Chú Đàn bảo tôi: - Con xòe tay ra cho chú xem nào! Tôi co những ngón tay lại, nắm thật chặt và giấu ra sau lưng: - Tay con sạch cơ mà. Hồi sáng con đã rửa tay rồi. Chú Đàn phì cười: - Chú có định khám tay con đâu. Con xòe tay ra để chú xem con có mấy cái hoa tay thôi. Đằng sau lưng, hai bàn tay tôi lỏng đi. Tôi chìa bàn tay trái ra trước mặt chú Đàn, thắc mắc: - Hoa tay là gì hở chú? Chú Đàn dựng mắt nhìn tôi: - Con lớn từng này rồi mà không biết hoa tay là gì à? Chú cầm lấy bàn tay tôi, chậm rãi giải thích: - Hoa tay là những vân tay hình tròn ở đầu mỗi ngón tay. Hoa tay càng nhiều thì vẽ càng đẹp. Nếu con có mười cái hoa tay, con sẽ vẽ đẹp nhất lớp. Con viết chữ cũng đẹp nhất lớp. Tôi hồi hộp nhìn chú Đàn săm soi từng ngón tay tôi. Có cảm giác như chú đang nghiên cứu những chiếc gân lá trên năm chiếc lá. Tôi nín thở, hỏi: - Con có mấy cái hoa tay hả chú? Chú Đàn lắc đầu, thất vọng: - Chẳng có cái nào hết. Tôi lặp lại, buồn rười rượi: - Chẳng có cái nào hết. Trong một giây, tôi cảm…

Chương 14: Gió mưa là bệnh của trời

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ XanhTác giả: Nguyễn Nhật ÁnhTruyện Ngôn TìnhChú Đàn bảo tôi: - Con xòe tay ra cho chú xem nào! Tôi co những ngón tay lại, nắm thật chặt và giấu ra sau lưng: - Tay con sạch cơ mà. Hồi sáng con đã rửa tay rồi. Chú Đàn phì cười: - Chú có định khám tay con đâu. Con xòe tay ra để chú xem con có mấy cái hoa tay thôi. Đằng sau lưng, hai bàn tay tôi lỏng đi. Tôi chìa bàn tay trái ra trước mặt chú Đàn, thắc mắc: - Hoa tay là gì hở chú? Chú Đàn dựng mắt nhìn tôi: - Con lớn từng này rồi mà không biết hoa tay là gì à? Chú cầm lấy bàn tay tôi, chậm rãi giải thích: - Hoa tay là những vân tay hình tròn ở đầu mỗi ngón tay. Hoa tay càng nhiều thì vẽ càng đẹp. Nếu con có mười cái hoa tay, con sẽ vẽ đẹp nhất lớp. Con viết chữ cũng đẹp nhất lớp. Tôi hồi hộp nhìn chú Đàn săm soi từng ngón tay tôi. Có cảm giác như chú đang nghiên cứu những chiếc gân lá trên năm chiếc lá. Tôi nín thở, hỏi: - Con có mấy cái hoa tay hả chú? Chú Đàn lắc đầu, thất vọng: - Chẳng có cái nào hết. Tôi lặp lại, buồn rười rượi: - Chẳng có cái nào hết. Trong một giây, tôi cảm… Một hôm, tôi tò mò hỏi thằng Tường:- Mày có nhớ mày đưa thư giùm chú Đàn bao nhiêu lần rồi không?Tường véo môi, ngập ngừng:- Mười mấy lần.- Nhiều thế cơ à?- Dạ.Tôi nheo mắt:- Thế có lần nào mày lén mở thư ra xem chú Đàn viết gì trong đó không?- Có một lần. - Tường ngượng ngập đáp, mặt ửng lên như đột ngột tráng một lớp ráng chiều.Tôi xích lại gần nó hơn:- Chú Đàn viết gì trong đó vậy?- Hình như là một bài thơ.- Thơ à?- Vâng.- Thơ gì vậy?- Em không biết.- Thế mày có nhớ được câu nào không?- Em nhớ được hai câu.- Mày đọc tao nghe coi.Tường đọc:- Gió mưa là bệnh của trời / Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.Tôi không biết đó là thơ Nguyễn Bính. Tôi chỉ thấy hai câu thơ hay hay, ngồ ngộ. Và tôi nhẩm hoài trong miệng để khỏi quên.Suốt mấy ngày tôi chẳng biết làm gì với hai câu thơ đó, cho đến khi tôi chợt nhớ tới con Xin ngồi cạnh tôi trên lớp.Xin là con bé xinh xắn, mặc dù hai gò má nó trổ đầy tàn nhang. Tôi, nó và thằng Sơn con ông Ba Huấn ngồi chung một bàn. Tôi ngồi chính giữa, nó ngồi bên phải, thằng Sơn ngồi bên trái.Hằng ngày tôi và thằng Sơn vẫn hay trêu nó. Đang ngồi học, tôi thình lình quay sang nó:- Ăn không, Xin?- Ăn gì?- Ăn xin chứ ăn gì!Một lát đến thằng Sơn:- Ôi, đói bụng quá! Ăn không, Xin?- Ăn gì?- Ăn xin!Bị trêu “ăn xin”, lần nào con Xin cũng thút thít khóc. Nó giận dỗi ngoảnh mặt đi chỗ khác, không thèm trò chuyện với bọn tôi.Nhưng tính nó mau quên. Qua ngày hôm sau nó lại mắc lỡm hai đứa tôi một cách dễ dàng. Nghe tôi hỏi “Ăn không, Xin?” nó lại láu táu “Ăn gì?”. Để rồi sau đó rơm rớm nước mắt cả buổi. Cả ngàn lần như vậy.Có nghĩa cả ngàn lần tôi thấy nó khóc.Tới lần thứ một ngàn lẻ một, tôi đột ngột hiểu ra tôi hay chọc con Xin khóc vì tôi thích mê tơi vẻ ngúng nguẩy hờn giận của nó. Nhiều đứa con gái lúc bình thường trông chẳng có gì đặc biệt nhưng không hiểu sao khi giận dỗi nom chúng đáng yêu quá chừng.

