Tác giả:

Chúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn…

Chương 113: "Chỉ cần em mở mắt ra"

Thiên Thần Mắt Tím 2Tác giả: VioletTruyện Huyền HuyễnChúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn… “Roẹt..t..ttt.... Ầm..mmm” tia sét đánh vào gốc cây cháy rụi đỏ rực. Bầu trời âm u, sấm chớp đùng đùng, dường như là một điềm báo cho điều gì đó đang xảy ra.Bóng dáng to lớn của một người đàn ông đứng ngoài cửa hang động lặng thinh, không nhúc nhích... giống nhưng đang chờ đợi một khoảnh khắc quan trọng.Tà áo khoác dài màu đen bay phất phơ cùng với những hạt mưa, người đàn ông đứng cô độc bước lên vài bước, ánh mắt xanh sâu thẳm dán chặt vào cửa hang động.Louis Miller tựa đầu vào cửa hang động, mái tóc bạch kim hỗn loạn ướt nhẹp dính bết vào trán, đôi mắt hắn nhắm nghiền lại, khoé mắt đã ướt... không biết đó là nước mắt hay là nước mưa. Giọng nói của hắn vang lên khe khẽ, nỉ non, cầu xin đến đau lòng.- Vợ.... Ngủ lâu như vậy em còn chưa muốn tỉnh dậy sao?- Viola...Nhưng đáp lại lời khẩn cầu của hắn, chỉ là cơn mưa to dai dẳng cùng với những tiếng sét rạch ngang qua nền trời.---------------Rose choàng tỉnh sau cơn ác mộng, cô thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm, cả thân hình cô run lên hoảng sợ.- Rose, làm sao vậy?Will Turner cũng tỉnh giấc, nhanh chóng ôm cô vào lòng, lo lắng hỏi.- Không... em không sao.. chỉ là... Chỉ là một cơn ác mộng mà thôi._ Rose chấn tĩnh bản thân, nhìn Will Turner gượng cười.Hôn lên trán Rose một cái nhẹ, hắn để cô nằm xuống, để cô nằm trong lồng ngực ấm nóng của mình. Nhìn vào khuôn mặt có chút tái nhợt, toát mồ hôi của Rose, lông mày hắn khẽ nhíu lại. Có lẽ mọi chuyện gần đây diễn ra dồn dập đã khiến Rose không có thời gian nghỉ ngơi, mới mơ thấy ác mộng.- Chúng ta sẽ ở lại đây thêm hai ngày nữa._ Will Turner nhẹ giọng, bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc Rose.- Không! Em không sao. Chúng ta mau chóng trở về gặp anh trai em._ Rose lắc đầu phản đối. Đáy lòng cô thực sự lại cảm động. Cô cũng muốn ở lại nơi yên bình này vài này tận hưởng thế giới riêng với hắn. Nhưng tình hình hiện tại đang gấp rút. Cô sao có thể vì mong muốn của bản thân mà trễ nải việc lớn. Hơn nữa, cô không cảm thấy có chút mệt mỏi nào.- Thật không sao?- Ừ! Em đảm bảo.Rose vùi mặt vào lồng ngực hắn, mùi hoắc hương nhàn nhạt quen thuộc len lỏi vào cánh mũi khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Thế nhưng, trong lòng Rose vẫn chất chứa một nỗi lo sợ cùng khó hiểu.Cô mơ thấy mẹ cô.Không phải là lúc bà đang mỉm cười dịu dàng xinh đẹp, hay nhìn cha cô trìu mến.Mà cô lại mơ đến.... trong một hang động tối tăm lạnh lẽo, mẹ cô đang nằm trong một chiếc quan tài chìm sâu vào giấc ngủ...Cùng lúc này, phía bên nước Nhật... David cũng giật mình choàng tỉnh bởi giấc mơ về Viola giống hệt với Rose.---------------Trời vẫn mưa dai dẳng dường như sẽ không thể nào tạnh.Louis Miller ngồi trên tảng đá trước hang động, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm... tận cuối chân trời. Xung quanh hắn, bắt đầu từ bìa rừng, kéo tới tận trước cửa hang động là 200 Ma-cà-rồng đang cúi đầu hành lễ trước hắn.... chỉ chờ tới lúc kéo đến cuộc chiến.Nhưng Louis Miller lại đang mong chờ một việc. Hắn đang đợi Viola tỉnh dậy, hắn phải đợi cô tỉnh dậy.Hắn nhìn về xa xăm, môi mỏng khẽ cất lên một bài hát.Thời gian dài đằng đẵng...Nhưng em vẫn như nàng công chúa,Chìm sâu vào giấc mộng.Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, tôi vẫn chờ em...Hé mở đôi mi nhìn tôi đầy hạnh phúc.Vì tôi vẫn ở đây, chờ em từng giây phút....Giọng hát của hắn khàn khàn, trầm lặng, mọi câu từ hắn cất lên là từ tận sâu trong trái tim hắn. Nỉ non.... đầy chờ mong cùng day dứt.Cơn mưa dội xuống xối xả, nhưng tiếng hát của Louis Miller vẫn trầm lặng mà xuyên qua màn mưa dày đặc mà vang lên. Như tiếng lòng của trái tim hắn dành cho người phụ nữ đang ngủ say trong quan tài kia.Vợ, em sắp tỉnh lại chưa?Một giấc ngủ 25 năm đã trôi qua...Đã đến lúc em nên tỉnh dậy.... Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, hãy mở mắt và nhìn tôi.Nắm lấy bàn tay to lớn này,Cùng nhau tận hưởng cuộc sống màu hồng.Chỉ cần em mở mắt ra...Chỉ cần em mở mắt ra.~Violet~: Hehe... Louis Miller xuất hiện rồi nhé

