“Mẹ, bế!” Giọng nói nọn nớt của cô bé con, ngọt ngào làm nũng muốn người lớn bên cạnh bế, chỉ cần là người bình thường, có lẽ tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt yêu cầu của đứa nhỏ đáng yêu như vậy. Nhưng đây chỉ là đối với người bình thường. Mà bên trong những người bình thường này tuyệt đối không bao gồm cả Nguyên Tiểu Thu. 。◕‿◕。 Bởi vì cô cực kỳ chán ghét loại chuyện chính mình tự tìm phiền toái này. “Không thể luôn thích được bế như vậy, trẻ con phải đi bộ nhiều, thân thể mới có thể khỏe mạnh, hiểu không?” Nguyên Tiểu Thu không có lương tâm nói ra một câu như vậy đẩy đi yêu cầu của cô bé con, “Còn có, không được gọi dì là mẹ, phải gọi là dì, không phải mẹ, hiểu không?” Không hổ là con gái của người phụ nữ ngốc kia, ngay cả mẹ cũng đều tự tiện nhận loạn! Nguyên Tiểu Thu bất đắc dĩ nghĩ. “Biết!” Cô bé con cái hiểu cái không gật đầu. Thật hay giả? Sao lần này nhanh như vậy đã hiểu rồi? Chẳng lẽ gien thông minh lanh lợi của ba nó đột nhiên áp chế gien của mẹ nó hay sao? Nguyên Tiểu…
Chương 11: Kết thúc
Ăn Chắc Người Đàn Ông TốtTác giả: Mã Kì ĐóaTruyện Ngôn Tình“Mẹ, bế!” Giọng nói nọn nớt của cô bé con, ngọt ngào làm nũng muốn người lớn bên cạnh bế, chỉ cần là người bình thường, có lẽ tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt yêu cầu của đứa nhỏ đáng yêu như vậy. Nhưng đây chỉ là đối với người bình thường. Mà bên trong những người bình thường này tuyệt đối không bao gồm cả Nguyên Tiểu Thu. 。◕‿◕。 Bởi vì cô cực kỳ chán ghét loại chuyện chính mình tự tìm phiền toái này. “Không thể luôn thích được bế như vậy, trẻ con phải đi bộ nhiều, thân thể mới có thể khỏe mạnh, hiểu không?” Nguyên Tiểu Thu không có lương tâm nói ra một câu như vậy đẩy đi yêu cầu của cô bé con, “Còn có, không được gọi dì là mẹ, phải gọi là dì, không phải mẹ, hiểu không?” Không hổ là con gái của người phụ nữ ngốc kia, ngay cả mẹ cũng đều tự tiện nhận loạn! Nguyên Tiểu Thu bất đắc dĩ nghĩ. “Biết!” Cô bé con cái hiểu cái không gật đầu. Thật hay giả? Sao lần này nhanh như vậy đã hiểu rồi? Chẳng lẽ gien thông minh lanh lợi của ba nó đột nhiên áp chế gien của mẹ nó hay sao? Nguyên Tiểu… Mấy năm sau.Cẩn thận cầm kết thúc công việc trong tay, Sài Ngạn Quân không vào văn phòng nhận cơm hộp mà là không nhanh không chậm đi ra cổng công trường.Còn chưa ra khỏi cổng công trường, từ xa anh đã nhìn thấy bóng dáng một lớn một nhỏ, xách theo một hộp cơm tiện lợi to đứng trước cửa công trường.Bỗng một cơn gió thổi đến, mũ trên đầu cô bé con sắp bị thổi bay, người phụ nữ ở bên cạnh lập tức giữ mũ đội về trên đầu cô bé con, sau đó ngồi xổm xuống cột dây mũ lại cho chắc.Một màn này khiến Sài Ngạn Quân dừng bước, trên mặt lộ ra nụ cười tươi, đồng thời trong lòng dâng lên một trận rung động.Cảnh tượng quen thuộc như thế, nhưng là lúc này đây, hai người là vợ và con gái anh...Cất bước đi về phía bóng dáng một lớn