Tác giả:

Trữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên “Đan Thuần ! Đan Thuần!”. Một thiếu niên mặt đỏ như gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị. Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia. “Đàn chị Đan Thuần ….. Em , em ……. em thích chị đã lâu rồi!” Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận. Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : “Thật không? Chị cũng thích em lắm..” Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :” Thật vậy sao?” “Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?” Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :” Cho nên ……. em…

Chương 17: Kỳ lạ , rất kỳ lạ

Vợ À, Thua Em RồiTác giả: Mộc Tâm HànTruyện Ngôn TìnhTrữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên “Đan Thuần ! Đan Thuần!”. Một thiếu niên mặt đỏ như gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị. Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia. “Đàn chị Đan Thuần ….. Em , em ……. em thích chị đã lâu rồi!” Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận. Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : “Thật không? Chị cũng thích em lắm..” Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :” Thật vậy sao?” “Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?” Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :” Cho nên ……. em… Nghiêm Túc về nhà , phát hiện ông Nghiêm cười đến đáng sợ .“ Ông nội …… ông có chuyện gì vui thế?”Ông Nghiêm cười nói : “ Nghe nói hôm nay có người đến náo loạn công ty … Còn giống như là người bảo vệ trung thành của cháu dâu ?” Tiểu Túc à , tình địch của con không ít đấy!”Mặt Nghiêm Túc không chút thay đổi , hừ lạnh một tiếng : “ Tình địch ? Con không có tình địch .”“ Cũng đúng , so với bọn họ , cháu đích tôn của ta thông minh hơn , đương nhiên con không thèm để ý tới bọn họ . Cháu trai ngoan , rất tự tin ! Tranh thủ đoạt lấy Tiểu Đan Thuần đi , sau đó sớm sinh ra bé cưng cho ta bế.”Anh đối với người xấu xí kia một chút hứng thú cũng không có .“ Cháu trai à , không phải ta đã nói với con là , nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài , huống hồ , cháu chưa nhìn kỹ Đan Thuần …” Ông Nghiêm ngầm gợi ý , đáng tiếc Nghiêm Túc không chịu hiểu !“ Con đã về!” Trữ Đan Thuần đẩy cửa đi vào , thấy Nghiêm Túc cùng Ông Nghiêm ngồi ở ghế , ánh mắt nghịch ngợm chớp chớp , nảy ra ý hay .Cô yên phận đi đến trước mặt Nghiêm Túc : “ Thiếu gia , tôi về muộn …”Nghiêm Túc ngẩn ra , cô ta uống nhầm thuốc gì à?Ông Nghiêm hung hăng trừng mắt Nghiêm Túc : “ Nó là vợ cháu , cháu bắt nạt nó làm gì ! Còn bảo nó gọi cháu là thiếu gia?”Nghiêm Túc hiểu được cái này , cô ta muốn hãm hại anh !Shit !Trữ Đan Thuần đạt được mục đích , vui hớn hở nhìn người nào đó giận mà bộ dáng không thể giậm : “ Đến giờ ăn cơm , con đi giúp vú Lâm một tay .”Nếu cô không chạy nhanh , sớm muộn bị người nào đó dùng ánh mắt g**t ch*t !Trên bàn cơm , ông Nghiêm ngồi ở giữa , hai người ngồi mặt đối mặt với nhau . Trữ Đan Thuần ăn mấy miếng cơm , liền rũ tóc xuống chán vài cái , bởi vì muốn chắn tầm mắt kia …Vú Lâm tiếp thu ánh mắt ý bảo của ông Nghiêm , cầm khăn mặt ẩm ướt đi đến trước mặt Đan Thuần : “ Tiểu Thuần , con xem , đồ ăn dính ở trên miệng .” Nói xong , còn ‘ Hảo tâm’ lau chùi cho cô .Trữ Đan Thuần đang cố gắng ăn hết món tôm chiên , cho nên á khẩu .Nghiêm Túc lại ngây ngẩn cả người , anh … anh … quả thực không thể tin được , cô ta ….So với phẫu thuật thẩm mỹ còn nhanh hơn …..Trữ Đan Thuần cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người mình , ngẩng đầu lại phát hiện Nghiêm Túc mở lớn miệng , trêu ghẹo nói : “ Anh muốn ăn ruồi bọ à?”“ Hả? …” Nghiêm Túc không rõ , trong nhà làm sao có ruồi bọ được , huống chi anh làm sao có thể ăn , lưỡi anh cũng đầu có dài như lưỡi ếch !“ Miệng anh mở lớn như vậy , tôi nghĩ anh muốn ăn ruồi bọ.”Nghiêm Túc hung hăng trừng mắt cô , lại phát hiện làn da chỗ bị lau thật trắng .Kỳ lạ , thật kỳ lạ .(HNN:da chị vốn trắng mà)

Nghiêm Túc về nhà , phát hiện ông Nghiêm cười đến đáng sợ .

