Tác giả:

Durex (phiên âm: du lei si): nhãn hiệu bao cao su nổi tiếng thế giới, có hơn 150 quốc gia tiêu thụ. Nhãn hiệu này chiếm vị trí đầu bẳng trong hơn bốn mươi thị trường chung đồng thời chiếm 40% trong thị trường hơn bốn tỷ của bao cao su. * * * Gió nhẹ nắng đẹp, chim hót hoa thơm. Đỗ Lôi Ty vẻ mặt thê thảm đi trên phố. Nguyên nhân khiến Đỗ Lôi Ty buồn rầu như thế là do ba việc. Thứ nhất là, sau ba tháng quen nhau, ban trai Trịnh Húc Húc đột ngột đề nghị chia tay. Anh ta không còn chịu đựng nổi việc mỗi lần dẫn cô đi gặp bạn bè đều phải giới thiệu: Đây là bạn gái tôi, Đỗ Lôi Ty1. Điều đó khiến anh ta cảm giác bản thân giống nhân viên tiếp thị bao cao su. Thứ hai là, chỉ ba tiếng đồng hồ trước đó, cô đã bị toàn soạn báo nhỏ - nơi cô làm việc ba năm trời – đuổi việc. Nguyên do là khủng hoảng tiền tệ, toà soạn vừa nhìn thấy tên cô đã cho rằng cái tên này quá tầm thường, th* t*c, làm ô nhiễm văn hoá kinh doanh theo hướng tích cực của toàn soạn, đồng thời bất lợi cho sự hài hoà của xã hội. Thế…

