“Này! Nhìn cái gì mà kĩ thế?!” Vân Anh phe phẩy tay trước mắt tôi, đầu cũng liên tục ngó nghiêng ra phía cửa sổ. “Hả?! Ơ… Không có gì!” Tôi giật mình. Đến giờ mới nhớ ra mình vẫn đang ngồi trong văn phòng Đội, liền giả vờ cắm mặt xuống sổ tay đặt trên bàn, ra vẻ ghi ghi chép chép. “Thôi đi bà ơi! Cuộc họp xong từ lâu rồi! Nội dung tôi cũng ghi lại đầy đủ rồi!” “Thế… thế à?!” Nghe nó nói tôi không khỏi quê độ, mặt cũng nóng bừng, chẳng biết làm gì ngoài việc luống cuống thu dọn đống sách bút trên bàn. Nhưng tôi còn chưa kịp ôm cặp đứng lên, đã bị Vân Anh kéo xuống. “Này!” “Xong rồi thì về thôi. Bà còn ngồi lại làm gì?” Tôi ngơ ngác. Vân Anh nhìn tôi, ngán ngẩm đến cực điểm. Mấy bạn cán sự các lớp khác đang ngồi gần đó cũng liếc sang, khúc khích cười. “Cô bảo chờ lấy bản phô-tô phong trào kế hoạch nhỏ đem về phổ biến cho lớp!” Tôi: “…” *** “Dạo này bà làm sao đấy? Cứ mỗi lần đi họp chi Đội là lại thẩn thơ như người mất hồn!” Vân Anh mở miệng hỏi khi hai đứa tôi đang trên đường xuống…
Chương 21: Những ngày tháng trôi
Đơn PhươngTác giả: Huyền NhâmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Này! Nhìn cái gì mà kĩ thế?!” Vân Anh phe phẩy tay trước mắt tôi, đầu cũng liên tục ngó nghiêng ra phía cửa sổ. “Hả?! Ơ… Không có gì!” Tôi giật mình. Đến giờ mới nhớ ra mình vẫn đang ngồi trong văn phòng Đội, liền giả vờ cắm mặt xuống sổ tay đặt trên bàn, ra vẻ ghi ghi chép chép. “Thôi đi bà ơi! Cuộc họp xong từ lâu rồi! Nội dung tôi cũng ghi lại đầy đủ rồi!” “Thế… thế à?!” Nghe nó nói tôi không khỏi quê độ, mặt cũng nóng bừng, chẳng biết làm gì ngoài việc luống cuống thu dọn đống sách bút trên bàn. Nhưng tôi còn chưa kịp ôm cặp đứng lên, đã bị Vân Anh kéo xuống. “Này!” “Xong rồi thì về thôi. Bà còn ngồi lại làm gì?” Tôi ngơ ngác. Vân Anh nhìn tôi, ngán ngẩm đến cực điểm. Mấy bạn cán sự các lớp khác đang ngồi gần đó cũng liếc sang, khúc khích cười. “Cô bảo chờ lấy bản phô-tô phong trào kế hoạch nhỏ đem về phổ biến cho lớp!” Tôi: “…” *** “Dạo này bà làm sao đấy? Cứ mỗi lần đi họp chi Đội là lại thẩn thơ như người mất hồn!” Vân Anh mở miệng hỏi khi hai đứa tôi đang trên đường xuống… Chẳng mấy chốc, những cơn mưa phùn ẩm ướt của mùa xuân đã qua đi. Tiết trời khô ráo trở lại cũng là lúc những ngày tháng quan trọng nhất của thời học sinh đang tiến đến thật gần.Sáng hôm đó, tôi dậy sớm hơn mọi ngày, cẩn thận ngồi xếp từng chiếc áo bông dày vào trong tủ. Không còn những đám mây dày đặc âm u che kín cả bầu trời nữa. Giờ đây, nắng mai đang ùa vào qua khung cửa sổ mở toang, quanh quẩn khắp mọi ngóc ngách của căn phòng. Tôi đứng trước gương, bình thản khoác lên người bộ đồng phục quần xanh áo trắng quen thuộc, lơ đãng nhìn theo những đốm nắng nhỏ đang mặc sức nhảy nhót trên bờ vai.Sau một mùa lạnh thật dài, da tôi đã trở nên trắng hơn, nhưng là cái vẻ trắng xanh thiếu sức sống. Mái tóc đen dài và khuôn mặt có phần gầy gò càng như tô đậm thêm sự mỏng manh, tẻ nhạt và lạnh lẽo đáng lẽ không nên có ở cái tuổi đẹp nhất của đời người này.Đứa con gái trong gương nhìn tôi một hồi lâu, với đôi mắt thật chăm chú. Tôi nghĩ là nó hiểu, và luôn ủng hộ những gì tôi muốn làm…(Còn nữa...)
