“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy…
Chương 7
Hai Ta Kết Hôn SaoTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy… “Leng keng…Leng keng..”Triệu Noãn Noãn từ trong phòng bếp mở cửa đi ra. “ Xán xán, sao lại là em?”“Thì sao? Không thể là em à?” Tô Xán Xán lắc lắc mái tóc luôn tự cho là rất mềm mại của mình, len xuống dưới tay Triệu Noãn Noãn chui vào, “Thơm quá a! Anh đang nấu gì vậy?”Triệu Noãn Noãn bất đắc dĩ nhìn bộ dạng không chút kiêng kị của nàng lúc này, bỗng nhiên anh liếc thấy Tô Xán Xán cầm trên tay một hòm hành lí cực to, “Xán Xán, em bỏ nhà ra đi hả?” (AA: theo anh đó, còn hỏi:”> )Đang tìm nơi phát ra mùi thơm, Tô Xán Xán cúi đầu nhìn hòm hành lý của mình, “Có mà đến địa ngục mời rời khỏi nhà, em muốn ở đây”“Gì cơ?” Anh bắt được Tô Xán Xán đang đi về phía phòng bếp, “ Em đang nói cái gì? Tại sao lại muốn đến nhà anh ở?”“Nhờ cậy một chút, anh làm gì kích động dữ vậy?” Em là bà xã của anh mà…ôi chao! Đến ở nhà anh, có gì là kì quái đâu a…” Dứt lời, cô liếc thấy miếng bít tết của Triệu Noãn Noãn , hai mắt liền phát ra ánh sáng màu xanh tựa như mắt chồn.“Không được!” Triệu Noãn Noãn cướp lấy phần cơm trưa của mình, “Đừng hòng mó tay đến nó! Chỉ có một phần thôi!”“Hẹp hòi…” Tô Xán Xán bĩu môi, hai mắt còn lưu luyến nhìn tảng thịt thượng hạng mê người kia, “Miếng thịt lớn như vậy, anh ăn không hết đâu, người ta vội vã đến đấy, đến điểm tâm cũng không có ăn a…ôi chao…”“Bớt lải nhải đi!” Triệu Noãn Noãn trợn mắt nhìn nàng một cái, “Nói mau, sao em lại đến đây?”“Không phải đã nói rồi à?” Tô Xán Xán không nhịn được nhìn anh một cái, “ Em là bà xã của anh…ôi chao, em không ở chỗ của anh thì còn biết ở đâu?”“Em….” Triệu Noãn Noãn nhất thời bị cô hỏi không bít nói gì, xèo xèo ô ô nói, “Em, em có thể ở nhà em mà, tại sao nhất định phải theo anh?”“Uy!” Tô Xán Xán không chút lưu tình mang móng vuốt vỗ vỗ vào vai Triệu Noãn Noãn, “ Em thực vất vả lắm mới thuyết phục được bố mẹ không tổ chức hôn lễ, họ đã rất nghi ngờ rồi, nếu như chúng ta ngay cả ở cũng không ở cùng chỗ, anh cảm thấy bố mẹ em và bố mẹ anh liệu có tin tưởng chuyện hai ta kết hôn hay không a?”“Này…” Triệu Noãn Noãn đang hết sức do dự thì miếng bít tết trong tay đã bị túm lấy, không đợi anh lấy lại tinh thần, Tô Xán Xán đã xiên miếng thịt bò một cách rất không thục nữ, sau đó hung hăng cái một cái, vừa nhai vừa nói, “ Ngon lắm…”“Tô Xán Xán! Chia anh một ít với chứ!” Triệu Noãn Noãn nhìn thấy cơm trưa mình tận tâm tận lực làm ra trong nháy mắt bị Tô Xán Xán “một phát táp tới” mất hơn phân nửa, rốt cục không thể nhịn được nữa mà bộc phát.“Ô…Không ăn, không ăn nữa, anh hung hăng cái gì…”“Em! Em!” Phải biết rằng người tốt cũng có lúc tức giận, đặc biệt là khi đối xử với loại nữ nhân mặt dày như Tô Xán Xán, “Em ra ngoài cho anh!” Triệu Noãn Noãn gầm nhẹ, thuận thế kéo hòm hành lý của Tô Xán Xán chuẩn bị ném ra ngoài.