Tác giả:

Từ nhỏ, Giang Diễn Đường thích nhất là xem phim hoạt hình. Mỗi buổi chiều sau khi tan học về nhà, những đứa trẻ đồng trang lứa đều ngoan ngoãn ngồi trước tivi xem phim hoạt hình, trong bếp người mẹ đang chuẩn bị cơm tối, hết phim vừa lúc có thể ăn cơm. Nhưng Giang Diễn Đường không được hưởng thụ như bạn bè của hắn, hắn không có thời gian xem phim bởi trách nhiệm của hắn là chuẩn bị cơm tối. Tiểu học năm thứ tư, một mình hắn lo liệu việc nhà, ngay cả đứa em trai Giang Diễn Duệ nhỏ hơn hắn ba tuổi cũng đều do hắn chăm sóc. Hắn thường xuyên đuổi theo ba ngoài công trường ông làm việc, miệng không ngừng chất vấn: “Mẹ con đi đâu? Vì sao mẹ không về nhà? Vì sao? Vì sao? Vì sao?” Vì sao vì sao vì sao vì sao? Vì sao mỗi khi kết thúc công việc mệt mỏi trở về, chỉ cần nhìn thấy hai anh em hắn ba lại cáu gắt, tức giận? Có lần, ba vô cùng tức giận đã túm chặt lấy Giang Diễn Đường mà quát: “Mẹ của mày là loại đàn bà lăng loàn, đã sớm cùng kẻ khác cao chạy xa bay, hai đứa chúng mày là bị vứt lại…

