Tháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái…

Chương 17

Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu AnhTác giả: Vĩ Hệ Băng NhânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái… “Bà nội, bà hãy cứu Vũ Phi đi, tôn nhi xin bà đấy, chị ấy không những cứu mạng của tôn nhi, mà còn đối xử với tôn nhi rất tốt, lại là người lương thiện, nếu bà không cứu chị ấy, cháu cũng không muốn sống nữa.” Một tiểu nữ nhi khoảng tám chin tuổi cầu xin một người phụ nữ trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi.“Linh Lung a, quản chuyện riêng tư dưới phàm trần là phải chịu phạt đó, không phải là bà nội không muốn cứu ân nhân của cháu.” Người phụ nữ thất vọng nói.“Nếu như bà không cứu, vậy thì cháu sẽ nhả nội đơn ra cho Vũ Phi!” Tiểu nữ hài hăm dọa nói, nhưng lại không có ý đe dọa chút nào.“Linh Lung a, tuyệt đối không được a, cháu chưa thực hành đủ, nhả nội đơn, cháu sẽ bị hồn xiêu phách tán a!” Người phụ nữ vội vàng khuyên nhủ.“Bà nội, chẳng phải là bà thường dạy cháu, đó sao! Còn nói mình thường làm việc thiện, sao bà lại quên rồi?” Nói rồi khóc ô ô.“Được, được, được, bà cứu, bà cứu, được chưa nào?” Nghe thấy lời bà nội nói, tiểu nữ hài đang khóc cười ngay.“Khởi bẩm hoàng thượng, ngoài cung có một nhười phụ nữ trung niên, nói rằng có thể cứu chữa cho hoàng hậu nương nương.” Một tên hậu vệ quỳ dưới đất nói.“Mau mời vào!”“Ngươi có thể cứu hoàng hậu? Ngươi hiểu y thuật? Trẫm làm sao có thể tin được ngươi?” Thạnh Hạo nghiêm nghị dò xét người phụ nữ trung niên.“Hoàng thượng, tuy thảo dân không hiểu y thuật, nhưng chắc chắn có thể cứu được hoàng hậu nương nương, thái y trong cung của ngài tinh thông y thuật, nhưng có cách làm hoàng hậu tỉnh lại?” Người phụ nữ cũng không tức giận, mỉm cười trả lời.“Vậy thì được, trẫm tin ngươi!”Người phụ nữ nhắm nghiền hai mắt, nhẹ nhàng bắt mạch, rồi lập tức đứng dậy, lấy ra một viên đơn dược, “Chỉ cần cho hoàng hậu dùng viên đơn dược này với nước sương sớm, bảy canh giờ sau sẽ tỉnh lại.”“Sương? Bây giờ là ban ngày, đi đâu lấy sương a!” Thúy Thúy đứng bên cạnh vội vàng hỏi.“Yên tâm đi, ta đã chuẩn bị ở đây rồi!” Nói rồi đưa cho Thúy Thúy một chiếc bình sứ.“Ngươi muốn trẫm thưởng gì cho ngươi?” Thạnh Hạo vạn phần cảm kích hỏi.“Hoàng thượng, tha tội cho thảo dân nói thẳng, tuy ngài mắt sáng trông khắp thiên hạ, nhưng lại không nhìn nhìn thấy sóng lớn cuồn cuộn chốn hậu cung này! Sau này vẫn phải bảo vệ tốt cho hoàng hậu nương nương, tục ngữ có câu nhìn thấy súng thì dễ thoát, mũi tên ẩn thì khó phòng, lần này nương nương trúng phải tà chú, nếu trong vòng bảy ngày không được giải, đến lúc đó Đại La thần tiên hạ phàm cũng không cứu được!” Người phụ nữ cười nói, cũng không cần phần thưởng gì.

“Bà nội, bà hãy cứu Vũ Phi đi, tôn nhi xin bà đấy, chị
ấy không những cứu mạng của tôn nhi, mà còn đối xử với tôn nhi rất tốt, lại là
người lương thiện, nếu bà không cứu chị ấy, cháu cũng không muốn sống nữa.” Một
tiểu nữ nhi khoảng tám chin tuổi cầu xin một người phụ nữ trung niên khoảng hơn
bốn mươi tuổi.

“Linh Lung a, quản chuyện riêng tư dưới phàm trần là
phải chịu phạt đó, không phải là bà nội không muốn cứu ân nhân của cháu.” Người
phụ nữ thất vọng nói.

“Nếu như bà không cứu, vậy thì cháu sẽ nhả nội đơn ra
cho Vũ Phi!” Tiểu nữ hài hăm dọa nói, nhưng lại không có ý đe dọa chút nào.

“Linh Lung a, tuyệt đối không được a, cháu chưa thực
hành đủ, nhả nội đơn, cháu sẽ bị hồn xiêu phách tán a!” Người phụ nữ vội vàng
khuyên nhủ.

“Bà nội, chẳng phải là bà thường dạy cháu, đó sao! Còn
nói mình thường làm việc thiện, sao bà lại quên rồi?” Nói rồi khóc ô ô.

“Được, được, được, bà cứu, bà cứu, được chưa nào?”
Nghe thấy lời bà nội nói, tiểu nữ hài đang khóc cười ngay.

“Khởi bẩm hoàng thượng, ngoài cung có một nhười phụ nữ
trung niên, nói rằng có thể cứu chữa cho hoàng hậu nương nương.” Một tên hậu vệ
quỳ dưới đất nói.

“Mau mời vào!”

“Ngươi có thể cứu hoàng hậu? Ngươi hiểu y thuật? Trẫm
làm sao có thể tin được ngươi?” Thạnh Hạo nghiêm nghị dò xét người phụ nữ trung
niên.