một nhỏ, từ xa anh đã thấy hình như hai người đang nói gì đó, sau đó một lớn một nhỏ bởi vì vấn đề gì đó mà giằng co.Sài Ngạn Quân cũng không đoán sai, Nguyên Tiểu Thu và cô bé con này đúng là vì vấn đề dân sinh mà giằng co không xong.Chỉ thấy cô bé con túm chặt lấy làn váy âu phục màu trắng, vẻ mặt lã chã muốn khóc nói, “Mẹ.... Con muốn đi tiểu!”Cái gì? Con bé muốn đi tiểu? Ở cái nơi trước không có thôn, sau không có cửa hàng này, muốn cô đi đâu tìm ra toilet cho con bé đi tiểu đây?“Không thể nhịn một chút sao?” Nguyên Tiểu Thu thử cùng con bé thương lượng."Không thể!"“Vậy sao… làm sao bây giờ?” Aiz ôi! Dù sao cũng không thể bảo con bé kéo váy giải quyết ngay ở đây chứ!Một lớn một nhỏ giằng co, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, mà Sài Ngạn Quân vừa đi đến, nhìn thấy chính là một cảnh tượng khiến người ta muốn bật cười.“Làm sao vậy?” Anh hỏi, trong lòng tự hỏi vì sao đôi mẹ con này sao lại luôn xảy ra vấn đề.“Con bé muốn đi toilet!”“Người ta muốn đi tiểu!”Một lớn một nhỏ đồng thời mở miệng, mang theo chút nghẹn ngào, hai người cùng lúc quay lại nhìn anh, chỉ còn thiếu là chưa khóc ngã vào trên người anh.Hóa ra là muốn đi WC, gần đây quả thật là không có cửa hàng có thể cho các cô mượn toilet, cho dù muốn đến công viên gần đây cũng phải mất mười phút, khó trách hai người này sẽ có vẻ mặt khóc tang.Hiểu biết rõ tình hình, Sài Ngạn Quân trước trấn an cô bé váy sắp bị kéo xuống, “Để ba ba mang con đến WC di động đi tiểu.”Bế cô bé lên, anh không quên vẫn còn một người lớn cũng sắp khóc, đồng thơi đưa tay về phía cô, “Em cũng cùng đi thôi! Con bé vẫn là cần em chăm sóc.” Dù sao anh cũng là đàn ông, thật sự là không tốt khi chăm sóc một cô bé đi toilet.“A! Em lập tức đến.” Nguyên Tiểu Thu nở nụ cười tươi, tự động đặt tay mình vào bàn tay đang chìa ra của anh.Khoảnh khắc lòng bàn tay hai người chạm vào nhau, nhìn nhau cười thầm, cảm giác hạnh phúc đồng thời chạm vào trái tim hai người.Ánh mặt trời chiếu xuống, người có tình làm bạn cùng đi.HOÀN.
Mấy năm sau.
Cẩn thận cầm kết thúc công việc trong tay, Sài Ngạn Quân không vào văn phòng nhận cơm hộp mà là không nhanh không chậm đi ra cổng công trường.
Còn chưa ra khỏi cổng công trường, từ xa anh đã nhìn thấy bóng dáng một lớn một nhỏ, xách theo một hộp cơm tiện lợi to đứng trước cửa công trường.
Bỗng một cơn gió thổi đến, mũ trên đầu cô bé con sắp bị thổi bay, người phụ nữ ở bên cạnh lập tức giữ mũ đội về trên đầu cô bé con, sau đó ngồi xổm xuống cột dây mũ lại cho chắc.
Một màn này khiến Sài Ngạn Quân dừng bước, trên mặt lộ ra nụ cười tươi, đồng thời trong lòng dâng lên một trận rung động.
Cảnh tượng quen thuộc như thế, nhưng là lúc này đây, hai người là vợ và con gái anh...
Cất bước đi về phía bóng dáng một lớn một nhỏ, từ xa anh đã thấy hình như hai người đang nói gì đó, sau đó một lớn một nhỏ bởi vì vấn đề gì đó mà giằng co.