Chương 25: Chương 5-4

Chìa Khóa Hạnh PhúcTác giả: MonicaTruyện Ngôn TìnhTừ nhỏ, Giang Diễn Đường thích nhất là xem phim hoạt hình. Mỗi buổi chiều sau khi tan học về nhà, những đứa trẻ đồng trang lứa đều ngoan ngoãn ngồi trước tivi xem phim hoạt hình, trong bếp người mẹ đang chuẩn bị cơm tối, hết phim vừa lúc có thể ăn cơm. Nhưng Giang Diễn Đường không được hưởng thụ như bạn bè của hắn, hắn không có thời gian xem phim bởi trách nhiệm của hắn là chuẩn bị cơm tối. Tiểu học năm thứ tư, một mình hắn lo liệu việc nhà, ngay cả đứa em trai Giang Diễn Duệ nhỏ hơn hắn ba tuổi cũng đều do hắn chăm sóc. Hắn thường xuyên đuổi theo ba ngoài công trường ông làm việc, miệng không ngừng chất vấn: “Mẹ con đi đâu? Vì sao mẹ không về nhà? Vì sao? Vì sao? Vì sao?” Vì sao vì sao vì sao vì sao? Vì sao mỗi khi kết thúc công việc mệt mỏi trở về, chỉ cần nhìn thấy hai anh em hắn ba lại cáu gắt, tức giận? Có lần, ba vô cùng tức giận đã túm chặt lấy Giang Diễn Đường mà quát: “Mẹ của mày là loại đàn bà lăng loàn, đã sớm cùng kẻ khác cao chạy xa bay, hai đứa chúng mày là bị vứt lại… "Ba của anh, len lén đem bán nhà, tiền không biết cầm đi đâu, anh từ Nhật Bản trở về mới biết được, căn bản còn chưa kịp ngăn cản, nhưng mà anh với em không giống nhau, anh đối với cái nhà kia không có quyến luyến, cho nên bị bán đi anh không có cảm giác.""Vậy ba anh đâu?"Chu An An đột nhiên nghĩ đến người cha hoang đường của Giang Diễn Đường, rất lâu ở nhà của người tình, để mặc hai anh em bọn họ tự sinh tự sống, còn đem nhà ở bán mất, kia... Hiện tại là sao?An An kỳ thật tiềm thức rất chán ghét ba của hắn, biết rõ Giang Diễn Đường bởi vì ông ấy mà từ nhỏ chịu khổ, nói không đau lòng là gạt người, cho nên giờ phút này hắn chủ động đề cập tới ba hắn, An An mới thuận thế hỏi thăm một chút, cô muốn biết ông ấy bây giờ đối với hắn còn có ảnh hưởng hay không?"Ba của anh? Lâu rồi không thấy, nhưng mà khó tin đúng không, anh không phải đi Nhật Bản ba năm sao? Kia ba năm, ba của anh ngoại trừ đem nhà ở bán đi, cò mè nheo chuyện tiền nong với em trai anh Giang Diễn Duệ, Diễn Duệ cũng không nói với anh, yên lặng đem tiền lương đi làm được gộp lại cho ba.""Ba anh như thế nào bết bát như vậy...""Tiền còn chưa đủ, " hắn ngưng một chút, thở dài."Cho tới bây giờ, ba của anh vẫn thường xuyên muốn tiền của hai anh em chúng ta.""Các anh đều cho?" Giang Diễn Đường gật đầu.An An nhịn không được giương cao giọng."Kia tại sao có thể? Các anh làm như vậy sẽ khiến ông ấy được đà lấn tới! Hơn nữa ông ấy đang làm cái gì, sao lại thiếu tiền như vậy? Các anh cần phải biết rõ ràng ba anh hiện tại đang trong hoàn cảnh nào, không thể cứ cho ông ấy tiền, nhỡ như ngày nào ông ấy trút nợ nần lên các anh, các anh sẽ bị kéo suy sụp !""Những thứ này anh cũng biết, An An, cám ơn em lo lắng cho anh."Hắn nói 2, 3 câu sẽ lại nói cám ơn đã quan tâm, điều này làm cho Chu An An không vừa ý, nhưng cô không hài lòng cái gì đây? Chẳng lẽ cùng nhau oán hận hành vi của ba hắn sao?An An biết rõ Giang Diễn Đường không phải là người như thế.Từ trước kia hắn cũng chỉ nhàn nhạt thái độ mỗi khi có tình huống xảy ra trong nhà, chưa từng mạnh mẽ đối đáp lại ba hắn, cho nên thời khắc này hắn chỉ nhàn nhạt kể lại, ngược lại làm cho An An lo lắng hơn , cô không khỏi đoán rằng tình huống có phải còn nghiêm trọng hơn trong lời nói nhiều lần? Có lẽ ba của hắn sớm đã nợ nần chồng chất bên ngoài, anh em bọn họ đang liều mạng làm việc trả nợ?Lúc này, di động Giang Diễn Đường vang lên.Đúng lúc là ba của Giang Diễn Đường gọi tới, hắn không cố ý đi xa nói chuyện, mà là ngồi nguyên tại chỗ bên cạnh Chu An An, ngẩn đầu nhìn trời vô ích: "Tháng này không được, ba cũng đừng đi tìm Diễn Duệ đòi... Đối với, ba... Hai anh em con không có biện pháp với ba nếu ba cứ như vậy... Ừ, đối với... Ba không có cảm giác gì khi cứ tìm hai chúng con đòi tiền sao? Là đúng vậy, nhưng ba cũng nên tự thu xếp..."Chu An An nghe được nhíu mày, cô nắm lấy bàn tay còn lại của hắn đang để trên đầu gối.Không bao lâu, Giang Diễn Đường cúp điện thoại.Hắn vẫn không có cúi đầu, như cũ đang nhìn bầu trời. Thật sâu thở dài một tiếng, bật ra tiếng nói."An An, em nói anh đều hiểu, nhưng em cũng phải biết, có đôi khi chính là... không thể mặc kể người thân!"

"Ba của anh, len lén đem bán nhà, tiền không biết cầm đi đâu, anh từ Nhật Bản trở về mới biết được, căn bản còn chưa kịp ngăn cản, nhưng mà anh với em không giống nhau, anh đối với cái nhà kia không có quyến luyến, cho nên bị bán đi anh không có cảm giác."

"Vậy ba anh đâu?"

Chu An An đột nhiên nghĩ đến người cha hoang đường của Giang Diễn Đường, rất lâu ở nhà của người tình, để mặc hai anh em bọn họ tự sinh tự sống, còn đem nhà ở bán mất, kia... Hiện tại là sao?

An An kỳ thật tiềm thức rất chán ghét ba của hắn, biết rõ Giang Diễn Đường bởi vì ông ấy mà từ nhỏ chịu khổ, nói không đau lòng là gạt người, cho nên giờ phút này hắn chủ động đề cập tới ba hắn, An An mới thuận thế hỏi thăm một chút, cô muốn biết ông ấy bây giờ đối với hắn còn có ảnh hưởng hay không?

"Ba của anh? Lâu rồi không thấy, nhưng mà khó tin đúng không, anh không phải đi Nhật Bản ba năm sao? Kia ba năm, ba của anh ngoại trừ đem nhà ở bán đi, cò mè nheo chuyện tiền nong với em trai anh Giang Diễn Duệ, Diễn Duệ cũng không nói với anh, yên lặng đem tiền lương đi làm được gộp lại cho ba."

