Ch. 1 "Cuộc sống còn nhiều điều lưu luyến, anh hãy coi như vì em mà cố gắng sống tốt đi anh nhé." Joseph cầm bó hoa hồng trắng đứng trước mộ ngừi iêu mà hồi tưởng lại câu nói cuối cùng của cô trước khi cô đi về 1 thế giới khác, 1 nơi rất xa mà anh kô bao giờ tìm thấy được cô nữa. Joseph cuối xuống đặt bó hoa lên mộ ngừi iêu anh thì thầm "Kimie àh, thời gian trôi qua thật mau, em ra đi đã đuợc 1 năm rồi. Hôm nay là ngày giỗ của em, anh có mua hoa tới tặng cho em đây, lúc trước em vẫn thường nói là anh kô bao giờ tặng hoa cho em, nghĩ lại anh thật hối hận lắm. Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại thì nhất định mỗi ngày anh sẽ tặng cho em 1 bó hoa. Anh vẫn làm theo lời căn dặn của em, vẫn cố gắng sống thật tốt, tuy nhiên khoảng trống cô đơn trong lòng anh thì mỗi ngày một tăng lên. Cuộc đời này có lẽ sẽ mãi mãi như vầy đó em àh." Joseph liếc nhìn kim đồng hồ trên tay chỉ đúng 8 giờ tối. "Thôi anh phải về nhà, vì mẹ đang đợi hôm khác sẽ đến nói chuyện với em nhiều hơn nữa nhé…
Chương 20
Trò Chơi Tình YêuTác giả: lolembangiaCh. 1 "Cuộc sống còn nhiều điều lưu luyến, anh hãy coi như vì em mà cố gắng sống tốt đi anh nhé." Joseph cầm bó hoa hồng trắng đứng trước mộ ngừi iêu mà hồi tưởng lại câu nói cuối cùng của cô trước khi cô đi về 1 thế giới khác, 1 nơi rất xa mà anh kô bao giờ tìm thấy được cô nữa. Joseph cuối xuống đặt bó hoa lên mộ ngừi iêu anh thì thầm "Kimie àh, thời gian trôi qua thật mau, em ra đi đã đuợc 1 năm rồi. Hôm nay là ngày giỗ của em, anh có mua hoa tới tặng cho em đây, lúc trước em vẫn thường nói là anh kô bao giờ tặng hoa cho em, nghĩ lại anh thật hối hận lắm. Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại thì nhất định mỗi ngày anh sẽ tặng cho em 1 bó hoa. Anh vẫn làm theo lời căn dặn của em, vẫn cố gắng sống thật tốt, tuy nhiên khoảng trống cô đơn trong lòng anh thì mỗi ngày một tăng lên. Cuộc đời này có lẽ sẽ mãi mãi như vầy đó em àh." Joseph liếc nhìn kim đồng hồ trên tay chỉ đúng 8 giờ tối. "Thôi anh phải về nhà, vì mẹ đang đợi hôm khác sẽ đến nói chuyện với em nhiều hơn nữa nhé… "Tối nay có rảnh đi ăn cơm với em hay kô?" Allie nói với Bi khi bắt gặp anh đang rót nước ở phòng ăn trong công ty."Bị anh la như vậy mà còn có gan mời anh đi ăn tối nữa àh?"Allie tươi cười nói "Đâu có sao, anh là sư phụ của em có la đệ tử 1 chút cũng là chuyện thường thôi, chỉ có điều em mau nước mắt lắm cho nên nhiều khi nhịn kô nổi đã khóc trước mặt anh. Chắc là anh đang cười thầm là em hay khóc có đúng kô?"Bi lắc đầu "Làm gì có chứ? Dù sao em cũng là con ông chủ, anh đâu dám cười em. Sao đây lại muốn mời anh đi ăn cơm chắc là muốn anh nương tay cho có đúng kô?" Tiếng chuông điện thoại reo vang cắt đứt cuộc trò chuyện giữa Bi và Allie"Kyo đó hả? Được anh biết rồi, anh sẽ tới ngay." Quay sang nhìn Allie, Bi nói "Xin lỗi nha, anh có việc phải đi gấp hẹn em bữa khác vậy."Allie cảm thấy lạ kô biết ngừi gọi điện thoại cho Bi là ai mà anh lại vội vã bỏ đi "Chắc ngừi đó phải quan trọng với anh ấy lắm."
