Tháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái…

Chương 24

Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu AnhTác giả: Vĩ Hệ Băng NhânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái… “Cung hỉ Yên Nhiên nương nương, người có mang rồi.” Nghe thấy lời của Trương thái y, Vạn Yên Nhiên kích động đến rơi lệ, ta mang thai rồng rồi, lần này chắc chắn hoàng thượng sẽ lại sủng ái ta, chốn hậu cung chính là mẫu bằng tử quý (mẹ dựa vào đứa con có danh phận cao quý).“Khởi tấu hoàng thượng, Yên Nhiên nương nương có mang rồi.” Nghe được câu nói này, hai người đều kích động, Thạnh Hạo đang phê duyệt tấu trình trước tiên là vui mừng, nhưng lại lo lằng nhìn sang vẻ u ám của Vũ Phi.Vũ Phi vờ như không có chuyện gì xảy ra nói: “Hoàng thượng, chúng ta đi thăm em Yên Nhiên đi.”“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu.” Yên Nhiên đứng lên hành lễ. Quả nhiên, không chỉ hoàng thượng đã nhanh chóng nhận được tin liền vội vã đến thăm, ngay cả Tiêu Vũ Phi ngươi cũng phải đến thăm sao. Nghĩ đến đây liền cười đắc ý.“Không cần đa lễ, mau bình thân, cần gì thì cứ phân phó, quan trọng nhất là dưỡng thai cho tốt.” Thấy Thạnh Hạo quan tâm đến đứa trẻ trong bụng Yên Nhiên như vậy, Vũ Phi bỗng dưng cảm thấy thương xót cho tình yêu của mình.“Hoàng thượng, bây giờ mới có hai tháng thôi, không cần vội. Thái y nói phải năng đi lại vận động trong phòng, thai nhi mới khỏe mạnh.”Nghe thấy lời của Vạn Yên Nhiên, Tiêu Vũ Phi như có tiếng sét giữa trời quang, hai tháng, vậy không phải là chuyện trước ngày mừng thọ thái hậu vài hôm sao? Thạnh Hạo, anh lại lừa dối tôi nói chỉ yêu một mình tôi, chỉ cần tôi là người phụ nữ duy nhất, vậy việc này phải giải thích thế nào đây? Nghĩ đến đây, Vũ Phi nước mắt giàn giụa rời khỏi Lưu Vân cung.Thấy Vũ Phi bỏ đi, Thạnh Hạo vội vã đuổi theo.“Vũ Phi, nàng mở của ra, nghe ta giải thích.” Mặc cho Thạnh Hạo có gọi cửa như thế nào, Vũ Phi đều mặc kệ, một mình ủ rũ rơi lệ, cũng không nói năng gì.Tiêu Vũ Phi, mày là đứa đại ngốc, sao lại tin anh ta chứ, anh ta là hoàng thượng, sao lại có thể chỉ cần một người phụ nữ là mày, trong mắt đế vương, thì làm gì có tình yêu chân thật, cho dù có, thì cũng như hoa quỳnh nở thôi. Khi dung nhan không còn nữa, đến lúc sẽ có người con gái dung mạo trẻ đẹp khác vào cung, Thạnh Hạo anh có thể giữ được không, nghĩ đến đây, lại tự cười chế giễu mình quá ngây thơ.Ba ngày, Vũ Phi không ăn không uống, cũng không gặp bất kì ai. Cô biết là ngày nào Thạnh Hạo cũng đến, chỉ là không lên tiếng, Thúy Thúy cũng canh cửa được ba ngày. Xem ra trong cung này, người đáng tin cậy nhất chỉ có Thúy Thúy.Vũ Phi giam mình trong phòng ba ngày, cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, vốn dĩ mình không thuộc về nơi đây, thì cũng không nên ơ lại đây, xem ra đã đến lúc cô rời khỏi đây rồi.“Thúy Thúy, ta muốn một mình xuất cung, sẽ không bao giờ trở lại đây nữa, sau này em phải sống cho tốt nhé. Hy vọng em và Phong Nhẫn có thể sớm nên duyên vợ chồng. Đây đều là thái hậu ban tặng, bây giờ ta tặng lại cho em.”“Không, hoàng hậu nương nương, em muốn đi cùng Người, dù đi bất cứ đâu, xin Người đừng bỏ lại Thúy Thúy.” Nói rồi hai người cùng ôm nhau khóc.“Đây là nơi nàng muốn đi là có thể đi sao? Người đâu, giam hoàng hậu lại, không được phép bước ra khỏi Phi Vũ cung một bước.”Thạnh Hạo nghe thấy đoạn đối thoại của hai chủ tớ, nổi giận lôi đình, tự đầy đoạ bản thân mình trước, bây giờ lại muốn một mình rời cung, nàng muốn dày vò làm tim ta tan nát sao? Nàng có biết là ba ngày nay ta đã sống như thế nào không? Không một khắc nào ta không nhớ mong nàng, nàng lại nhẫn tâm như vậy, những gì ta làm cho nàng vẫn chưa đủ sao? Ngay cả cốt nhục của trẫm nàng cũng không dung được sao?

