Tác giả:

Hàn Ích Dương là một người đã lên chức chú bác từ lâu. Anh có ba đứa cháu luôn miệng gọi anh là bác, gọi đến mức anh cảm thấy như mình lớn tuổi thật rồi. Lớn tuổi là sự thực, nhưng anh vẫn còn độc thân. Lớn tuổi và độc thân vốn chẳng liên quan gì nhau. Ai nói đàn ông lớn tuổi nhất định phải lập gia đình? Đứng trên góc nhìn của một chuyên gia xã hội học mà nói, người độc thân lớn tuổi đang có chiều hướng tăng cao, nó làm ảnh hưởng trạng thái cân bằng của xã hội. Do đó, lớn tuổi mà chưa lập gia đình là có tội. Mọi việc không chỉ ngừng ở đó. Trong mắt ông Hàn bà Hàn, anh không chỉ có tội, mà còn bất hiếu. Hàn Ích Dương từ đứa con ưu tú nhất của ba mẹ trở thành đối tượng khiến ông bà đau đầu. Tuy bất mãn vì điều này, nhưng mỗi khi Hàn Ích Dương bị bà Hàn dạy bảo, anh cũng cảm thấy mình hơi bất hiếu. Hiện nay, bà Hàn đang chạy theo trào lưu của giới trẻ. Thỉnh thoảng bà sẽ thốt ra một hai từ lóng trên mạng gọi con mình. Bà hay dùng từ "Trai ế" để hình dung về anh, rồi gắn cho anh biệt danh…

