Trữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên “Đan Thuần ! Đan Thuần!”. Một thiếu niên mặt đỏ như gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị. Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia. “Đàn chị Đan Thuần ….. Em , em ……. em thích chị đã lâu rồi!” Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận. Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : “Thật không? Chị cũng thích em lắm..” Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :” Thật vậy sao?” “Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?” Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :” Cho nên ……. em…
Chương 33: Cực phẩm nam!
Vợ À, Thua Em RồiTác giả: Mộc Tâm HànTruyện Ngôn TìnhTrữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên “Đan Thuần ! Đan Thuần!”. Một thiếu niên mặt đỏ như gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị. Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia. “Đàn chị Đan Thuần ….. Em , em ……. em thích chị đã lâu rồi!” Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận. Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : “Thật không? Chị cũng thích em lắm..” Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :” Thật vậy sao?” “Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?” Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :” Cho nên ……. em… Trong một quán cà phê ấm áp, Trữ Đan Thuần đang cùng với người được gọi là bạn trai hẹn hò.“Đan Thuần, hương vị thế nào?”Trữ Đan Thần nhìn cũng không thèm nhìn ‘cực phẩm nam’ ngồi đối diện, liếc mắt nhìn ly cà phê trên bàn, không nói gì.Cô thề, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua đàn ông ‘cực phẩm’ như vầy! Anh ta vừa vào cửa, không nói hai lời, cũng không hỏi ý kiến cô, liền trực tiếp gọi hai ly cà phê chất lượng thấp, còn gọi cái gì tính theo AA(mỗi người trả tiền một nửa).“Đan Thuần, anh cảm thấy chúng ta ở chung với nhau rất vui vẻ, cho nên ngày mai chúng ta lại hẹn hò đi!”Trữ Đan Thuần chửi cũng không thèm chửi hắn, bấm bấm chơi trò chơi trong di động.Ngày mai còn muốn cô đến? Cô mới không bệnh! Mấy hôm trước là vì cá cược với VũTình, nên cô phải nhẫn nại một tuần, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.“Đan Thuần, chỉ có lần đầu tiên là em nói mấy câu, sau đó không thấy em mở miệng nữa, tại sao vậy?”Vớ vẩn, điều này không phải là mặc kệ anh sao? Trữ Đan Thuần nói thầm trong lòng.Một bóng đen đột nhiên xuất hiện, chặn ánh sáng.Trữ Đan Thuần nghi hoặc ngẩng đầu, lại thấy người tuyệt đối không có khả năng xuất hiện ở đây – Nghiêm Túc !!!“Hắn là ai vậy?” Nghiêm Túc mở miệng, nhưng cũng không thèm nhìn người đàn ông kia.Trữ Đan Thuần một bộ dáng thờ ơ: “Không khí.”Không sai, cô đúng là xem hắn ta như không khí, nhưng mà …. hắn ta hình như càng giống ruồi bọ hơn, ong ong kêu không ngừng.“Đan Thuần, tôi là bạn trai cô!”Trữ Đan Thuần liếc hắn ta một cái: “Từ khoảnh khắc tôi giữ im lặng với anh trở đi, anh với tôi mà nói cũng không khác gì không khí.”Nghiêm Túc nghe xong, không nói chuyện, giống như đang suy nghĩ gì đó.“Vậy mấy ngày nay sao cô còn ra ngoài với tôi?”“Không có gì, tôi tự nguyện, được rồi, từ giờ trở đi, tôi với anh không còn liên quan đến nhau nữa, tạm biệt!” Trữ Đan Thuần phất phất tay, ý bảo hắn ta đi đi.“Cực phẩm nam” còn muốn nói gì nữa, lại ngại sắc mặt lạnh lùng của Nghiêm Túc, giật giật môi, rời khỏi.“Chuyện gì tôi cũng chưa làm, đừng nhìn tôi như muốn giết người vậy.” Trữ Đan Thuần đang nghẹn cả một bụng buồn bực, rầu rĩ mở miệng nói.Cái gì gọi là bạn trai cậu tuyệt đối hài lòng! Bạn trai như vậy rõ ràng là super khônghài lòng! Nếu so sánh, ngược lại cô còn cảm thấy Nghiêm Túc thật hoàn hảo biết bao nhiêu!!!Nghiêm Túc cười như không cười ngồi xuống: “Vừa rồi anh còn đang suy nghĩ, có cần mở miệng đi ngăn cản tình địch hay không, bây giờ xem ra không cần rồi.”“Hả, chuyện của tôi không cần anh quan tâm.” Trữ Đan Thuần buông di động trong tay xuống, ngẩng đầu.“Bà xã, vì sao anh không thể quan tâm? Đánh đuổi tình địch là nghĩa vụ của anh mà….” Nghiêm Túc bắt đầu da mặt dày.Trữ Đan Thuần xem nhẹ lời anh mà nói: “Chúng ta đi xem phim đi.”
