Vị Tổng giám đốc cũ cáo bệnh xin nghỉ việc không phải là chuyện gì quá mới mẻ. Sức khỏe ông vốn không tốt nên nghỉ hưu chỉ là chuyện diễn ra sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề là tân Tổng giám đốc vừa trẻ vừa đẹp trai, có tài lại có tiền, quan trọng nhất vẫn độc thân. Đây thật sự là một tin khiến chị em phụ nữ trong công ty sôi sục cả buổi sáng! “Đặc biệt, đặc biệt đây, ảnh chân dung rõ nhất vừa mới ra lò của tân Tổng giám đốc đây…” Một anh chàng quần áo chỉn chu, thân hình gầy tong teo cầm tấm ảnh bước vào phòng ngay lập tức làm bùng lên những tiếng la hét. Trong khi mọi người đang bàn luận sôi nổi thì duy nhất chỉ có mình Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Chỗ ngồi của cô ở vị trí khuất nhất văn phòng, quay lưng vào cửa sổ. Bởi vậy, mọi người không thể nhìn thấy màn hình của cô, chỉ có thể thấy được vẻ mặt chủ nhân đang rất chăm chú. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô càng thêm mịn màng, mái tóc đen dài…

Chương 96: Không sao, chẳng qua em bị chó cắn thôi!

Tiểu Hồ Ly PK Đại Ca Sói XámTác giả: Lam Yên Hểu NguyệtTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVị Tổng giám đốc cũ cáo bệnh xin nghỉ việc không phải là chuyện gì quá mới mẻ. Sức khỏe ông vốn không tốt nên nghỉ hưu chỉ là chuyện diễn ra sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề là tân Tổng giám đốc vừa trẻ vừa đẹp trai, có tài lại có tiền, quan trọng nhất vẫn độc thân. Đây thật sự là một tin khiến chị em phụ nữ trong công ty sôi sục cả buổi sáng! “Đặc biệt, đặc biệt đây, ảnh chân dung rõ nhất vừa mới ra lò của tân Tổng giám đốc đây…” Một anh chàng quần áo chỉn chu, thân hình gầy tong teo cầm tấm ảnh bước vào phòng ngay lập tức làm bùng lên những tiếng la hét. Trong khi mọi người đang bàn luận sôi nổi thì duy nhất chỉ có mình Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Chỗ ngồi của cô ở vị trí khuất nhất văn phòng, quay lưng vào cửa sổ. Bởi vậy, mọi người không thể nhìn thấy màn hình của cô, chỉ có thể thấy được vẻ mặt chủ nhân đang rất chăm chú. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô càng thêm mịn màng, mái tóc đen dài… Kỷ Hiểu Nguyệt chạy một mạch về nhà, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảm xúc về những hình ảnh không thể lý giải… Chắc chắn cô đã bị tên quái gở ấy làm cho hồ đồ rồi. Nếu không sao cô lại có thể nghĩ rằng người cứu cô lần trước là Tề Hạo chứ?Ảo giác! Nhất định là ảo giác!Nhưng chuyện hôm nay cũng một lần nữa chứng minh: Tên b**n th** này tuyệt đối không có điều tốt đẹp gì!Hôm nay, Tế Nguyệt Thanh Thanh lên mạng với tâm trạng rất khác thường, gặp ai cũng giết.Phong Diệp Vô Nhai hỏi: “Bà xã, có chuyện gì vậy?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không có gì”.Phong Diệp Vô Nhai: “Thật sự không có gì chứ?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không sao, chẳng qua em bị chó cắn thôi!”Phong Diệp Vô Nhai: “Không sao, nếu có cơ hội, em có thể xem xét đến việc cắn lại nó”.Nhưng mà phải cùng một con chó.Tế Nguyệt Thanh Thanh: =.=||Thật chẳng hài hước chút nào!Đúng lúc này, Ta Là Một Con Rồng đăng nhập, anh chàng thấy Tế Nguyệt Thanh Thanh đang ở trên mạng liền ném lên một câu“Tế Nguyệt Thanh Thanh, chuyện của mẹ cậu đừng đến tìm mình nữa!”Bệnh cũ của tên này lại tái phát à? Sao nói gì cũng phát lên kênh Thế Giới vậy, không biết dùng kênh Riêng Tư sao?Không lẽ mẹ lại gọi điện thoại cho cậu ta? Kỷ Hiểu Nguyệt hết cách, cô cũng không muốn mà!Tế Nguyệt Thanh Thanh gõ lên hai chữ: “Riêng Tư”, Ta Là Một Con Rồng đổi sang kênh Riêng Tư.Phong Diệp Vô Nhai: “Cậu ta đang nói cái gì vậy?”Tế Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, việc này không cần để Đại Thần biết, vì thế cô nói:“Cậu ta đang mắng người khác, anh mặc kệ cậu ta đi”.Phong Diệp Vô Nhai: “Có cần anh giúp không?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không cần đâu”.Xử lý Hoa Hồ Điệp là một việc quá dễ dàng.Cùng lúc đó, Tế Nguyệt Thanh Thanh và Ta Là Một Con Rồng đang nói chuyện riêng.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu làm sao vậy?”Ta Là Một Con Rồng: “Có phải mẹ cậu có thiên lý nhãn không? Trưa nay ở quán lẩu, mình và Tổng giám đốc Tề mới bắt đầu nói chuyện thì bác ấy gọi điện đến, mà cứ bắt đầu nói là chưa xong chưa chịu dừng! Đợi bác ấy nói xong thì Tổng giám đốc Tề đi mất rồi!Sau đó là một chuỗi những icon mặt khóc lớn.Ta Là Một Con Rồng tiếp tục đau khổ: “Vì sao có lòng tốt mà không được báo đáp vậy hả!!!”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Lần sau mẹ mình gọi đến nữa thì cậu cứ nói bọn mình chia tay rồi. Lần tới mình sẽ mua cho cậu một số mới”.Ta Là Một Con Rồng: “Mình không cần! Sau này những việc như vậy đừng tìm mình nữa, đi mà tìm An Húc Dương ấy, cậu ta không phải là bạn trai của cậu sao?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Có muốn mình đi gặp Măng Mọc Sau Mưa thay cậu nữa không?”Ta Là Một Con Rồng hoàn toàn chìm trong im lặng.Tế Nguyệt Thanh Thanh gửi lên mấy dấu chấm hỏi, anh chàng vẫn tiếp tục im lặng.Tên này bình thường đâu phải người không chịu nổi đả kích như vậy! Tế Nguyệt Thanh Thanh đang nghĩ liệu có nên an ủi anh chàng một chút không thì Ta Là Một Con Rồng sống lại.Ta Là Một Con Rồng thích thú nói: “Tế Nguyệt, ông xã cậu nói anh ta sẽ giúp cậu!”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu nói cho Đại Thần biết!!”Ta Là Một Con Rồng: “Cậu chỉ bảo mình không được nói cho An Húc Dương, chứ chưa bảo mình không được nói cho Đại Thần!”Tế Nguyệt Thanh Thanh thực lòng muốn đánh Hoa Hồ Điệp một trận.Như là để xác nhận lại lời của Ta Là Một Con Rồng, Phong Diệp Vô Nhai bình tĩnh gõ lên mấy chữ: “Để anh xử lý”.Tế Nguyệt Thanh Thanh thực muốn nhảy lầu!Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận thầm rủa: “Hoa Hồ Điệp! Cậu nhất định sẽ bị báo ứng sớm thôi!”