Chương 8: Mộng du

Có Cần Lấy Chồng Không?Tác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn TìnhDurex (phiên âm: du lei si): nhãn hiệu bao cao su nổi tiếng thế giới, có hơn 150 quốc gia tiêu thụ. Nhãn hiệu này chiếm vị trí đầu bẳng trong hơn bốn mươi thị trường chung đồng thời chiếm 40% trong thị trường hơn bốn tỷ của bao cao su. * * * Gió nhẹ nắng đẹp, chim hót hoa thơm. Đỗ Lôi Ty vẻ mặt thê thảm đi trên phố. Nguyên nhân khiến Đỗ Lôi Ty buồn rầu như thế là do ba việc. Thứ nhất là, sau ba tháng quen nhau, ban trai Trịnh Húc Húc đột ngột đề nghị chia tay. Anh ta không còn chịu đựng nổi việc mỗi lần dẫn cô đi gặp bạn bè đều phải giới thiệu: Đây là bạn gái tôi, Đỗ Lôi Ty1. Điều đó khiến anh ta cảm giác bản thân giống nhân viên tiếp thị bao cao su. Thứ hai là, chỉ ba tiếng đồng hồ trước đó, cô đã bị toàn soạn báo nhỏ - nơi cô làm việc ba năm trời – đuổi việc. Nguyên do là khủng hoảng tiền tệ, toà soạn vừa nhìn thấy tên cô đã cho rằng cái tên này quá tầm thường, th* t*c, làm ô nhiễm văn hoá kinh doanh theo hướng tích cực của toàn soạn, đồng thời bất lợi cho sự hài hoà của xã hội. Thế… Phòng khác thực ra là phòng mà Đỗ Lôi Ty trước kia đã từng ngủ, cả căn phòng không đến mười mét vuông, ngoài một chiếc bàn sách hơi lớn một tí thì chỉ còn lại một chiếc giường ngủ chỉ đủ ngủ một người.Một giường, hai người, làm sao ngủ?Vì thế, Đỗ Lôi Ty rất băn khoăn.Sao sếp tổng lại không bàn bạc với cô chứ, mà đã tự ra quyết định rồi? Dù gì cũng là nhà cô mà, ở sào huyệt của anh thì anh nói gì cũng nghe theo, đến nhà vợ mà cũng đòi làm chủ! Quá bất công chứ còn gì!“Lúc nãy sao anh lại nhận lời mẹ em?” Đỗ Lôi Ty lấy hết can đảm, hỏi.“Có à?” Liêm Tuấn nhướn mày, “Không phải em bảo anh nói thế hả?”Không chỉ tự quyết, mà còn đổ tội! Đỗ Lôi Ty cuống lên, “Em đâu có?”“Không à? Nhưng vừa nãy rõ ràng em muốn nói thế mà…” Bỗng Liêm Tuấn chuyển đề tài, ánh mắt sắc nhọn quét đến, “Chẳng lẽ em cho rằng anh không xứng ngủ ở phòng em?”Chớp mắt, khí thế vừa tích tụ ban nãy của Đỗ Lôi Ty đã bay sạch như bong bóng xì hơi.“Đâu có đâu có… Em chỉ sợ anh ngủ giường nhỏ thế này mà khó chịu thôi…”“Không.” Liêm Tuấn tỏ vẻ thờ ơ, “Một người ngủ, vừa khéo.”“Một người?” Đỗ Lôi Ty giật mình, sếp tổng chẳng lẽ muốn cô ngủ trên sàn?“Nếu không, em muốn ngủ cùng anh?” Liêm Tuấn hỏi ngược lại.“… Em thích ngủ sàn nhà hơn.”Đỗ Lôi Ty lần đầu phát hiện, thì ra sàn nhà phòng cô ở mười mấy năm lại cứng đến thế!Sự thực tàn khốc lại chứng minh mạnh mẽ rằng, những gì đẹp đẽ hoa mỹ trong phim truyền hình đều là giả, cái gì mà nam chính tuy cứng miệng nhưng mềm lòng, cuối cùng vẫn nhường giường cho nữ chính, chết tiệt thật!Trước mặt sếp tổng đại nhân, mọi sự thương hại đều là phù vân, là phù vân!Khi Đỗ Lôi Ty ngủ thiếp đi với cơn giận đầy bụng, cô hoàn toàn không ngờ chuyện xảy ra sau đó lại khiến sếp tổng đại nhân cả đời cũng không quên được.