Chương 6

Thiếu Tướng Ế VợTác giả: Tùy Hầu ChâuTruyện Ngôn TìnhHàn Ích Dương là một người đã lên chức chú bác từ lâu. Anh có ba đứa cháu luôn miệng gọi anh là bác, gọi đến mức anh cảm thấy như mình lớn tuổi thật rồi. Lớn tuổi là sự thực, nhưng anh vẫn còn độc thân. Lớn tuổi và độc thân vốn chẳng liên quan gì nhau. Ai nói đàn ông lớn tuổi nhất định phải lập gia đình? Đứng trên góc nhìn của một chuyên gia xã hội học mà nói, người độc thân lớn tuổi đang có chiều hướng tăng cao, nó làm ảnh hưởng trạng thái cân bằng của xã hội. Do đó, lớn tuổi mà chưa lập gia đình là có tội. Mọi việc không chỉ ngừng ở đó. Trong mắt ông Hàn bà Hàn, anh không chỉ có tội, mà còn bất hiếu. Hàn Ích Dương từ đứa con ưu tú nhất của ba mẹ trở thành đối tượng khiến ông bà đau đầu. Tuy bất mãn vì điều này, nhưng mỗi khi Hàn Ích Dương bị bà Hàn dạy bảo, anh cũng cảm thấy mình hơi bất hiếu. Hiện nay, bà Hàn đang chạy theo trào lưu của giới trẻ. Thỉnh thoảng bà sẽ thốt ra một hai từ lóng trên mạng gọi con mình. Bà hay dùng từ "Trai ế" để hình dung về anh, rồi gắn cho anh biệt danh… "Đau ở đâu?" Trình Điện Điện ngồi xổm xuống, cô lo lắng nhìn đứa bé. Thấy đứa bé giả vờ đau hù mình, cô nghiêm mặt răn dạy, "Em đụng chị mới đúng chứ!""Không đúng." Đứa bé trả lời quả quyết, "Em là con nít, chị là người lớn, con nít làm sao đụng được người lớn."Đúng là kiểu suy luận của trẻ con.  "Được rồi, em mau đi tìm ba mẹ đi." Trình Điện Điện nói.Cậu bé nháy mắt với Trình Điện Điện rồi bỏ đi.Trình Điện Điện vòng qua khúc cua lại thấy một cậu bé đang nhón chân xem cá trong hồ, cô bước lại xoa đầu cậu bé, "Tại sao còn chưa đi tìm ba mẹ?"  Cậu bé chậm rãi xoay đầu, tuy mặc đồ giống nhau nhưng đứa bé này và đứa bé ban nãy nhìn khá khác nhau. Cậu bé nhíu mày, "Em quen chị?"Trình Điện Điện có chút xấu hổ, "Xin lỗi em.""Không sao." Cậu bé ngoảnh đầu ngắm bầy cá đủ màu sắc trong hồ. Đúng lúc này, một giọng nói khá quen thuộc truyền tới, "Ngưu Ngưu, Bì Bì, hai cháu ở đâu thế?"Xem ra hai đứa bé này là sinh đôi. Trình Điện Điện còn chưa định thần thì hai tay cô đã bị người khác kéo lấy. Trình Điện Điện trông thấy bà Hàn đứng trước mặt cô, "Chào cháu Trình, trùng hợp quá.""Chào bà Hàn."  “Gọi bác được rồi.”  “Dạ, bác…”  Cũng trong lúc này, một người phụ nữ trông giống bảo mẫu ôm cậu bé ban nãy quay lại, một bảo mẫu khác ẳm một cô bé đi ra, cô bé vừa cầm di động vừa nói, "Bà nội, ông nội hỏi bà nội bỏ trốn khỏi nhà, chừng nào mới chịu về?"Cô bé phát âm không rõ nhưng Trình Điện Điện nghe hiểu.Bà Hàn cười toe toét, "Con nít nói linh tinh, con đừng nghe nó."Trình Điện Điện mỉm cười, "Bạn con đang chờ bên trong. Con xin phép đi trước."Bà Hàn bồng Ngưu Ngưu đang xem cá lên, "Khi nào cháu Trình... Điện Điện rảnh rỗi, đến nhà bác chơi nhé."Trình Điện Điện không biết phải trả lời thế nào, cô cười cười nhìn ba đứa bé sinh ba của Hàn gia, "Đáng yêu quá!"  "Cám ơn." Chỉ có mỗi cô bé Đường Đường nghe khen dễ thương là thích trả lời. Bì Bì ở bên cạnh hừ một tiếng coi thường Đường Đường, rồi cau mặt ghét bỏ. Còn "quý ông" Ngưu Ngưu đẹp trai lại trầm tư đánh giá Trình Điện Điện một lượt từ trên xuống dưới.Bà Hàn và hai bảo mẫu đưa ba đứa bé về. Trước khi đi, bà Hàn kêu ba đứa bé chào tạm biệt cô.  Nghe giọng nói mềm mại của trẻ con, Trình Điện Điện cảm thấy thư thái hẳn. Cô nghiêng đầu vẫy tay chào theo đến lúc họ biến mất. Khi cô xoay người, Trình Minh Dương đã đứng gần đó nhìn cô.Trình Điện Điện há hốc miệng kinh ngạc, cô nói máy móc, "Hi."  