Kỷ Hiểu
Nguyệt chạy một mạch về nhà, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảm xúc về
những hình ảnh không thể lý giải… Chắc chắn cô đã bị tên quái gở ấy làm cho hồ
đồ rồi. Nếu không sao cô lại có thể nghĩ rằng người cứu cô lần trước là Tề Hạo
chứ?

Ảo
giác! Nhất định là ảo giác!

Nhưng
chuyện hôm nay cũng một lần nữa chứng minh: Tên b**n th** này tuyệt đối không
có điều tốt đẹp gì!

Hôm nay,
Tế Nguyệt Thanh Thanh lên mạng với tâm trạng rất khác thường, gặp ai cũng giết.

Phong
Diệp Vô Nhai hỏi: “Bà xã, có chuyện gì vậy?”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Không có gì”.

Phong
Diệp Vô Nhai: “Thật sự không có gì chứ?”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Không sao, chẳng qua em bị chó cắn
thôi!”

Phong
Diệp Vô Nhai: “Không sao, nếu có cơ hội, em có thể
xem xét đến việc cắn lại nó”.

Nhưng
mà phải cùng một con chó.

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: =.=||

Thật
chẳng hài hước chút nào!

Đúng
lúc này, Ta Là Một Con Rồng đăng nhập, anh chàng thấy Tế Nguyệt Thanh Thanh
đang ở trên mạng liền ném lên một câu

“Tế
Nguyệt Thanh Thanh, chuyện của mẹ cậu đừng đến tìm mình nữa!”

Bệnh cũ
của tên này lại tái phát à? Sao nói gì cũng phát lên kênh Thế Giới vậy, không
biết dùng kênh Riêng Tư sao?

Không
lẽ mẹ lại gọi điện thoại cho cậu ta? Kỷ Hiểu Nguyệt hết cách, cô cũng không
muốn mà!

Tế
Nguyệt Thanh Thanh gõ lên hai chữ: “Riêng Tư”, Ta Là
Một Con Rồng đổi sang kênh Riêng Tư.

