Chúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn…
Chương 44: Giây phút hạnh phúc
Thiên Thần Mắt Tím 2Tác giả: VioletTruyện Huyền HuyễnChúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn… Câu nói của cô làm động tác của hắn đang băng bó vết thương trên tay cô dừng lại. Đôi mắt hổ phách sâu mê hoặc nhìn chằm chằm vào mặt cô. Yết hầu hắn lên xuống có chút căng thẳng.- Em vừa nói gì?_ Hắn kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực.Không một chút bối rối hay ngượng ngùng Rose nhìn trực tiếp vào mắt hắn nói rõ ràng.- Tôi thích anh!Lời vừa nói ra ngay lập tức hắn bế cô xuống, bàn tay to lớn của hắn nắm lấy tay trái của cô kéo ra khỏi WC.- Này... Will.._ Rose không hiểu tình hình cứ bị hắn kéo đi, môi nhỏ hô lên một tiếng.Lẽ nào việc cô nói cô thích hắn làm cho hắn kích động đến mức không nói một lời nào như vậy sao? Hắn không thích, hắn khó chịu như vậy sao?- Will...anh muốn làm gì?...Sally bước ra khỏi trạm xá với tâm trạng ỉu xìu, cô ta đang không được vui. Will Turner sau khi đưa cô ta đến trạm xá, giao lại mọi việc cho y tá rồi nhanh chóng rời khỏi. Cô ta đã gọi với nhưng hắn vẫn thản nhiên bỏ mặc cô ta ở lại.Cô ta cảm thấy từ khi gặp lại Will Turner rất lạ. Hắn không hay nhìn vào mắt cô ta, cũng rất ít mở miệng. Cứ như vậy bản thân Sally thấy Will Turner rất xa cách. Mặc dù hắn vẫn chấp nhận những yêu cầu của ta, vẫn quan tâm cô ta.Bước chân đang đi về phía tháp chuông thì bắt gặp hắn. Nụ cười chưa giãn ra đã nhất thời khép lại khi thấy hắn không đi một mình mà hắn đang cầm tay một cô gái kéo đi vào trong phòng hắn.Mà cô gái đó chính là người bị quả bóng đập vào ở hành lang!-----Nhanh chóng kéo Rose vào căn phòng dưới tháp chuông, hắn không nói không rằng đè cô vào tường...không để Rose kịp thở đôi môi hắn lao xuống cướp đi hô hấp của cô.Hắn hôn cô cuồng dã, vòng tay siết lấy eo cô thật chặt. Rose nhíu mày, cảm giác vòng eo như muốn đứt đôi. Cô nghiêng đầu muốn tránh đi nụ hôn của hắn nhưng Will Turner không cho cô chống cự hắn mạnh mẽ m*t lấy môi cô, tận hưởng hương vị ngọt ngào của cô.Khi cô nói cô thích hắn...hắn phải kìm nén để không phải hôn cô ngay tức khắc. Chỉ vì câu nói này của cô khiến hắn ngập tràn hạnh phúc. Nghĩ đến đây hắn hôn cô sâu hơn.- Wi...Will...ưm.m buôn..g_ Rose đập tay vào lồng ngực hắn, cô cảm giác cô sắp chết vì thiếu dưỡng khí.Trằn trọc dời môi cô, đôi bàn tay nâng khuôn mặt cô lên nhìn cô đang thở hổn hển. Hắn th* d*c, nhìn cô nóng bỏng.- Em nói lại lần nữa!- Tôi.._ Rose vẫn chưa ổn định nhịp thở của mình. Nụ hôn của hắn làm cô mất hết dưỡng khí.- Nói lại một lần nữa_ Hắn buộc cô nhìn hắn truy cô tận cùng.Cảm nhận hơi thở ấm nóng của hắn đang phả xuống mặt mình, đôi mắt mong chờ của hắn khiến cô bối rối. Ngước cái nhìn màu tím trong veo nhìn hắn thật lòng.- Will Turner anh nghe cho rõ. Em sẽ chỉ nói một lần này nữa. Em...Rose Dorothy Miller thích anh, Will Turner.Từng từ từng từ hắn nghe không sót một chữ nào. Nở một nụ cười hạnh phúc hắn ghé sát vào tai cô nhẹ nhàng.