Vị Tổng giám đốc cũ cáo bệnh xin nghỉ việc không phải là chuyện gì quá mới mẻ. Sức khỏe ông vốn không tốt nên nghỉ hưu chỉ là chuyện diễn ra sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề là tân Tổng giám đốc vừa trẻ vừa đẹp trai, có tài lại có tiền, quan trọng nhất vẫn độc thân. Đây thật sự là một tin khiến chị em phụ nữ trong công ty sôi sục cả buổi sáng! “Đặc biệt, đặc biệt đây, ảnh chân dung rõ nhất vừa mới ra lò của tân Tổng giám đốc đây…” Một anh chàng quần áo chỉn chu, thân hình gầy tong teo cầm tấm ảnh bước vào phòng ngay lập tức làm bùng lên những tiếng la hét. Trong khi mọi người đang bàn luận sôi nổi thì duy nhất chỉ có mình Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Chỗ ngồi của cô ở vị trí khuất nhất văn phòng, quay lưng vào cửa sổ. Bởi vậy, mọi người không thể nhìn thấy màn hình của cô, chỉ có thể thấy được vẻ mặt chủ nhân đang rất chăm chú. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô càng thêm mịn màng, mái tóc đen dài…
Chương 91: Cuối cùng, anh cũng đợi được rồi!
Tiểu Hồ Ly PK Đại Ca Sói XámTác giả: Lam Yên Hểu NguyệtTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVị Tổng giám đốc cũ cáo bệnh xin nghỉ việc không phải là chuyện gì quá mới mẻ. Sức khỏe ông vốn không tốt nên nghỉ hưu chỉ là chuyện diễn ra sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề là tân Tổng giám đốc vừa trẻ vừa đẹp trai, có tài lại có tiền, quan trọng nhất vẫn độc thân. Đây thật sự là một tin khiến chị em phụ nữ trong công ty sôi sục cả buổi sáng! “Đặc biệt, đặc biệt đây, ảnh chân dung rõ nhất vừa mới ra lò của tân Tổng giám đốc đây…” Một anh chàng quần áo chỉn chu, thân hình gầy tong teo cầm tấm ảnh bước vào phòng ngay lập tức làm bùng lên những tiếng la hét. Trong khi mọi người đang bàn luận sôi nổi thì duy nhất chỉ có mình Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Chỗ ngồi của cô ở vị trí khuất nhất văn phòng, quay lưng vào cửa sổ. Bởi vậy, mọi người không thể nhìn thấy màn hình của cô, chỉ có thể thấy được vẻ mặt chủ nhân đang rất chăm chú. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô càng thêm mịn màng, mái tóc đen dài… Mới yên tĩnh được một ngày, hôm sau Ta Là Một Con Rồng lại chạy đến tìm Tế Nguyệt Thanh Thanh.Trong kênh riêng tư:Ta Là Một Con Rồng: “Cứu mình với, làm sao bây giờ, bà xã mình nói mấy hôm nữa cô ấy rảnh, cô ấy muốn gặp mình”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy thì sao?”Tế Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, người nên lo lắng phải là Măng Mọc Sau Mưa chứ!Ta Là Một Con Rồng (khóc lớn): “Chẳng may cô ấy là nữ thì phải làm sao?”Tế Nguyệt Thanh Thanh cười té ghế.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Cũng có thể là nam mà!”Ta Là Một Con Rồng: “Kỷ Hiểu Nguyệt!”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy cậu từ chối gặp là được rồi”.Ta Là Một Con Rồng: “Không được đâu, cô ấy nói nếu mình không đến gặp, cô ấy sẽ ly hôn.”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không phải cậu muốn bỏ vợ từ lâu rồi sao?”Ta Là Một Con Rồng: “Thì lửa gần rơm mà, thế cậu có bỏ được Đại Thần không?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “…”Ta Là Một Con Rồng: “Mẹ cậu lại gọi điện cho mình đấy”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Tình hình chiến đấu ra sao?”Ta Là Một Con Rồng: “Bác ấy nói muốn đến gặp bọn mình”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Đừng để mẹ mình đến!”Ta Là Một Con Rồng: “Mình giúp cậu thuyết phục mẹ, cậu giúp mình đi gặp Măng Mọc Sau Mưa”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Một Con Rồng, cậu sẽ bị báo ứng cho xem!”Ta Là Một Con Rồng (gửi icon cười toe toét): “Xem như cậu đồng ý rồi