“Hoàng thượng, tuy thảo dân không hiểu y thuật, nhưng
chắc chắn có thể cứu được hoàng hậu nương nương, thái y trong cung của ngài
tinh thông y thuật, nhưng có cách làm hoàng hậu tỉnh lại?” Người phụ nữ cũng
không tức giận, mỉm cười trả lời.

“Vậy thì được, trẫm tin ngươi!”

Người phụ nữ nhắm nghiền hai mắt, nhẹ nhàng bắt mạch,
rồi lập tức đứng dậy, lấy ra một viên đơn dược, “Chỉ cần cho hoàng hậu dùng
viên đơn dược này với nước sương sớm, bảy canh giờ sau sẽ tỉnh lại.”

“Sương? Bây giờ là ban ngày, đi đâu lấy sương a!” Thúy
Thúy đứng bên cạnh vội vàng hỏi.

“Yên tâm đi, ta đã chuẩn bị ở đây rồi!” Nói rồi đưa
cho Thúy Thúy một chiếc bình sứ.

“Ngươi muốn trẫm thưởng gì cho ngươi?” Thạnh Hạo vạn
phần cảm kích hỏi.

“Hoàng thượng, tha tội cho thảo dân nói thẳng, tuy
ngài mắt sáng trông khắp thiên hạ, nhưng lại không nhìn nhìn thấy sóng lớn cuồn
cuộn chốn hậu cung này! Sau này vẫn phải bảo vệ tốt cho hoàng hậu nương nương,
tục ngữ có câu nhìn thấy súng thì dễ thoát, mũi tên ẩn thì khó phòng, lần này
nương nương trúng phải tà chú, nếu trong vòng bảy ngày không được giải, đến lúc
đó Đại La thần tiên hạ phàm cũng không cứu được!” Người phụ nữ cười nói, cũng
không cần phần thưởng gì.

Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu AnhTác giả: Vĩ Hệ Băng NhânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái… “Bà nội, bà hãy cứu Vũ Phi đi, tôn nhi xin bà đấy, chị ấy không những cứu mạng của tôn nhi, mà còn đối xử với tôn nhi rất tốt, lại là người lương thiện, nếu bà không cứu chị ấy, cháu cũng không muốn sống nữa.” Một tiểu nữ nhi khoảng tám chin tuổi cầu xin một người phụ nữ trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi.“Linh Lung a, quản chuyện riêng tư dưới phàm trần là phải chịu phạt đó, không phải là bà nội không muốn cứu ân nhân của cháu.” Người phụ nữ thất vọng nói.“Nếu như bà không cứu, vậy thì cháu sẽ nhả nội đơn ra cho Vũ Phi!” Tiểu nữ hài hăm dọa nói, nhưng lại không có ý đe dọa chút nào.“Linh Lung a, tuyệt đối không được a, cháu chưa thực hành đủ, nhả nội đơn, cháu sẽ bị hồn xiêu phách tán a!” Người phụ nữ vội vàng khuyên nhủ.“Bà nội, chẳng phải là bà thường dạy cháu, đó sao! Còn nói mình thường làm việc thiện, sao bà lại quên rồi?” Nói rồi khóc ô ô.“Được, được, được, bà cứu, bà cứu, được chưa nào?” Nghe thấy lời bà nội nói, tiểu nữ hài đang khóc cười ngay.“Khởi bẩm hoàng thượng, ngoài cung có một nhười phụ nữ trung niên, nói rằng có thể cứu chữa cho hoàng hậu nương nương.” Một tên hậu vệ quỳ dưới đất nói.“Mau mời vào!”“Ngươi có thể cứu hoàng hậu? Ngươi hiểu y thuật? Trẫm làm sao có thể tin được ngươi?” Thạnh Hạo nghiêm nghị dò xét người phụ nữ trung niên.“Hoàng thượng, tuy thảo dân không hiểu y thuật, nhưng chắc chắn có thể cứu được hoàng hậu nương nương, thái y trong cung của ngài tinh thông y thuật, nhưng có cách làm hoàng hậu tỉnh lại?” Người phụ nữ cũng không tức giận, mỉm cười trả lời.“Vậy thì được, trẫm tin ngươi!”Người phụ nữ nhắm nghiền hai mắt, nhẹ nhàng bắt mạch, rồi lập tức đứng dậy, lấy ra một viên đơn dược, “Chỉ cần cho hoàng hậu dùng viên đơn dược này với nước sương sớm, bảy canh giờ sau sẽ tỉnh lại.”“Sương? Bây giờ là ban ngày, đi đâu lấy sương a!” Thúy Thúy đứng bên cạnh vội vàng hỏi.“Yên tâm đi, ta đã chuẩn bị ở đây rồi!” Nói rồi đưa cho Thúy Thúy một chiếc bình sứ.“Ngươi muốn trẫm thưởng gì cho ngươi?” Thạnh Hạo vạn phần cảm kích hỏi.“Hoàng thượng, tha tội cho thảo dân nói thẳng, tuy ngài mắt sáng trông khắp thiên hạ, nhưng lại không nhìn nhìn thấy sóng lớn cuồn cuộn chốn hậu cung này! Sau này vẫn phải bảo vệ tốt cho hoàng hậu nương nương, tục ngữ có câu nhìn thấy súng thì dễ thoát, mũi tên ẩn thì khó phòng, lần này nương nương trúng phải tà chú, nếu trong vòng bảy ngày không được giải, đến lúc đó Đại La thần tiên hạ phàm cũng không cứu được!” Người phụ nữ cười nói, cũng không cần phần thưởng gì.

Chương 17