- Em phải học cách dần yêu anh. Anh muốn sau này em sẽ nói "Em yêu anh".... Rose Dorothy Miller em phải yêu anh giống như...anh yêu em!Sau đó không để cô kịp phản ứng một lần nữa cúi xuống cướp đi hơi thở của cô. So với nụ hôn cuồng dã lúc nãy thì nụ hôn này nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn nồng nhiệt.Tâm trạng của Rose bây giờ có chút lâng lâng, cô không biết diễn tả như thế nào. Nhưng khi nghe hắn nói...nước mắt bỗng muốn chảy dài.Hắn nói hắn yêu cô...Will Turner yêu cô...Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì hạnh phúc. Cô vòng tay qua cổ Will Turner đáp lại nụ hôn của hắn. Hắn siết cô lại ôm chặt vào ngực.Không gian vì nụ hôn nóng bỏng mà trở nên thật ngọt ngào...Cả hai người đều không biết, trong khi họ đang tận hưởng thời gian hạnh phúc thì phía bên ngoài có một đôi mắt u sầu pha chút tức giận đang nhìn mà cõi lòng tan nát.Sally nắm chặt tay lại, đôi môi mím lại trắng bệch...dứt khoát rời đi. Chỉ là một chút cũng không cam lòng.- Tôi sẽ không để cô có được Will!Hết
Câu nói của cô làm động tác của hắn đang băng bó vết thương trên tay cô dừng lại. Đôi mắt hổ phách sâu mê hoặc nhìn chằm chằm vào mặt cô. Yết hầu hắn lên xuống có chút căng thẳng.
- Em vừa nói gì?_ Hắn kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực.
Không một chút bối rối hay ngượng ngùng Rose nhìn trực tiếp vào mắt hắn nói rõ ràng.
- Tôi thích anh!
Lời vừa nói ra ngay lập tức hắn bế cô xuống, bàn tay to lớn của hắn nắm lấy tay trái của cô kéo ra khỏi WC.
- Này... Will.._ Rose không hiểu tình hình cứ bị hắn kéo đi, môi nhỏ hô lên một tiếng.
Lẽ nào việc cô nói cô thích hắn làm cho hắn kích động đến mức không nói một lời nào như vậy sao? Hắn không thích, hắn khó chịu như vậy sao?
- Will...anh muốn làm gì?
...
Sally bước ra khỏi trạm xá với tâm trạng ỉu xìu, cô ta đang không được vui. Will Turner sau khi đưa cô ta đến trạm xá, giao lại mọi việc cho y tá rồi nhanh chóng rời khỏi. Cô ta đã gọi với nhưng hắn vẫn thản nhiên bỏ mặc cô ta ở lại.
Cô ta cảm thấy từ khi gặp lại Will Turner rất lạ. Hắn không hay nhìn vào mắt cô ta, cũng rất ít mở miệng. Cứ như vậy bản thân Sally thấy Will Turner rất xa cách. Mặc dù hắn vẫn chấp nhận những yêu cầu của ta, vẫn quan tâm cô ta.
Bước chân đang đi về phía tháp chuông thì bắt gặp hắn. Nụ cười chưa giãn ra đã nhất thời khép lại khi thấy hắn không đi một mình mà hắn đang cầm tay một cô gái kéo đi vào trong phòng hắn.
Mà cô gái đó chính là người bị quả bóng đập vào ở hành lang!
-----
Nhanh chóng kéo Rose vào căn phòng dưới tháp chuông, hắn không nói không rằng đè cô vào tường...không để Rose kịp thở đôi môi hắn lao xuống cướp đi hô hấp của cô.
Hắn hôn cô cuồng dã, vòng tay siết lấy eo cô thật chặt. Rose nhíu mày, cảm giác vòng eo như muốn đứt đôi. Cô nghiêng đầu muốn tránh đi nụ hôn của hắn nhưng Will Turner không cho cô chống cự hắn mạnh mẽ m*t lấy môi cô, tận hưởng hương vị ngọt ngào của cô.
