Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chuốc lấy khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì? Năm nào đó ngày nào đó đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm. Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: “Có rượu không mồi.” Tiện tai bứt lá của tôi, ăn. Tôi nhịn. Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó nhổ lá của tôi, ăn. Tôi lại nhịn. Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn. Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi…

Chương 3: Quyến rũ

Truyền Thuyết Yêu NghiệtTác giả: Nhất Độ Quân HoaTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhThật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chuốc lấy khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì? Năm nào đó ngày nào đó đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm. Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: “Có rượu không mồi.” Tiện tai bứt lá của tôi, ăn. Tôi nhịn. Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó nhổ lá của tôi, ăn. Tôi lại nhịn. Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn. Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi… Tại một gian phòng bên trong Diệt Tự Cảnh.Hắn hất tôi ngã đập đầu xuống đất không hề thương tiếc, tôi thử vài lần, chết tiệt, không phải các loại nhân sâm quý giá đều có thể độn thổ sao? Vì sao tôi không làm được. . . .“Thất Diệp Linh Chi .” Có lẽ tôi nhìn lầm, vẻ mặt của hắn hiện lên chút thương hại: “Trở lại thế giới của mi đi, trần gian này không phù hợp với mi.”Tôi nghiến răng.“Chịu khó đứng trong này, ta đi tìm mấy món đồ. Nhớ kỹ không được rời đi dù chỉ một bước.” Hắn nói những lời này cực kỳ nghiêm túc, tôi nhìn bóng lưng cao gầy, hắn đang muốn tìm cái gì? Tìm nồi sao?“Đạo chủ.”“Thừa Minh Tử, canh giữ cửa thật cẩn thận, không có lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được vào.”“Dạ.”Hắn đi rồi, tôi bị nhốt bên trong phòng ngủ của đạo sĩ, xung quanh là kết giới vô cùng nghiêm mật, đồ trong phòng hết sức giản dị, nhưng dù sao cũng là đạo chủ của Diệt Tự Cảnh, giản dị kiểu này cũng là chuyện cực kỳ hiếm có.Đoán rằng hắn đang đi tìm nồi nấu, tôi thật sự cân nhắc có nên ngủ một giấc hay không, hơn nữa khắp bốn phía đều là hơi thở của hắn! ! !Xà Quân, liệu anh có phải đang lo lắng quay lại cứu tôi không?Tuy nhiên đây chính là Diệt Tự Cảnh, ổ của đám đạo sĩ, thôi quên đi.Phụ trương nhỏ:Mỗ Thảo ngồi trên ghế vắt óc suy nghĩ.Cảnh 1:Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.Mỗ Thảo: (nhào lên ôm chân , khóc lóc than vãn) “Đạo chủ, xin cứu vớt, ngài thả tôi đi, tôi trên có mẹ già tám mươi, dưới có trẻ thơ ba tuổi khóc lóc đòi ăn. . . . .”Thanh Dương Tử: (tươi cười hòa ái thân thiện, mặt gian mày giảo tỏ vẻ thương xót) “Đứa trẻ đáng thương, đừng khóc, ngày mai tất cả các ngươi sẽ đoàn tụ trong nồi.”Mỗ Thảo: “. . . . . .”Tranh thủ sự cảm thông, thất bại.Cảnh 2:Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.Mỗ Thảo: (trợn mắt nhìn, uy vũ bất khuất) “Thanh Dương Tử ngươi thử tiến đến một bước xem, ta lập tức cắn lưỡi tự sát.”Thanh Dương Tử: (tươi cười rạng rỡ) “Xin đợi một chút.”Mỗ Thảo mừng thầm.Thanh Dương Tử: (cho thêm nước vào nồi) “Để tránh bần đạo tự mình ra tay, trước hết hãy nhảy vào nồi tắm rửa sạch sẽ rồi cắn lưỡi cũng không muộn. . . . .”Mỗ Thảo: “. . . . .”Uy h**p thất bại.Cảnh 3:Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.Mỗ Thảo: (nằm nghiêng trên giường, vai nửa hở, liếc mắt quyến rũ) “Đạo trưởng. . . . .” (xin dùng giọng mũi, cám ơn.)Thanh Dương Tử: (có một luồng nhiệt chạy xuống dưới bụng, ánh mắt toát ra ngọn lửa hừng hực, bổ nhào về phía trước, quát khẽ) “Yêu nghiệt muốn chết! ! !”Mỗ Thảo phơi thây đầu giường.Sắc dụ, thất bại.Ồ, cho dù thất bại thì sao, cũng thành công làm hắn mất ngon miệng đúng không? ? ? ?Cảnh tượng thật sự:Cửa bị đẩy ra.Mỗ Thảo: (nghiêng người nằm trên giường, vai nửa hở, liếc mắt quyến rũ, dùng giọng mũi khẽ gọi) “Đạo trưởng. . . . .”Thanh Dương Tử cả người chấn động, tám đạo sĩ tác phong nghiêm túc phía sau hắn cả người cũng run run.Mỗ Thảo hóa đá, mọi người cũng hóa đá.Thanh Dương Tử. . . . . Trên tường nhà ông có cái lỗ nào hay không. . . . .