Phong
Diệp Vô Nhai: “Cậu ta đang nói cái gì vậy?”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, việc này không cần để Đại Thần biết, vì thế cô nói:

“Cậu
ta đang mắng người khác, anh mặc kệ cậu ta đi”.

Phong
Diệp Vô Nhai: “Có cần anh giúp không?”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Không cần đâu”.

Xử lý
Hoa Hồ Điệp là một việc quá dễ dàng.

Cùng
lúc đó, Tế Nguyệt Thanh Thanh và Ta Là Một Con Rồng đang nói chuyện riêng.

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu làm sao vậy?”

Ta Là
Một Con Rồng: “Có phải mẹ cậu có thiên lý nhãn
không? Trưa nay ở quán lẩu, mình và Tổng giám đốc Tề mới bắt đầu nói chuyện thì
bác ấy gọi điện đến, mà cứ bắt đầu nói là chưa xong chưa chịu dừng! Đợi bác ấy
nói xong thì Tổng giám đốc Tề đi mất rồi!

Sau đó
là một chuỗi những icon mặt khóc lớn.

Ta Là
Một Con Rồng tiếp tục đau khổ: “Vì sao có lòng tốt mà không được
báo đáp vậy hả!!!”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Lần sau mẹ mình gọi đến nữa thì
cậu cứ nói bọn mình chia tay rồi. Lần tới mình sẽ mua cho cậu một số mới”.

Ta Là
Một Con Rồng: “Mình không cần! Sau này những việc
như vậy đừng tìm mình nữa, đi mà tìm An Húc Dương ấy, cậu ta không phải là bạn
trai của cậu sao?”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Có muốn mình đi gặp Măng Mọc Sau
Mưa thay cậu nữa không?”

Ta Là
Một Con Rồng hoàn toàn chìm trong im lặng.

Tế
Nguyệt Thanh Thanh gửi lên mấy dấu chấm hỏi, anh chàng vẫn tiếp tục im lặng.

Tên này
bình thường đâu phải người không chịu nổi đả kích như vậy! Tế Nguyệt Thanh
Thanh đang nghĩ liệu có nên an ủi anh chàng một chút không thì Ta Là Một Con
Rồng sống lại.

Ta Là
Một Con Rồng thích thú nói: “Tế Nguyệt, ông xã cậu nói anh ta
sẽ giúp cậu!”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu nói cho Đại Thần biết!!”

Ta Là
Một Con Rồng: “Cậu chỉ bảo mình không được nói cho
An Húc Dương, chứ chưa bảo mình không được nói cho Đại Thần!”

Tế
Nguyệt Thanh Thanh thực lòng muốn đánh Hoa Hồ Điệp một trận.

Như là
để xác nhận lại lời của Ta Là Một Con Rồng, Phong Diệp Vô Nhai bình tĩnh gõ lên
mấy chữ: “Để anh xử lý”.

Tế
Nguyệt Thanh Thanh thực muốn nhảy lầu!

Kỷ Hiểu
Nguyệt tức giận thầm rủa: “Hoa Hồ Điệp! Cậu nhất định sẽ bị báo ứng sớm thôi!”

