Trong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một…
Quyển 1 - Chương 81
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Nhóm học sinh rời đi, chỉ còn lại có Voldemort cùng Harry.Voldemort cảm thấy hứng thú cầm lấy một con nhện chết thê thảm lên, còn quan sát thật cẩn thận, ” Rất thú vị, Harry, rất thú vị. Rất khó tin rằng pháp thuật kết hợp với những thứ của Muggle lại có hiệu quả lớn như vậy.”” Đúng vậy, cho nên Muggle không phải là kẻ vô dụng.”Voldemort quay đầu, nhẹ nhàng cười, ” Bảo bối, mục đích của em đã đạt được. Từ lúc sử dụng thần chú Comatose Reductor, ta đã bị pháp thuật này hấp dẫn, vì cái này, ta sẽ bảo tồn và xúc tiến phát triển khoa học kĩ thuật của Muggle.”Harry thở dài nhẹ nhõm một hơi,” Ta chỉ không muốn văn minh của Muggle bị hủy diệt.”” Em chứng minh nó hữu dụng, như vậy nó sẽ tồn tại.”Harry chờ đợi, thế nhưng Voldemort chỉ cùng cậu thảo luận cơ sở vật lí và hóa học để hình thành pháp thuật mới, không đề cập đến mặt khác. Cậu thật sự nhẫn nại không được hỏi: ” Ngươi không hỏi vì sao ta biết được pháp thuật này sao?”Voldemort khơi mi, ” Vì sao phải hỏi? Thời điểm ta nên biết, em hiển nhiên sẽ nói cho ta.”“…… Đúng vậy, có một ngày ta sẽ nói toàn bộ cho ngươi.”Thứ sáu, đến phiên Slytherin luyện tập Quidditch. Dưới ánh mặt trời đầu thu, cưỡi Tia Chớp, Harry khoái hoạt như con chim nhỏ. Đã rất lâu cậu không chơi Quidditch, cậu yên lặng nhẩm tính, đã bao nhiêu năm cậu không tham gia loại vận động khiến cảm xúc dâng tràn bừng bừng phấn chấn như thế này. Tại Hogwarts sáu năm, chiến tranh bắt đầu. Sau đó là chiến đấu lâu dài, tràn ngập máu, giết chóc, lo lắng và phản bội, bạn bè ngày hôm qua còn cười đùa với nhau, ngày hôm nay đã chĩa đũa phép vào nhau. Pháp thuật của Voldemort khiến kẻ khác run rẩy, cho dù được chiến tranh tôi luyện, Harry cũng không thể nhìn thấu âm mưu của nam nhân âm hiểu giả dối kia. ” Nếu một người không bị mê hoặc, đó là vì sự hấp dẫn không đủ lớn.” Lúc Harry hiểu được điều này thì mọi việc đã chấm dứt, chín năm, chín năm trong chiến tranh, Harry không từng chơi Quidditch một lần, thậm chí không có cưỡi chổi bay trên trời, giành giật từng giây trong chiến tranh, phép độn thổ là phương thức tốt nhất. Chín năm sau, Harry đi tới năm 1977, làm một cô nhi máu lai sinh trưởng tại Muggle, cậu không có tiền để mua một cái chổi bay dù chỉ là một cái tồi tệ nhất, hơn nữa vì che dấu chính mình cậu phải biểu hiện mình không thành thạo việc cưỡi chổi. Bây giờ, rốt cuộc cậu có thể đường hoàng mà cưỡi chổi, không cần để ý đến mọi thứ mà chơi Quidditch, mấy cái này đều là công của Voldemort.
Nhóm học sinh rời đi, chỉ còn lại có Voldemort cùng Harry.
Voldemort cảm thấy hứng thú cầm lấy một con nhện chết thê thảm lên, còn quan sát thật cẩn thận, ” Rất thú vị, Harry, rất thú vị. Rất khó tin rằng pháp thuật kết hợp với những thứ của Muggle lại có hiệu quả lớn như vậy.”
” Đúng vậy, cho nên Muggle không phải là kẻ vô dụng.”
Voldemort quay đầu, nhẹ nhàng cười, ” Bảo bối, mục đích của em đã đạt được. Từ lúc sử dụng thần chú Comatose Reductor, ta đã bị pháp thuật này hấp dẫn, vì cái này, ta sẽ bảo tồn và xúc tiến phát triển khoa học kĩ thuật của Muggle.”
Harry thở dài nhẹ nhõm một hơi,” Ta chỉ không muốn văn minh của Muggle bị hủy diệt.”
” Em chứng minh nó hữu dụng, như vậy nó sẽ tồn tại.”
Harry chờ đợi, thế nhưng Voldemort chỉ cùng cậu thảo luận cơ sở vật lí và hóa học để hình thành pháp thuật mới, không đề cập đến mặt khác. Cậu thật sự nhẫn nại không được hỏi: ” Ngươi không hỏi vì sao ta biết được pháp thuật này sao?”
Voldemort khơi mi, ” Vì sao phải hỏi? Thời điểm ta nên biết, em hiển nhiên sẽ nói cho ta.”
“…… Đúng vậy, có một ngày ta sẽ nói toàn bộ cho ngươi.”