Đồng hồ phòng khách gõ mười hai giờ đêm, Liêm Tuấn trở mình trên giường.Chiếc giường nhỏ thực sự khó mà ngủ nổi, thật không hiểu cô ngốc này trước kia ngủ thế nào. Nhưng ngay cả giường cũng khó ngủ thế thì sàn nhà càng khó ngủ hơn chăng…Nghe nói hễ đến nửa đêm, ý chí con người sẽ yếu đuối lạ lùng, đúng là vậy.Liêm Tuấn bỗng thấy hơi hơi tội lỗi.Thế là anh định gọi Đỗ Lôi Ty đang ngủ dưới đất dậy, mới lật người đã giật bắn người, Đỗ Lôi Ty đang ngồi bên giường,nhìn anh chằm chằm.“Sao… em tỉnh dậy?” Liêm Tuấn hỏi.Đỗ Lôi Ty không trả lời.“Nếu em muốn ngủ thì nhường em nửa giường.”Vẫn không trả lời.Liêm Tuấn cuối cùng không nhịn được “Này! Em nói đi chứ!”Trong lúc nói, Đỗ Lôi Ty bỗng chồm lên, vừa đánh vừa đẩy, vừa cắn anh.Vật vã chống cự một lúc lâu, Đỗ Lôi Ty bỗng há miệng cắn vào cánh tay Liêm Tuấn.“Ôi cha!” Liêm Tuấn không ngờ lại có chiêu này, nhất thời luống cuống rồi ngã lăn khỏi giường, đến khi anh tức tối đứng dậy, bật đèn định dạy dỗ cô nàng không biết trời cao đất dày kia, thì anh bỗng ngẩn người.Đỗ Lôi Ty đang nằm dang tay dang chân trên giường, ngủ say sưa.Có nhầm không? Tên này lại mộng du!Sáng sớm hôm sau, trong nhà bếp.Bà Đỗ hạ giọng, nói với chồng ra vẻ bí ẩn: “Bố nó, tối qua ông có nghe thấy phòng kế bên có âm thanh gì không?”“Có à?” Ông Đỗ hoang mang, “Ty Ty ngủ có tật xấu, lại rời xuống giường chứ gì.”“Ôi dào, đúng là không hiểu gì cả!” Bà Đỗ nhìn chồng vẻ kỳ thị, “Rơi xuống giường cái gì, rõ ràng là chúng ta sắp được bế cháu rồi!”“Cháu? Cháu ở đâu ra?”“…”“Mẹ, bố mẹ đang nói gì đó?” Đỗ Lôi Ty ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng.“Không có gì không có gì…” Thấy con gái ra, bà Đỗ lập tức bỏ vẻ mặt bí ẩn, cố ý hỏi, “Con gái à, tối qua hai đứa ngủ có ngon không?”“Tối qua?” Đỗ Lôi Ty lại ngáp, “Ngon lắm ạ.”Bà Đỗ không cam tâm, hỏi tiếp: “Không xảy ra chuyện gì à?”Lần này Đỗ Lôi Ty đã bị hỏi trúng.Nếu nói xảy ra chuyện gì thì đúng là có một chuyện rất lạ kỳ, cô nhớ tối qua rõ ràng là ngủ trên sàn nhà, tại sao sáng nay tỉnh lại đã thấy ngủ trên giường? Hơn nữa ban nãy suýt tí nữa là cô đã đạp trúng sếp tổng đang nằm dưới đất.Khoan! Sếp tổng đại nhân lại ngủ dưới đất à!Đỗ Lôi Ty tỉnh hẳn.Trời ạ, sếp tổng đại nhân ngay cả ngồi tàu hỏa cũng không quen, sao lại có thể ngủ dưới đất? Lẽ nào là vì cô…Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty đã hồn bay phách tán.