“Cung hỉ Yên Nhiên nương nương, người có mang rồi.”
Nghe thấy lời của Trương thái y, Vạn Yên Nhiên kích động đến rơi lệ, ta mang
thai rồng rồi, lần này chắc chắn hoàng thượng sẽ lại sủng ái ta, chốn hậu cung
chính là mẫu bằng tử quý (mẹ dựa vào đứa con có danh
phận cao quý).

“Khởi tấu hoàng thượng, Yên Nhiên nương nương có mang
rồi.” Nghe được câu nói này, hai người đều kích động, Thạnh Hạo đang phê duyệt
tấu trình trước tiên là vui mừng, nhưng lại lo lằng nhìn sang vẻ u ám của Vũ
Phi.

Vũ Phi vờ như không có chuyện gì xảy ra nói: “Hoàng
thượng, chúng ta đi thăm em Yên Nhiên đi.”

“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu.” Yên
Nhiên đứng lên hành lễ. Quả nhiên, không chỉ hoàng thượng đã nhanh chóng nhận
được tin liền vội vã đến thăm, ngay cả Tiêu Vũ Phi ngươi cũng phải đến thăm sao.
Nghĩ đến đây liền cười đắc ý.

“Không cần đa lễ, mau bình thân, cần gì thì cứ phân
phó, quan trọng nhất là dưỡng thai cho tốt.” Thấy Thạnh Hạo quan tâm đến đứa
trẻ trong bụng Yên Nhiên như vậy, Vũ Phi bỗng dưng cảm thấy thương xót cho tình
yêu của mình.

“Hoàng thượng, bây giờ mới có hai tháng thôi, không
cần vội. Thái y nói phải năng đi lại vận động trong phòng, thai nhi mới khỏe
mạnh.”

Nghe thấy lời của Vạn Yên Nhiên, Tiêu Vũ Phi như có
tiếng sét giữa trời quang, hai tháng, vậy không phải là chuyện trước ngày mừng
thọ thái hậu vài hôm sao? Thạnh Hạo, anh lại lừa dối tôi nói chỉ yêu một mình
tôi, chỉ cần tôi là người phụ nữ duy nhất, vậy việc này phải giải thích thế nào
đây? Nghĩ đến đây, Vũ Phi nước mắt giàn giụa rời khỏi Lưu Vân cung.

Thấy Vũ Phi bỏ đi, Thạnh Hạo vội vã đuổi theo.

“Vũ Phi, nàng mở của ra, nghe ta giải thích.” Mặc cho
Thạnh Hạo có gọi cửa như thế nào, Vũ Phi đều mặc kệ, một mình ủ rũ rơi lệ, cũng
không nói năng gì.

Tiêu Vũ Phi, mày là đứa đại ngốc, sao lại tin anh ta
chứ, anh ta là hoàng thượng, sao lại có thể chỉ cần một người phụ nữ là mày,
trong mắt đế vương, thì làm gì có tình yêu chân thật, cho dù có, thì cũng như
hoa quỳnh nở thôi. Khi dung nhan không còn nữa, đến lúc sẽ có người con gái
dung mạo trẻ đẹp khác vào cung, Thạnh Hạo anh có thể giữ được không, nghĩ đến
đây, lại tự cười chế giễu mình quá ngây thơ.