Một hôm, tôi tò mò hỏi thằng Tường:

- Mày có nhớ mày đưa thư giùm chú Đàn bao nhiêu lần rồi không?

Tường véo môi, ngập ngừng:

- Mười mấy lần.

- Nhiều thế cơ à?

- Dạ.

Tôi nheo mắt:

- Thế có lần nào mày lén mở thư ra xem chú Đàn viết gì trong đó không?

- Có một lần. - Tường ngượng ngập đáp, mặt ửng lên như đột ngột tráng một lớp ráng chiều.

Tôi xích lại gần nó hơn:

- Chú Đàn viết gì trong đó vậy?

- Hình như là một bài thơ.

- Thơ à?

- Vâng.

- Thơ gì vậy?

- Em không biết.

- Thế mày có nhớ được câu nào không?

- Em nhớ được hai câu.

- Mày đọc tao nghe coi.

Tường đọc:

- Gió mưa là bệnh của trời / Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.

Tôi không biết đó là thơ Nguyễn Bính. Tôi chỉ thấy hai câu thơ hay hay, ngồ ngộ. Và tôi nhẩm hoài trong miệng để khỏi quên.

Suốt mấy ngày tôi chẳng biết làm gì với hai câu thơ đó, cho đến khi tôi chợt nhớ tới con Xin ngồi cạnh tôi trên lớp.

Xin là con bé xinh xắn, mặc dù hai gò má nó trổ đầy tàn nhang. Tôi, nó và thằng Sơn con ông Ba Huấn ngồi chung một bàn. Tôi ngồi chính giữa, nó ngồi bên phải, thằng Sơn ngồi bên trái.

Hằng ngày tôi và thằng Sơn vẫn hay trêu nó. Đang ngồi học, tôi thình lình quay sang nó:

- Ăn không, Xin?

- Ăn gì?

- Ăn xin chứ ăn gì!

Một lát đến thằng Sơn:

- Ôi, đói bụng quá! Ăn không, Xin?

- Ăn gì?

- Ăn xin!

Bị trêu “ăn xin”, lần nào con Xin cũng thút thít khóc. Nó giận dỗi ngoảnh mặt đi chỗ khác, không thèm trò chuyện với bọn tôi.

Nhưng tính nó mau quên. Qua ngày hôm sau nó lại mắc lỡm hai đứa tôi một cách dễ dàng. Nghe tôi hỏi “Ăn không, Xin?” nó lại láu táu “Ăn gì?”. Để rồi sau đó rơm rớm nước mắt cả buổi. Cả ngàn lần như vậy.

Có nghĩa cả ngàn lần tôi thấy nó khóc.

Tới lần thứ một ngàn lẻ một, tôi đột ngột hiểu ra tôi hay chọc con Xin khóc vì tôi thích mê tơi vẻ ngúng nguẩy hờn giận của nó. Nhiều đứa con gái lúc bình thường trông chẳng có gì đặc biệt nhưng không hiểu sao khi giận dỗi nom chúng đáng yêu quá chừng.