Phòng
khác thực ra là phòng mà Đỗ Lôi Ty trước kia đã từng ngủ, cả căn phòng không
đến mười mét vuông, ngoài một chiếc bàn sách hơi lớn một tí thì chỉ còn lại một
chiếc giường ngủ chỉ đủ ngủ một người.

Một
giường, hai người, làm sao ngủ?

Vì thế,
Đỗ Lôi Ty rất băn khoăn.

Sao sếp
tổng lại không bàn bạc với cô chứ, mà đã tự ra quyết định rồi? Dù gì cũng là
nhà cô mà, ở sào huyệt của anh thì anh nói gì cũng nghe theo, đến nhà vợ mà
cũng đòi làm chủ! Quá bất công chứ còn gì!

“Lúc
nãy sao anh lại nhận lời mẹ em?” Đỗ Lôi Ty lấy hết can đảm, hỏi.

“Có à?”
Liêm Tuấn nhướn mày, “Không phải em bảo anh nói thế hả?”

Không
chỉ tự quyết, mà còn đổ tội! Đỗ Lôi Ty cuống lên, “Em đâu có?”

“Không
à? Nhưng vừa nãy rõ ràng em muốn nói thế mà…” Bỗng Liêm Tuấn chuyển đề tài, ánh
mắt sắc nhọn quét đến, “Chẳng lẽ em cho rằng anh không xứng ngủ ở phòng em?”

Chớp
mắt, khí thế vừa tích tụ ban nãy của Đỗ Lôi Ty đã bay sạch như bong bóng xì
hơi.

“Đâu có
đâu có… Em chỉ sợ anh ngủ giường nhỏ thế này mà khó chịu thôi…”

“Không.”
Liêm Tuấn tỏ vẻ thờ ơ, “Một người ngủ, vừa khéo.”

“Một
người?” Đỗ Lôi Ty giật mình, sếp tổng chẳng lẽ muốn cô ngủ trên sàn?

“Nếu
không, em muốn ngủ cùng anh?” Liêm Tuấn hỏi ngược lại.

“… Em
thích ngủ sàn nhà hơn.”

Đỗ Lôi
Ty lần đầu phát hiện, thì ra sàn nhà phòng cô ở mười mấy năm lại cứng đến thế!

Sự thực
tàn khốc lại chứng minh mạnh mẽ rằng, những gì đẹp đẽ hoa mỹ trong phim truyền
hình đều là giả, cái gì mà nam chính tuy cứng miệng nhưng mềm lòng, cuối cùng
vẫn nhường giường cho nữ chính, chết tiệt thật!

Trước
mặt sếp tổng đại nhân, mọi sự thương hại đều là phù vân, là phù vân!

