Tác giả:

Việt Nam 10p.m Thời gian trôi quá nhanh quá đã đây mà 19 năm rồi kể từ khi mẹ nó mất, Một tuần nữa là đến ngày giô của mẹ nó cũng như ngày sinh nhật không nên tồn tại kia, vì mẹ nó muốn nó ra đời mà phải hy sinh bất chấp để sinh nó ra, bao năm qua thiếu đi tình yêu của mẹ một ray ba nuôi nẫng hai anh em nó cảm thấy thương ba nhiều hơn. 4 năm nay nó chưa được gặp anh trai chưa được ba gĩô dành nó cũng nhớ lắm.. Màn đêm bao phủ xương mù nuốt chửng con người bé nhỏ đó, những ngọn gío lạnh thoảng nhẹ cứa vào da thịt..nó quay lưng bước vào nhà nơi có hai con bạn của nó đang ngồi trong tư thế hết sức là mất hình tượng Tụi bay mai về Mĩ với tao không -- nó hỏi Còn việc học -- Băng nói Tao thấy mày về nên về Mĩ thì tốt hơn, ở đây tao thấy chưa ngày nào của mày được vui cả bên đó tao thấy mày cười như con điên mới trốn trại tao thấy vui hơn -- Hyun nói Mày chưa thích chế nhờ hừ -- Tuyết Nhi hừ lạnh Ai lại thích chết mày thích chết thì chết trước đi haha Mày muốn chêu người bà mày hả -- Nó xắn…

Chương 42: Là rắn thật đó

Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn KhảiTác giả: Huyền ShinViệt Nam 10p.m Thời gian trôi quá nhanh quá đã đây mà 19 năm rồi kể từ khi mẹ nó mất, Một tuần nữa là đến ngày giô của mẹ nó cũng như ngày sinh nhật không nên tồn tại kia, vì mẹ nó muốn nó ra đời mà phải hy sinh bất chấp để sinh nó ra, bao năm qua thiếu đi tình yêu của mẹ một ray ba nuôi nẫng hai anh em nó cảm thấy thương ba nhiều hơn. 4 năm nay nó chưa được gặp anh trai chưa được ba gĩô dành nó cũng nhớ lắm.. Màn đêm bao phủ xương mù nuốt chửng con người bé nhỏ đó, những ngọn gío lạnh thoảng nhẹ cứa vào da thịt..nó quay lưng bước vào nhà nơi có hai con bạn của nó đang ngồi trong tư thế hết sức là mất hình tượng Tụi bay mai về Mĩ với tao không -- nó hỏi Còn việc học -- Băng nói Tao thấy mày về nên về Mĩ thì tốt hơn, ở đây tao thấy chưa ngày nào của mày được vui cả bên đó tao thấy mày cười như con điên mới trốn trại tao thấy vui hơn -- Hyun nói Mày chưa thích chế nhờ hừ -- Tuyết Nhi hừ lạnh Ai lại thích chết mày thích chết thì chết trước đi haha Mày muốn chêu người bà mày hả -- Nó xắn… Mỹ. 6h pmNó nằm trên giường uể oải, chăn một nơi người một nơi, đã lâu rồi nó chưa được thoải mãi như vậy, từ khi mất nhà tới nhà. Nó ngồi dậy hai mắt nhắm, đầu tóc rối không khác nào cái tổ quạ, bước lê thê vào nhà tắm làm vscn, không may va đúng cái tường ( tội vừa đi vừa nhắm mắt mì)Ui cha, đau quá, cái tường chết tiệt mà, mai tao sẽ sai người đập bỏ hết -- Nó tức đá đá vào cái tường tội nghiệpSau 15', xuống dưới nhà, nhà thì không khác gì nhà hoang trả có ai,Phòng của KhảiCăn phòng gọn gàng, sách vở được sắp xếp theo trình tự. Bằng ngồi trên chiếc ghế xoay hai tay khoanh trước ngực, nhìn KhảiChậc chậc, con trai gì mà ngủ ghê thế, cho đi thi ngủ lâu nhất toàn quốc được đấy, ngày quan trọng mà ngủ quên béng luôn, sao gọi được bây giờ -- Băng lẩm bẩmDậy đi, dậy biết hôm nay là ngày gì không hờ, -- Băng kéo chăn Khải, kéo tay, kéo chân đủ các loại, hét to đến nỗi hàng xóm cũng nghe thấy, nó ở dưới nhà đang uống ly nước thì phụt luôn ra ngoài vì tiếng kinh dị của BăngMẹ nó hét gì mà to thế -- nó rủaMẹ ơi anh họ ơi dậy đi cho em -- Băng làm đủ mọi cách anh cũng không thèm dậy, thậm trí còn bị Khải ném cho mấy cái gối vào mặt.Im cho anh ngủ thêm 5 phút nữa, 5 phút thôi,-- Khải ngái ngủ tay dựt lấy chăn trùm đầu ngủ tiếp1,2,3... anh nói 5 phút 9 lần gần 10 rồi đấy -- Băng lẩm bẩm đếm ngón tayThôi cho anh ngủ để xem anh ngủ được mãi không -- Băng cười đểu mặt gian, bước ra khỏi phòng sau vài phút thì quay lại trên tay cầm một con rắn giả bằng cao su, tiến lại gần giườngAnh Khải ơi rắn kìa, rắn -- Băng hét toáng lênHả, hả cái gì rắn rắn ôi mẹ ơi rắn -- Khải lật tung chăn lên, nhảy cẫng, rồi chạy xuống nhàTuyết Nhi cứu anh có rắn kìa, nó đáng sợ quá, huhu -- anh chạy núp sau lưng nó, lại lần nữa đang uống giở nước thì phun hết nước ra mà người bị dính lại là Băng chứÔi thật linh quỷ thần ơi con bị ướt --, Băng đang chạy trên tay cầm con rắn giả bị như vậy cô dừng lại luônMày lịch sự hơi quá đáng rồi đó, cây hoa ngoài kia của mày thì trả thèm dưới lại đi tưới cái mặt của tao mày thích chết hở -- BăngHề, xin lỗi tao không cố ý -- nó cười xuềThôi khỏi đi -- Băng quay lưng bước đi ném luôn con rắn vào chỗ nóÁ rắn mẹ ơi cứu con -- Khải nhắm mắt kêu lênLớn rồi mà còn sợ mấy con này -- Nó chêu, dơ luôn con rắn ấy trước mặt mình, con rắn thẻ lưỡi ra đôi mắt đen nhìn nó, nó cười nhìn thấy con rắn dập tắt luônO_M_G (OMG) -- nó đơ ngườiRắn thật á mẹ ơi -- nó lém luôn con rắn vào người Khải chạy vụt lên tầngRắn , rắn anh sợ rắn,Tuyết Nhi đợi anh -- Khải lém luôn ra chỗ khác rồi chạy luôn lên tầngHaha haha mấy người buồn cười quá đi, haha bị troll rồi, đâu phải rân thật đâu nó bằng robot, Khánh mới phát minh ra mà haha -- Băng ở trong phòng cười như một conLời tg: xin lỗi các độc giả nhiều dạo này bận học quá nên chưa ra được chap mới, với lại cũng sắp thi rồi nên hơi bận ạ, các độc giả nào mà muốn yêu cầu gì thì kb nick Facebook của mình nha để có thể biết nhiều hơn đồng thời có thể đưa ra yêu cầu gì đó,Nick là Huyền K-Shin nha. hình ảnh Khải ca đi new york đóXie xie