Khi cô nói cô thích hắn...hắn phải kìm nén để không phải hôn cô ngay tức khắc. Chỉ vì câu nói này của cô khiến hắn ngập tràn hạnh phúc. Nghĩ đến đây hắn hôn cô sâu hơn.
- Wi...Will...ưm.m buôn..g_ Rose đập tay vào lồng ngực hắn, cô cảm giác cô sắp chết vì thiếu dưỡng khí.
Trằn trọc dời môi cô, đôi bàn tay nâng khuôn mặt cô lên nhìn cô đang thở hổn hển. Hắn th* d*c, nhìn cô nóng bỏng.
- Em nói lại lần nữa!
- Tôi.._ Rose vẫn chưa ổn định nhịp thở của mình. Nụ hôn của hắn làm cô mất hết dưỡng khí.
- Nói lại một lần nữa_ Hắn buộc cô nhìn hắn truy cô tận cùng.
Cảm nhận hơi thở ấm nóng của hắn đang phả xuống mặt mình, đôi mắt mong chờ của hắn khiến cô bối rối. Ngước cái nhìn màu tím trong veo nhìn hắn thật lòng.
- Will Turner anh nghe cho rõ. Em sẽ chỉ nói một lần này nữa. Em...Rose Dorothy Miller thích anh, Will Turner.
Từng từ từng từ hắn nghe không sót một chữ nào. Nở một nụ cười hạnh phúc hắn ghé sát vào tai cô nhẹ nhàng.
- Em phải học cách dần yêu anh. Anh muốn sau này em sẽ nói "Em yêu anh".... Rose Dorothy Miller em phải yêu anh giống như...anh yêu em!
Sau đó không để cô kịp phản ứng một lần nữa cúi xuống cướp đi hơi thở của cô. So với nụ hôn cuồng dã lúc nãy thì nụ hôn này nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn nồng nhiệt.
Tâm trạng của Rose bây giờ có chút lâng lâng, cô không biết diễn tả như thế nào. Nhưng khi nghe hắn nói...nước mắt bỗng muốn chảy dài.
Hắn nói hắn yêu cô...
Will Turner yêu cô...
Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì hạnh phúc. Cô vòng tay qua cổ Will Turner đáp lại nụ hôn của hắn. Hắn siết cô lại ôm chặt vào ngực.
Không gian vì nụ hôn nóng bỏng mà trở nên thật ngọt ngào...
Cả hai người đều không biết, trong khi họ đang tận hưởng thời gian hạnh phúc thì phía bên ngoài có một đôi mắt u sầu pha chút tức giận đang nhìn mà cõi lòng tan nát.
Sally nắm chặt tay lại, đôi môi mím lại trắng bệch...dứt khoát rời đi. Chỉ là một chút cũng không cam lòng.
- Tôi sẽ không để cô có được Will!
Hết
Thiên Thần Mắt Tím 2Tác giả: VioletTruyện Huyền HuyễnChúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn… Câu nói của cô làm động tác của hắn đang băng bó vết thương trên tay cô dừng lại. Đôi mắt hổ phách sâu mê hoặc nhìn chằm chằm vào mặt cô. Yết hầu hắn lên xuống có chút căng thẳng.- Em vừa nói gì?_ Hắn kìm nén cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực.Không một chút bối rối hay ngượng ngùng Rose nhìn trực tiếp vào mắt hắn nói rõ ràng.- Tôi thích anh!Lời vừa nói ra ngay lập tức hắn bế cô xuống, bàn tay to lớn của hắn nắm lấy tay trái của cô kéo ra khỏi WC.- Này... Will.._ Rose không hiểu tình hình cứ bị hắn kéo đi, môi nhỏ hô lên một tiếng.Lẽ nào việc cô nói cô thích hắn làm cho hắn kích động đến mức không nói một lời nào như vậy sao? Hắn không thích, hắn khó chịu như vậy sao?