nhé!”Và quả thực báo ứng đến rất nhanh!Mười phút sau, Tế Nguyệt Thanh Thanh nói với Ta Là Một Con Rồng trên kênh Thế Giới:“Được rồi!”Ta Là Một Con Rồng phấn khích vội vàng đáp lại: “Mình yêu cậu chết đi được!”Lập tức hai tia sáng từ hai hướng khác nhau đồng thời tấn công Ta Là Một Con Rồng.Măng Mọc Sau Mưa: “Anh dám đi bồ bịch à?”Phong Diệp Vô Nhai: “Kẻ nào dám trêu ghẹo bà xã của ta, giết không tha!”Ta Là Một Con Rồng khóc thầm: “Cậu gài bẫy mình!”Tế Nguyệt Thanh Thanh “hừ” lạnh: “Là do cậu ngu ngốc quá thôi!”Ta Là Một Con Rồng đau khổ phụt máu chết tại chỗ.***Sau khi làm xong việc, An Húc Dương vội vàng chạy đến nhà Kỷ Hiểu Nguyệt chuẩn bị một bữa tối rất thịnh soạn, còn cô chỉ ngồi ăn bánh quy. Tay nghề làm bếp của An Húc Dương không cần phải nghi ngờ gì nữa. Sau khi ăn uống no say, An Húc Dương đề nghị ra ngoài đi dạo, Kỷ Hiểu Nguyệt thấy Đại Thần không có trên mạng nên lập tức đồng ý.Gió biển mát mẻ, ánh mặt trời lúc hoàng hôn vàng rực khiến đôi mắt An Húc Dương càng thêm hấp dẫn. Đột nhiên An Húc Dương kéo tay Kỷ Hiểu Nguyệt lại:“Hiểu Nguyệt, anh biết anh không thể bước vào thế giới của em trong game, nhưng hãy để anh làm Phong Diệp Vô Nhai trong thế giới thực này của em được không? Hãy để anh được bảo vệ em, yêu thương em, che chở cho em nhé?”Chắc chắn là do Hoa Hồ Điệp lắm lời rồi!Nhưng… là Phong Diệp Vô Nhai trong thế giới thực…Trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ rung động.“Hoa Hồ Điệp nói với anh phải không?”An Húc Dương khẽ gật đầu, anh im lặng trong chốc lát rồi nói:“Hiểu Nguyệt, Phong Diệp Vô Nhai dù sao cũng chỉ là một nhân vật ảo trong trò chơi, còn anh, anh mới là hiện thực. Anh không muốn em phải chịu áp lực, anh chỉ muốn em cho anh thêm một cơ hội mà thôi”.Lời An Húc Dương nhẹ nhàng, chậm rãi, sau khi được gió biển thanh tẩy lại càng thêm chân thành, tha thiết. Kỷ Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn An Húc Dương, trong đôi mắt anh lấp lánh, Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn thấy hình bóng bé nhỏ của chính mình.Nghĩ đến tất cả những việc An Húc Dương đã làm vì cô…Nghĩ đến đại nhạc hội lần trước…Nghĩ đến bàn tay luôn nắm chặt tay cô lúc khó khăn…Nghĩ đến nụ hôn khiến cô hỗn loạn…Khuôn mặt Kỷ Hiểu Nguyệt thoáng ửng hồng. Phong Diệp Vô Nhai của hiện thực… Lúc ấy không phải cô đã nghĩ An Húc Dương là Phong Diệp Vô Nhai sao? Dù cô từng thề sẽ không lấy người có tiền, nhưng nếu người đó là Phong Diệp Vô Nhai thì…Thấy Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ gật đầu, An Húc Dương cười rạng rỡ:“Tốt quá, Hiểu Nguyệt! Cuối cùng anh cũng đợi được rồi!”An Húc Dương xúc động ôm lấy Kỷ Hiểu Nguyệt, miệng không ngừng sung sướng hò reo:“Cuối cùng anh cũng đợi được rồi!”***Kể từ khi làm bạn trai Kỷ Hiểu Nguyệt, An Húc Dương thấy mình có nghĩa vụ đón đưa Kỷ Hiểu Nguyệt đi làm. Vì thế sang sớm anh đã đứng đợi dưới nhà, còn không quên chuẩn bị cả một “bữa sáng tình yêu” cho cô nữa.Lúc An Húc Dương lái xe đưa Kỷ Hiểu Nguyệt đến đại sảnh Lăng Thăng vừa đúng giờ đi làm nên người và xe qua lại rất nhiều, Kỷ Hiểu Nguyệt sợ người ngoài nhìn thấy lại sinh chuyện rắc rối nên nói một tiếng cảm ơn An Húc Dương rồi chạy một mạch vào trong tòa nhà, không dám quay đầu nhìn lại. Kỷ Hiểu Nguyệt không biết khi cô vừa từ xe An Húc Dương bước xuống, lập tức đã bị một cặp mắt theo dõi.Bóng dáng Kỷ Hiểu Nguyệt vừa khuất, một chiếc limousine Lincoln chầm chậm lướt qua chiếc BMW màu bạc của An Húc Dương. Cách hai ô cửa sổ, ánh mắt hai người đàn ông có một thoáng lướt qua nhau, dù chỉ là một thoáng nhưng An Húc Dương đột nhiên cảm nhận rõ một áp lực vô hình.Anh phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được!