Trình Minh Dương tựa người vào tường, trên đầu anh ta là một bức tranh sơn dầu hình thiếu nữ. Anh ta giơ di động lên với cô, nói hết sức tự nhiên, "Tôi tưởng em không muốn trả tiền nên bỏ trốn."Trình Điện Điện cười, "Đúng đấy, không ngờ lại bị bọn anh phát hiện."Cô dùng từ "bọn anh", chứ không phải "anh". Nụ cười trên mặt Trình Minh Dương thoáng cứng lại, anh không nói tiếng nào đi thẳng vào trong.Dùng bữa xong, Trình Điện Điện đi thanh toán, tay phải Triệu Mẫn vỗ lưng chồng sắp cưới Trình Minh Dương, cô ta nói, "Điện Điện, để Minh Dương tính đi."Trình Điện Điện vừa rút thẻ vừa nói, "Như thế sao được. Mấy ngày sắp tới, bọn cậu chỉ cần ăn uống ngon lành, đi chơi vui vẻ thôi, mình sẽ chi hết."  Như mọi lần đi cùng Mẫn Mẫn, Trình Điện Điện luôn là người trả tiền, sau đó chi mãi cũng thành thói quen của cô.Trình Điện Điện đưa thẻ cho thu ngân nhưng một thẻ khác bất ngờ truyền lên từ đằng sau cô, "Để tôi trả."Thu ngân đã quá quen với trường hợp này. Cô ta mỉm cười với Trình Điện Điện, "Việc trả tiền nên dành cho quý ông."  Thu ngân nhận thẻ của Trình Minh Dương. Vài giây sau, cô ta kinh ngạc ngẩng đầu, "Phòng ăn của mọi người đã được thanh toán."Trình Điện Điện không hiểu.Lúc này, quản lý đi tới giải thích, "Bà Hàn đã thanh toán hết. Vừa nãy do em giao ca với Tiểu Phân nên không biết."Trình Điện Điện đau đầu, không biết giải quyết thế nào.  Ngày hôm nay để không mất mặt theo đúng lời ba dạy, cô đã mượn xe của đồng nghiệp trong tòa soạn. Đồng nghiệp này là con nhà giàu nên xe của anh ta là mẫu BMWs nhập khẩu mới nhất.Triệu Mẫn và Trình Minh Dương ngồi ghế sau. Trình Điện Điện mở máy điều hòa, cô hỏi họ, "Đặt khách sạn chưa? Nếu chưa thì có thể đến khách sạn của bạn mình.""Đặt rồi." Triệu Mẫn nói, "Khách sạn Tứ Quý nằm gần đây."Trình Điện Điện "ừ" một tiếng rồi thôi. Cô nói tiếp, "Vậy để mình chở hai người qua đó.""Cám ơn cậu, Điện Điện."Trình Điện Điện đáp, "Không có gì."  Thoáng chốc, trong xe lâm vào trầm mặc. Trình Điện Điện im lặng lái xe. Chiếc xe này cô chỉ mới chạy vài lần nên không quen lắm, vì vậy cô cố gắng tập trung giữ tốc độ ổn định.Triệu Mẫn đột nhiên hỏi cô, "Điện Điện, xe này ba cậu đưa cậu chạy hả?"Phía trước là đèn đỏ, Trình Điện Điện dừng xe. "Không phải, xe này của bạn mình.""Bạn cậu là ai mà chạy xe đắt tiền thế?" Triệu Mẫn chọc cô, "Hay là bạn trai?"Trình Điện Điện không muốn giải thích. Cô nhìn chiếc xe Audi đằng trước, nói lái sang chuyện khác, "Cô chú khỏe không?""Cậu hỏi ba mẹ mình? Họ cũng tàm tạm. Bây giờ ba mình đang làm ở một công xưởng."Trình Điện Điện không nói tiếp.  Triệu Mẫn quay về đề tài ban nãy, "Điện Điện, ngày mai dẫn bạn trai của cậu ra gặp bọn mình đi!"Triệu Mẫn vừa dứt lời thì đèn đỏ cũng chuyển sang xanh.Trình Điện Điện đạp ga, lái xe khỏi ngã tư. Cô không đáp lời Triệu Mẫn. Trình Minh Dương trầm ngâm từ nãy đến giờ lên tiếng, "Bạn trai của Điện Điện chắc không rảnh đâu."Triệu Mẫn ồ lên kinh ngạc, cô ta hỏi, "Sao anh biết?"Trình Minh Dương không giải thích thắc mắc của cô ta.  Trình Điện Điện cũng không đào sâu suy nghĩ ẩn ý của anh ta. Đến khi Trình Minh Dương và Triệu Mẫn xuống xe, cô chạy xe về chung cư mình ở. Lúc này, cô mới trông thấy cuốn tạp chí giải trí do đồng nghiệp mua để phía sau xe.  Trong không gian xe tối om, không ngờ Trình Minh Dương lại thấy rõ bài đăng trên đó. À, suýt nữa cô quên thị lực của Trình Minh Dương rất tốt. Người có thị lực tốt thường tinh mắt, vì thế ngày ấy Trình Minh Dương chỉ cần liếc sơ là biết cô thích anh.