- Will...anh muốn làm gì?...Sally bước ra khỏi trạm xá với tâm trạng ỉu xìu, cô ta đang không được vui. Will Turner sau khi đưa cô ta đến trạm xá, giao lại mọi việc cho y tá rồi nhanh chóng rời khỏi. Cô ta đã gọi với nhưng hắn vẫn thản nhiên bỏ mặc cô ta ở lại.Cô ta cảm thấy từ khi gặp lại Will Turner rất lạ. Hắn không hay nhìn vào mắt cô ta, cũng rất ít mở miệng. Cứ như vậy bản thân Sally thấy Will Turner rất xa cách. Mặc dù hắn vẫn chấp nhận những yêu cầu của ta, vẫn quan tâm cô ta.Bước chân đang đi về phía tháp chuông thì bắt gặp hắn. Nụ cười chưa giãn ra đã nhất thời khép lại khi thấy hắn không đi một mình mà hắn đang cầm tay một cô gái kéo đi vào trong phòng hắn.Mà cô gái đó chính là người bị quả bóng đập vào ở hành lang!-----Nhanh chóng kéo Rose vào căn phòng dưới tháp chuông, hắn không nói không rằng đè cô vào tường...không để Rose kịp thở đôi môi hắn lao xuống cướp đi hô hấp của cô.Hắn hôn cô cuồng dã, vòng tay siết lấy eo cô thật chặt. Rose nhíu mày, cảm giác vòng eo như muốn đứt đôi. Cô nghiêng đầu muốn tránh đi nụ hôn của hắn nhưng Will Turner không cho cô chống cự hắn mạnh mẽ m*t lấy môi cô, tận hưởng hương vị ngọt ngào của cô.Khi cô nói cô thích hắn...hắn phải kìm nén để không phải hôn cô ngay tức khắc. Chỉ vì câu nói này của cô khiến hắn ngập tràn hạnh phúc. Nghĩ đến đây hắn hôn cô sâu hơn.- Wi...Will...ưm.m buôn..g_ Rose đập tay vào lồng ngực hắn, cô cảm giác cô sắp chết vì thiếu dưỡng khí.Trằn trọc dời môi cô, đôi bàn tay nâng khuôn mặt cô lên nhìn cô đang thở hổn hển. Hắn th* d*c, nhìn cô nóng bỏng.- Em nói lại lần nữa!- Tôi.._ Rose vẫn chưa ổn định nhịp thở của mình. Nụ hôn của hắn làm cô mất hết dưỡng khí.- Nói lại một lần nữa_ Hắn buộc cô nhìn hắn truy cô tận cùng.Cảm nhận hơi thở ấm nóng của hắn đang phả xuống mặt mình, đôi mắt mong chờ của hắn khiến cô bối rối. Ngước cái nhìn màu tím trong veo nhìn hắn thật lòng.- Will Turner anh nghe cho rõ. Em sẽ chỉ nói một lần này nữa. Em...Rose Dorothy Miller thích anh, Will Turner.Từng từ từng từ hắn nghe không sót một chữ nào. Nở một nụ cười hạnh phúc hắn ghé sát vào tai cô nhẹ nhàng.- Em phải học cách dần yêu anh. Anh muốn sau này em sẽ nói "Em yêu anh".... Rose Dorothy Miller em phải yêu anh giống như...anh yêu em!Sau đó không để cô kịp phản ứng một lần nữa cúi xuống cướp đi hơi thở của cô. So với nụ hôn cuồng dã lúc nãy thì nụ hôn này nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn nồng nhiệt.Tâm trạng của Rose bây giờ có chút lâng lâng, cô không biết diễn tả như thế nào. Nhưng khi nghe hắn nói...nước mắt bỗng muốn chảy dài.Hắn nói hắn yêu cô...Will Turner yêu cô...Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì hạnh phúc. Cô vòng tay qua cổ Will Turner đáp lại nụ hôn của hắn. Hắn siết cô lại ôm chặt vào ngực.Không gian vì nụ hôn nóng bỏng mà trở nên thật ngọt ngào...Cả hai người đều không biết, trong khi họ đang tận hưởng thời gian hạnh phúc thì phía bên ngoài có một đôi mắt u sầu pha chút tức giận đang nhìn mà cõi lòng tan nát.Sally nắm chặt tay lại, đôi môi mím lại trắng bệch...dứt khoát rời đi. Chỉ là một chút cũng không cam lòng.- Tôi sẽ không để cô có được Will!Hết