Khi Đỗ
Lôi Ty ngủ thiếp đi với cơn giận đầy bụng, cô hoàn toàn không ngờ chuyện xảy ra
sau đó lại khiến sếp tổng đại nhân cả đời cũng không quên được.

Đồng hồ
phòng khách gõ mười hai giờ đêm, Liêm Tuấn trở mình trên giường.

Chiếc
giường nhỏ thực sự khó mà ngủ nổi, thật không hiểu cô ngốc này trước kia ngủ
thế nào. Nhưng ngay cả giường cũng khó ngủ thế thì sàn nhà càng khó ngủ hơn chăng…

Nghe
nói hễ đến nửa đêm, ý chí con người sẽ yếu đuối lạ lùng, đúng là vậy.

Liêm
Tuấn bỗng thấy hơi hơi tội lỗi.

Thế là
anh định gọi Đỗ Lôi Ty đang ngủ dưới đất dậy, mới lật người đã giật bắn người,
Đỗ Lôi Ty đang ngồi bên giường,nhìn anh chằm chằm.

“Sao…
em tỉnh dậy?” Liêm Tuấn hỏi.

Đỗ Lôi
Ty không trả lời.

“Nếu em
muốn ngủ thì nhường em nửa giường.”

Vẫn
không trả lời.

Liêm
Tuấn cuối cùng không nhịn được “Này! Em nói đi chứ!”

Trong
lúc nói, Đỗ Lôi Ty bỗng chồm lên, vừa đánh vừa đẩy, vừa cắn anh.

Vật vã
chống cự một lúc lâu, Đỗ Lôi Ty bỗng há miệng cắn vào cánh tay Liêm Tuấn.

“Ôi
cha!” Liêm Tuấn không ngờ lại có chiêu này, nhất thời luống cuống rồi ngã lăn
khỏi giường, đến khi anh tức tối đứng dậy, bật đèn định dạy dỗ cô nàng không
biết trời cao đất dày kia, thì anh bỗng ngẩn người.

Đỗ Lôi
Ty đang nằm dang tay dang chân trên giường, ngủ say sưa.

Có nhầm
không? Tên này lại mộng du!

Sáng
sớm hôm sau, trong nhà bếp.

Bà Đỗ
hạ giọng, nói với chồng ra vẻ bí ẩn: “Bố nó, tối qua ông có nghe thấy phòng kế
bên có âm thanh gì không?”

“Có à?”
Ông Đỗ hoang mang, “Ty Ty ngủ có tật xấu, lại rời xuống giường chứ gì.”

“Ôi
dào, đúng là không hiểu gì cả!” Bà Đỗ nhìn chồng vẻ kỳ thị, “Rơi xuống giường
cái gì, rõ ràng là chúng ta sắp được bế cháu rồi!”

“Cháu?
Cháu ở đâu ra?”

“…”

“Mẹ, bố
mẹ đang nói gì đó?” Đỗ Lôi Ty ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng.

“Không
có gì không có gì…” Thấy con gái ra, bà Đỗ lập tức bỏ vẻ mặt bí ẩn, cố ý hỏi,
“Con gái à, tối qua hai đứa ngủ có ngon không?”

“Tối
qua?” Đỗ Lôi Ty lại ngáp, “Ngon lắm ạ.”

Bà Đỗ
không cam tâm, hỏi tiếp: “Không xảy ra chuyện gì à?”

Lần này
Đỗ Lôi Ty đã bị hỏi trúng.

Nếu nói
xảy ra chuyện gì thì đúng là có một chuyện rất lạ kỳ, cô nhớ tối qua rõ ràng là ngủ
trên sàn nhà, tại sao sáng nay tỉnh lại đã thấy ngủ trên giường? Hơn nữa ban
nãy suýt tí nữa là cô đã đạp trúng sếp tổng đang nằm dưới đất.

Khoan!
Sếp tổng đại nhân lại ngủ dưới đất à!

Đỗ Lôi
Ty tỉnh hẳn.

Trời ạ,
sếp tổng đại nhân ngay cả ngồi tàu hỏa cũng không quen, sao lại có thể ngủ dưới
đất? Lẽ nào là vì cô…

Nghĩ
thế, Đỗ Lôi Ty đã hồn bay phách tán.