"Đau ở đâu?" Trình Điện Điện ngồi xổm xuống, cô lo lắng nhìn đứa bé. Thấy đứa bé giả vờ đau hù mình, cô nghiêm mặt răn dạy, "Em đụng chị mới đúng chứ!"

"Không đúng." Đứa bé trả lời quả quyết, "Em là con nít, chị là người lớn, con nít làm sao đụng được người lớn."

Đúng là kiểu suy luận của trẻ con.

  

"Được rồi, em mau đi tìm ba mẹ đi." Trình Điện Điện nói.

Cậu bé nháy mắt với Trình Điện Điện rồi bỏ đi.

Trình Điện Điện vòng qua khúc cua lại thấy một cậu bé đang nhón chân xem cá
trong hồ, cô bước lại xoa đầu cậu bé, "Tại sao còn chưa đi tìm ba mẹ?"

  

Cậu bé chậm rãi xoay đầu, tuy mặc đồ giống nhau nhưng đứa bé này và đứa bé ban nãy nhìn khá khác nhau. Cậu bé nhíu mày, "Em quen chị?"

Trình Điện Điện có chút xấu hổ, "Xin lỗi em."

"Không sao." Cậu bé ngoảnh đầu ngắm bầy cá đủ màu sắc trong hồ. Đúng lúc này,
một giọng nói khá quen thuộc truyền tới, "Ngưu Ngưu, Bì Bì, hai cháu ở
đâu thế?"

Xem ra hai đứa bé này là sinh đôi. Trình Điện Điện còn chưa định thần thì
hai tay cô đã bị người khác kéo lấy. Trình Điện Điện trông thấy bà Hàn
đứng trước mặt cô, "Chào cháu Trình, trùng hợp quá."

"Chào bà Hàn."

  

“Gọi bác được rồi.”

  

“Dạ, bác…”

  

Cũng trong lúc này, một người phụ nữ trông giống bảo mẫu ôm cậu bé ban nãy
quay lại, một bảo mẫu khác ẳm một cô bé đi ra, cô bé vừa cầm di động vừa nói, "Bà nội, ông nội hỏi bà nội bỏ trốn khỏi nhà, chừng nào mới chịu
về?"

Cô bé phát âm không rõ nhưng Trình Điện Điện nghe hiểu.

Bà Hàn cười toe toét, "Con nít nói linh tinh, con đừng nghe nó."

Trình Điện Điện mỉm cười, "Bạn con đang chờ bên trong. Con xin phép đi trước."

Bà Hàn bồng Ngưu Ngưu đang xem cá lên, "Khi nào cháu Trình... Điện Điện rảnh rỗi, đến nhà bác chơi nhé."

Trình Điện Điện không biết phải trả lời thế nào, cô cười cười nhìn ba đứa bé sinh ba của Hàn gia, "Đáng yêu quá!"

  

"Cám ơn." Chỉ có mỗi cô bé Đường Đường nghe khen dễ thương là thích trả lời. Bì Bì ở bên cạnh hừ một tiếng coi thường Đường Đường, rồi cau mặt ghét
bỏ. Còn "quý ông" Ngưu Ngưu đẹp trai lại trầm tư đánh giá Trình Điện Điện một lượt từ trên xuống dưới.

Bà Hàn và hai bảo mẫu đưa ba đứa bé về. Trước khi đi, bà Hàn kêu ba đứa bé chào tạm biệt cô.

  

Nghe giọng nói mềm mại của trẻ con, Trình Điện Điện cảm thấy thư thái hẳn. Cô nghiêng đầu vẫy tay chào theo đến lúc họ biến mất. Khi cô xoay người, Trình Minh Dương đã đứng gần đó nhìn cô.

Trình Điện Điện há hốc miệng kinh ngạc, cô nói máy móc, "Hi."