Ba ngày, Vũ Phi không ăn không uống, cũng không gặp
bất kì ai. Cô biết là ngày nào Thạnh Hạo cũng đến, chỉ là không lên tiếng, Thúy
Thúy cũng canh cửa được ba ngày. Xem ra trong cung này, người đáng tin cậy nhất
chỉ có Thúy Thúy.

Vũ Phi giam mình trong phòng ba ngày, cuối cùng cũng
nghĩ thông rồi, vốn dĩ mình không thuộc về nơi đây, thì cũng không nên ơ lại
đây, xem ra đã đến lúc cô rời khỏi đây rồi.

“Thúy Thúy, ta muốn một mình xuất cung, sẽ không bao
giờ trở lại đây nữa, sau này em phải sống cho tốt nhé. Hy vọng em và Phong Nhẫn
có thể sớm nên duyên vợ chồng. Đây đều là thái hậu ban tặng, bây giờ ta tặng
lại cho em.”

“Không, hoàng hậu nương nương, em muốn đi cùng Người,
dù đi bất cứ đâu, xin Người đừng bỏ lại Thúy Thúy.” Nói rồi hai người cùng ôm
nhau khóc.

“Đây là nơi nàng muốn đi là có thể đi sao? Người đâu,
giam hoàng hậu lại, không được phép bước ra khỏi Phi Vũ cung một bước.”

Thạnh Hạo nghe thấy đoạn đối thoại của hai chủ tớ, nổi
giận lôi đình, tự đầy đoạ bản thân mình trước, bây giờ lại muốn một mình rời
cung, nàng muốn dày vò làm tim ta tan nát sao? Nàng có biết là ba ngày nay ta
đã sống như thế nào không? Không một khắc nào ta không nhớ mong nàng, nàng lại
nhẫn tâm như vậy, những gì ta làm cho nàng vẫn chưa đủ sao? Ngay cả cốt nhục
của trẫm nàng cũng không dung được sao?

