Chúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn…
Chương 36: Trên ngọn tháp (2)
Thiên Thần Mắt Tím 2Tác giả: VioletTruyện Huyền HuyễnChúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn… Giọng nói trầm thấp vang lên khiến cô ngẩn người. Bước chân cũng ngập ngừng tiến lại, Rose thở ra hơi lạnh, giọng nói trong trẻo có chút ngại ngùng.- Tôi không thấy anh trong phòng nên...lên đây- Tôi biếtRose ngạc nhiên khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, đôi tai nhanh chóng nghe được tiếng cười khẽ của hắn. Cô cảm giác khuôn mặt cô đang nóng lên nhưng may trời tối nên hắn sẽ không nhìn thấy. Che nét bối rối Rose đi xung quanh nhìn ngó mọi thứ , cô trông thấy trên trần ngọn tháp là một chiếc đồng đồng cũ kỹ, mạng nhện bám đầy. Có lẽ đã từ rất lâu nó chưa được ngân lên tiếng chuông vang vọng.Nhìn cô đang tò mò nhìn chiếc chuông, ánh mắt Will Turner hiện lên vẻ dịu dàng. Hắn đã nhìn thấy cô từ trước. Lúc cô đang suy nghĩ đắn đo xem có vào chân tháp không, hắn có thể đi xuống gặp cô nhưng đột nhiên muốn biết cô có tò mò mà lên đây hay không.Đúng với tính cách của cô, cô lên đây thật.- Lại đây Rose, tôi cho em xem thứ này.- Là thứ gì?_ Rose tò mò tiến lại gần hắn.Chỉ thấy hắn vươn tay ôm lấy eo cô dùng lực bế cô ngồi trên thành tháp.-Aa..cẩn thận_ Rose kinh hô, bàn tay túm chặt lấy cánh tay rắn chắc của hắn. Chỉ cần một chút sơ sẩy cô và hắn có thể rơi xuống.Nhẹ nhàng ôm cô, để cô ngồi lọt thỏm trong lòng hắn. Hắn tựa cằm vào đầu cô, mũi tham luyến cảm nhận mùi hương trên mái tóc xuôn mềm.Có chút cứng nhắc về hành động của hắn, lồng ngực trần vạm vỡ dán sát vào tấm lưng thon gầy khiến Rose không kịp thích ứng, thân thể vặn vẹo muốn dịch ra. Lại bị cánh tay hắn siết chặt hơn.- Nếu em không muốn rơi xuống thì tiếp tục dịch chuyển.Khẽ liếc mắt nhìn xuống, độ cao này không phải là thực sự quá cao nhưng lại khiến Rose choáng váng. Lặng yên không ngọ ngoạy nữa Rose để cho hắn ôm mình, khẽ ngước đầu nhìn lên mặt hắn.- Anh muốn cho tôi xem thứ gì?Bàn tay to lớn khẽ quay đầu Rose nhìn về phía xa nơi một vật đang chiếu sáng trên bầu trời đêm.Đôi mắt tím của Rose lay động.Trên nền trời mùa Đông, không còn âm u hay có tuyết rơi. Trên nền trời đen thăm thẳm là Mặt Trăng to vành vạnh chiếu sáng. Quầng sáng bao quanh Mặt Trăng sáng tỏ...Nổi bật như thế, trên nền trời đen...- Đẹp quá!_ Rose thốt lên.Nở một nụ cười nhẹ, hắn vùi đầu vào mái tóc lấp lánh ánh bạc của cô tận hưởng, giọng nói nhẹ nhàng như dụ hoặc.- Tôi chỉ biết, em đẹp hơn rất nhiều."Thình..thịch" trái tim lại bắt đầu lỗi nhịp, câu nói của hắn nhẹ nhàng như một dòng nước đang chảy làm trái tim cô yếu mềm. Bất chợt cô lên tiếng, ngón tay chỉ lên trời.- Anh giống với thứ bao trùm ngoài kia- Bao trùm?- Bóng đêm!