  

Trình Minh Dương tựa người vào tường, trên đầu anh ta là một bức tranh sơn
dầu hình thiếu nữ. Anh ta giơ di động lên với cô, nói hết sức tự nhiên,
"Tôi tưởng em không muốn trả tiền nên bỏ trốn."

Trình Điện Điện cười, "Đúng đấy, không ngờ lại bị bọn anh phát hiện."

Cô dùng từ "bọn anh", chứ không phải "anh". Nụ cười trên mặt Trình Minh
Dương thoáng cứng lại, anh không nói tiếng nào đi thẳng vào trong.

Dùng bữa xong, Trình Điện Điện đi thanh toán, tay phải Triệu Mẫn vỗ lưng
chồng sắp cưới Trình Minh Dương, cô ta nói, "Điện Điện, để Minh Dương
tính đi."

Trình Điện Điện vừa rút thẻ vừa nói, "Như thế sao được. Mấy ngày sắp tới, bọn cậu chỉ cần ăn uống ngon lành, đi chơi vui vẻ thôi, mình sẽ chi hết."

  

Như mọi lần đi cùng Mẫn Mẫn, Trình Điện Điện luôn là người trả tiền, sau đó chi mãi cũng thành thói quen của cô.

Trình Điện Điện đưa thẻ cho thu ngân nhưng một thẻ khác bất ngờ truyền lên từ đằng sau cô, "Để tôi trả."

Thu ngân đã quá quen với trường hợp này. Cô ta mỉm cười với Trình Điện Điện, "Việc trả tiền nên dành cho quý ông."

  

Thu ngân nhận thẻ của Trình Minh Dương. Vài giây sau, cô ta kinh ngạc ngẩng đầu, "Phòng ăn của mọi người đã được thanh toán."

Trình Điện Điện không hiểu.

Lúc này, quản lý đi tới giải thích, "Bà Hàn đã thanh toán hết. Vừa nãy do em giao ca với Tiểu Phân nên không biết."

Trình Điện Điện đau đầu, không biết giải quyết thế nào.

  

Ngày hôm nay để không mất mặt theo đúng lời ba dạy, cô đã mượn xe của đồng
nghiệp trong tòa soạn. Đồng nghiệp này là con nhà giàu nên xe của anh ta là mẫu BMWs nhập khẩu mới nhất.

Triệu Mẫn và Trình Minh Dương ngồi ghế sau. Trình Điện Điện mở máy điều hòa,
cô hỏi họ, "Đặt khách sạn chưa? Nếu chưa thì có thể đến khách sạn của
bạn mình."

"Đặt rồi." Triệu Mẫn nói, "Khách sạn Tứ Quý nằm gần đây."

Trình Điện Điện "ừ" một tiếng rồi thôi. Cô nói tiếp, "Vậy để mình chở hai người qua đó."

"Cám ơn cậu, Điện Điện."

Trình Điện Điện đáp, "Không có gì."

  

Thoáng chốc, trong xe lâm vào trầm mặc. Trình Điện Điện im lặng lái xe. Chiếc
xe này cô chỉ mới chạy vài lần nên không quen lắm, vì vậy cô cố gắng tập trung giữ tốc độ ổn định.

Triệu Mẫn đột nhiên hỏi cô, "Điện Điện, xe này ba cậu đưa cậu chạy hả?"

Phía trước là đèn đỏ, Trình Điện Điện dừng xe. "Không phải, xe này của bạn mình."

"Bạn cậu là ai mà chạy xe đắt tiền thế?" Triệu Mẫn chọc cô, "Hay là bạn trai?"

Trình Điện Điện không muốn giải thích. Cô nhìn chiếc xe Audi đằng trước, nói lái sang chuyện khác, "Cô chú khỏe không?"

"Cậu hỏi ba mẹ mình? Họ cũng tàm tạm. Bây giờ ba mình đang làm ở một công xưởng."

Trình Điện Điện không nói tiếp.