Sài Ngạn Quân cũng không đoán sai, Nguyên Tiểu Thu và cô bé con này đúng là vì vấn đề dân sinh mà giằng co không xong.
Chỉ thấy cô bé con túm chặt lấy làn váy âu phục màu trắng, vẻ mặt lã chã muốn khóc nói, “Mẹ.... Con muốn đi tiểu!”
Cái gì? Con bé muốn đi tiểu? Ở cái nơi trước không có thôn, sau không có cửa hàng này, muốn cô đi đâu tìm ra toilet cho con bé đi tiểu đây?
“Không thể nhịn một chút sao?” Nguyên Tiểu Thu thử cùng con bé thương lượng.
"Không thể!"
“Vậy sao… làm sao bây giờ?” Aiz ôi! Dù sao cũng không thể bảo con bé kéo váy giải quyết ngay ở đây chứ!
Một lớn một nhỏ giằng co, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, mà Sài Ngạn Quân vừa đi đến, nhìn thấy chính là một cảnh tượng khiến người ta muốn bật cười.
“Làm sao vậy?” Anh hỏi, trong lòng tự hỏi vì sao đôi mẹ con này sao lại luôn xảy ra vấn đề.
“Con bé muốn đi toilet!”
“Người ta muốn đi tiểu!”
Một lớn một nhỏ đồng thời mở miệng, mang theo chút nghẹn ngào, hai người cùng lúc quay lại nhìn anh, chỉ còn thiếu là chưa khóc ngã vào trên người anh.
Hóa ra là muốn đi WC, gần đây quả thật là không có cửa hàng có thể cho các cô mượn toilet, cho dù muốn đến công viên gần đây cũng phải mất mười phút, khó trách hai người này sẽ có vẻ mặt khóc tang.
Hiểu biết rõ tình hình, Sài Ngạn Quân trước trấn an cô bé váy sắp bị kéo xuống, “Để ba ba mang con đến WC di động đi tiểu.”
Bế cô bé lên, anh không quên vẫn còn một người lớn cũng sắp khóc, đồng thơi đưa tay về phía cô, “Em cũng cùng đi thôi! Con bé vẫn là cần em chăm sóc.” Dù sao anh cũng là đàn ông, thật sự là không tốt khi chăm sóc một cô bé đi toilet.
“A! Em lập tức đến.” Nguyên Tiểu Thu nở nụ cười tươi, tự động đặt tay mình vào bàn tay đang chìa ra của anh.
Khoảnh khắc lòng bàn tay hai người chạm vào nhau, nhìn nhau cười thầm, cảm giác hạnh phúc đồng thời chạm vào trái tim hai người.
Ánh mặt trời chiếu xuống, người có tình làm bạn cùng đi.
HOÀN.
Ăn Chắc Người Đàn Ông TốtTác giả: Mã Kì ĐóaTruyện Ngôn Tình“Mẹ, bế!” Giọng nói nọn nớt của cô bé con, ngọt ngào làm nũng muốn người lớn bên cạnh bế, chỉ cần là người bình thường, có lẽ tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt yêu cầu của đứa nhỏ đáng yêu như vậy. Nhưng đây chỉ là đối với người bình thường. Mà bên trong những người bình thường này tuyệt đối không bao gồm cả Nguyên Tiểu Thu. 。◕‿◕。 Bởi vì cô cực kỳ chán ghét loại chuyện chính mình tự tìm phiền toái này. “Không thể luôn thích được bế như vậy, trẻ con phải đi bộ nhiều, thân thể mới có thể khỏe mạnh, hiểu không?” Nguyên Tiểu Thu không có lương tâm nói ra một câu như vậy đẩy đi yêu cầu của cô bé con, “Còn có, không được gọi dì là mẹ, phải gọi là dì, không phải mẹ, hiểu không?” Không hổ là con gái của người phụ nữ ngốc kia, ngay cả mẹ cũng đều tự tiện nhận loạn! Nguyên Tiểu Thu bất đắc dĩ nghĩ. “Biết!” Cô bé con cái hiểu cái không gật đầu. Thật hay giả? Sao lần