Mỹ. 6h pm

Nó nằm trên giường uể oải, chăn một nơi người một nơi, đã lâu rồi nó chưa được thoải mãi như vậy, từ khi mất nhà tới nhà. Nó ngồi dậy hai mắt nhắm, đầu tóc rối không khác nào cái tổ quạ, bước lê thê vào nhà tắm làm vscn, không may va đúng cái tường ( tội vừa đi vừa nhắm mắt mì)

Ui cha, đau quá, cái tường chết tiệt mà, mai tao sẽ sai người đập bỏ hết -- Nó tức đá đá vào cái tường tội nghiệp

Sau 15', xuống dưới nhà, nhà thì không khác gì nhà hoang trả có ai,

Phòng của Khải

Căn phòng gọn gàng, sách vở được sắp xếp theo trình tự. Bằng ngồi trên chiếc ghế xoay hai tay khoanh trước ngực, nhìn Khải

Chậc chậc, con trai gì mà ngủ ghê thế, cho đi thi ngủ lâu nhất toàn quốc được đấy, ngày quan trọng mà ngủ quên béng luôn, sao gọi được bây giờ -- Băng lẩm bẩm

Dậy đi, dậy biết hôm nay là ngày gì không hờ, -- Băng kéo chăn Khải, kéo tay, kéo chân đủ các loại, hét to đến nỗi hàng xóm cũng nghe thấy, nó ở dưới nhà đang uống ly nước thì phụt luôn ra ngoài vì tiếng kinh dị của Băng

Mẹ nó hét gì mà to thế -- nó rủa

Mẹ ơi anh họ ơi dậy đi cho em -- Băng làm đủ mọi cách anh cũng không thèm dậy, thậm trí còn bị Khải ném cho mấy cái gối vào mặt.

