Tác giả:

“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy…

Chương 9

Hai Ta Kết Hôn SaoTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy… Chớp mắt, cuộc sống nhẫn nhục tạm bợ này đã được một tuần lễ. Căn cứ theo quy định trong bản hiệp định dành cho “nước mất chủ quyền” , Tô Xán Xán mấy ngày qua bị chèn ép suýt không thở nổi. Bởi vì có cái gọi là “nhu nhược thì sẽ bị khinh thường”, “kẻ thất thế thì phải chịu thiệt”, suy ra ăn nhờ ở đậu đương nhiên sẽ bị người ta ức h**p rồi.Kết quả là ——“Triệu Noãn Noãn, em muốn sửa đổi hiệp định!”“Không được” Triệu Noãn Noãn từ chối.“Tại sao?”“Bộp!” Triệu Noãn Noãn dương ngón tay thon dài chỉ vào điều thứ 6 trong bản hiệp định: Bản hiệp định này lập tức thi hành từ ngày lập ra, bên B không được phép có bất kì ý kiến nào. Vẻ mặt đứng đắn : “Dựa theo quy định, em không có quyền sửa đổi hiệp định.”Triệu Noãn Noãn anh giỏi lắm, Tô Xán Xán cắn răng, quyết định hy sinh vì độc lập tự do, cuối cùng giở bộ mặt xu nịnh ra “Noãn noãn ca….”“Bộp!” Triệu Noãn Noãn chỉ vào điều thứ 7 trong hiệp định: “Người nào không tuân theo bản hiệp định này, tùy đối phương xử lí” Tiếp tục dùng giọng điệu nghiêm túc: “Nếu em không muốn bị tịch thu máy tính thì tốt nhất nên biết điều một chút, cứ theo hiệp định mà làm”Tô Xán Xán vẻ mặt lập tức xìu xuống, đúng thật là mới ra khỏi hang hổ lại phải vào hang sói a! [1] Không thể nào nhìn ra Triệu Noãn Noãn trông đàng hoàng như thế, lại là hạng người cũng biết giở thủ đoạn đùa bỡn! “Anh, anh, anh…” Cắn răng, nghiếm răng.“Anh thì sao?”“Anh…” Tô Xán Xán không nói được gì, bỗng nhiên ——“Leng keng…” Chuông cửa vang không ngừng.“Đi mở cửa!” Triệu Noãn Noãn ra lệnh.“Tại sao? Ngay cả mở cửa cũng bắt em mở?”Triệu Noãn Noãn chỉ chỉ máy vi tính, “ Em không thấy anh đang làm việc sao?“Em! Không! Đi! Hiệp định căn bản không có quy định em phải có nghĩa vụ mở cửa, nên em không làm!”“Bộp!” Triệu Noãn Noãn lại chỉ vào điều thứ 4 trong hiệp định, chỉ thấy phía trên rõ ràng viết : Bên B trong thời gian chung sống phải làm đúng trách nhiệm, thay bên A quét dọn vệ sinh, sửa sang lại phòng ốc, giặt quần áo, quét sân, miễn là yêu cầu của bên A, không trái với luân thường đạo lí thì bên B phải tuân thủ vô điều kiện.“Mở cửa là không tuân theo luân thường đạo lí sao?”

Chớp mắt, cuộc sống nhẫn nhục tạm bợ này đã được một tuần lễ. Căn cứ
theo quy định trong bản hiệp định dành cho “nước mất chủ quyền” , Tô Xán Xán mấy ngày qua bị chèn ép suýt không thở nổi. Bởi vì có cái gọi là
“nhu nhược thì sẽ bị khinh thường”, “kẻ thất thế thì phải chịu thiệt”,
suy ra ăn nhờ ở đậu đương nhiên sẽ bị người ta ức h**p rồi.

Kết quả là ——

“Triệu Noãn Noãn, em muốn sửa đổi hiệp định!”

“Không được” Triệu Noãn Noãn từ chối.

“Tại sao?”

“Bộp!” Triệu Noãn Noãn dương ngón tay thon dài chỉ vào điều thứ 6 trong bản hiệp định: Bản hiệp định này lập tức thi hành từ ngày lập ra, bên B không được phép có bất kì ý kiến nào. Vẻ mặt đứng đắn : “Dựa theo quy
định, em không có quyền sửa đổi hiệp định.”

Triệu Noãn Noãn anh giỏi lắm, Tô Xán Xán cắn răng, quyết định hy sinh vì độc lập tự do,
cuối cùng giở bộ mặt xu nịnh ra “Noãn noãn ca….”