“Wow!” Tô Xán Xán ồn ào, “ Triệu Noãn Noãn anh thực không có lương tâm a! Em gả cho anh, anh ngay cả ở cũng không cho ở, còn đuổi em đi! Em đã tạo nghiệt gì đây a! Làm sao mà em lại có thể tin tưởng loại người như anh a!” Tô Xán Xán càng la càng lớn, trên lầu có mấy người vừa xuống tới, tò mò đứng trước cửa nhìn, Tô Xán Xán nói to hơn, “Triệu Noãn Noãn, anh thực nhẫn tâm a! Em bây giờ đã mang cốt nhục của anh, anh nói xem, một người phụ nữ mang thai như em phải ngủ ở đâu đây a….”“Được lắm, được lắm!” Thấy hình tượng bị hủy, Triệu Noãn Noãn ngay lập tức kéo cái hòm hành lý vào trong, “Bang” đóng sầm cửa lại.“Tô Xán Xán, kiếp trước anh nhất định đã mắc nợ em..”“Hì hì…” Tô Xán Xán thu hồi nước mắt, để lộ một nụ cười đầy gian ý, cầm hòm hành lý từ tay Triệu Noãn Noãn đi vào phòng, “Căn phòng này không tệ…Tốt! Em sẽ ở trong phòng này!” Dứt lời, vỗ vỗ vai Triệu Noãn Noãn ra điều rất nghĩa khí, “Yên tâm đi Tiểu nương tử, đại gia em sẽ không ăn thịt anh! Sau này buổi tối dù nghe được tiếng động gì, em sẽ vờ như không nghe gì hết, em bảo đảm sẽ không quấy rầy anh!”
“Leng keng…Leng keng..”
Triệu Noãn Noãn từ trong phòng bếp mở cửa đi ra. “ Xán xán, sao lại là em?”
“Thì sao? Không thể là em à?” Tô Xán Xán lắc lắc mái tóc luôn tự cho là rất mềm mại của mình, len xuống dưới tay Triệu Noãn Noãn chui vào,
“Thơm quá a! Anh đang nấu gì vậy?”
Triệu Noãn Noãn bất đắc dĩ
nhìn bộ dạng không chút kiêng kị của nàng lúc này, bỗng nhiên anh liếc
thấy Tô Xán Xán cầm trên tay một hòm hành lí cực to, “Xán Xán, em bỏ nhà ra đi hả?” (AA: theo anh đó, còn hỏi:”> )
Đang tìm nơi phát ra mùi thơm, Tô Xán Xán cúi đầu nhìn hòm hành lý của mình, “Có mà đến
địa ngục mời rời khỏi nhà, em muốn ở đây”
“Gì cơ?” Anh bắt được Tô Xán Xán đang đi về phía phòng bếp, “ Em đang nói cái gì? Tại sao lại muốn đến nhà anh ở?”
“Nhờ cậy một chút, anh làm gì kích động dữ vậy?” Em là bà xã của anh
mà…ôi chao! Đến ở nhà anh, có gì là kì quái đâu a…” Dứt lời, cô liếc
thấy miếng bít tết của Triệu Noãn Noãn , hai mắt liền phát ra ánh sáng
màu xanh tựa như mắt chồn.
“Không được!” Triệu Noãn Noãn cướp lấy phần cơm trưa của mình, “Đừng hòng mó tay đến nó! Chỉ có một phần thôi!”
“Hẹp hòi…” Tô Xán Xán bĩu môi, hai mắt còn lưu luyến nhìn tảng thịt
thượng hạng mê người kia, “Miếng thịt lớn như vậy, anh ăn không hết đâu, người ta vội vã đến đấy, đến điểm tâm cũng không có ăn a…ôi chao…”
“Bớt lải nhải đi!” Triệu Noãn Noãn trợn mắt nhìn nàng một cái, “Nói mau, sao em lại đến đây?”
“Không phải đã nói rồi à?” Tô Xán Xán không nhịn được nhìn anh một cái, “ Em là bà xã của anh…ôi chao, em không ở chỗ của anh thì còn biết ở
đâu?”
“Em….” Triệu Noãn Noãn nhất thời bị cô hỏi không bít nói
gì, xèo xèo ô ô nói, “Em, em có thể ở nhà em mà, tại sao nhất định phải
theo anh?”
“Uy!” Tô Xán Xán không chút lưu tình mang móng vuốt
vỗ vỗ vào vai Triệu Noãn Noãn, “ Em thực vất vả lắm mới thuyết phục được bố mẹ không tổ chức hôn lễ, họ đã rất nghi ngờ rồi, nếu như chúng ta
ngay cả ở cũng không ở cùng chỗ, anh cảm thấy bố mẹ em và bố mẹ anh liệu có tin tưởng chuyện hai ta kết hôn hay không a?”