Im cho anh ngủ thêm 5 phút nữa, 5 phút thôi,-- Khải ngái ngủ tay dựt lấy chăn trùm đầu ngủ tiếp

1,2,3... anh nói 5 phút 9 lần gần 10 rồi đấy -- Băng lẩm bẩm đếm ngón tay

Thôi cho anh ngủ để xem anh ngủ được mãi không -- Băng cười đểu mặt gian, bước ra khỏi phòng sau vài phút thì quay lại trên tay cầm một con rắn giả bằng cao su, tiến lại gần giường

Anh Khải ơi rắn kìa, rắn -- Băng hét toáng lên

Hả, hả cái gì rắn rắn ôi mẹ ơi rắn -- Khải lật tung chăn lên, nhảy cẫng, rồi chạy xuống nhà

Tuyết Nhi cứu anh có rắn kìa, nó đáng sợ quá, huhu -- anh chạy núp sau lưng nó, lại lần nữa đang uống giở nước thì phun hết nước ra mà người bị dính lại là Băng chứ

Ôi thật linh quỷ thần ơi con bị ướt --, Băng đang chạy trên tay cầm con rắn giả bị như vậy cô dừng lại luôn

Mày lịch sự hơi quá đáng rồi đó, cây hoa ngoài kia của mày thì trả thèm dưới lại đi tưới cái mặt của tao mày thích chết hở -- Băng

Hề, xin lỗi tao không cố ý -- nó cười xuề

Thôi khỏi đi -- Băng quay lưng bước đi ném luôn con rắn vào chỗ nó

Á rắn mẹ ơi cứu con -- Khải nhắm mắt kêu lên

Lớn rồi mà còn sợ mấy con này -- Nó chêu, dơ luôn con rắn ấy trước mặt mình, con rắn thẻ lưỡi ra đôi mắt đen nhìn nó, nó cười nhìn thấy con rắn dập tắt luôn

O_M_G (OMG) -- nó đơ người

Rắn thật á mẹ ơi -- nó lém luôn con rắn vào người Khải chạy vụt lên tầng

Rắn , rắn anh sợ rắn,Tuyết Nhi đợi anh -- Khải lém luôn ra chỗ khác rồi chạy luôn lên tầng

Haha haha mấy người buồn cười quá đi, haha bị troll rồi, đâu phải rân thật đâu nó bằng robot, Khánh mới phát minh ra mà haha -- Băng ở trong phòng cười như một con

Lời tg: xin lỗi các độc giả nhiều dạo này bận học quá nên chưa ra được chap mới, với lại cũng sắp thi rồi nên hơi bận ạ, các độc giả nào mà muốn yêu cầu gì thì kb nick Facebook của mình nha để có thể biết nhiều hơn đồng thời có thể đưa ra yêu cầu gì đó,

