ta lại trở lại vẻ ranh mãnh khiến tôi có chút bất an:- Tốt! Cô được lên lever.Cái quái gì thế? Thưởng cấp độ cho tôi à ý gì? Sao không thưởng tiền cho tôi có phải thiết thực hơn không?Rồi tôi thấy phía trước ngực mình hơi chật. Tôi cố đưa mặt xuống và suýt giết người khi bàn tay anh ta đang đặt vào đó. Thế là không phải suy nghĩ gì nữa, tôi với tay lấy cái bút trên bàn chọc lấy chọc để vào lưng tên biền thái này khiến hắn nhảy tưng tưng. Hứ, cho dù hắn có trình diễn tiết mục nhảy trước mặt tôi thi tôi c*̃ng quyết không tha cho hắn. Tôi nghiến răng ken két:- Hôm nay anh chết chắc với tôi rồi.Rồi tôi nhảy ra khỏi chỗ và chồm lên người anh ta ra sức túm tóc, rồi tạt tai, rồi cấu, rồi cắn... nói chung là đủ các thể loại, đủ các môn võ kết hợp. Trời ơi! Tôi thấy mình giỏi quá. Tại sao lại có thể sáng chế ra những công phu tuyệt đỉnh như thế này được? Tường Quân la oai oái:- Dừng lại ngay. A!!!- Cho anh chết này, anh vừa làm gì hả?- Tôi làm gì? Tăng lever cho cô đấy thôi.- Này thì lever này!Tôi vừa nói vừa thúc cho anh ta một c*̀i trỏ vào lưng. Hoan hô. Cái này thật tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ đánh người đã tay như thế này. Giờ thì tôi đã được cảm thụ cái cảm giác đánh giặc c*̉a ông cha ta ngày xưa. Khí thế ngút trời, lòng căm hận tận xương tận tủy vỡ òa như ong vỡ tổ. Vui quá, vui quá...Đúng lúc tôi đang lên cao độ c*̉a lòng căm hận thì...Cạch!!Là Phan Nguyên. Anh ta vào mà chẳng gõ cửa cái gì cả. Tư thế c*̉a tôi với Tường Quân trông rất phản cảm. Trong khi đó quần ào c*̉a tôi và anh ta còn xộc xệch như vừa làm chuyện gì. Trời ạ. Nhìn cái vẻ mặt đăc ý c*̉a Tường Quân kìa. Có phải là anh ta vẫn còn "đói" không? Tôi còn chưa kịp cho tên biến thái kia một nắm đấm thì Nguyên đã nói với giọng ngại ngùng:- Có vẻ như hai người đang bận?Chỉ cần nghe có thế thôi tôi hốt hoảng chạy đến kéo tay Nguyên ra khỏi căn phòng chết tiệt kia và nói:- Không có chuyện gì đâu! Thật đấy.Nguyên mỉm cười. Thần thánh ơi, tại sao anh ta lúc nào c*̃ng tỏ ra nho nhã và điềm đạm thế chứ? Tôi không phục, tôi không phục khi bị thua trước vẻ thư sinh c*̉a anh ta.- Yên tâm đi. Anh không hiểu lầm đâu.Amen. Được thế thì còn gì bằng. Tôi mắt long lanh rồi hôn chụt một cái vào má phải c*̉a Nguyên khiến anh chàng đứng cả người. Chính tôi c*̃ng thấy lạ vì hành động c*̉a mình nữa mà. Nguyên đỏ mặt quay đi giấu cảm xúc ngượng ngùng. Trời ơi! Nhìn anh ta tôi có cảm giác mình c*̃ng biến thái giống tên ếch ộp kia rồi. Tôi muốn ôm, tôi muốn hôn, tôi muốn...- Làm bạn gái anh nhé?Đầu óc tôi hoa cả lên sau câu nói này. Phải mất 5 giây tôi mới đưa tay lên và cấu lấy cấu để vào mặt mình khiến Phan Nguyên hốt hoảng:- Tuyết Trinh! Em sao thế?Tôi đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn anh khiến anh càng lo lắng hơn. Đây có phải là mơ không?- Em đừng làm anh sợ. Nếu em không thích thì c*̃ng không cần trả lời anh đâu.Ai bảo là tôi không thích? Tôi chỉ đang vận khí công cho máu lên não thôi. Tôi sắp chết vì nhịp tim tăng đột ngột rồi. Không không, tôi không thể chế được, nếu tôi chết thì Phan Nguyên c*̉a tôi sẽ là tội phạm giết người. Rồi tôi ôm chầm lấy anh nói trong niềm vui sướng:- Em đồng ý!!Tôi c*̃ng có thể cảm nhận được sự vui sướng c*̉a Phan Nguyên đang dâng trào trên ánh mắt. Cuộc đời ơi!! Tôi có bạn trai rồi này. Haha.Khi chúng tôi "thề non hẹn biển", nói mấy câu sến sến với nhau xong thì tôi đi vào trong phòng và chuẩn bị tính số liệu cho bảng thống kê sắp tới. Vừa đóng được cái cửa giọng nói đáng ghét c*̉a Tường Quân lại vang lên:- Tôi biết rồi nhá!Biết cái c*̣c c nhà anh. Tôi lườm lấy lườm để vào khuôn mặt xước xát c*̉a anh ta. Trông kìa, mái tóc c*̉a anh ta còn dựng ngược lên nhìn rất nghệ thuật. Ôi tác phẩm c*̉a ai mà đẹp thế này? Tuyết Trinh chứ ai. Tôi muốn ưỡn ngực và tự tung hô mình. Tôi nói:- Anh biết là tốt. Tôi đã có bạn trai. Xin đừng quấy rầy chúng tôi.Tường Quân nói với vẻ mặt thản nhiên làm tôi liên tưởng mặt anh ta đến cái bia đỡ đạn. Phải bắn, phải bắn, hoot hoot hoot....:- 84C!!Tôi quay ra nhìn anh ta với vẻ mặt kì dị. Như thấy được nỗi khúc mắc khắc trên mặt tôi, anh ta cười cợt giải thích về câu nói mang đầy vẻ khiêu khích vừa rồi:- Tôi biết chuyện này. 84C!!!Tên biến thái kia, sói đội lốt người. thì ra không phải anh ta biết cái chuyện tôi có bạn trai mà anh ta biết số đo vòng một c*̉a tôi.Hạ lưu!! Bỉ ổi!Tôi chửi mẹ anh, tôi chửi cái dòng máu sói gian ác c*̉a tổ tiên anh, tôi chửi anh...Bây giờ tôi thấy hối hận rồi. Hối hận vì năm xưa đã không chăm học môn hóa để chế ra thuốc nổ TNT. Tôi ấp ủ ước mơ hoài bão được nhìn thấy cái công ti và nhà c*̉a anh ta tự dưng BÙM một tiếng đơn giản và....trở thành đống cát bụi một cách c*̃ng rất đơn giản.