“Này…” Triệu
Noãn Noãn đang hết sức do dự thì miếng bít tết trong tay đã bị túm lấy,
không đợi anh lấy lại tinh thần, Tô Xán Xán đã xiên miếng thịt bò một
cách rất không thục nữ, sau đó hung hăng cái một cái, vừa nhai vừa nói, “ Ngon lắm…”
“Tô Xán Xán! Chia anh một ít với chứ!” Triệu Noãn
Noãn nhìn thấy cơm trưa mình tận tâm tận lực làm ra trong nháy mắt bị Tô Xán Xán “một phát táp tới” mất hơn phân nửa, rốt cục không thể nhịn
được nữa mà bộc phát.
“Ô…Không ăn, không ăn nữa, anh hung hăng cái gì…”
“Em! Em!” Phải biết rằng người tốt cũng có lúc tức giận, đặc biệt là
khi đối xử với loại nữ nhân mặt dày như Tô Xán Xán, “Em ra ngoài cho
anh!” Triệu Noãn Noãn gầm nhẹ, thuận thế kéo hòm hành lý của Tô Xán Xán
chuẩn bị ném ra ngoài.
“Wow!” Tô Xán Xán ồn ào, “ Triệu Noãn
Noãn anh thực không có lương tâm a! Em gả cho anh, anh ngay cả ở cũng
không cho ở, còn đuổi em đi! Em đã tạo nghiệt gì đây a! Làm sao mà em
lại có thể tin tưởng loại người như anh a!” Tô Xán Xán càng la càng lớn, trên lầu có mấy người vừa xuống tới, tò mò đứng trước cửa nhìn, Tô Xán
Xán nói to hơn, “Triệu Noãn Noãn, anh thực nhẫn tâm a! Em bây giờ đã
mang cốt nhục của anh, anh nói xem, một người phụ nữ mang thai như em
phải ngủ ở đâu đây a….”
“Được lắm, được lắm!” Thấy hình tượng
bị hủy, Triệu Noãn Noãn ngay lập tức kéo cái hòm hành lý vào trong,
“Bang” đóng sầm cửa lại.
“Tô Xán Xán, kiếp trước anh nhất định đã mắc nợ em..”
“Hì hì…” Tô Xán Xán thu hồi nước mắt, để lộ một nụ cười đầy gian ý, cầm hòm hành lý từ tay Triệu Noãn Noãn đi vào phòng, “Căn phòng này không
tệ…Tốt! Em sẽ ở trong phòng này!” Dứt lời, vỗ vỗ vai Triệu Noãn Noãn ra
điều rất nghĩa khí, “Yên tâm đi Tiểu nương tử, đại gia em sẽ không ăn
thịt anh! Sau này buổi tối dù nghe được tiếng động gì, em sẽ vờ như
không nghe gì hết, em bảo đảm sẽ không quấy rầy anh!”
Hai Ta Kết Hôn SaoTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy… “Leng keng…Leng keng..”Triệu Noãn Noãn từ trong phòng bếp mở cửa đi ra. “ Xán xán, sao lại là em?”“Thì sao? Không thể là em à?” Tô Xán Xán lắc lắc mái tóc luôn tự cho là rất mềm mại của mình, len xuống dưới tay Triệu Noãn Noãn chui vào, “Thơm quá a! Anh đang nấu gì vậy?”Triệu Noãn Noãn bất đắc dĩ nhìn bộ dạng không chút kiêng kị của nàng lúc này, bỗng nhiên anh liếc thấy Tô Xán Xán cầm trên tay một hòm hành lí cực to, “Xán Xán, em bỏ nhà ra đi hả?” (AA: theo anh đó, còn hỏi:”> )Đang tìm nơi phát ra mùi thơm, Tô Xán Xán cúi đầu nhìn hòm hành lý của mình, “Có mà đến địa ngục mời rời khỏi nhà, em muốn ở đây”“Gì cơ?” Anh bắt được Tô Xán Xán đang đi về phía phòng bếp, “ Em đang nói cái gì? Tại sao lại muốn đến nhà anh ở?”“Nhờ cậy một chút, anh làm gì kích động dữ vậy?” Em là bà xã của anh mà…ôi chao! Đến ở nhà anh, có gì là kì quái đâu a…” Dứt lời, cô liếc thấy miếng bít tết của Triệu Noãn Noãn , hai mắt liền phát ra ánh sáng màu xanh tựa như mắt chồn.