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ XanhTác giả: Nguyễn Nhật ÁnhTruyện Ngôn TìnhChú Đàn bảo tôi: - Con xòe tay ra cho chú xem nào! Tôi co những ngón tay lại, nắm thật chặt và giấu ra sau lưng: - Tay con sạch cơ mà. Hồi sáng con đã rửa tay rồi. Chú Đàn phì cười: - Chú có định khám tay con đâu. Con xòe tay ra để chú xem con có mấy cái hoa tay thôi. Đằng sau lưng, hai bàn tay tôi lỏng đi. Tôi chìa bàn tay trái ra trước mặt chú Đàn, thắc mắc: - Hoa tay là gì hở chú? Chú Đàn dựng mắt nhìn tôi: - Con lớn từng này rồi mà không biết hoa tay là gì à? Chú cầm lấy bàn tay tôi, chậm rãi giải thích: - Hoa tay là những vân tay hình tròn ở đầu mỗi ngón tay. Hoa tay càng nhiều thì vẽ càng đẹp. Nếu con có mười cái hoa tay, con sẽ vẽ đẹp nhất lớp. Con viết chữ cũng đẹp nhất lớp. Tôi hồi hộp nhìn chú Đàn săm soi từng ngón tay tôi. Có cảm giác như chú đang nghiên cứu những chiếc gân lá trên năm chiếc lá. Tôi nín thở, hỏi: - Con có mấy cái hoa tay hả chú? Chú Đàn lắc đầu, thất vọng: - Chẳng có cái nào hết. Tôi lặp lại, buồn rười rượi: - Chẳng có cái nào hết. Trong một giây, tôi cảm… Một hôm, tôi tò mò hỏi thằng Tường:- Mày có nhớ mày đưa thư giùm chú Đàn bao nhiêu lần rồi không?Tường véo môi, ngập ngừng:- Mười mấy lần.- Nhiều thế cơ à?- Dạ.Tôi nheo mắt:- Thế có lần nào mày lén mở thư ra xem chú Đàn viết gì trong đó không?- Có một lần. - Tường ngượng ngập đáp, mặt ửng lên như đột ngột tráng một lớp ráng chiều.Tôi xích lại gần nó hơn:- Chú Đàn viết gì trong đó vậy?- Hình như là một bài thơ.- Thơ à?- Vâng.- Thơ gì vậy?- Em không biết.- Thế mày có nhớ được câu nào không?- Em nhớ được hai câu.- Mày đọc tao nghe coi.Tường đọc:- Gió mưa là bệnh của trời / Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.Tôi không biết đó là thơ Nguyễn Bính. Tôi chỉ thấy hai câu thơ hay hay, ngồ ngộ. Và tôi nhẩm hoài trong miệng để khỏi quên.Suốt mấy ngày tôi chẳng biết làm gì với hai câu thơ đó, cho đến khi tôi chợt nhớ tới con Xin ngồi cạnh tôi trên lớp.Xin là con bé xinh xắn, mặc dù hai gò má nó trổ đầy tàn nhang. Tôi, nó và thằng Sơn con ông Ba Huấn ngồi chung một bàn. Tôi ngồi chính giữa, nó ngồi bên phải, thằng Sơn ngồi bên trái.Hằng ngày tôi và thằng Sơn vẫn hay trêu nó. Đang ngồi học, tôi thình lình quay sang nó:- Ăn không, Xin?- Ăn gì?- Ăn xin chứ ăn gì!Một lát đến thằng Sơn:- Ôi, đói bụng quá! Ăn không, Xin?- Ăn gì?- Ăn xin!Bị trêu “ăn xin”, lần nào con Xin cũng thút thít khóc. Nó giận dỗi ngoảnh mặt đi chỗ khác, không thèm trò chuyện với bọn tôi.Nhưng tính nó mau quên. Qua ngày hôm sau nó lại mắc lỡm hai đứa tôi một cách dễ dàng. Nghe tôi hỏi “Ăn không, Xin?” nó lại láu táu “Ăn gì?”. Để rồi sau đó rơm rớm nước mắt cả buổi. Cả ngàn lần như vậy.Có nghĩa cả ngàn lần tôi thấy nó khóc.Tới lần thứ một ngàn lẻ một, tôi đột ngột hiểu ra tôi hay chọc con Xin khóc vì tôi thích mê tơi vẻ ngúng nguẩy hờn giận của nó. Nhiều đứa con gái lúc bình thường trông chẳng có gì đặc biệt nhưng không hiểu sao khi giận dỗi nom chúng đáng yêu quá chừng.

Chương 14: Gió mưa là bệnh của trời