“Bộp!” Triệu
Noãn Noãn chỉ vào điều thứ 7 trong hiệp định: “Người nào không tuân theo bản hiệp định này, tùy đối phương xử lí” Tiếp tục dùng giọng điệu
nghiêm túc: “Nếu em không muốn bị tịch thu máy tính thì tốt nhất nên
biết điều một chút, cứ theo hiệp định mà làm”

Tô Xán Xán vẻ mặt lập tức xìu xuống, đúng thật là mới ra khỏi hang hổ lại phải vào hang
sói a! [1] Không thể nào nhìn ra Triệu Noãn Noãn trông đàng hoàng như
thế, lại là hạng người cũng biết giở thủ đoạn đùa bỡn! “Anh, anh, anh…”
Cắn răng, nghiếm răng.

“Anh thì sao?”

“Anh…” Tô Xán Xán không nói được gì, bỗng nhiên ——

“Leng keng…” Chuông cửa vang không ngừng.

“Đi mở cửa!” Triệu Noãn Noãn ra lệnh.

“Tại sao? Ngay cả mở cửa cũng bắt em mở?”

Triệu Noãn Noãn chỉ chỉ máy vi tính, “ Em không thấy anh đang làm việc sao?

“Em! Không! Đi! Hiệp định căn bản không có quy định em phải có nghĩa vụ mở cửa, nên em không làm!”

“Bộp!” Triệu Noãn Noãn lại chỉ vào điều thứ 4 trong hiệp định, chỉ thấy phía trên rõ ràng viết : Bên B trong thời gian chung sống phải làm đúng trách nhiệm, thay bên A quét dọn vệ sinh, sửa sang lại phòng ốc, giặt
quần áo, quét sân, miễn là yêu cầu của bên A, không trái với luân thường đạo lí thì bên B phải tuân thủ vô điều kiện.

“Mở cửa là không tuân theo luân thường đạo lí sao?”

Hai Ta Kết Hôn SaoTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy… Chớp mắt, cuộc sống nhẫn nhục tạm bợ này đã được một tuần lễ. Căn cứ theo quy định trong bản hiệp định dành cho “nước mất chủ quyền” , Tô Xán Xán mấy ngày qua bị chèn ép suýt không thở nổi. Bởi vì có cái gọi là “nhu nhược thì sẽ bị khinh thường”, “kẻ thất thế thì phải chịu thiệt”, suy ra ăn nhờ ở đậu đương nhiên sẽ bị người ta ức h**p rồi.Kết quả là ——“Triệu Noãn Noãn, em muốn sửa đổi hiệp định!”“Không được” Triệu Noãn Noãn từ chối.“Tại sao?”“Bộp!” Triệu Noãn Noãn dương ngón tay thon dài chỉ vào điều thứ 6 trong bản hiệp định: Bản hiệp định này lập tức thi hành từ ngày lập ra, bên B không được phép có bất kì ý kiến nào. Vẻ mặt đứng đắn : “Dựa theo quy định, em không có quyền sửa đổi hiệp định.”Triệu Noãn Noãn anh giỏi lắm, Tô Xán Xán cắn răng, quyết định hy sinh vì độc lập tự do, cuối cùng giở bộ mặt xu nịnh ra “Noãn noãn ca….”“Bộp!” Triệu Noãn Noãn chỉ vào điều thứ 7 trong hiệp định: “Người nào không tuân theo bản hiệp định này, tùy đối phương xử lí” Tiếp tục dùng giọng điệu nghiêm túc: “Nếu em không muốn bị tịch thu máy tính thì tốt nhất nên biết điều một chút, cứ theo hiệp định mà làm”Tô Xán Xán vẻ mặt lập tức xìu xuống, đúng thật là mới ra khỏi hang hổ lại phải vào hang sói a! [1] Không thể nào nhìn ra Triệu Noãn Noãn trông đàng hoàng như thế, lại là hạng người cũng biết giở thủ đoạn đùa bỡn! “Anh, anh, anh…” Cắn răng, nghiếm răng.“Anh thì sao?”“Anh…” Tô Xán Xán không nói được gì, bỗng nhiên ——“Leng keng…” Chuông cửa vang không ngừng.“Đi mở cửa!” Triệu Noãn Noãn ra lệnh.“Tại sao? Ngay cả mở cửa cũng bắt em mở?”Triệu Noãn Noãn chỉ chỉ máy vi tính, “ Em không thấy anh đang làm việc sao?“Em! Không! Đi! Hiệp định căn bản không có quy định em phải có nghĩa vụ mở cửa, nên em không làm!”“Bộp!” Triệu Noãn Noãn lại chỉ vào điều thứ 4 trong hiệp định, chỉ thấy phía trên rõ ràng viết : Bên B trong thời gian chung sống phải làm đúng trách nhiệm, thay bên A quét dọn vệ sinh, sửa sang lại phòng ốc, giặt quần áo, quét sân, miễn là yêu cầu của bên A, không trái với luân thường đạo lí thì bên B phải tuân thủ vô điều kiện.“Mở cửa là không tuân theo luân thường đạo lí sao?”

Chương 9