Tại một gian phòng bên trong Diệt Tự Cảnh.

Hắn hất tôi ngã đập đầu xuống đất không hề thương tiếc, tôi thử vài
lần, chết tiệt, không phải các loại nhân sâm quý giá đều có thể độn thổ
sao? Vì sao tôi không làm được. . . .

“Thất Diệp Linh Chi .” Có lẽ tôi nhìn lầm, vẻ mặt của hắn hiện lên
chút thương hại: “Trở lại thế giới của mi đi, trần gian này không phù
hợp với mi.”

Tôi nghiến răng.

“Chịu khó đứng trong này, ta đi tìm mấy món đồ. Nhớ kỹ không được rời đi dù chỉ một bước.” Hắn nói những lời này cực kỳ nghiêm túc, tôi nhìn
bóng lưng cao gầy, hắn đang muốn tìm cái gì? Tìm nồi sao?

“Đạo chủ.”

“Thừa Minh Tử, canh giữ cửa thật cẩn thận, không có lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được vào.”

“Dạ.”

Hắn đi rồi, tôi bị nhốt bên trong phòng ngủ của đạo sĩ, xung quanh là kết giới vô cùng nghiêm mật, đồ trong phòng hết sức giản dị, nhưng dù
sao cũng là đạo chủ của Diệt Tự Cảnh, giản dị kiểu này cũng là chuyện
cực kỳ hiếm có.

Đoán rằng hắn đang đi tìm nồi nấu, tôi thật sự cân nhắc có nên ngủ
một giấc hay không, hơn nữa khắp bốn phía đều là hơi thở của hắn! ! !

Xà Quân, liệu anh có phải đang lo lắng quay lại cứu tôi không?

Tuy nhiên đây chính là Diệt Tự Cảnh, ổ của đám đạo sĩ, thôi quên đi.

Phụ trương nhỏ:

Mỗ Thảo ngồi trên ghế vắt óc suy nghĩ.

Cảnh 1:

Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.

Mỗ Thảo: (nhào lên ôm chân , khóc lóc than vãn) “Đạo chủ, xin cứu
vớt, ngài thả tôi đi, tôi trên có mẹ già tám mươi, dưới có trẻ thơ ba
tuổi khóc lóc đòi ăn. . . . .”

Thanh Dương Tử: (tươi cười hòa ái thân thiện, mặt gian mày giảo tỏ vẻ thương xót) “Đứa trẻ đáng thương, đừng khóc, ngày mai tất cả các ngươi
sẽ đoàn tụ trong nồi.”

Mỗ Thảo: “. . . . . .”

Tranh thủ sự cảm thông, thất bại.

Cảnh 2:

Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.

Mỗ Thảo: (trợn mắt nhìn, uy vũ bất khuất) “Thanh Dương Tử ngươi thử tiến đến một bước xem, ta lập tức cắn lưỡi tự sát.”

Thanh Dương Tử: (tươi cười rạng rỡ) “Xin đợi một chút.”

Mỗ Thảo mừng thầm.

Thanh Dương Tử: (cho thêm nước vào nồi) “Để tránh bần đạo tự mình ra
tay, trước hết hãy nhảy vào nồi tắm rửa sạch sẽ rồi cắn lưỡi cũng không
muộn. . . . .”

Mỗ Thảo: “. . . . .”

Uy h**p thất bại.

Cảnh 3:

Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.

Mỗ Thảo: (nằm nghiêng trên giường, vai nửa hở, liếc mắt quyến rũ) “Đạo trưởng. . . . .” (xin dùng giọng mũi, cám ơn.)

Thanh Dương Tử: (có một luồng nhiệt chạy xuống dưới bụng, ánh mắt
toát ra ngọn lửa hừng hực, bổ nhào về phía trước, quát khẽ) “Yêu nghiệt
muốn chết! ! !”

Mỗ Thảo phơi thây đầu giường.

Sắc dụ, thất bại.

Ồ, cho dù thất bại thì sao, cũng thành công làm hắn mất ngon miệng đúng không? ? ? ?

Cảnh tượng thật sự:

Cửa bị đẩy ra.

Mỗ Thảo: (nghiêng người nằm trên giường, vai nửa hở, liếc mắt quyến rũ, dùng giọng mũi khẽ gọi) “Đạo trưởng. . . . .”

Thanh Dương Tử cả người chấn động, tám đạo sĩ tác phong nghiêm túc phía sau hắn cả người cũng run run.

Mỗ Thảo hóa đá, mọi người cũng hóa đá.

Thanh Dương Tử. . . . . Trên tường nhà ông có cái lỗ nào hay không. . . . .