Mới yên
tĩnh được một ngày, hôm sau Ta Là Một Con Rồng lại chạy đến tìm Tế Nguyệt Thanh
Thanh.
Trong
kênh riêng tư:
Ta Là
Một Con Rồng: “Cứu mình với, làm sao bây giờ,
bà xã mình nói mấy hôm nữa cô ấy rảnh, cô ấy muốn gặp mình”.
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy thì sao?”
Tế
Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, người nên lo lắng phải là Măng Mọc Sau Mưa chứ!
Ta Là
Một Con Rồng (khóc lớn): “Chẳng may cô ấy là nữ thì phải
làm sao?”
Tế
Nguyệt Thanh Thanh cười té ghế.
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Cũng có thể là nam mà!”
Ta Là
Một Con Rồng: “Kỷ Hiểu Nguyệt!”
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy cậu từ chối gặp là được
rồi”.
Ta Là
Một Con Rồng: “Không được đâu, cô ấy nói nếu
mình không đến gặp, cô ấy sẽ ly hôn.”
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Không phải cậu muốn bỏ vợ từ lâu
rồi sao?”
Ta Là
Một Con Rồng: “Thì lửa gần rơm mà, thế cậu có
bỏ được Đại Thần không?”
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “…”
Ta Là
Một Con Rồng: “Mẹ cậu lại gọi điện cho mình
đấy”.
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Tình hình chiến đấu ra sao?”
Ta Là
Một Con Rồng: “Bác ấy nói muốn đến gặp bọn
mình”.
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Đừng để mẹ mình đến!”
Ta Là
Một Con Rồng: “Mình giúp cậu thuyết phục mẹ,
cậu giúp mình đi gặp Măng Mọc Sau Mưa”.
Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Một Con Rồng, cậu sẽ bị báo ứng
cho xem!”
Ta Là
Một Con Rồng (gửi icon cười toe toét): “Xem như cậu
đồng ý rồi nhé!”
Và quả
thực báo ứng đến rất nhanh!
Mười
phút sau, Tế Nguyệt Thanh Thanh nói với Ta Là Một Con Rồng trên kênh Thế Giới:
“Được
rồi!”
Ta Là
Một Con Rồng phấn khích vội vàng đáp lại: “Mình
yêu cậu chết đi được!”
Lập tức
hai tia sáng từ hai hướng khác nhau đồng thời tấn công Ta Là Một Con Rồng.
Măng
Mọc Sau Mưa: “Anh dám đi bồ bịch à?”
Phong
Diệp Vô Nhai: “Kẻ nào dám trêu ghẹo bà xã của
ta, giết không tha!”
Ta Là
Một Con Rồng khóc thầm: “Cậu gài bẫy mình!”
Tế
Nguyệt Thanh Thanh “hừ” lạnh: “Là do cậu ngu ngốc quá thôi!”
Ta Là
Một Con Rồng đau khổ phụt máu chết tại chỗ.