Nick là Huyền K-Shin nha. hình ảnh Khải ca đi new york đó

Xie xie

Người Tôi Yêu Tên Vương Tuấn KhảiTác giả: Huyền ShinViệt Nam 10p.m Thời gian trôi quá nhanh quá đã đây mà 19 năm rồi kể từ khi mẹ nó mất, Một tuần nữa là đến ngày giô của mẹ nó cũng như ngày sinh nhật không nên tồn tại kia, vì mẹ nó muốn nó ra đời mà phải hy sinh bất chấp để sinh nó ra, bao năm qua thiếu đi tình yêu của mẹ một ray ba nuôi nẫng hai anh em nó cảm thấy thương ba nhiều hơn. 4 năm nay nó chưa được gặp anh trai chưa được ba gĩô dành nó cũng nhớ lắm.. Màn đêm bao phủ xương mù nuốt chửng con người bé nhỏ đó, những ngọn gío lạnh thoảng nhẹ cứa vào da thịt..nó quay lưng bước vào nhà nơi có hai con bạn của nó đang ngồi trong tư thế hết sức là mất hình tượng Tụi bay mai về Mĩ với tao không -- nó hỏi Còn việc học -- Băng nói Tao thấy mày về nên về Mĩ thì tốt hơn, ở đây tao thấy chưa ngày nào của mày được vui cả bên đó tao thấy mày cười như con điên mới trốn trại tao thấy vui hơn -- Hyun nói Mày chưa thích chế nhờ hừ -- Tuyết Nhi hừ lạnh Ai lại thích chết mày thích chết thì chết trước đi haha Mày muốn chêu người bà mày hả -- Nó xắn… Mỹ. 6h pmNó nằm trên giường uể oải, chăn một nơi người một nơi, đã lâu rồi nó chưa được thoải mãi như vậy, từ khi mất nhà tới nhà. Nó ngồi dậy hai mắt nhắm, đầu tóc rối không khác nào cái tổ quạ, bước lê thê vào nhà tắm làm vscn, không may va đúng cái tường ( tội vừa đi vừa nhắm mắt mì)Ui cha, đau quá, cái tường chết tiệt mà, mai tao sẽ sai người đập bỏ hết -- Nó tức đá đá vào cái tường tội nghiệpSau 15', xuống dưới nhà, nhà thì không khác gì nhà hoang trả có ai,Phòng của KhảiCăn phòng gọn gàng, sách vở được sắp xếp theo trình tự. Bằng ngồi trên chiếc ghế xoay hai tay khoanh trước ngực, nhìn KhảiChậc chậc, con trai gì mà ngủ ghê thế, cho đi thi ngủ lâu nhất toàn quốc được đấy, ngày quan trọng mà ngủ quên béng luôn, sao gọi được bây giờ -- Băng lẩm bẩmDậy đi, dậy biết hôm nay là ngày gì không hờ, -- Băng kéo chăn Khải, kéo tay, kéo chân đủ các loại, hét to đến nỗi hàng xóm cũng nghe thấy, nó ở dưới nhà đang uống ly nước thì phụt luôn ra ngoài vì tiếng kinh dị của BăngMẹ nó hét gì mà to thế -- nó rủaMẹ ơi anh họ ơi dậy đi cho em -- Băng làm đủ mọi cách anh cũng không thèm dậy, thậm trí còn bị Khải ném cho mấy cái gối vào mặt.Im cho anh ngủ thêm 5 phút nữa, 5 phút thôi,-- Khải ngái ngủ tay dựt lấy chăn trùm đầu ngủ tiếp1,2,3... anh nói 5 phút 9 lần gần 10 rồi đấy -- Băng lẩm bẩm đếm ngón tayThôi cho anh ngủ để xem anh ngủ được mãi không -- Băng cười đểu mặt gian, bước ra khỏi phòng sau vài phút thì quay lại trên tay cầm một con rắn giả bằng cao su, tiến lại gần giườngAnh Khải ơi rắn kìa, rắn -- Băng hét toáng lênHả, hả cái gì rắn rắn ôi mẹ ơi rắn -- Khải lật tung chăn lên, nhảy cẫng, rồi chạy xuống nhàTuyết Nhi cứu anh có rắn kìa, nó đáng sợ quá, huhu -- anh chạy núp sau lưng nó, lại lần nữa đang uống giở nước thì phun hết nước ra mà người bị dính lại là Băng chứÔi thật linh quỷ thần ơi con bị ướt --, Băng đang chạy trên tay cầm con rắn giả bị như vậy cô dừng lại luônMày lịch sự hơi quá đáng rồi đó, cây hoa ngoài kia của mày thì trả thèm dưới lại đi tưới cái mặt của tao mày thích chết hở -- BăngHề, xin lỗi tao không cố ý -- nó cười xuềThôi khỏi đi -- Băng quay lưng bước đi ném luôn con rắn vào chỗ nóÁ rắn mẹ ơi cứu con -- Khải nhắm mắt kêu lênLớn rồi mà còn sợ mấy con này -- Nó chêu, dơ luôn con rắn ấy trước mặt mình, con rắn thẻ lưỡi ra đôi mắt đen nhìn nó, nó cười nhìn thấy con rắn dập tắt luônO_M_G (OMG) -- nó đơ ngườiRắn thật á mẹ ơi -- nó lém luôn con rắn vào người Khải chạy vụt lên tầngRắn , rắn anh sợ rắn,Tuyết Nhi đợi anh -- Khải lém luôn ra chỗ khác rồi chạy luôn lên tầngHaha haha mấy người buồn cười quá đi, haha bị troll rồi, đâu phải rân thật đâu nó bằng robot, Khánh mới phát minh ra mà haha -- Băng ở trong phòng cười như một conLời tg: xin lỗi các độc giả nhiều dạo này bận học quá nên chưa ra được chap mới, với lại cũng sắp thi rồi nên hơi bận ạ, các độc giả nào mà muốn yêu cầu gì thì kb nick Facebook của mình nha để có thể biết nhiều hơn đồng thời có thể đưa ra yêu cầu gì đó,Nick là Huyền K-Shin nha. hình ảnh Khải ca đi new york đóXie xie

Chương 42: Là rắn thật đó