“Roẹt..t..ttt.... Ầm..mmm” tia sét đánh vào gốc cây cháy rụi đỏ rực. Bầu trời âm u, sấm chớp đùng đùng, dường như là một điềm báo cho điều gì đó đang xảy ra.

Bóng dáng to lớn của một người đàn ông đứng ngoài cửa hang động lặng thinh, không nhúc nhích... giống nhưng đang chờ đợi một khoảnh khắc quan trọng.

Tà áo khoác dài màu đen bay phất phơ cùng với những hạt mưa, người đàn ông đứng cô độc bước lên vài bước, ánh mắt xanh sâu thẳm dán chặt vào cửa hang động.

Louis Miller tựa đầu vào cửa hang động, mái tóc bạch kim hỗn loạn ướt nhẹp dính bết vào trán, đôi mắt hắn nhắm nghiền lại, khoé mắt đã ướt... không biết đó là nước mắt hay là nước mưa. Giọng nói của hắn vang lên khe khẽ, nỉ non, cầu xin đến đau lòng.

- Vợ.... Ngủ lâu như vậy em còn chưa muốn tỉnh dậy sao?

- Viola...

Nhưng đáp lại lời khẩn cầu của hắn, chỉ là cơn mưa to dai dẳng cùng với những tiếng sét rạch ngang qua nền trời.

---------------

Rose choàng tỉnh sau cơn ác mộng, cô thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm, cả thân hình cô run lên hoảng sợ.

- Rose, làm sao vậy?

Will Turner cũng tỉnh giấc, nhanh chóng ôm cô vào lòng, lo lắng hỏi.

- Không... em không sao.. chỉ là... Chỉ là một cơn ác mộng mà thôi._ Rose chấn tĩnh bản thân, nhìn Will Turner gượng cười.

Hôn lên trán Rose một cái nhẹ, hắn để cô nằm xuống, để cô nằm trong lồng ngực ấm nóng của mình. Nhìn vào khuôn mặt có chút tái nhợt, toát mồ hôi của Rose, lông mày hắn khẽ nhíu lại. Có lẽ mọi chuyện gần đây diễn ra dồn dập đã khiến Rose không có thời gian nghỉ ngơi, mới mơ thấy ác mộng.

- Chúng ta sẽ ở lại đây thêm hai ngày nữa._ Will Turner nhẹ giọng, bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc Rose.

- Không! Em không sao. Chúng ta mau chóng trở về gặp anh trai em._ Rose lắc đầu phản đối. Đáy lòng cô thực sự lại cảm động. Cô cũng muốn ở lại nơi yên bình này vài này tận hưởng thế giới riêng với hắn. Nhưng tình hình hiện tại đang gấp rút. Cô sao có thể vì mong muốn của bản thân mà trễ nải việc lớn. Hơn nữa, cô không cảm thấy có chút mệt mỏi nào.

- Thật không sao?