Thứ sáu, đến phiên Slytherin luyện tập Quidditch. Dưới ánh mặt trời đầu thu, cưỡi Tia Chớp, Harry khoái hoạt như con chim nhỏ. Đã rất lâu cậu không chơi Quidditch, cậu yên lặng nhẩm tính, đã bao nhiêu năm cậu không tham gia loại vận động khiến cảm xúc dâng tràn bừng bừng phấn chấn như thế này. Tại Hogwarts sáu năm, chiến tranh bắt đầu. Sau đó là chiến đấu lâu dài, tràn ngập máu, giết chóc, lo lắng và phản bội, bạn bè ngày hôm qua còn cười đùa với nhau, ngày hôm nay đã chĩa đũa phép vào nhau. Pháp thuật của Voldemort khiến kẻ khác run rẩy, cho dù được chiến tranh tôi luyện, Harry cũng không thể nhìn thấu âm mưu của nam nhân âm hiểu giả dối kia. ” Nếu một người không bị mê hoặc, đó là vì sự hấp dẫn không đủ lớn.” Lúc Harry hiểu được điều này thì mọi việc đã chấm dứt, chín năm, chín năm trong chiến tranh, Harry không từng chơi Quidditch một lần, thậm chí không có cưỡi chổi bay trên trời, giành giật từng giây trong chiến tranh, phép độn thổ là phương thức tốt nhất. Chín năm sau, Harry đi tới năm 1977, làm một cô nhi máu lai sinh trưởng tại Muggle, cậu không có tiền để mua một cái chổi bay dù chỉ là một cái tồi tệ nhất, hơn nữa vì che dấu chính mình cậu phải biểu hiện mình không thành thạo việc cưỡi chổi. Bây giờ, rốt cuộc cậu có thể đường hoàng mà cưỡi chổi, không cần để ý đến mọi thứ mà chơi Quidditch, mấy cái này đều là công của Voldemort.
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Nhóm học sinh rời đi, chỉ còn lại có Voldemort cùng Harry.Voldemort cảm thấy hứng thú cầm lấy một con nhện chết thê thảm lên, còn quan sát thật cẩn thận, ” Rất thú vị, Harry, rất thú vị. Rất khó tin rằng pháp thuật kết hợp với những thứ của Muggle lại có hiệu quả lớn như vậy.”” Đúng vậy, cho nên Muggle không phải là kẻ vô dụng.”Voldemort quay đầu, nhẹ nhàng cười, ” Bảo bối, mục đích của em đã đạt được. Từ lúc sử dụng thần chú Comatose Reductor, ta đã bị pháp thuật này hấp dẫn, vì cái này, ta sẽ bảo tồn và xúc tiến phát triển khoa học kĩ thuật của Muggle.”Harry thở dài nhẹ nhõm một hơi,” Ta chỉ không muốn văn minh của Muggle bị hủy diệt.”” Em chứng minh nó hữu dụng, như vậy nó sẽ tồn tại.”Harry chờ đợi, thế nhưng Voldemort chỉ cùng cậu thảo luận cơ sở vật lí và hóa học để hình thành pháp thuật mới, không đề cập đến mặt khác. Cậu thật sự nhẫn nại không được hỏi: ” Ngươi không hỏi vì sao ta biết được pháp thuật này sao?”Voldemort khơi mi, ” Vì sao phải hỏi? Thời điểm ta nên biết, em hiển nhiên sẽ nói cho ta.”“…… Đúng vậy, có một ngày ta sẽ nói toàn bộ cho ngươi.”Thứ sáu, đến phiên Slytherin luyện tập Quidditch. Dưới ánh mặt trời đầu thu, cưỡi Tia Chớp, Harry khoái hoạt như con chim nhỏ. Đã rất lâu cậu không chơi Quidditch, cậu yên lặng nhẩm tính, đã bao nhiêu năm cậu không tham gia loại vận động khiến cảm xúc dâng tràn bừng bừng phấn chấn như thế này. Tại Hogwarts sáu năm, chiến tranh bắt đầu. Sau đó là chiến đấu lâu dài, tràn ngập máu, giết chóc, lo lắng và phản bội, bạn bè ngày hôm qua còn cười đùa với nhau, ngày hôm nay đã chĩa đũa phép vào nhau. Pháp thuật của Voldemort khiến kẻ khác run rẩy, cho dù được chiến tranh tôi luyện, Harry cũng không thể nhìn thấu âm mưu của nam nhân âm hiểu giả dối kia. ” Nếu một người không bị mê hoặc, đó là vì sự hấp dẫn không đủ lớn.” Lúc Harry hiểu được điều này thì mọi việc đã chấm dứt, chín năm, chín năm trong chiến tranh, Harry không từng chơi Quidditch một lần, thậm chí không có cưỡi chổi bay trên trời, giành giật từng giây trong chiến tranh, phép độn thổ là phương thức tốt nhất. Chín năm sau, Harry đi tới năm 1977, làm một cô nhi máu lai sinh trưởng tại Muggle, cậu không có tiền để mua một cái chổi bay dù chỉ là một cái tồi tệ nhất, hơn nữa vì che dấu chính mình cậu phải biểu hiện mình không thành thạo việc cưỡi chổi. Bây giờ, rốt cuộc cậu có thể đường hoàng mà cưỡi chổi, không cần để ý đến mọi thứ mà chơi Quidditch, mấy cái này đều là công của Voldemort.