Hóa Ra Vượt Thời Gian Là Để Yêu AnhTác giả: Vĩ Hệ Băng NhânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTháng sáu nắng đẹp, mặt trời chiếu rọi, cỏ cây xanh tốt hoa thơm ngào ngạt. Một chiếc BMW X5 phóng vù vù trên đường cao tốc, Tiêu Vũ Phi nắm lấy vô lăng một cách thành thạo, nghe bài hát của Mã Tu Liên Ân, miệng nhóp nhép nhai kẹo cao su, khoáng đạt phóng xe đến vùng rừng ngoại ô 80 km, hưởng thụ kì nghỉ cuối tuần. Cuối cùng cũng đến nơi cần đến, lúc vừa chuẩn bị xuống xe cho dãn gân dãn cốt một chút, bông nhiên một cơn lốc màu đen lớn cuốn về phía Tiêu Vũ Phi. Theo bản năng nắm chặt vô lăng, nhắm chặt hai mắt… Khi Tiêu Vũ Phi tỉnh lại, quang cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm. Trên mặt nước hồ xanh biếc in bóng mây trắng tinh, xung quanh có mùi thơm thanh khiết của trà, không xa có một ngôi nhà gỗ nhỏ, Vũ Phi quyết định xuống xe “thám hiểm”. Nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa gỗ, mở cửa là một lão bá ăn vận cổ trang, gương mặt hiền từ. “Ông cho cháu hỏi thăm, đây là đâu vậy ạ? Cháu bị lạc đường.” Nhìn cô gái ăn mạc kì quặc nhưng rất xinh đẹp trước mắt, lão nhân gia mỉm cười, thân mật mời cô gái… “Cung hỉ Yên Nhiên nương nương, người có mang rồi.” Nghe thấy lời của Trương thái y, Vạn Yên Nhiên kích động đến rơi lệ, ta mang thai rồng rồi, lần này chắc chắn hoàng thượng sẽ lại sủng ái ta, chốn hậu cung chính là mẫu bằng tử quý (mẹ dựa vào đứa con có danh phận cao quý).“Khởi tấu hoàng thượng, Yên Nhiên nương nương có mang rồi.” Nghe được câu nói này, hai người đều kích động, Thạnh Hạo đang phê duyệt tấu trình trước tiên là vui mừng, nhưng lại lo lằng nhìn sang vẻ u ám của Vũ Phi.Vũ Phi vờ như không có chuyện gì xảy ra nói: “Hoàng thượng, chúng ta đi thăm em Yên Nhiên đi.”“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu.” Yên Nhiên đứng lên hành lễ. Quả nhiên, không chỉ hoàng thượng đã nhanh chóng nhận được tin liền vội vã đến thăm, ngay cả Tiêu Vũ Phi ngươi cũng phải đến thăm sao. Nghĩ đến đây liền cười đắc ý.“Không cần đa lễ, mau bình thân, cần gì thì cứ phân phó, quan trọng nhất là dưỡng thai cho tốt.” Thấy Thạnh Hạo quan tâm đến đứa trẻ trong bụng Yên Nhiên như vậy, Vũ Phi bỗng dưng cảm thấy thương xót cho tình yêu của mình.“Hoàng thượng, bây giờ mới có hai tháng thôi, không cần vội. Thái y nói phải năng đi lại vận động trong phòng, thai nhi mới khỏe mạnh.”Nghe thấy lời của Vạn Yên Nhiên, Tiêu Vũ Phi như có tiếng sét giữa trời quang, hai tháng, vậy không phải là chuyện trước ngày mừng thọ thái hậu vài hôm sao? Thạnh Hạo, anh lại lừa dối tôi nói chỉ yêu một mình tôi, chỉ cần tôi là người phụ nữ duy nhất, vậy việc này phải giải thích thế nào đây? Nghĩ đến đây, Vũ Phi nước mắt giàn giụa rời khỏi Lưu Vân cung.Thấy Vũ Phi bỏ đi, Thạnh Hạo vội vã đuổi theo.“Vũ Phi, nàng mở của ra, nghe ta giải thích.” Mặc cho Thạnh Hạo có gọi cửa như thế nào, Vũ Phi đều mặc kệ, một mình ủ rũ rơi lệ, cũng không nói năng gì.Tiêu Vũ Phi, mày là đứa đại ngốc, sao lại tin anh ta chứ, anh ta là hoàng thượng, sao lại có thể chỉ cần một người phụ nữ là mày, trong mắt đế vương, thì làm gì có tình yêu chân thật, cho dù có, thì cũng như hoa quỳnh nở thôi. Khi dung nhan không còn nữa, đến lúc sẽ có người con gái dung mạo trẻ đẹp khác vào cung, Thạnh Hạo anh có thể giữ được không, nghĩ đến đây, lại tự cười chế giễu mình quá ngây thơ.Ba ngày, Vũ Phi không ăn không uống, cũng không gặp bất kì ai. Cô biết là ngày nào Thạnh Hạo cũng đến, chỉ là không lên tiếng, Thúy Thúy cũng canh cửa được ba ngày. Xem ra trong cung này, người đáng tin cậy nhất chỉ có Thúy Thúy.Vũ Phi giam mình trong phòng ba ngày, cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, vốn dĩ mình không thuộc về nơi đây, thì cũng không nên ơ lại đây, xem ra đã đến lúc cô rời khỏi đây rồi.“Thúy Thúy, ta muốn một mình xuất cung, sẽ không bao giờ trở lại đây nữa, sau này em phải sống cho tốt nhé. Hy vọng em và Phong Nhẫn có thể sớm nên duyên vợ chồng. Đây đều là thái hậu ban tặng, bây giờ ta tặng lại cho em.”“Không, hoàng hậu nương nương, em muốn đi cùng Người, dù đi bất cứ đâu, xin Người đừng bỏ lại Thúy Thúy.” Nói rồi hai người cùng ôm nhau khóc.“Đây là nơi nàng muốn đi là có thể đi sao? Người đâu, giam hoàng hậu lại, không được phép bước ra khỏi Phi Vũ cung một bước.”Thạnh Hạo nghe thấy đoạn đối thoại của hai chủ tớ, nổi giận lôi đình, tự đầy đoạ bản thân mình trước, bây giờ lại muốn một mình rời cung, nàng muốn dày vò làm tim ta tan nát sao? Nàng có biết là ba ngày nay ta đã sống như thế nào không? Không một khắc nào ta không nhớ mong nàng, nàng lại nhẫn tâm như vậy, những gì ta làm cho nàng vẫn chưa đủ sao? Ngay cả cốt nhục của trẫm nàng cũng không dung được sao?

Chương 24