“Không được!” Triệu Noãn Noãn cướp lấy phần cơm trưa của mình, “Đừng hòng mó tay đến nó! Chỉ có một phần thôi!”“Hẹp hòi…” Tô Xán Xán bĩu môi, hai mắt còn lưu luyến nhìn tảng thịt thượng hạng mê người kia, “Miếng thịt lớn như vậy, anh ăn không hết đâu, người ta vội vã đến đấy, đến điểm tâm cũng không có ăn a…ôi chao…”“Bớt lải nhải đi!” Triệu Noãn Noãn trợn mắt nhìn nàng một cái, “Nói mau, sao em lại đến đây?”“Không phải đã nói rồi à?” Tô Xán Xán không nhịn được nhìn anh một cái, “ Em là bà xã của anh…ôi chao, em không ở chỗ của anh thì còn biết ở đâu?”“Em….” Triệu Noãn Noãn nhất thời bị cô hỏi không bít nói gì, xèo xèo ô ô nói, “Em, em có thể ở nhà em mà, tại sao nhất định phải theo anh?”“Uy!” Tô Xán Xán không chút lưu tình mang móng vuốt vỗ vỗ vào vai Triệu Noãn Noãn, “ Em thực vất vả lắm mới thuyết phục được bố mẹ không tổ chức hôn lễ, họ đã rất nghi ngờ rồi, nếu như chúng ta ngay cả ở cũng không ở cùng chỗ, anh cảm thấy bố mẹ em và bố mẹ anh liệu có tin tưởng chuyện hai ta kết hôn hay không a?”“Này…” Triệu Noãn Noãn đang hết sức do dự thì miếng bít tết trong tay đã bị túm lấy, không đợi anh lấy lại tinh thần, Tô Xán Xán đã xiên miếng thịt bò một cách rất không thục nữ, sau đó hung hăng cái một cái, vừa nhai vừa nói, “ Ngon lắm…”“Tô Xán Xán! Chia anh một ít với chứ!” Triệu Noãn Noãn nhìn thấy cơm trưa mình tận tâm tận lực làm ra trong nháy mắt bị Tô Xán Xán “một phát táp tới” mất hơn phân nửa, rốt cục không thể nhịn được nữa mà bộc phát.“Ô…Không ăn, không ăn nữa, anh hung hăng cái gì…”“Em! Em!” Phải biết rằng người tốt cũng có lúc tức giận, đặc biệt là khi đối xử với loại nữ nhân mặt dày như Tô Xán Xán, “Em ra ngoài cho anh!” Triệu Noãn Noãn gầm nhẹ, thuận thế kéo hòm hành lý của Tô Xán Xán chuẩn bị ném ra ngoài.“Wow!” Tô Xán Xán ồn ào, “ Triệu Noãn Noãn anh thực không có lương tâm a! Em gả cho anh, anh ngay cả ở cũng không cho ở, còn đuổi em đi! Em đã tạo nghiệt gì đây a! Làm sao mà em lại có thể tin tưởng loại người như anh a!” Tô Xán Xán càng la càng lớn, trên lầu có mấy người vừa xuống tới, tò mò đứng trước cửa nhìn, Tô Xán Xán nói to hơn, “Triệu Noãn Noãn, anh thực nhẫn tâm a! Em bây giờ đã mang cốt nhục của anh, anh nói xem, một người phụ nữ mang thai như em phải ngủ ở đâu đây a….”“Được lắm, được lắm!” Thấy hình tượng bị hủy, Triệu Noãn Noãn ngay lập tức kéo cái hòm hành lý vào trong, “Bang” đóng sầm cửa lại.“Tô Xán Xán, kiếp trước anh nhất định đã mắc nợ em..”“Hì hì…” Tô Xán Xán thu hồi nước mắt, để lộ một nụ cười đầy gian ý, cầm hòm hành lý từ tay Triệu Noãn Noãn đi vào phòng, “Căn phòng này không tệ…Tốt! Em sẽ ở trong phòng này!” Dứt lời, vỗ vỗ vai Triệu Noãn Noãn ra điều rất nghĩa khí, “Yên tâm đi Tiểu nương tử, đại gia em sẽ không ăn thịt anh! Sau này buổi tối dù nghe được tiếng động gì, em sẽ vờ như không nghe gì hết, em bảo đảm sẽ không quấy rầy anh!”