“ Ông nội …… ông có chuyện gì vui thế?”

Ông Nghiêm cười nói : “ Nghe nói hôm nay có người đến náo loạn công ty … Còn
giống như là người bảo vệ trung thành của cháu dâu ?” Tiểu Túc à , tình địch của
con không ít đấy!”

Mặt Nghiêm Túc không chút thay đổi , hừ lạnh một tiếng : “ Tình địch ? Con
không có tình địch .”

“ Cũng đúng , so với bọn họ , cháu đích tôn của ta thông minh hơn , đương
nhiên con không thèm để ý tới bọn họ . Cháu trai ngoan , rất tự tin ! Tranh thủ
đoạt lấy Tiểu Đan Thuần đi , sau đó sớm sinh ra bé cưng cho ta bế.”

Anh đối với người xấu xí kia một chút hứng thú cũng không có .

“ Cháu trai à , không phải ta đã nói với con là , nhìn người không thể chỉ
nhìn bề ngoài , huống hồ , cháu chưa nhìn kỹ Đan Thuần …” Ông Nghiêm ngầm gợi ý
, đáng tiếc Nghiêm Túc không chịu hiểu !

“ Con đã về!” Trữ Đan Thuần đẩy cửa đi vào , thấy Nghiêm Túc cùng Ông Nghiêm
ngồi ở ghế , ánh mắt nghịch ngợm chớp chớp , nảy ra ý hay .

Cô yên phận đi đến trước mặt Nghiêm Túc : “ Thiếu gia , tôi về muộn …”

Nghiêm Túc ngẩn ra , cô ta uống nhầm thuốc gì à?

Ông Nghiêm hung hăng trừng mắt Nghiêm Túc : “ Nó là vợ cháu , cháu bắt nạt
nó làm gì ! Còn bảo nó gọi cháu là thiếu gia?”

Nghiêm Túc hiểu được cái này , cô ta muốn hãm hại anh !

Shit !

Trữ Đan Thuần đạt được mục đích , vui hớn hở nhìn người nào đó giận mà bộ
dáng không thể giậm : “ Đến giờ ăn cơm , con đi giúp vú Lâm một tay .”

Nếu cô không chạy nhanh , sớm muộn bị người nào đó dùng ánh mắt g**t ch*t
!

Trên bàn cơm , ông Nghiêm ngồi ở giữa , hai người ngồi mặt đối mặt với nhau
. Trữ Đan Thuần ăn mấy miếng cơm , liền rũ tóc xuống chán vài cái , bởi vì muốn
chắn tầm mắt kia …

Vú Lâm tiếp thu ánh mắt ý bảo của ông Nghiêm , cầm khăn mặt ẩm ướt đi đến
trước mặt Đan Thuần : “ Tiểu Thuần , con xem , đồ ăn dính ở trên miệng .” Nói
xong , còn ‘ Hảo tâm’ lau chùi cho cô .

Trữ Đan Thuần đang cố gắng ăn hết món tôm chiên , cho nên á khẩu .

Nghiêm Túc lại ngây ngẩn cả người , anh … anh … quả thực không thể tin được
, cô ta ….

So với phẫu thuật thẩm mỹ còn nhanh hơn …..

Trữ Đan Thuần cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người mình , ngẩng đầu
lại phát hiện Nghiêm Túc mở lớn miệng , trêu ghẹo nói : “ Anh muốn ăn ruồi bọ
à?”

“ Hả? …” Nghiêm Túc không rõ , trong nhà làm sao có ruồi bọ được , huống chi
anh làm sao có thể ăn , lưỡi anh cũng đầu có dài như lưỡi ếch !

“ Miệng anh mở lớn như vậy , tôi nghĩ anh muốn ăn ruồi bọ.”

Nghiêm Túc hung hăng trừng mắt cô , lại phát hiện làn da chỗ bị lau thật
trắng .