này nhanh như vậy đã hiểu rồi? Chẳng lẽ gien thông minh lanh lợi của ba nó đột nhiên áp chế gien của mẹ nó hay sao? Nguyên Tiểu… Mấy năm sau.Cẩn thận cầm kết thúc công việc trong tay, Sài Ngạn Quân không vào văn phòng nhận cơm hộp mà là không nhanh không chậm đi ra cổng công trường.Còn chưa ra khỏi cổng công trường, từ xa anh đã nhìn thấy bóng dáng một lớn một nhỏ, xách theo một hộp cơm tiện lợi to đứng trước cửa công trường.Bỗng một cơn gió thổi đến, mũ trên đầu cô bé con sắp bị thổi bay, người phụ nữ ở bên cạnh lập tức giữ mũ đội về trên đầu cô bé con, sau đó ngồi xổm xuống cột dây mũ lại cho chắc.Một màn này khiến Sài Ngạn Quân dừng bước, trên mặt lộ ra nụ cười tươi, đồng thời trong lòng dâng lên một trận rung động.Cảnh tượng quen thuộc như thế, nhưng là lúc này đây, hai người là vợ và con gái anh...Cất bước đi về phía bóng dáng một lớn một nhỏ, từ xa anh đã thấy hình như hai người đang nói gì đó, sau đó một lớn một nhỏ bởi vì vấn đề gì đó mà giằng co.Sài Ngạn Quân cũng không đoán sai, Nguyên Tiểu Thu và cô bé con này đúng là vì vấn đề dân sinh mà giằng co không xong.Chỉ thấy cô bé con túm chặt lấy làn váy âu phục màu trắng, vẻ mặt lã chã muốn khóc nói, “Mẹ.... Con muốn đi tiểu!”Cái gì? Con bé muốn đi tiểu? Ở cái nơi trước không có thôn, sau không có cửa hàng này, muốn cô đi đâu tìm ra toilet cho con bé đi tiểu đây?“Không thể nhịn một chút sao?” Nguyên Tiểu Thu thử cùng con bé thương lượng."Không thể!"“Vậy sao… làm sao bây giờ?” Aiz ôi! Dù sao cũng không thể bảo con bé kéo váy giải quyết ngay ở đây chứ!Một lớn một nhỏ giằng co, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, mà Sài Ngạn Quân vừa đi đến, nhìn thấy chính là một cảnh tượng khiến người ta muốn bật cười.“Làm sao vậy?” Anh hỏi, trong lòng tự hỏi vì sao đôi mẹ con này sao lại luôn xảy ra vấn đề.“Con bé muốn đi toilet!”“Người ta muốn đi tiểu!”Một lớn một nhỏ đồng thời mở miệng, mang theo chút nghẹn ngào, hai người cùng lúc quay lại nhìn anh, chỉ còn thiếu là chưa khóc ngã vào trên người anh.Hóa ra là muốn đi WC, gần đây quả thật là không có cửa hàng có thể cho các cô mượn toilet, cho dù muốn đến công viên gần đây cũng phải mất mười phút, khó trách hai người này sẽ có vẻ mặt khóc tang.Hiểu biết rõ tình hình, Sài Ngạn Quân trước trấn an cô bé váy sắp bị kéo xuống, “Để ba ba mang con đến WC di động đi tiểu.”Bế cô bé lên, anh không quên vẫn còn một người lớn cũng sắp khóc, đồng thơi đưa tay về phía cô, “Em cũng cùng đi thôi! Con bé vẫn là cần em chăm sóc.” Dù sao anh cũng là đàn ông, thật sự là không tốt khi chăm sóc một cô bé đi toilet.“A! Em lập tức đến.” Nguyên Tiểu Thu nở nụ cười tươi, tự động đặt tay mình vào bàn tay đang chìa ra của anh.Khoảnh khắc lòng bàn tay hai người chạm vào nhau, nhìn nhau cười thầm, cảm giác hạnh phúc đồng thời chạm vào trái tim hai người.Ánh mặt trời chiếu xuống, người có tình làm bạn cùng đi.HOÀN.