  

Triệu Mẫn quay về đề tài ban nãy, "Điện Điện, ngày mai dẫn bạn trai của cậu ra gặp bọn mình đi!"

Triệu Mẫn vừa dứt lời thì đèn đỏ cũng chuyển sang xanh.

Trình Điện Điện đạp ga, lái xe khỏi ngã tư. Cô không đáp lời Triệu Mẫn. Trình Minh Dương trầm ngâm từ nãy đến giờ lên tiếng, "Bạn trai của Điện Điện
chắc không rảnh đâu."

Triệu Mẫn ồ lên kinh ngạc, cô ta hỏi, "Sao anh biết?"

Trình Minh Dương không giải thích thắc mắc của cô ta.

  

Trình Điện Điện cũng không đào sâu suy nghĩ ẩn ý của anh ta. Đến khi Trình
Minh Dương và Triệu Mẫn xuống xe, cô chạy xe về chung cư mình ở. Lúc
này, cô mới trông thấy cuốn tạp chí giải trí do đồng nghiệp mua để phía
sau xe.

  

Trong không gian xe tối om, không ngờ Trình Minh Dương lại thấy rõ bài đăng
trên đó. À, suýt nữa cô quên thị lực của Trình Minh Dương rất tốt. Người có thị lực tốt thường tinh mắt, vì thế ngày ấy Trình Minh Dương chỉ cần liếc sơ là biết cô thích anh.