"Ba anh như thế nào bết bát như vậy..."

"Tiền còn chưa đủ, " hắn ngưng một chút, thở dài."Cho tới bây giờ, ba của anh vẫn thường xuyên muốn tiền của hai anh em chúng ta."

"Các anh đều cho?" Giang Diễn Đường gật đầu.

An An nhịn không được giương cao giọng."Kia tại sao có thể? Các anh làm như vậy sẽ khiến ông ấy được đà lấn tới! Hơn nữa ông ấy đang làm cái gì, sao lại thiếu tiền như vậy? Các anh cần phải biết rõ ràng ba anh hiện tại đang trong hoàn cảnh nào, không thể cứ cho ông ấy tiền, nhỡ như ngày nào ông ấy trút nợ nần lên các anh, các anh sẽ bị kéo suy sụp !"

"Những thứ này anh cũng biết, An An, cám ơn em lo lắng cho anh."

Hắn nói 2, 3 câu sẽ lại nói cám ơn đã quan tâm, điều này làm cho Chu An An không vừa ý, nhưng cô không hài lòng cái gì đây? Chẳng lẽ cùng nhau oán hận hành vi của ba hắn sao?

An An biết rõ Giang Diễn Đường không phải là người như thế.

Từ trước kia hắn cũng chỉ nhàn nhạt thái độ mỗi khi có tình huống xảy ra trong nhà, chưa từng mạnh mẽ đối đáp lại ba hắn, cho nên thời khắc này hắn chỉ nhàn nhạt kể lại, ngược lại làm cho An An lo lắng hơn , cô không khỏi đoán rằng tình huống có phải còn nghiêm trọng hơn trong lời nói nhiều lần? Có lẽ ba của hắn sớm đã nợ nần chồng chất bên ngoài, anh em bọn họ đang liều mạng làm việc trả nợ?

Lúc này, di động Giang Diễn Đường vang lên.

Đúng lúc là ba của Giang Diễn Đường gọi tới, hắn không cố ý đi xa nói chuyện, mà là ngồi nguyên tại chỗ bên cạnh Chu An An, ngẩn đầu nhìn trời vô ích: "Tháng này không được, ba cũng đừng đi tìm Diễn Duệ đòi... Đối với, ba... Hai anh em con không có biện pháp với ba nếu ba cứ như vậy... Ừ, đối với... Ba không có cảm giác gì khi cứ tìm hai chúng con đòi tiền sao? Là đúng vậy, nhưng ba cũng nên tự thu xếp..."

Chu An An nghe được nhíu mày, cô nắm lấy bàn tay còn lại của hắn đang để trên đầu gối.

Không bao lâu, Giang Diễn Đường cúp điện thoại.

Hắn vẫn không có cúi đầu, như cũ đang nhìn bầu trời. Thật sâu thở dài một tiếng, bật ra tiếng nói.

"An An, em nói anh đều hiểu, nhưng em cũng phải biết, có đôi khi chính là... không thể mặc kể người thân!"

