Tháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái…
Chương 13
Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu AnhTác giả: Vĩ Hệ Băng NhânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái… Ai da, mệt chết đi được, đây đâu phải là hôn lễ a, cực hình thì có a! Mông đau ê ẩm, cổ cũng bị đồ trang sức đè lên. Về đến phòng, tháo hết đồ trang sức ra, trèo lên giường chìm vào giấc ngủ.Thạnh Hạo bước vào nhìn thấy Phi Nhi như vừa được giải phóng trở về nằm trên giường, ngủ giống như một đứa bé gái. Biết chắc là nàng mệt lắm, dịu dàng cởi giày cho nàng, đắp lại chăn. Nhẹ nhàng hôn một cái, Phi Nhi cảm nhận được hơi thở của Thạnh Hạo, đáp trả nhiệt tình người đàn ông mình yêu. Sự kết hợp hoàn hảo của đôi nam nữ tuyệt đẹp khắc họa một bức tranh tình yêu tuyệt vời.Sự đê mê kéo dài nhiều lần làm Vũ Phi kiệt sức ngủ thiếp đi, ôm Phi Nhi thơm mềm trong lòng, gương mặt Thạnh Hạo lộ ra sự dịu dàng khó thấy, sự ấm áp này dường như có thể làm tan chảy cả núi băng.
Ai da, mệt chết đi được, đây đâu phải là hôn lễ a, cực
hình thì có a! Mông đau ê ẩm, cổ cũng bị đồ trang sức đè lên. Về đến phòng, tháo
hết đồ trang sức ra, trèo lên giường chìm vào giấc ngủ.
Thạnh Hạo bước vào nhìn thấy Phi Nhi như vừa được giải
phóng trở về nằm trên giường, ngủ giống như một đứa bé gái. Biết chắc là nàng
mệt lắm, dịu dàng cởi giày cho nàng, đắp lại chăn. Nhẹ nhàng hôn một cái, Phi
Nhi cảm nhận được hơi thở của Thạnh Hạo, đáp trả nhiệt tình người đàn ông mình
yêu. Sự kết hợp hoàn hảo của đôi nam nữ tuyệt đẹp khắc họa một bức tranh tình
yêu tuyệt vời.
Sự đê mê kéo dài nhiều lần làm Vũ Phi kiệt sức ngủ
thiếp đi, ôm Phi Nhi thơm mềm trong lòng, gương mặt Thạnh Hạo lộ ra sự dịu dàng
khó thấy, sự ấm áp này dường như có thể làm tan chảy cả núi băng.
Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu AnhTác giả: Vĩ Hệ Băng NhânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái… Ai da, mệt chết đi được, đây đâu phải là hôn lễ a, cực hình thì có a! Mông đau ê ẩm, cổ cũng bị đồ trang sức đè lên. Về đến phòng, tháo hết đồ trang sức ra, trèo lên giường chìm vào giấc ngủ.Thạnh Hạo bước vào nhìn thấy Phi Nhi như vừa được giải phóng trở về nằm trên giường, ngủ giống như một đứa bé gái. Biết chắc là nàng mệt lắm, dịu dàng cởi giày cho nàng, đắp lại chăn. Nhẹ nhàng hôn một cái, Phi Nhi cảm nhận được hơi thở của Thạnh Hạo, đáp trả nhiệt tình người đàn ông mình yêu. Sự kết hợp hoàn hảo của đôi nam nữ tuyệt đẹp khắc họa một bức tranh tình yêu tuyệt vời.Sự đê mê kéo dài nhiều lần làm Vũ Phi kiệt sức ngủ thiếp đi, ôm Phi Nhi thơm mềm trong lòng, gương mặt Thạnh Hạo lộ ra sự dịu dàng khó thấy, sự ấm áp này dường như có thể làm tan chảy cả núi băng.