Kỳ lạ , thật kỳ lạ .(HNN:da chị vốn trắng mà)

Vợ À, Thua Em RồiTác giả: Mộc Tâm HànTruyện Ngôn TìnhTrữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên “Đan Thuần ! Đan Thuần!”. Một thiếu niên mặt đỏ như gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị. Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia. “Đàn chị Đan Thuần ….. Em , em ……. em thích chị đã lâu rồi!” Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận. Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : “Thật không? Chị cũng thích em lắm..” Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :” Thật vậy sao?” “Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?” Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :” Cho nên ……. em… Nghiêm Túc về nhà , phát hiện ông Nghiêm cười đến đáng sợ .“ Ông nội …… ông có chuyện gì vui thế?”Ông Nghiêm cười nói : “ Nghe nói hôm nay có người đến náo loạn công ty … Còn giống như là người bảo vệ trung thành của cháu dâu ?” Tiểu Túc à , tình địch của con không ít đấy!”Mặt Nghiêm Túc không chút thay đổi , hừ lạnh một tiếng : “ Tình địch ? Con không có tình địch .”“ Cũng đúng , so với bọn họ , cháu đích tôn của ta thông minh hơn , đương nhiên con không thèm để ý tới bọn họ . Cháu trai ngoan , rất tự tin ! Tranh thủ đoạt lấy Tiểu Đan Thuần đi , sau đó sớm sinh ra bé cưng cho ta bế.”Anh đối với người xấu xí kia một chút hứng thú cũng không có .“ Cháu trai à , không phải ta đã nói với con là , nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài , huống hồ , cháu chưa nhìn kỹ Đan Thuần …” Ông Nghiêm ngầm gợi ý , đáng tiếc Nghiêm Túc không chịu hiểu !“ Con đã về!” Trữ Đan Thuần đẩy cửa đi vào , thấy Nghiêm Túc cùng Ông Nghiêm ngồi ở ghế , ánh mắt nghịch ngợm chớp chớp , nảy ra ý hay .Cô yên phận đi đến trước mặt Nghiêm Túc : “ Thiếu gia , tôi về muộn …”Nghiêm Túc ngẩn ra , cô ta uống nhầm thuốc gì à?Ông Nghiêm hung hăng trừng mắt Nghiêm Túc : “ Nó là vợ cháu , cháu bắt nạt nó làm gì ! Còn bảo nó gọi cháu là thiếu gia?”Nghiêm Túc hiểu được cái này , cô ta muốn hãm hại anh !Shit !Trữ Đan Thuần đạt được mục đích , vui hớn hở nhìn người nào đó giận mà bộ dáng không thể giậm : “ Đến giờ ăn cơm , con đi giúp vú Lâm một tay .”Nếu cô không chạy nhanh , sớm muộn bị người nào đó dùng ánh mắt g**t ch*t !Trên bàn cơm , ông Nghiêm ngồi ở giữa , hai người ngồi mặt đối mặt với nhau . Trữ Đan Thuần ăn mấy miếng cơm , liền rũ tóc xuống chán vài cái , bởi vì muốn chắn tầm mắt kia …Vú Lâm tiếp thu ánh mắt ý bảo của ông Nghiêm , cầm khăn mặt ẩm ướt đi đến trước mặt Đan Thuần : “ Tiểu Thuần , con xem , đồ ăn dính ở trên miệng .” Nói xong , còn ‘ Hảo tâm’ lau chùi cho cô .Trữ Đan Thuần đang cố gắng ăn hết món tôm chiên , cho nên á khẩu .Nghiêm Túc lại ngây ngẩn cả người , anh … anh … quả thực không thể tin được , cô ta ….So với phẫu thuật thẩm mỹ còn nhanh hơn …..Trữ Đan Thuần cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người mình , ngẩng đầu lại phát hiện Nghiêm Túc mở lớn miệng , trêu ghẹo nói : “ Anh muốn ăn ruồi bọ à?”“ Hả? …” Nghiêm Túc không rõ , trong nhà làm sao có ruồi bọ được , huống chi anh làm sao có thể ăn , lưỡi anh cũng đầu có dài như lưỡi ếch !“ Miệng anh mở lớn như vậy , tôi nghĩ anh muốn ăn ruồi bọ.”Nghiêm Túc hung hăng trừng mắt cô , lại phát hiện làn da chỗ bị lau thật trắng .Kỳ lạ , thật kỳ lạ .(HNN:da chị vốn trắng mà)

Chương 17: Kỳ lạ , rất kỳ lạ