Trong một quán cà phê ấm áp, Trữ Đan Thuần đang cùng với người được gọi là
bạn trai hẹn hò.
“Đan Thuần, hương vị thế nào?”
Trữ Đan Thần nhìn cũng không thèm nhìn ‘cực phẩm nam’ ngồi đối diện, liếc mắt
nhìn ly cà phê trên bàn, không nói gì.
Cô thề, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua đàn ông ‘cực phẩm’ như vầy! Anh
ta vừa vào cửa, không nói hai lời, cũng không hỏi ý kiến cô, liền trực tiếp gọi
hai ly cà phê chất lượng thấp, còn gọi cái gì tính theo AA(mỗi người trả tiền
một nửa).
“Đan Thuần, anh cảm thấy chúng ta ở chung với nhau rất vui vẻ, cho nên ngày
mai chúng ta lại hẹn hò đi!”
Trữ Đan Thuần chửi cũng không thèm chửi hắn, bấm bấm chơi trò chơi trong di
động.
Ngày mai còn muốn cô đến? Cô mới không bệnh! Mấy hôm trước là vì cá cược với
Vũ
Tình, nên cô phải nhẫn nại một tuần, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.
“Đan Thuần, chỉ có lần đầu tiên là em nói mấy câu, sau đó không thấy em mở
miệng nữa, tại sao vậy?”
Vớ vẩn, điều này không phải là mặc kệ anh sao? Trữ Đan Thuần nói thầm trong
lòng.
Một bóng đen đột nhiên xuất hiện, chặn ánh sáng.
Trữ Đan Thuần nghi hoặc ngẩng đầu, lại thấy người tuyệt đối không có khả năng
xuất hiện ở đây – Nghiêm Túc !!!
“Hắn là ai vậy?” Nghiêm Túc mở miệng, nhưng cũng không thèm nhìn người đàn
ông kia.
Trữ Đan Thuần một bộ dáng thờ ơ: “Không khí.”
Không sai, cô đúng là xem hắn ta như không khí, nhưng mà …. hắn ta hình như
càng giống ruồi bọ hơn, ong ong kêu không ngừng.
“Đan Thuần, tôi là bạn trai cô!”
Trữ Đan Thuần liếc hắn ta một cái: “Từ khoảnh khắc tôi giữ im lặng với anh
trở đi, anh với tôi mà nói cũng không khác gì không khí.”
Nghiêm Túc nghe xong, không nói chuyện, giống như đang suy nghĩ gì đó.
“Vậy mấy ngày nay sao cô còn ra ngoài với tôi?”
“Không có gì, tôi tự nguyện, được rồi, từ giờ trở đi, tôi với anh không còn
liên quan đến nhau nữa, tạm biệt!” Trữ Đan Thuần phất phất tay, ý bảo hắn ta đi
đi.
“Cực phẩm nam” còn muốn nói gì nữa, lại ngại sắc mặt lạnh lùng của Nghiêm
Túc, giật giật môi, rời khỏi.
“Chuyện gì tôi cũng chưa làm, đừng nhìn tôi như muốn giết người vậy.” Trữ Đan
Thuần đang nghẹn cả một bụng buồn bực, rầu rĩ mở miệng nói.
Cái gì gọi là bạn trai cậu tuyệt đối hài lòng! Bạn trai như vậy rõ ràng là
super không
hài lòng! Nếu so sánh, ngược lại cô còn cảm thấy Nghiêm Túc thật
hoàn hảo biết bao nhiêu!!!
Nghiêm Túc cười như không cười ngồi xuống: “Vừa rồi anh còn đang suy nghĩ, có
cần mở miệng đi ngăn cản tình địch hay không, bây giờ xem ra không cần rồi.”
“Hả, chuyện của tôi không cần anh quan tâm.” Trữ Đan Thuần buông di động
trong tay xuống, ngẩng đầu.
“Bà xã, vì sao anh không thể quan tâm? Đánh đuổi tình địch là nghĩa vụ của
anh mà….” Nghiêm Túc bắt đầu da mặt dày.
Trữ Đan Thuần xem nhẹ lời anh mà nói: “Chúng ta đi xem phim đi.”