***
Sau khi
làm xong việc, An Húc Dương vội vàng chạy đến nhà Kỷ Hiểu Nguyệt chuẩn bị một
bữa tối rất thịnh soạn, còn cô chỉ ngồi ăn bánh quy. Tay nghề làm bếp của An
Húc Dương không cần phải nghi ngờ gì nữa. Sau khi ăn uống no say, An Húc Dương
đề nghị ra ngoài đi dạo, Kỷ Hiểu Nguyệt thấy Đại Thần không có trên mạng nên
lập tức đồng ý.
Gió
biển mát mẻ, ánh mặt trời lúc hoàng hôn vàng rực khiến đôi mắt An Húc Dương
càng thêm hấp dẫn. Đột nhiên An Húc Dương kéo tay Kỷ Hiểu Nguyệt lại:
“Hiểu
Nguyệt, anh biết anh không thể bước vào thế giới của em trong game, nhưng hãy
để anh làm Phong Diệp Vô Nhai trong thế giới thực này của em được không? Hãy để
anh được bảo vệ em, yêu thương em, che chở cho em nhé?”
Chắc
chắn là do Hoa Hồ Điệp lắm lời rồi!
Nhưng…
là Phong Diệp Vô Nhai trong thế giới thực…
Trái
tim Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ rung động.
“Hoa Hồ
Điệp nói với anh phải không?”
An Húc
Dương khẽ gật đầu, anh im lặng trong chốc lát rồi nói:
“Hiểu
Nguyệt, Phong Diệp Vô Nhai dù sao cũng chỉ là một nhân vật ảo trong trò chơi,
còn anh, anh mới là hiện thực. Anh không muốn em phải chịu áp lực, anh chỉ muốn
em cho anh thêm một cơ hội mà thôi”.
Lời An
Húc Dương nhẹ nhàng, chậm rãi, sau khi được gió biển thanh tẩy lại càng thêm
chân thành, tha thiết. Kỷ Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn An Húc Dương, trong
đôi mắt anh lấp lánh, Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn thấy hình bóng bé nhỏ của chính mình.
Nghĩ
đến tất cả những việc An Húc Dương đã làm vì cô…
Nghĩ
đến đại nhạc hội lần trước…
Nghĩ
đến bàn tay luôn nắm chặt tay cô lúc khó khăn…
Nghĩ
đến nụ hôn khiến cô hỗn loạn…
Khuôn
mặt Kỷ Hiểu Nguyệt thoáng ửng hồng. Phong Diệp Vô Nhai của hiện thực… Lúc ấy
không phải cô đã nghĩ An Húc Dương là Phong Diệp Vô Nhai sao? Dù cô từng thề sẽ
không lấy người có tiền, nhưng nếu người đó là Phong Diệp Vô Nhai thì…
Thấy Kỷ
Hiểu Nguyệt khẽ gật đầu, An Húc Dương cười rạng rỡ:
“Tốt
quá, Hiểu Nguyệt! Cuối cùng anh cũng đợi được rồi!”
An Húc
Dương xúc động ôm lấy Kỷ Hiểu Nguyệt, miệng không ngừng sung sướng hò reo:
“Cuối
cùng anh cũng đợi được rồi!”
***
Kể từ
khi làm bạn trai Kỷ Hiểu Nguyệt, An Húc Dương thấy mình có nghĩa vụ đón đưa Kỷ
Hiểu Nguyệt đi làm. Vì thế sang sớm anh đã đứng đợi dưới nhà, còn không quên
chuẩn bị cả một “bữa sáng tình yêu” cho cô nữa.
Lúc An
Húc Dương lái xe đưa Kỷ Hiểu Nguyệt đến đại sảnh Lăng Thăng vừa đúng giờ đi làm
nên người và xe qua lại rất nhiều, Kỷ Hiểu Nguyệt sợ người ngoài nhìn thấy lại
sinh chuyện rắc rối nên nói một tiếng cảm ơn An Húc Dương rồi chạy một mạch vào
trong tòa nhà, không dám quay đầu nhìn lại. Kỷ Hiểu Nguyệt không biết khi cô
vừa từ xe An Húc Dương bước xuống, lập tức đã bị một cặp mắt theo dõi.
Bóng
dáng Kỷ Hiểu Nguyệt vừa khuất, một chiếc limousine Lincoln chầm chậm lướt qua
chiếc BMW màu bạc của An Húc Dương. Cách hai ô cửa sổ, ánh mắt hai người đàn
ông có một thoáng lướt qua nhau, dù chỉ là một thoáng nhưng An Húc Dương đột
nhiên cảm nhận rõ một áp lực vô hình.