"Tối nay có rảnh đi ăn cơm với em hay kô?" Allie nói với Bi khi bắt gặp anh đang rót nước ở phòng ăn trong công ty.
"Bị anh la như vậy mà còn có gan mời anh đi ăn tối nữa àh?"
Allie tươi cười nói "Đâu có sao, anh là sư phụ của em có la đệ tử 1 chút cũng là chuyện thường thôi, chỉ có điều em mau nước mắt lắm cho nên nhiều khi nhịn kô nổi đã khóc trước mặt anh. Chắc là anh đang cười thầm là em hay khóc có đúng kô?"
Bi lắc đầu "Làm gì có chứ? Dù sao em cũng là con ông chủ, anh đâu dám cười em. Sao đây lại muốn mời anh đi ăn cơm chắc là muốn anh nương tay cho có đúng kô?" Tiếng chuông điện thoại reo vang cắt đứt cuộc trò chuyện giữa Bi và Allie
"Kyo đó hả? Được anh biết rồi, anh sẽ tới ngay." Quay sang nhìn Allie, Bi nói "Xin lỗi nha, anh có việc phải đi gấp hẹn em bữa khác vậy."
Allie cảm thấy lạ kô biết ngừi gọi điện thoại cho Bi là ai mà anh lại vội vã bỏ đi "Chắc ngừi đó phải quan trọng với anh ấy lắm."
Trò Chơi Tình YêuTác giả: lolembangiaCh. 1 "Cuộc sống còn nhiều điều lưu luyến, anh hãy coi như vì em mà cố gắng sống tốt đi anh nhé." Joseph cầm bó hoa hồng trắng đứng trước mộ ngừi iêu mà hồi tưởng lại câu nói cuối cùng của cô trước khi cô đi về 1 thế giới khác, 1 nơi rất xa mà anh kô bao giờ tìm thấy được cô nữa. Joseph cuối xuống đặt bó hoa lên mộ ngừi iêu anh thì thầm "Kimie àh, thời gian trôi qua thật mau, em ra đi đã đuợc 1 năm rồi. Hôm nay là ngày giỗ của em, anh có mua hoa tới tặng cho em đây, lúc trước em vẫn thường nói là anh kô bao giờ tặng hoa cho em, nghĩ lại anh thật hối hận lắm. Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại thì nhất định mỗi ngày anh sẽ tặng cho em 1 bó hoa. Anh vẫn làm theo lời căn dặn của em, vẫn cố gắng sống thật tốt, tuy nhiên khoảng trống cô đơn trong lòng anh thì mỗi ngày một tăng lên. Cuộc đời này có lẽ sẽ mãi mãi như vầy đó em àh." Joseph liếc nhìn kim đồng hồ trên tay chỉ đúng 8 giờ tối. "Thôi anh phải về nhà, vì mẹ đang đợi hôm khác sẽ đến nói chuyện với em nhiều hơn nữa nhé… "Tối nay có rảnh đi ăn cơm với em hay kô?" Allie nói với Bi khi bắt gặp anh đang rót nước ở phòng ăn trong công ty."Bị anh la như vậy mà còn có gan mời anh đi ăn tối nữa àh?"Allie tươi cười nói "Đâu có sao, anh là sư phụ của em có la đệ tử 1 chút cũng là chuyện thường thôi, chỉ có điều em mau nước mắt lắm cho nên nhiều khi nhịn kô nổi đã khóc trước mặt anh. Chắc là anh đang cười thầm là em hay khóc có đúng kô?"Bi lắc đầu "Làm gì có chứ? Dù sao em cũng là con ông chủ, anh đâu dám cười em. Sao đây lại muốn mời anh đi ăn cơm chắc là muốn anh nương tay cho có đúng kô?" Tiếng chuông điện thoại reo vang cắt đứt cuộc trò chuyện giữa Bi và Allie"Kyo đó hả? Được anh biết rồi, anh sẽ tới ngay." Quay sang nhìn Allie, Bi nói "Xin lỗi nha, anh có việc phải đi gấp hẹn em bữa khác vậy."Allie cảm thấy lạ kô biết ngừi gọi điện thoại cho Bi là ai mà anh lại vội vã bỏ đi "Chắc ngừi đó phải quan trọng với anh ấy lắm."