Thiếu Tướng Ế VợTác giả: Tùy Hầu ChâuTruyện Ngôn TìnhHàn Ích Dương là một người đã lên chức chú bác từ lâu. Anh có ba đứa cháu luôn miệng gọi anh là bác, gọi đến mức anh cảm thấy như mình lớn tuổi thật rồi. Lớn tuổi là sự thực, nhưng anh vẫn còn độc thân. Lớn tuổi và độc thân vốn chẳng liên quan gì nhau. Ai nói đàn ông lớn tuổi nhất định phải lập gia đình? Đứng trên góc nhìn của một chuyên gia xã hội học mà nói, người độc thân lớn tuổi đang có chiều hướng tăng cao, nó làm ảnh hưởng trạng thái cân bằng của xã hội. Do đó, lớn tuổi mà chưa lập gia đình là có tội. Mọi việc không chỉ ngừng ở đó. Trong mắt ông Hàn bà Hàn, anh không chỉ có tội, mà còn bất hiếu. Hàn Ích Dương từ đứa con ưu tú nhất của ba mẹ trở thành đối tượng khiến ông bà đau đầu. Tuy bất mãn vì điều này, nhưng mỗi khi Hàn Ích Dương bị bà Hàn dạy bảo, anh cũng cảm thấy mình hơi bất hiếu. Hiện nay, bà Hàn đang chạy theo trào lưu của giới trẻ. Thỉnh thoảng bà sẽ thốt ra một hai từ lóng trên mạng gọi con mình. Bà hay dùng từ "Trai ế" để hình dung về anh, rồi gắn cho anh biệt danh… "Đau ở đâu?" Trình Điện Điện ngồi xổm xuống, cô lo lắng nhìn đứa bé. Thấy đứa bé giả vờ đau hù mình, cô nghiêm mặt răn dạy, "Em đụng chị mới đúng chứ!""Không đúng." Đứa bé trả lời quả quyết, "Em là con nít, chị là người lớn, con nít làm sao đụng được người lớn."Đúng là kiểu suy luận của trẻ con.  "Được rồi, em mau đi tìm ba mẹ đi." Trình Điện Điện nói.Cậu bé nháy mắt với Trình Điện Điện rồi bỏ đi.Trình Điện Điện vòng qua khúc cua lại thấy một cậu bé đang nhón chân xem cá trong hồ, cô bước lại xoa đầu cậu bé, "Tại sao còn chưa đi tìm ba mẹ?"  Cậu bé chậm rãi xoay đầu, tuy mặc đồ giống nhau nhưng đứa bé này và đứa bé ban nãy nhìn khá khác nhau. Cậu bé nhíu mày, "Em quen chị?"Trình Điện Điện có chút xấu hổ, "Xin lỗi em.""Không sao." Cậu bé ngoảnh đầu ngắm bầy cá đủ màu sắc trong hồ. Đúng lúc này, một giọng nói khá quen thuộc truyền tới, "Ngưu Ngưu, Bì Bì, hai cháu ở đâu thế?"Xem ra hai đứa bé này là sinh đôi. Trình Điện Điện còn chưa định thần thì hai tay cô đã bị người khác kéo lấy. Trình Điện Điện trông thấy bà Hàn đứng trước mặt cô, "Chào cháu Trình, trùng hợp quá.""Chào bà Hàn."  “Gọi bác được rồi.”  “Dạ, bác…”  Cũng trong lúc này, một người phụ nữ trông giống bảo mẫu ôm cậu bé ban nãy quay lại, một bảo mẫu khác ẳm một cô bé đi ra, cô bé vừa cầm di động vừa nói, "Bà nội, ông nội hỏi bà nội bỏ trốn khỏi nhà, chừng nào mới chịu về?"Cô bé phát âm không rõ nhưng Trình Điện Điện nghe hiểu.Bà Hàn cười toe toét, "Con nít nói linh tinh, con đừng nghe nó."Trình Điện Điện mỉm cười, "Bạn con đang chờ bên trong. Con xin phép đi trước."Bà Hàn bồng Ngưu Ngưu đang xem cá lên, "Khi nào cháu Trình... Điện Điện rảnh rỗi, đến nhà bác chơi nhé."Trình Điện Điện không biết phải trả lời thế nào, cô cười cười nhìn ba đứa bé sinh ba của Hàn gia, "Đáng yêu quá!"  "Cám ơn." Chỉ có mỗi cô bé Đường Đường nghe khen dễ thương là thích trả lời. Bì Bì ở bên cạnh hừ một tiếng coi thường Đường Đường, rồi cau mặt ghét bỏ. Còn "quý ông" Ngưu Ngưu đẹp trai lại trầm tư đánh giá Trình Điện Điện một lượt từ trên xuống dưới.Bà Hàn và hai bảo mẫu đưa ba đứa bé về. Trước khi đi, bà Hàn kêu ba đứa bé chào tạm biệt cô.  Nghe giọng nói mềm mại của trẻ con, Trình Điện Điện cảm thấy thư thái hẳn. Cô nghiêng đầu vẫy tay chào theo đến lúc họ biến mất. Khi cô xoay người, Trình Minh Dương đã đứng gần đó nhìn cô.Trình Điện Điện há hốc miệng kinh ngạc, cô nói máy móc, "Hi."  