Chẳng mấy chốc, những cơn mưa phùn ẩm ướt của mùa xuân đã qua đi. Tiết trời khô ráo trở lại cũng là lúc những ngày tháng quan trọng nhất của thời học sinh đang tiến đến thật gần.
Sáng hôm đó, tôi dậy sớm hơn mọi ngày, cẩn thận ngồi xếp từng chiếc áo bông dày vào trong tủ. Không còn những đám mây dày đặc âm u che kín cả bầu trời nữa. Giờ đây, nắng mai đang ùa vào qua khung cửa sổ mở toang, quanh quẩn khắp mọi ngóc ngách của căn phòng. Tôi đứng trước gương, bình thản khoác lên người bộ đồng phục quần xanh áo trắng quen thuộc, lơ đãng nhìn theo những đốm nắng nhỏ đang mặc sức nhảy nhót trên bờ vai.
Sau một mùa lạnh thật dài, da tôi đã trở nên trắng hơn, nhưng là cái vẻ trắng xanh thiếu sức sống. Mái tóc đen dài và khuôn mặt có phần gầy gò càng như tô đậm thêm sự mỏng manh, tẻ nhạt và lạnh lẽo đáng lẽ không nên có ở cái tuổi đẹp nhất của đời người này.
Đứa con gái trong gương nhìn tôi một hồi lâu, với đôi mắt thật chăm chú. Tôi nghĩ là nó hiểu, và luôn ủng hộ những gì tôi muốn làm…
(Còn nữa...)
Đơn PhươngTác giả: Huyền NhâmTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Này! Nhìn cái gì mà kĩ thế?!” Vân Anh phe phẩy tay trước mắt tôi, đầu cũng liên tục ngó nghiêng ra phía cửa sổ. “Hả?! Ơ… Không có gì!” Tôi giật mình. Đến giờ mới nhớ ra mình vẫn đang ngồi trong văn phòng Đội, liền giả vờ cắm mặt xuống sổ tay đặt trên bàn, ra vẻ ghi ghi chép chép. “Thôi đi bà ơi! Cuộc họp xong từ lâu rồi! Nội dung tôi cũng ghi lại đầy đủ rồi!” “Thế… thế à?!” Nghe nó nói tôi không khỏi quê độ, mặt cũng nóng bừng, chẳng biết làm gì ngoài việc luống cuống thu dọn đống sách bút trên bàn. Nhưng tôi còn chưa kịp ôm cặp đứng lên, đã bị Vân Anh kéo xuống. “Này!” “Xong rồi thì về thôi. Bà còn ngồi lại làm gì?” Tôi ngơ ngác. Vân Anh nhìn tôi, ngán ngẩm đến cực điểm. Mấy bạn cán sự các lớp khác đang ngồi gần đó cũng liếc sang, khúc khích cười. “Cô bảo chờ lấy bản phô-tô phong trào kế hoạch nhỏ đem về phổ biến cho lớp!” Tôi: “…” *** “Dạo này bà làm sao đấy? Cứ mỗi lần đi họp chi Đội là lại thẩn thơ như người mất hồn!” Vân Anh mở miệng hỏi khi hai đứa tôi đang trên đường xuống… Chẳng mấy chốc, những cơn mưa phùn ẩm ướt của mùa xuân đã qua đi. Tiết trời khô ráo trở lại cũng là lúc những ngày tháng quan trọng nhất của thời học sinh đang tiến đến thật gần.Sáng hôm đó, tôi dậy sớm hơn mọi ngày, cẩn thận ngồi xếp từng chiếc áo bông dày vào trong tủ. Không còn những đám mây dày đặc âm u che kín cả bầu trời nữa. Giờ đây, nắng mai đang ùa vào qua khung cửa sổ mở toang, quanh quẩn khắp mọi ngóc ngách của căn phòng. Tôi đứng trước gương, bình thản khoác lên người bộ đồng phục quần xanh áo trắng quen thuộc, lơ đãng nhìn theo những đốm nắng nhỏ đang mặc sức nhảy nhót trên bờ vai.Sau một mùa lạnh thật dài, da tôi đã trở nên trắng hơn, nhưng là cái vẻ trắng xanh thiếu sức sống. Mái tóc đen dài và khuôn mặt có phần gầy gò càng như tô đậm thêm sự mỏng manh, tẻ nhạt và lạnh lẽo đáng lẽ không nên có ở cái tuổi đẹp nhất của đời người này.Đứa con gái trong gương nhìn tôi một hồi lâu, với đôi mắt thật chăm chú. Tôi nghĩ là nó hiểu, và luôn ủng hộ những gì tôi muốn làm…(Còn nữa...)