Vợ À, Thua Em RồiTác giả: Mộc Tâm HànTruyện Ngôn TìnhTrữ Đan Thuần đang đi học trên con đường mòn tới trường , bước chân rất chậm , tương đương với tốc độ chậm chạp của ốc sên “Đan Thuần ! Đan Thuần!”. Một thiếu niên mặt đỏ như gấc hồng hộc chạy tới , bộ dáng có chút thẹn thùng , xấu hổ giống như các bà các chị. Trữ Đan Thuần nghe thấy có người gọi tên cô , mới miễn cưỡng thần trí quay đầu lại , vẻ mặt chả biết gì nhìn thiếu niên kia. “Đàn chị Đan Thuần ….. Em , em ……. em thích chị đã lâu rồi!” Thiếu niên cúi đầu , đem một bức thư tình đưa lên cao , chờ đợi người trong lòng tiếp nhận. Trữ Đan Thuần xem bộ dáng thiếu niên đáng yêu trước mắt , trong mắt hiện lên tia tinh quái đùa dai : “Thật không? Chị cũng thích em lắm..” Thiếu niên sau khi nghe thấy kích động không thôi , ngẩng đầu , lộ ra một lọat hàm răng trắng đều , cười đến thật thà , khờ khạo :” Thật vậy sao?” “Ừ , thân là đàn chị của em , chị đương nhiên quan tâm đàn em như em rồi . Cho nên , làm sao có thể không thích em?” Trữ Đan Thuần nghịch ngợm chớp chớp mắt :” Cho nên ……. em… Trong một quán cà phê ấm áp, Trữ Đan Thuần đang cùng với người được gọi là bạn trai hẹn hò.“Đan Thuần, hương vị thế nào?”Trữ Đan Thần nhìn cũng không thèm nhìn ‘cực phẩm nam’ ngồi đối diện, liếc mắt nhìn ly cà phê trên bàn, không nói gì.Cô thề, cho tới bây giờ cô chưa từng thấy qua đàn ông ‘cực phẩm’ như vầy! Anh ta vừa vào cửa, không nói hai lời, cũng không hỏi ý kiến cô, liền trực tiếp gọi hai ly cà phê chất lượng thấp, còn gọi cái gì tính theo AA(mỗi người trả tiền một nửa).“Đan Thuần, anh cảm thấy chúng ta ở chung với nhau rất vui vẻ, cho nên ngày mai chúng ta lại hẹn hò đi!”Trữ Đan Thuần chửi cũng không thèm chửi hắn, bấm bấm chơi trò chơi trong di động.Ngày mai còn muốn cô đến? Cô mới không bệnh! Mấy hôm trước là vì cá cược với VũTình, nên cô phải nhẫn nại một tuần, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.“Đan Thuần, chỉ có lần đầu tiên là em nói mấy câu, sau đó không thấy em mở miệng nữa, tại sao vậy?”Vớ vẩn, điều này không phải là mặc kệ anh sao? Trữ Đan Thuần nói thầm trong lòng.Một bóng đen đột nhiên xuất hiện, chặn ánh sáng.Trữ Đan Thuần nghi hoặc ngẩng đầu, lại thấy người tuyệt đối không có khả năng xuất hiện ở đây – Nghiêm Túc !!!“Hắn là ai vậy?” Nghiêm Túc mở miệng, nhưng cũng không thèm nhìn người đàn ông kia.Trữ Đan Thuần một bộ dáng thờ ơ: “Không khí.”Không sai, cô đúng là xem hắn ta như không khí, nhưng mà …. hắn ta hình như càng giống ruồi bọ hơn, ong ong kêu không ngừng.“Đan Thuần, tôi là bạn trai cô!”Trữ Đan Thuần liếc hắn ta một cái: “Từ khoảnh khắc tôi giữ im lặng với anh trở đi, anh với tôi mà nói cũng không khác gì không khí.”Nghiêm Túc nghe xong, không nói chuyện, giống như đang suy nghĩ gì đó.“Vậy mấy ngày nay sao cô còn ra ngoài với tôi?”“Không có gì, tôi tự nguyện, được rồi, từ giờ trở đi, tôi với anh không còn liên quan đến nhau nữa, tạm biệt!” Trữ Đan Thuần phất phất tay, ý bảo hắn ta đi đi.“Cực phẩm nam” còn muốn nói gì nữa, lại ngại sắc mặt lạnh lùng của Nghiêm Túc, giật giật môi, rời khỏi.“Chuyện gì tôi cũng chưa làm, đừng nhìn tôi như muốn giết người vậy.” Trữ Đan Thuần đang nghẹn cả một bụng buồn bực, rầu rĩ mở miệng nói.Cái gì gọi là bạn trai cậu tuyệt đối hài lòng! Bạn trai như vậy rõ ràng là super khônghài lòng! Nếu so sánh, ngược lại cô còn cảm thấy Nghiêm Túc thật hoàn hảo biết bao nhiêu!!!Nghiêm Túc cười như không cười ngồi xuống: “Vừa rồi anh còn đang suy nghĩ, có cần mở miệng đi ngăn cản tình địch hay không, bây giờ xem ra không cần rồi.”“Hả, chuyện của tôi không cần anh quan tâm.” Trữ Đan Thuần buông di động trong tay xuống, ngẩng đầu.“Bà xã, vì sao anh không thể quan tâm? Đánh đuổi tình địch là nghĩa vụ của anh mà….” Nghiêm Túc bắt đầu da mặt dày.Trữ Đan Thuần xem nhẹ lời anh mà nói: “Chúng ta đi xem phim đi.”