Có Cần Lấy Chồng Không?Tác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn TìnhDurex (phiên âm: du lei si): nhãn hiệu bao cao su nổi tiếng thế giới, có hơn 150 quốc gia tiêu thụ. Nhãn hiệu này chiếm vị trí đầu bẳng trong hơn bốn mươi thị trường chung đồng thời chiếm 40% trong thị trường hơn bốn tỷ của bao cao su. * * * Gió nhẹ nắng đẹp, chim hót hoa thơm. Đỗ Lôi Ty vẻ mặt thê thảm đi trên phố. Nguyên nhân khiến Đỗ Lôi Ty buồn rầu như thế là do ba việc. Thứ nhất là, sau ba tháng quen nhau, ban trai Trịnh Húc Húc đột ngột đề nghị chia tay. Anh ta không còn chịu đựng nổi việc mỗi lần dẫn cô đi gặp bạn bè đều phải giới thiệu: Đây là bạn gái tôi, Đỗ Lôi Ty1. Điều đó khiến anh ta cảm giác bản thân giống nhân viên tiếp thị bao cao su. Thứ hai là, chỉ ba tiếng đồng hồ trước đó, cô đã bị toàn soạn báo nhỏ - nơi cô làm việc ba năm trời – đuổi việc. Nguyên do là khủng hoảng tiền tệ, toà soạn vừa nhìn thấy tên cô đã cho rằng cái tên này quá tầm thường, th* t*c, làm ô nhiễm văn hoá kinh doanh theo hướng tích cực của toàn soạn, đồng thời bất lợi cho sự hài hoà của xã hội. Thế… Phòng khác thực ra là phòng mà Đỗ Lôi Ty trước kia đã từng ngủ, cả căn phòng không đến mười mét vuông, ngoài một chiếc bàn sách hơi lớn một tí thì chỉ còn lại một chiếc giường ngủ chỉ đủ ngủ một người.Một giường, hai người, làm sao ngủ?Vì thế, Đỗ Lôi Ty rất băn khoăn.Sao sếp tổng lại không bàn bạc với cô chứ, mà đã tự ra quyết định rồi? Dù gì cũng là nhà cô mà, ở sào huyệt của anh thì anh nói gì cũng nghe theo, đến nhà vợ mà cũng đòi làm chủ! Quá bất công chứ còn gì!“Lúc nãy sao anh lại nhận lời mẹ em?” Đỗ Lôi Ty lấy hết can đảm, hỏi.“Có à?” Liêm Tuấn nhướn mày, “Không phải em bảo anh nói thế hả?”Không chỉ tự quyết, mà còn đổ tội! Đỗ Lôi Ty cuống lên, “Em đâu có?”“Không à? Nhưng vừa nãy rõ ràng em muốn nói thế mà…” Bỗng Liêm Tuấn chuyển đề tài, ánh mắt sắc nhọn quét đến, “Chẳng lẽ em cho rằng anh không xứng ngủ ở phòng em?”Chớp mắt, khí thế vừa tích tụ ban nãy của Đỗ Lôi Ty đã bay sạch như bong bóng xì hơi.“Đâu có đâu có… Em chỉ sợ anh ngủ giường nhỏ thế này mà khó chịu thôi…”“Không.” Liêm Tuấn tỏ vẻ thờ ơ, “Một người ngủ, vừa khéo.”“Một người?” Đỗ Lôi Ty giật mình, sếp tổng chẳng lẽ muốn cô ngủ trên sàn?“Nếu không, em muốn ngủ cùng anh?” Liêm Tuấn hỏi ngược lại.“… Em thích ngủ sàn nhà hơn.”Đỗ Lôi Ty lần đầu phát hiện, thì ra sàn nhà phòng cô ở mười mấy năm lại cứng đến thế!Sự thực tàn khốc lại chứng minh mạnh mẽ rằng, những gì đẹp đẽ hoa mỹ trong phim truyền hình đều là giả, cái gì mà nam chính tuy cứng miệng nhưng mềm lòng, cuối cùng vẫn nhường giường cho nữ chính, chết tiệt thật!Trước mặt sếp tổng đại nhân, mọi sự thương hại đều là phù vân, là phù vân!Khi Đỗ Lôi Ty ngủ thiếp đi với cơn giận đầy bụng, cô hoàn toàn không ngờ chuyện xảy ra sau đó lại khiến sếp tổng đại nhân cả đời cũng không quên được.Đồng hồ phòng khách gõ mười hai giờ đêm, Liêm Tuấn trở mình trên giường.Chiếc giường nhỏ thực sự khó mà ngủ nổi, thật không hiểu cô ngốc này trước kia ngủ thế nào. Nhưng ngay cả giường cũng khó ngủ thế thì sàn nhà càng khó ngủ hơn chăng…Nghe nói hễ đến nửa đêm, ý chí con người sẽ yếu đuối lạ lùng, đúng là vậy.Liêm Tuấn bỗng thấy hơi hơi tội lỗi.Thế là anh định gọi Đỗ Lôi Ty đang ngủ dưới đất dậy, mới lật người đã giật bắn người, Đỗ Lôi Ty đang ngồi bên giường,nhìn anh chằm chằm.“Sao… em tỉnh dậy?” Liêm Tuấn hỏi.Đỗ Lôi Ty không trả lời.“Nếu em muốn ngủ thì nhường em nửa giường.”Vẫn không trả lời.Liêm Tuấn cuối cùng không nhịn được “Này! Em nói đi chứ!”Trong lúc nói, Đỗ Lôi Ty bỗng chồm lên, vừa đánh vừa đẩy, vừa cắn anh.Vật vã chống cự một lúc lâu, Đỗ Lôi Ty bỗng há miệng cắn vào cánh tay Liêm Tuấn.“Ôi cha!” Liêm Tuấn không ngờ lại có chiêu này, nhất thời luống cuống rồi ngã lăn khỏi giường, đến khi anh tức tối đứng dậy, bật đèn định dạy dỗ cô nàng không biết trời cao đất dày kia, thì anh bỗng ngẩn người.Đỗ Lôi Ty đang nằm dang tay dang chân trên giường, ngủ say sưa.Có nhầm không? Tên này lại mộng du!Sáng sớm hôm sau, trong nhà bếp.Bà Đỗ hạ giọng, nói với chồng ra vẻ bí ẩn: “Bố nó, tối qua ông có nghe thấy phòng kế bên có âm thanh gì không?”“Có à?” Ông Đỗ hoang mang, “Ty Ty ngủ có tật xấu, lại rời xuống giường chứ gì.”“Ôi dào, đúng là không hiểu gì cả!” Bà Đỗ nhìn chồng vẻ kỳ thị, “Rơi xuống giường cái gì, rõ ràng là chúng ta sắp được bế cháu rồi!”“Cháu? Cháu ở đâu ra?”“…”“Mẹ, bố mẹ đang nói gì đó?” Đỗ Lôi Ty ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng.“Không có gì không có gì…” Thấy con gái ra, bà Đỗ lập tức bỏ vẻ mặt bí ẩn, cố ý hỏi, “Con gái à, tối qua hai đứa ngủ có ngon không?”“Tối qua?” Đỗ Lôi Ty lại ngáp, “Ngon lắm ạ.”Bà Đỗ không cam tâm, hỏi tiếp: “Không xảy ra chuyện gì à?”Lần này Đỗ Lôi Ty đã bị hỏi trúng.Nếu nói xảy ra chuyện gì thì đúng là có một chuyện rất lạ kỳ, cô nhớ tối qua rõ ràng là ngủ trên sàn nhà, tại sao sáng nay tỉnh lại đã thấy ngủ trên giường? Hơn nữa ban nãy suýt tí nữa là cô đã đạp trúng sếp tổng đang nằm dưới đất.Khoan! Sếp tổng đại nhân lại ngủ dưới đất à!Đỗ Lôi Ty tỉnh hẳn.Trời ạ, sếp tổng đại nhân ngay cả ngồi tàu hỏa cũng không quen, sao lại có thể ngủ dưới đất? Lẽ nào là vì cô…Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty đã hồn bay phách tán.

Chương 8: Mộng du