Truyền Thuyết Yêu NghiệtTác giả: Nhất Độ Quân HoaTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhThật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chuốc lấy khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì? Năm nào đó ngày nào đó đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm. Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: “Có rượu không mồi.” Tiện tai bứt lá của tôi, ăn. Tôi nhịn. Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó nhổ lá của tôi, ăn. Tôi lại nhịn. Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn. Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi… Tại một gian phòng bên trong Diệt Tự Cảnh.Hắn hất tôi ngã đập đầu xuống đất không hề thương tiếc, tôi thử vài lần, chết tiệt, không phải các loại nhân sâm quý giá đều có thể độn thổ sao? Vì sao tôi không làm được. . . .“Thất Diệp Linh Chi .” Có lẽ tôi nhìn lầm, vẻ mặt của hắn hiện lên chút thương hại: “Trở lại thế giới của mi đi, trần gian này không phù hợp với mi.”Tôi nghiến răng.“Chịu khó đứng trong này, ta đi tìm mấy món đồ. Nhớ kỹ không được rời đi dù chỉ một bước.” Hắn nói những lời này cực kỳ nghiêm túc, tôi nhìn bóng lưng cao gầy, hắn đang muốn tìm cái gì? Tìm nồi sao?“Đạo chủ.”“Thừa Minh Tử, canh giữ cửa thật cẩn thận, không có lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được vào.”“Dạ.”Hắn đi rồi, tôi bị nhốt bên trong phòng ngủ của đạo sĩ, xung quanh là kết giới vô cùng nghiêm mật, đồ trong phòng hết sức giản dị, nhưng dù sao cũng là đạo chủ của Diệt Tự Cảnh, giản dị kiểu này cũng là chuyện cực kỳ hiếm có.Đoán rằng hắn đang đi tìm nồi nấu, tôi thật sự cân nhắc có nên ngủ một giấc hay không, hơn nữa khắp bốn phía đều là hơi thở của hắn! ! !Xà Quân, liệu anh có phải đang lo lắng quay lại cứu tôi không?Tuy nhiên đây chính là Diệt Tự Cảnh, ổ của đám đạo sĩ, thôi quên đi.Phụ trương nhỏ:Mỗ Thảo ngồi trên ghế vắt óc suy nghĩ.Cảnh 1:Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.Mỗ Thảo: (nhào lên ôm chân , khóc lóc than vãn) “Đạo chủ, xin cứu vớt, ngài thả tôi đi, tôi trên có mẹ già tám mươi, dưới có trẻ thơ ba tuổi khóc lóc đòi ăn. . . . .”Thanh Dương Tử: (tươi cười hòa ái thân thiện, mặt gian mày giảo tỏ vẻ thương xót) “Đứa trẻ đáng thương, đừng khóc, ngày mai tất cả các ngươi sẽ đoàn tụ trong nồi.”Mỗ Thảo: “. . . . . .”Tranh thủ sự cảm thông, thất bại.Cảnh 2:Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.Mỗ Thảo: (trợn mắt nhìn, uy vũ bất khuất) “Thanh Dương Tử ngươi thử tiến đến một bước xem, ta lập tức cắn lưỡi tự sát.”Thanh Dương Tử: (tươi cười rạng rỡ) “Xin đợi một chút.”Mỗ Thảo mừng thầm.Thanh Dương Tử: (cho thêm nước vào nồi) “Để tránh bần đạo tự mình ra tay, trước hết hãy nhảy vào nồi tắm rửa sạch sẽ rồi cắn lưỡi cũng không muộn. . . . .”Mỗ Thảo: “. . . . .”Uy h**p thất bại.Cảnh 3:Thanh Dương Tử mang nồi đi vào.Mỗ Thảo: (nằm nghiêng trên giường, vai nửa hở, liếc mắt quyến rũ) “Đạo trưởng. . . . .” (xin dùng giọng mũi, cám ơn.)Thanh Dương Tử: (có một luồng nhiệt chạy xuống dưới bụng, ánh mắt toát ra ngọn lửa hừng hực, bổ nhào về phía trước, quát khẽ) “Yêu nghiệt muốn chết! ! !”Mỗ Thảo phơi thây đầu giường.Sắc dụ, thất bại.Ồ, cho dù thất bại thì sao, cũng thành công làm hắn mất ngon miệng đúng không? ? ? ?Cảnh tượng thật sự:Cửa bị đẩy ra.Mỗ Thảo: (nghiêng người nằm trên giường, vai nửa hở, liếc mắt quyến rũ, dùng giọng mũi khẽ gọi) “Đạo trưởng. . . . .”Thanh Dương Tử cả người chấn động, tám đạo sĩ tác phong nghiêm túc phía sau hắn cả người cũng run run.Mỗ Thảo hóa đá, mọi người cũng hóa đá.Thanh Dương Tử. . . . . Trên tường nhà ông có cái lỗ nào hay không. . . . .

Chương 3: Quyến rũ