_ Rose thả lỏng thân thể dựa vào hắn.Lại một tiếng cười khẽ, hắn thích thú dựa vào vai cô thủ thỉ.- Đừng quên rằng bóng đêm nuốt trọn mọi thứ, nhấn chìm mọi vật trong vô hình.Rose lắc đầu, bật cười khanh khách, cái má lúm của cô hiện ra hiện ra xinh đẹp nao lòng. Ngón tay búp măng chỉ lên Mặt Trăng phía trên một lần nữa.- Mặt Trăng thì không. Bóng đêm chỉ vây quanh.- Giống như em....Cô quay đầu nhìn hắn, bắt gặp đôi mắt màu hổ phách đang nhìn mình chằm chằm, tầm mắt cảm nhận môi hắn đang từng chút đến gần.Cảm nhận đôi môi ấm nóng áp lên môi mình, thời gian như dừng lại. Hắn chỉ hôn cô một cái thật nhẹ, sau đó dứt ra, nhìn cô chân thành.- Em là Mặt Trăng, còn tôi là bóng đêm. Bóng đêm vĩnh viễn bên cạnh Mặt Trăng.Dứt lời cúi đầu hôn cô một cái thật sâu....Trong bóng đêm...Mặt Trăng to vành vạnh chiếu sáng một góc trời.Bóng đêm cùng Mặt Trăng song song với nhau tồn tại.Mặt Trăng xinh đẹp, toả hào quang...Bóng đêm rộng lớn ôm lấy, che chở...Mà hắn - Will Turner....là bóng đêm!Hết
Giọng nói trầm thấp vang lên khiến cô ngẩn người. Bước chân cũng ngập ngừng tiến lại, Rose thở ra hơi lạnh, giọng nói trong trẻo có chút ngại ngùng.
- Tôi không thấy anh trong phòng nên...lên đây
- Tôi biết
Rose ngạc nhiên khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, đôi tai nhanh chóng nghe được tiếng cười khẽ của hắn. Cô cảm giác khuôn mặt cô đang nóng lên nhưng may trời tối nên hắn sẽ không nhìn thấy. Che nét bối rối Rose đi xung quanh nhìn ngó mọi thứ , cô trông thấy trên trần ngọn tháp là một chiếc đồng đồng cũ kỹ, mạng nhện bám đầy. Có lẽ đã từ rất lâu nó chưa được ngân lên tiếng chuông vang vọng.
Nhìn cô đang tò mò nhìn chiếc chuông, ánh mắt Will Turner hiện lên vẻ dịu dàng. Hắn đã nhìn thấy cô từ trước. Lúc cô đang suy nghĩ đắn đo xem có vào chân tháp không, hắn có thể đi xuống gặp cô nhưng đột nhiên muốn biết cô có tò mò mà lên đây hay không.
Đúng với tính cách của cô, cô lên đây thật.
- Lại đây Rose, tôi cho em xem thứ này.
- Là thứ gì?_ Rose tò mò tiến lại gần hắn.
Chỉ thấy hắn vươn tay ôm lấy eo cô dùng lực bế cô ngồi trên thành tháp.
-Aa..cẩn thận_ Rose kinh hô, bàn tay túm chặt lấy cánh tay rắn chắc của hắn. Chỉ cần một chút sơ sẩy cô và hắn có thể rơi xuống.
Nhẹ nhàng ôm cô, để cô ngồi lọt thỏm trong lòng hắn. Hắn tựa cằm vào đầu cô, mũi tham luyến cảm nhận mùi hương trên mái tóc xuôn mềm.
Có chút cứng nhắc về hành động của hắn, lồng ngực trần vạm vỡ dán sát vào tấm lưng thon gầy khiến Rose không kịp thích ứng, thân thể vặn vẹo muốn dịch ra. Lại bị cánh tay hắn siết chặt hơn.
- Nếu em không muốn rơi xuống thì tiếp tục dịch chuyển.
Khẽ liếc mắt nhìn xuống, độ cao này không phải là thực sự quá cao nhưng lại khiến Rose choáng váng. Lặng yên không ngọ ngoạy nữa Rose để cho hắn ôm mình, khẽ ngước đầu nhìn lên mặt hắn.
- Anh muốn cho tôi xem thứ gì?