Tiểu Hồ Ly PK Đại Ca Sói XámTác giả: Lam Yên Hểu NguyệtTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhVị Tổng giám đốc cũ cáo bệnh xin nghỉ việc không phải là chuyện gì quá mới mẻ. Sức khỏe ông vốn không tốt nên nghỉ hưu chỉ là chuyện diễn ra sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề là tân Tổng giám đốc vừa trẻ vừa đẹp trai, có tài lại có tiền, quan trọng nhất vẫn độc thân. Đây thật sự là một tin khiến chị em phụ nữ trong công ty sôi sục cả buổi sáng! “Đặc biệt, đặc biệt đây, ảnh chân dung rõ nhất vừa mới ra lò của tân Tổng giám đốc đây…” Một anh chàng quần áo chỉn chu, thân hình gầy tong teo cầm tấm ảnh bước vào phòng ngay lập tức làm bùng lên những tiếng la hét. Trong khi mọi người đang bàn luận sôi nổi thì duy nhất chỉ có mình Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Chỗ ngồi của cô ở vị trí khuất nhất văn phòng, quay lưng vào cửa sổ. Bởi vậy, mọi người không thể nhìn thấy màn hình của cô, chỉ có thể thấy được vẻ mặt chủ nhân đang rất chăm chú. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô càng thêm mịn màng, mái tóc đen dài… Kỷ Hiểu Nguyệt chạy một mạch về nhà, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảm xúc về những hình ảnh không thể lý giải… Chắc chắn cô đã bị tên quái gở ấy làm cho hồ đồ rồi. Nếu không sao cô lại có thể nghĩ rằng người cứu cô lần trước là Tề Hạo chứ?Ảo giác! Nhất định là ảo giác!Nhưng chuyện hôm nay cũng một lần nữa chứng minh: Tên b**n th** này tuyệt đối không có điều tốt đẹp gì!Hôm nay, Tế Nguyệt Thanh Thanh lên mạng với tâm trạng rất khác thường, gặp ai cũng giết.Phong Diệp Vô Nhai hỏi: “Bà xã, có chuyện gì vậy?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không có gì”.Phong Diệp Vô Nhai: “Thật sự không có gì chứ?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không sao, chẳng qua em bị chó cắn thôi!”Phong Diệp Vô Nhai: “Không sao, nếu có cơ hội, em có thể xem xét đến việc cắn lại nó”.Nhưng mà phải cùng một con chó.Tế Nguyệt Thanh Thanh: =.=||Thật chẳng hài hước chút nào!Đúng lúc này, Ta Là Một Con Rồng đăng nhập, anh chàng thấy Tế Nguyệt Thanh Thanh đang ở trên mạng liền ném lên một câu“Tế Nguyệt Thanh Thanh, chuyện của mẹ cậu đừng đến tìm mình nữa!”Bệnh cũ của tên này lại tái phát à? Sao nói gì cũng phát lên kênh Thế Giới vậy, không biết dùng kênh Riêng Tư sao?Không lẽ mẹ lại gọi điện thoại cho cậu ta? Kỷ Hiểu Nguyệt hết cách, cô cũng không muốn mà!Tế Nguyệt Thanh Thanh gõ lên hai chữ: “Riêng Tư”, Ta Là Một Con Rồng đổi sang kênh Riêng Tư.Phong Diệp Vô Nhai: “Cậu ta đang nói cái gì vậy?”Tế Nguyệt Thanh Thanh nghĩ, việc này không cần để Đại Thần biết, vì thế cô nói:“Cậu ta đang mắng người khác, anh mặc kệ cậu ta đi”.Phong Diệp Vô Nhai: “Có cần anh giúp không?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Không cần đâu”.Xử lý Hoa Hồ Điệp là một việc quá dễ dàng.Cùng lúc đó, Tế Nguyệt Thanh Thanh và Ta Là Một Con Rồng đang nói chuyện riêng.Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu làm sao vậy?”Ta Là Một Con Rồng: “Có phải mẹ cậu có thiên lý nhãn không? Trưa nay ở quán lẩu, mình và Tổng giám đốc Tề mới bắt đầu nói chuyện thì bác ấy gọi điện đến, mà cứ bắt đầu nói là chưa xong chưa chịu dừng! Đợi bác ấy nói xong thì Tổng giám đốc Tề đi mất rồi!Sau đó là một chuỗi những icon mặt khóc lớn.Ta Là Một Con Rồng tiếp tục đau khổ: “Vì sao có lòng tốt mà không được báo đáp vậy hả!!!”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Lần sau mẹ mình gọi đến nữa thì cậu cứ nói bọn mình chia tay rồi. Lần tới mình sẽ mua cho cậu một số mới”.Ta Là Một Con Rồng: “Mình không cần! Sau này những việc như vậy đừng tìm mình nữa, đi mà tìm An Húc Dương ấy, cậu ta không phải là bạn trai của cậu sao?”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Có muốn mình đi gặp Măng Mọc Sau Mưa thay cậu nữa không?”Ta Là Một Con Rồng hoàn toàn chìm trong im lặng.Tế Nguyệt Thanh Thanh gửi lên mấy dấu chấm hỏi, anh chàng vẫn tiếp tục im lặng.Tên này bình thường đâu phải người không chịu nổi đả kích như vậy! Tế Nguyệt Thanh Thanh đang nghĩ liệu có nên an ủi anh chàng một chút không thì Ta Là Một Con Rồng sống lại.Ta Là Một Con Rồng thích thú nói: “Tế Nguyệt, ông xã cậu nói anh ta sẽ giúp cậu!”Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Cậu nói cho Đại Thần biết!!”Ta Là Một Con Rồng: “Cậu chỉ bảo mình không được nói cho An Húc Dương, chứ chưa bảo mình không được nói cho Đại Thần!”Tế Nguyệt Thanh Thanh thực lòng muốn đánh Hoa Hồ Điệp một trận.Như là để xác nhận lại lời của Ta Là Một Con Rồng, Phong Diệp Vô Nhai bình tĩnh gõ lên mấy chữ: “Để anh xử lý”.Tế Nguyệt Thanh Thanh thực muốn nhảy lầu!Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận thầm rủa: “Hoa Hồ Điệp! Cậu nhất định sẽ bị báo ứng sớm thôi!”

Chương 96: Không sao, chẳng qua em bị chó cắn thôi!