Anh
phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được!
Tiểu Hồ Ly PK Đại Ca Sói XámTác giả: Lam Yên Hểu NguyệtTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVị Tổng giám đốc cũ cáo bệnh xin nghỉ việc không phải là chuyện gì quá mới mẻ. Sức khỏe ông vốn không tốt nên nghỉ hưu chỉ là chuyện diễn ra sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề là tân Tổng giám đốc vừa trẻ vừa đẹp trai, có tài lại có tiền, quan trọng nhất vẫn độc thân. Đây thật sự là một tin khiến chị em phụ nữ trong công ty sôi sục cả buổi sáng! “Đặc biệt, đặc biệt đây, ảnh chân dung rõ nhất vừa mới ra lò của tân Tổng giám đốc đây…” Một anh chàng quần áo chỉn chu, thân hình gầy tong teo cầm tấm ảnh bước vào phòng ngay lập tức làm bùng lên những tiếng la hét. Trong khi mọi người đang bàn luận sôi nổi thì duy nhất chỉ có mình Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Chỗ ngồi của cô ở vị trí khuất nhất văn phòng, quay lưng vào cửa sổ. Bởi vậy, mọi người không thể nhìn thấy màn hình của cô, chỉ có thể thấy được vẻ mặt chủ nhân đang rất chăm chú. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô càng thêm mịn màng, mái tóc đen dài… Mới yên tĩnh được một ngày, hôm sau Ta Là Một Con Rồng lại chạy đến tìm Tế Nguyệt Thanh Thanh.Trong kênh riêng tư:Ta Là Một Con Rồng: “Cứu mình với, làm sao bây giờ, bà xã mình nói mấy hôm nữa cô ấy rảnh, cô ấy muốn gặp mình”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy thì sao?”Tế Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, người nên lo lắng phải là Măng Mọc Sau Mưa chứ!Ta Là Một Con Rồng (khóc lớn): “Chẳng may cô ấy là nữ thì phải làm sao?”Tế Nguyệt Thanh Thanh cười té ghế.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Cũng có thể là nam mà!”Ta Là Một Con Rồng: “Kỷ Hiểu Nguyệt!”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy cậu từ chối gặp là được rồi”.Ta Là Một Con Rồng: “Không được đâu, cô ấy nói nếu mình không đến gặp, cô ấy sẽ ly hôn.”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không phải cậu muốn bỏ vợ từ lâu rồi sao?”Ta Là Một Con Rồng: “Thì lửa gần rơm mà, thế cậu có bỏ được Đại Thần không?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “…”Ta Là Một Con Rồng: “Mẹ cậu lại gọi điện cho mình đấy”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Tình hình chiến đấu ra sao?”Ta Là Một Con Rồng: “Bác ấy nói muốn đến gặp bọn mình”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Đừng để mẹ mình đến!”Ta Là Một Con Rồng: “Mình giúp cậu thuyết phục mẹ, cậu giúp mình đi gặp Măng Mọc Sau Mưa”.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Một Con Rồng, cậu sẽ bị báo ứng cho xem!”Ta Là Một Con Rồng (gửi icon cười toe toét): “Xem như cậu đồng ý rồi nhé!”Và quả thực báo ứng đến rất nhanh!Mười phút sau, Tế Nguyệt Thanh Thanh nói với Ta Là Một Con Rồng trên kênh Thế Giới:“Được rồi!”Ta Là Một Con Rồng phấn khích vội vàng đáp lại: “Mình yêu cậu chết đi được!”Lập tức hai tia sáng từ hai hướng khác nhau đồng thời tấn công Ta Là Một Con Rồng.Măng Mọc Sau Mưa: “Anh dám đi bồ bịch à?”Phong Diệp Vô Nhai: “Kẻ nào dám trêu ghẹo bà xã của ta, giết không tha!”Ta Là Một Con Rồng khóc thầm: “Cậu gài bẫy mình!”Tế Nguyệt Thanh Thanh “hừ” lạnh: “Là do cậu ngu ngốc quá thôi!”Ta Là Một Con Rồng đau khổ phụt máu chết tại chỗ.