Trong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một…
Quyển 1 - Chương 34
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Voldemort không dám tin chậm chạp nâng cánh tay lên, nhẹ nhàng ôm Harry, cho đến khí hai tay tiếp xúc với áo khoác của Harry, tai nghe được tiếng tim đập tinh tế của cậu, hắn mới tin tưởng rằng hắn không ảo giác, Harry thật sự đang ôm hắn! Hắn kích động, ngón tay khẽ run, cánh tay dùng sức gắt gao ôm lấy Harry, thẳng đến khi cằm của Harry chạm vào xương quai xanh của hắn, thân thể nhỏ nhắn của Harry dán vào hắn không hề có khe hở. Hắn có thể cảm giác được độ ấm từ Harry, có thể cảm nhận được trái tim Harry nhẹ nhàng đập, một dòng nhiệt lan tràn, nhanh chóng lan toàn thân, cuối cùng chảy vào trái tim giống như băng hàn vạn năm, ấm áp, mềm mại, khiến lần đầu tiên cuộc đời hắn cảm thấy ấm áp.Harry của hắn!Voldemort chưa từng nghĩ tới, chỉ một cái ôm, cũng khiến cho hắn rơi lệ xúc động. Mẹ vứt bỏ hắn, cha từ bỏ hắn, cô nhi viện hắt hủi hắn, học sinh Slythrin của Hogwarts đầy rẫy kẻ lừa gạt, kẻ tự xưng chính nghĩa căm hận hắn,Tử Thần Thực Tử sợ hắn, không ai nguyện ý ôm hắn, chỉ có Harry, chỉ có Harry, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, chỉ có Harry.Đúng vậy, tất cả mọi việc không quan trọng, bởi vì hắn có Harry.Sau khi bình tĩnh lại, Voldemort ôm Harry ngồi trên đùi của mình, điều chỉnh vị trí thoải mái nhất cho Harry, hắn muốn nói ra hết mọi chuyện, sau đó hoàn toàn buông tha quá khứ, hắn sẽ không còn vì người đàn bà và gã đàn ông đó mà đau khổ, bởi vì hắn có thứ đáng giá, đáng quý trọng để tồn tại.Harry thấy rằng, khi nói về Tom Riddle thì giọng điệu của Voldemort đặc biệt bình tĩnh, giống như nói về một người không quan hệ với mình, mặc dù hắn dùng rất nhiều từ ngữ bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, điều này khiến cậu có chút khó hiểu.
Voldemort không dám tin chậm chạp nâng cánh tay lên, nhẹ nhàng ôm Harry, cho đến khí hai tay tiếp xúc với áo khoác của Harry, tai nghe được tiếng tim đập tinh tế của cậu, hắn mới tin tưởng rằng hắn không ảo giác, Harry thật sự đang ôm hắn! Hắn kích động, ngón tay khẽ run, cánh tay dùng sức gắt gao ôm lấy Harry, thẳng đến khi cằm của Harry chạm vào xương quai xanh của hắn, thân thể nhỏ nhắn của Harry dán vào hắn không hề có khe hở. Hắn có thể cảm giác được độ ấm từ Harry, có thể cảm nhận được trái tim Harry nhẹ nhàng đập, một dòng nhiệt lan tràn, nhanh chóng lan toàn thân, cuối cùng chảy vào trái tim giống như băng hàn vạn năm, ấm áp, mềm mại, khiến lần đầu tiên cuộc đời hắn cảm thấy ấm áp.
Harry của hắn!
Voldemort chưa từng nghĩ tới, chỉ một cái ôm, cũng khiến cho hắn rơi lệ xúc động. Mẹ vứt bỏ hắn, cha từ bỏ hắn, cô nhi viện hắt hủi hắn, học sinh Slythrin của Hogwarts đầy rẫy kẻ lừa gạt, kẻ tự xưng chính nghĩa căm hận hắn,Tử Thần Thực Tử sợ hắn, không ai nguyện ý ôm hắn, chỉ có Harry, chỉ có Harry, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, chỉ có Harry.
Đúng vậy, tất cả mọi việc không quan trọng, bởi vì hắn có Harry.
Sau khi bình tĩnh lại, Voldemort ôm Harry ngồi trên đùi của mình, điều chỉnh vị trí thoải mái nhất cho Harry, hắn muốn nói ra hết mọi chuyện, sau đó hoàn toàn buông tha quá khứ, hắn sẽ không còn vì người đàn bà và gã đàn ông đó mà đau khổ, bởi vì hắn có thứ đáng giá, đáng quý trọng để tồn tại.
Harry thấy rằng, khi nói về Tom Riddle thì giọng điệu của Voldemort đặc biệt bình tĩnh, giống như nói về một người không quan hệ với mình, mặc dù hắn dùng rất nhiều từ ngữ bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, điều này khiến cậu có chút khó hiểu.
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Voldemort không dám tin chậm chạp nâng cánh tay lên, nhẹ nhàng ôm Harry, cho đến khí hai tay tiếp xúc với áo khoác của Harry, tai nghe được tiếng tim đập tinh tế của cậu, hắn mới tin tưởng rằng hắn không ảo giác, Harry thật sự đang ôm hắn! Hắn kích động, ngón tay khẽ run, cánh tay dùng sức gắt gao ôm lấy Harry, thẳng đến khi cằm của Harry chạm vào xương quai xanh của hắn, thân thể nhỏ nhắn của Harry dán vào hắn không hề có khe hở. Hắn có thể cảm giác được độ ấm từ Harry, có thể cảm nhận được trái tim Harry nhẹ nhàng đập, một dòng nhiệt lan tràn, nhanh chóng lan toàn thân, cuối cùng chảy vào trái tim giống như băng hàn vạn năm, ấm áp, mềm mại, khiến lần đầu tiên cuộc đời hắn cảm thấy ấm áp.Harry của hắn!Voldemort chưa từng nghĩ tới, chỉ một cái ôm, cũng khiến cho hắn rơi lệ xúc động. Mẹ vứt bỏ hắn, cha từ bỏ hắn, cô nhi viện hắt hủi hắn, học sinh Slythrin của Hogwarts đầy rẫy kẻ lừa gạt, kẻ tự xưng chính nghĩa căm hận hắn,Tử Thần Thực Tử sợ hắn, không ai nguyện ý ôm hắn, chỉ có Harry, chỉ có Harry, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, chỉ có Harry.Đúng vậy, tất cả mọi việc không quan trọng, bởi vì hắn có Harry.Sau khi bình tĩnh lại, Voldemort ôm Harry ngồi trên đùi của mình, điều chỉnh vị trí thoải mái nhất cho Harry, hắn muốn nói ra hết mọi chuyện, sau đó hoàn toàn buông tha quá khứ, hắn sẽ không còn vì người đàn bà và gã đàn ông đó mà đau khổ, bởi vì hắn có thứ đáng giá, đáng quý trọng để tồn tại.Harry thấy rằng, khi nói về Tom Riddle thì giọng điệu của Voldemort đặc biệt bình tĩnh, giống như nói về một người không quan hệ với mình, mặc dù hắn dùng rất nhiều từ ngữ bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, điều này khiến cậu có chút khó hiểu.