Bàn tay to lớn khẽ quay đầu Rose nhìn về phía xa nơi một vật đang chiếu sáng trên bầu trời đêm.
Đôi mắt tím của Rose lay động.
Trên nền trời mùa Đông, không còn âm u hay có tuyết rơi. Trên nền trời đen thăm thẳm là Mặt Trăng to vành vạnh chiếu sáng. Quầng sáng bao quanh Mặt Trăng sáng tỏ...
Nổi bật như thế, trên nền trời đen...
- Đẹp quá!_ Rose thốt lên.
Nở một nụ cười nhẹ, hắn vùi đầu vào mái tóc lấp lánh ánh bạc của cô tận hưởng, giọng nói nhẹ nhàng như dụ hoặc.
- Tôi chỉ biết, em đẹp hơn rất nhiều.
"Thình..thịch" trái tim lại bắt đầu lỗi nhịp, câu nói của hắn nhẹ nhàng như một dòng nước đang chảy làm trái tim cô yếu mềm. Bất chợt cô lên tiếng, ngón tay chỉ lên trời.
- Anh giống với thứ bao trùm ngoài kia
- Bao trùm?
- Bóng đêm!_ Rose thả lỏng thân thể dựa vào hắn.
Lại một tiếng cười khẽ, hắn thích thú dựa vào vai cô thủ thỉ.
- Đừng quên rằng bóng đêm nuốt trọn mọi thứ, nhấn chìm mọi vật trong vô hình.
Rose lắc đầu, bật cười khanh khách, cái má lúm của cô hiện ra hiện ra xinh đẹp nao lòng. Ngón tay búp măng chỉ lên Mặt Trăng phía trên một lần nữa.
- Mặt Trăng thì không. Bóng đêm chỉ vây quanh.
- Giống như em....
Cô quay đầu nhìn hắn, bắt gặp đôi mắt màu hổ phách đang nhìn mình chằm chằm, tầm mắt cảm nhận môi hắn đang từng chút đến gần.
Cảm nhận đôi môi ấm nóng áp lên môi mình, thời gian như dừng lại. Hắn chỉ hôn cô một cái thật nhẹ, sau đó dứt ra, nhìn cô chân thành.
- Em là Mặt Trăng, còn tôi là bóng đêm. Bóng đêm vĩnh viễn bên cạnh Mặt Trăng.
Dứt lời cúi đầu hôn cô một cái thật sâu....
Trong bóng đêm...Mặt Trăng to vành vạnh chiếu sáng một góc trời.
Bóng đêm cùng Mặt Trăng song song với nhau tồn tại.
Mặt Trăng xinh đẹp, toả hào quang...
Bóng đêm rộng lớn ôm lấy, che chở...
Mà hắn - Will Turner....là bóng đêm!
Hết
Thiên Thần Mắt Tím 2Tác giả: VioletTruyện Huyền HuyễnChúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn… Giọng nói trầm thấp vang lên khiến cô ngẩn người. Bước chân cũng ngập ngừng tiến lại, Rose thở ra hơi lạnh, giọng nói trong trẻo có chút ngại ngùng.- Tôi không thấy anh trong phòng nên...lên đây- Tôi biếtRose ngạc nhiên khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, đôi tai nhanh chóng nghe được tiếng cười khẽ của hắn. Cô cảm giác khuôn mặt cô đang nóng lên nhưng may trời tối nên hắn sẽ không nhìn thấy. Che nét bối rối Rose đi xung quanh nhìn ngó mọi thứ , cô trông thấy trên trần ngọn tháp là một chiếc đồng đồng cũ kỹ, mạng nhện bám đầy. Có lẽ đã từ rất lâu nó chưa được ngân lên tiếng chuông vang vọng.Nhìn cô đang tò mò nhìn chiếc chuông, ánh mắt Will Turner hiện lên vẻ dịu dàng. Hắn đã nhìn thấy cô từ trước. Lúc cô đang suy nghĩ đắn đo xem có vào chân tháp không, hắn có thể đi xuống gặp cô nhưng đột nhiên muốn biết cô có tò mò mà lên đây hay không.