***Sau khi làm xong việc, An Húc Dương vội vàng chạy đến nhà Kỷ Hiểu Nguyệt chuẩn bị một bữa tối rất thịnh soạn, còn cô chỉ ngồi ăn bánh quy. Tay nghề làm bếp của An Húc Dương không cần phải nghi ngờ gì nữa. Sau khi ăn uống no say, An Húc Dương đề nghị ra ngoài đi dạo, Kỷ Hiểu Nguyệt thấy Đại Thần không có trên mạng nên lập tức đồng ý.Gió biển mát mẻ, ánh mặt trời lúc hoàng hôn vàng rực khiến đôi mắt An Húc Dương càng thêm hấp dẫn. Đột nhiên An Húc Dương kéo tay Kỷ Hiểu Nguyệt lại:“Hiểu Nguyệt, anh biết anh không thể bước vào thế giới của em trong game, nhưng hãy để anh làm Phong Diệp Vô Nhai trong thế giới thực này của em được không? Hãy để anh được bảo vệ em, yêu thương em, che chở cho em nhé?”Chắc chắn là do Hoa Hồ Điệp lắm lời rồi!Nhưng… là Phong Diệp Vô Nhai trong thế giới thực…Trái tim Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ rung động.“Hoa Hồ Điệp nói với anh phải không?”An Húc Dương khẽ gật đầu, anh im lặng trong chốc lát rồi nói:“Hiểu Nguyệt, Phong Diệp Vô Nhai dù sao cũng chỉ là một nhân vật ảo trong trò chơi, còn anh, anh mới là hiện thực. Anh không muốn em phải chịu áp lực, anh chỉ muốn em cho anh thêm một cơ hội mà thôi”.Lời An Húc Dương nhẹ nhàng, chậm rãi, sau khi được gió biển thanh tẩy lại càng thêm chân thành, tha thiết. Kỷ Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn An Húc Dương, trong đôi mắt anh lấp lánh, Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn thấy hình bóng bé nhỏ của chính mình.Nghĩ đến tất cả những việc An Húc Dương đã làm vì cô…Nghĩ đến đại nhạc hội lần trước…Nghĩ đến bàn tay luôn nắm chặt tay cô lúc khó khăn…Nghĩ đến nụ hôn khiến cô hỗn loạn…Khuôn mặt Kỷ Hiểu Nguyệt thoáng ửng hồng. Phong Diệp Vô Nhai của hiện thực… Lúc ấy không phải cô đã nghĩ An Húc Dương là Phong Diệp Vô Nhai sao? Dù cô từng thề sẽ không lấy người có tiền, nhưng nếu người đó là Phong Diệp Vô Nhai thì…Thấy Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ gật đầu, An Húc Dương cười rạng rỡ:“Tốt quá, Hiểu Nguyệt! Cuối cùng anh cũng đợi được rồi!”An Húc Dương xúc động ôm lấy Kỷ Hiểu Nguyệt, miệng không ngừng sung sướng hò reo:“Cuối cùng anh cũng đợi được rồi!”***Kể từ khi làm bạn trai Kỷ Hiểu Nguyệt, An Húc Dương thấy mình có nghĩa vụ đón đưa Kỷ Hiểu Nguyệt đi làm. Vì thế sang sớm anh đã đứng đợi dưới nhà, còn không quên chuẩn bị cả một “bữa sáng tình yêu” cho cô nữa.Lúc An Húc Dương lái xe đưa Kỷ Hiểu Nguyệt đến đại sảnh Lăng Thăng vừa đúng giờ đi làm nên người và xe qua lại rất nhiều, Kỷ Hiểu Nguyệt sợ người ngoài nhìn thấy lại sinh chuyện rắc rối nên nói một tiếng cảm ơn An Húc Dương rồi chạy một mạch vào trong tòa nhà, không dám quay đầu nhìn lại. Kỷ Hiểu Nguyệt không biết khi cô vừa từ xe An Húc Dương bước xuống, lập tức đã bị một cặp mắt theo dõi.Bóng dáng Kỷ Hiểu Nguyệt vừa khuất, một chiếc limousine Lincoln chầm chậm lướt qua chiếc BMW màu bạc của An Húc Dương. Cách hai ô cửa sổ, ánh mắt hai người đàn ông có một thoáng lướt qua nhau, dù chỉ là một thoáng nhưng An Húc Dương đột nhiên cảm nhận rõ một áp lực vô hình.Anh phải cố gắng nhiều hơn nữa mới được!