Trình Minh Dương tựa người vào tường, trên đầu anh ta là một bức tranh sơn dầu hình thiếu nữ. Anh ta giơ di động lên với cô, nói hết sức tự nhiên, "Tôi tưởng em không muốn trả tiền nên bỏ trốn."Trình Điện Điện cười, "Đúng đấy, không ngờ lại bị bọn anh phát hiện."Cô dùng từ "bọn anh", chứ không phải "anh". Nụ cười trên mặt Trình Minh Dương thoáng cứng lại, anh không nói tiếng nào đi thẳng vào trong.Dùng bữa xong, Trình Điện Điện đi thanh toán, tay phải Triệu Mẫn vỗ lưng chồng sắp cưới Trình Minh Dương, cô ta nói, "Điện Điện, để Minh Dương tính đi."Trình Điện Điện vừa rút thẻ vừa nói, "Như thế sao được. Mấy ngày sắp tới, bọn cậu chỉ cần ăn uống ngon lành, đi chơi vui vẻ thôi, mình sẽ chi hết."  Như mọi lần đi cùng Mẫn Mẫn, Trình Điện Điện luôn là người trả tiền, sau đó chi mãi cũng thành thói quen của cô.Trình Điện Điện đưa thẻ cho thu ngân nhưng một thẻ khác bất ngờ truyền lên từ đằng sau cô, "Để tôi trả."Thu ngân đã quá quen với trường hợp này. Cô ta mỉm cười với Trình Điện Điện, "Việc trả tiền nên dành cho quý ông."  Thu ngân nhận thẻ của Trình Minh Dương. Vài giây sau, cô ta kinh ngạc ngẩng đầu, "Phòng ăn của mọi người đã được thanh toán."Trình Điện Điện không hiểu.Lúc này, quản lý đi tới giải thích, "Bà Hàn đã thanh toán hết. Vừa nãy do em giao ca với Tiểu Phân nên không biết."Trình Điện Điện đau đầu, không biết giải quyết thế nào.  Ngày hôm nay để không mất mặt theo đúng lời ba dạy, cô đã mượn xe của đồng nghiệp trong tòa soạn. Đồng nghiệp này là con nhà giàu nên xe của anh ta là mẫu BMWs nhập khẩu mới nhất.Triệu Mẫn và Trình Minh Dương ngồi ghế sau. Trình Điện Điện mở máy điều hòa, cô hỏi họ, "Đặt khách sạn chưa? Nếu chưa thì có thể đến khách sạn của bạn mình.""Đặt rồi." Triệu Mẫn nói, "Khách sạn Tứ Quý nằm gần đây."Trình Điện Điện "ừ" một tiếng rồi thôi. Cô nói tiếp, "Vậy để mình chở hai người qua đó.""Cám ơn cậu, Điện Điện."Trình Điện Điện đáp, "Không có gì."  Thoáng chốc, trong xe lâm vào trầm mặc. Trình Điện Điện im lặng lái xe. Chiếc xe này cô chỉ mới chạy vài lần nên không quen lắm, vì vậy cô cố gắng tập trung giữ tốc độ ổn định.Triệu Mẫn đột nhiên hỏi cô, "Điện Điện, xe này ba cậu đưa cậu chạy hả?"Phía trước là đèn đỏ, Trình Điện Điện dừng xe. "Không phải, xe này của bạn mình.""Bạn cậu là ai mà chạy xe đắt tiền thế?" Triệu Mẫn chọc cô, "Hay là bạn trai?"Trình Điện Điện không muốn giải thích. Cô nhìn chiếc xe Audi đằng trước, nói lái sang chuyện khác, "Cô chú khỏe không?""Cậu hỏi ba mẹ mình? Họ cũng tàm tạm. Bây giờ ba mình đang làm ở một công xưởng."Trình Điện Điện không nói tiếp.  Triệu Mẫn quay về đề tài ban nãy, "Điện Điện, ngày mai dẫn bạn trai của cậu ra gặp bọn mình đi!"Triệu Mẫn vừa dứt lời thì đèn đỏ cũng chuyển sang xanh.Trình Điện Điện đạp ga, lái xe khỏi ngã tư. Cô không đáp lời Triệu Mẫn. Trình Minh Dương trầm ngâm từ nãy đến giờ lên tiếng, "Bạn trai của Điện Điện chắc không rảnh đâu."Triệu Mẫn ồ lên kinh ngạc, cô ta hỏi, "Sao anh biết?"Trình Minh Dương không giải thích thắc mắc của cô ta.  Trình Điện Điện cũng không đào sâu suy nghĩ ẩn ý của anh ta. Đến khi Trình Minh Dương và Triệu Mẫn xuống xe, cô chạy xe về chung cư mình ở. Lúc này, cô mới trông thấy cuốn tạp chí giải trí do đồng nghiệp mua để phía sau xe.  Trong không gian xe tối om, không ngờ Trình Minh Dương lại thấy rõ bài đăng trên đó. À, suýt nữa cô quên thị lực của Trình Minh Dương rất tốt. Người có thị lực tốt thường tinh mắt, vì thế ngày ấy Trình Minh Dương chỉ cần liếc sơ là biết cô thích anh.

Chương 6