Đúng với tính cách của cô, cô lên đây thật.- Lại đây Rose, tôi cho em xem thứ này.- Là thứ gì?_ Rose tò mò tiến lại gần hắn.Chỉ thấy hắn vươn tay ôm lấy eo cô dùng lực bế cô ngồi trên thành tháp.-Aa..cẩn thận_ Rose kinh hô, bàn tay túm chặt lấy cánh tay rắn chắc của hắn. Chỉ cần một chút sơ sẩy cô và hắn có thể rơi xuống.Nhẹ nhàng ôm cô, để cô ngồi lọt thỏm trong lòng hắn. Hắn tựa cằm vào đầu cô, mũi tham luyến cảm nhận mùi hương trên mái tóc xuôn mềm.Có chút cứng nhắc về hành động của hắn, lồng ngực trần vạm vỡ dán sát vào tấm lưng thon gầy khiến Rose không kịp thích ứng, thân thể vặn vẹo muốn dịch ra. Lại bị cánh tay hắn siết chặt hơn.- Nếu em không muốn rơi xuống thì tiếp tục dịch chuyển.Khẽ liếc mắt nhìn xuống, độ cao này không phải là thực sự quá cao nhưng lại khiến Rose choáng váng. Lặng yên không ngọ ngoạy nữa Rose để cho hắn ôm mình, khẽ ngước đầu nhìn lên mặt hắn.- Anh muốn cho tôi xem thứ gì?Bàn tay to lớn khẽ quay đầu Rose nhìn về phía xa nơi một vật đang chiếu sáng trên bầu trời đêm.Đôi mắt tím của Rose lay động.Trên nền trời mùa Đông, không còn âm u hay có tuyết rơi. Trên nền trời đen thăm thẳm là Mặt Trăng to vành vạnh chiếu sáng. Quầng sáng bao quanh Mặt Trăng sáng tỏ...Nổi bật như thế, trên nền trời đen...- Đẹp quá!_ Rose thốt lên.Nở một nụ cười nhẹ, hắn vùi đầu vào mái tóc lấp lánh ánh bạc của cô tận hưởng, giọng nói nhẹ nhàng như dụ hoặc.- Tôi chỉ biết, em đẹp hơn rất nhiều."Thình..thịch" trái tim lại bắt đầu lỗi nhịp, câu nói của hắn nhẹ nhàng như một dòng nước đang chảy làm trái tim cô yếu mềm. Bất chợt cô lên tiếng, ngón tay chỉ lên trời.- Anh giống với thứ bao trùm ngoài kia- Bao trùm?- Bóng đêm!_ Rose thả lỏng thân thể dựa vào hắn.Lại một tiếng cười khẽ, hắn thích thú dựa vào vai cô thủ thỉ.- Đừng quên rằng bóng đêm nuốt trọn mọi thứ, nhấn chìm mọi vật trong vô hình.Rose lắc đầu, bật cười khanh khách, cái má lúm của cô hiện ra hiện ra xinh đẹp nao lòng. Ngón tay búp măng chỉ lên Mặt Trăng phía trên một lần nữa.- Mặt Trăng thì không. Bóng đêm chỉ vây quanh.- Giống như em....Cô quay đầu nhìn hắn, bắt gặp đôi mắt màu hổ phách đang nhìn mình chằm chằm, tầm mắt cảm nhận môi hắn đang từng chút đến gần.Cảm nhận đôi môi ấm nóng áp lên môi mình, thời gian như dừng lại. Hắn chỉ hôn cô một cái thật nhẹ, sau đó dứt ra, nhìn cô chân thành.- Em là Mặt Trăng, còn tôi là bóng đêm. Bóng đêm vĩnh viễn bên cạnh Mặt Trăng.Dứt lời cúi đầu hôn cô một cái thật sâu....Trong bóng đêm...Mặt Trăng to vành vạnh chiếu sáng một góc trời.Bóng đêm cùng Mặt Trăng song song với nhau tồn tại.Mặt Trăng xinh đẹp, toả hào quang...Bóng đêm rộng lớn ôm lấy, che chở...Mà hắn - Will Turner....là bóng đêm!Hết