Chìa Khóa Hạnh PhúcTác giả: MonicaTruyện Ngôn TìnhTừ nhỏ, Giang Diễn Đường thích nhất là xem phim hoạt hình. Mỗi buổi chiều sau khi tan học về nhà, những đứa trẻ đồng trang lứa đều ngoan ngoãn ngồi trước tivi xem phim hoạt hình, trong bếp người mẹ đang chuẩn bị cơm tối, hết phim vừa lúc có thể ăn cơm. Nhưng Giang Diễn Đường không được hưởng thụ như bạn bè của hắn, hắn không có thời gian xem phim bởi trách nhiệm của hắn là chuẩn bị cơm tối. Tiểu học năm thứ tư, một mình hắn lo liệu việc nhà, ngay cả đứa em trai Giang Diễn Duệ nhỏ hơn hắn ba tuổi cũng đều do hắn chăm sóc. Hắn thường xuyên đuổi theo ba ngoài công trường ông làm việc, miệng không ngừng chất vấn: “Mẹ con đi đâu? Vì sao mẹ không về nhà? Vì sao? Vì sao? Vì sao?” Vì sao vì sao vì sao vì sao? Vì sao mỗi khi kết thúc công việc mệt mỏi trở về, chỉ cần nhìn thấy hai anh em hắn ba lại cáu gắt, tức giận? Có lần, ba vô cùng tức giận đã túm chặt lấy Giang Diễn Đường mà quát: “Mẹ của mày là loại đàn bà lăng loàn, đã sớm cùng kẻ khác cao chạy xa bay, hai đứa chúng mày là bị vứt lại… "Ba của anh, len lén đem bán nhà, tiền không biết cầm đi đâu, anh từ Nhật Bản trở về mới biết được, căn bản còn chưa kịp ngăn cản, nhưng mà anh với em không giống nhau, anh đối với cái nhà kia không có quyến luyến, cho nên bị bán đi anh không có cảm giác.""Vậy ba anh đâu?"Chu An An đột nhiên nghĩ đến người cha hoang đường của Giang Diễn Đường, rất lâu ở nhà của người tình, để mặc hai anh em bọn họ tự sinh tự sống, còn đem nhà ở bán mất, kia... Hiện tại là sao?An An kỳ thật tiềm thức rất chán ghét ba của hắn, biết rõ Giang Diễn Đường bởi vì ông ấy mà từ nhỏ chịu khổ, nói không đau lòng là gạt người, cho nên giờ phút này hắn chủ động đề cập tới ba hắn, An An mới thuận thế hỏi thăm một chút, cô muốn biết ông ấy bây giờ đối với hắn còn có ảnh hưởng hay không?"Ba của anh? Lâu rồi không thấy, nhưng mà khó tin đúng không, anh không phải đi Nhật Bản ba năm sao? Kia ba năm, ba của anh ngoại trừ đem nhà ở bán đi, cò mè nheo chuyện tiền nong với em trai anh Giang Diễn Duệ, Diễn Duệ cũng không nói với anh, yên lặng đem tiền lương đi làm được gộp lại cho ba.""Ba anh như thế nào bết bát như vậy...""Tiền còn chưa đủ, " hắn ngưng một chút, thở dài."Cho tới bây giờ, ba của anh vẫn thường xuyên muốn tiền của hai anh em chúng ta.""Các anh đều cho?" Giang Diễn Đường gật đầu.An An nhịn không được giương cao giọng."Kia tại sao có thể? Các anh làm như vậy sẽ khiến ông ấy được đà lấn tới! Hơn nữa ông ấy đang làm cái gì, sao lại thiếu tiền như vậy? Các anh cần phải biết rõ ràng ba anh hiện tại đang trong hoàn cảnh nào, không thể cứ cho ông ấy tiền, nhỡ như ngày nào ông ấy trút nợ nần lên các anh, các anh sẽ bị kéo suy sụp !""Những thứ này anh cũng biết, An An, cám ơn em lo lắng cho anh."Hắn nói 2, 3 câu sẽ lại nói cám ơn đã quan tâm, điều này làm cho Chu An An không vừa ý, nhưng cô không hài lòng cái gì đây? Chẳng lẽ cùng nhau oán hận hành vi của ba hắn sao?An An biết rõ Giang Diễn Đường không phải là người như thế.Từ trước kia hắn cũng chỉ nhàn nhạt thái độ mỗi khi có tình huống xảy ra trong nhà, chưa từng mạnh mẽ đối đáp lại ba hắn, cho nên thời khắc này hắn chỉ nhàn nhạt kể lại, ngược lại làm cho An An lo lắng hơn , cô không khỏi đoán rằng tình huống có phải còn nghiêm trọng hơn trong lời nói nhiều lần? Có lẽ ba của hắn sớm đã nợ nần chồng chất bên ngoài, anh em bọn họ đang liều mạng làm việc trả nợ?Lúc này, di động Giang Diễn Đường vang lên.Đúng lúc là ba của Giang Diễn Đường gọi tới, hắn không cố ý đi xa nói chuyện, mà là ngồi nguyên tại chỗ bên cạnh Chu An An, ngẩn đầu nhìn trời vô ích: "Tháng này không được, ba cũng đừng đi tìm Diễn Duệ đòi... Đối với, ba... Hai anh em con không có biện pháp với ba nếu ba cứ như vậy... Ừ, đối với... Ba không có cảm giác gì khi cứ tìm hai chúng con đòi tiền sao? Là đúng vậy, nhưng ba cũng nên tự thu xếp..."Chu An An nghe được nhíu mày, cô nắm lấy bàn tay còn lại của hắn đang để trên đầu gối.Không bao lâu, Giang Diễn Đường cúp điện thoại.Hắn vẫn không có cúi đầu, như cũ đang nhìn bầu trời. Thật sâu thở dài một tiếng, bật ra tiếng nói."An An, em nói anh đều hiểu, nhưng em cũng phải biết, có đôi khi chính là... không thể mặc kể người thân!"

Chương 25: Chương 5-4