- Ừ! Em đảm bảo.

Rose vùi mặt vào lồng ngực hắn, mùi hoắc hương nhàn nhạt quen thuộc len lỏi vào cánh mũi khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Thế nhưng, trong lòng Rose vẫn chất chứa một nỗi lo sợ cùng khó hiểu.

Cô mơ thấy mẹ cô.

Không phải là lúc bà đang mỉm cười dịu dàng xinh đẹp, hay nhìn cha cô trìu mến.

Mà cô lại mơ đến.... trong một hang động tối tăm lạnh lẽo, mẹ cô đang nằm trong một chiếc quan tài chìm sâu vào giấc ngủ...

Cùng lúc này, phía bên nước Nhật... David cũng giật mình choàng tỉnh bởi giấc mơ về Viola giống hệt với Rose.

---------------

Trời vẫn mưa dai dẳng dường như sẽ không thể nào tạnh.

Louis Miller ngồi trên tảng đá trước hang động, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm... tận cuối chân trời. Xung quanh hắn, bắt đầu từ bìa rừng, kéo tới tận trước cửa hang động là 200 Ma-cà-rồng đang cúi đầu hành lễ trước hắn.... chỉ chờ tới lúc kéo đến cuộc chiến.

Nhưng Louis Miller lại đang mong chờ một việc. Hắn đang đợi Viola tỉnh dậy, hắn phải đợi cô tỉnh dậy.

Hắn nhìn về xa xăm, môi mỏng khẽ cất lên một bài hát.

Thời gian dài đằng đẵng...

Nhưng em vẫn như nàng công chúa,

Chìm sâu vào giấc mộng.

Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, tôi vẫn chờ em...

Hé mở đôi mi nhìn tôi đầy hạnh phúc.

Vì tôi vẫn ở đây, chờ em từng giây phút....

Giọng hát của hắn khàn khàn, trầm lặng, mọi câu từ hắn cất lên là từ tận sâu trong trái tim hắn. Nỉ non.... đầy chờ mong cùng day dứt.

Cơn mưa dội xuống xối xả, nhưng tiếng hát của Louis Miller vẫn trầm lặng mà xuyên qua màn mưa dày đặc mà vang lên. Như tiếng lòng của trái tim hắn dành cho người phụ nữ đang ngủ say trong quan tài kia.

Vợ, em sắp tỉnh lại chưa?

Một giấc ngủ 25 năm đã trôi qua...

Đã đến lúc em nên tỉnh dậy.

... Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, hãy mở mắt và nhìn tôi.

Nắm lấy bàn tay to lớn này,

Cùng nhau tận hưởng cuộc sống màu hồng.

Chỉ cần em mở mắt ra...

Chỉ cần em mở mắt ra.

~Violet~: Hehe... Louis Miller xuất hiện rồi nhé

Thiên Thần Mắt Tím 2Tác giả: VioletTruyện Huyền HuyễnChúng ta đã biết, Ma-cà-rồng có quyền lực tối cao, nắm giữ trong tay những năng lực siêu nhiên mà con người không hề có. Thế nhưng cùng song song tồn tại với loài Ma-cà-rồng và con người là một giống loài tinh anh, nhanh nhạy. Tốc độ di chuyển như xé gió, đôi mắt sâu xa sắc lạnh. Chiếc mũi cực thính, đôi tai đầy linh động. Hàm răng sắc nhọn có thể xé xác con mồi chỉ trong nháy máy cùng với móng vuốt sắc bén. Đó là nỗi kinh hoàng cho bất cứ nạn nhân nào xui xẻo. Họ chính là những người Sói. ... Trải qua hàng trăm năm cho dù loài Ma-cà-rồng và người Sói không ưa gì nhau thế nhưng "Nước sông không phạm nước giếng" họ miễn cưỡng có thể chung sống hoà bình với điều kiện tiên quyết là không tự ý x*m ph*m l*nh th* của nhau. Thế nhưng....đâu phải lúc nào cũng rập khuôn đi theo những quy định như vậy! Đâu ai biết rằng sẽ có những lúc mà chúng ta không ngờ đến. -------------------- 100 năm sau kể từ khi Louis và Viola kết hôn. Một mùa Đông lạnh giá, tuyết rơi phủ trắng cả toà lâu đài rộng lớn… “Roẹt..t..ttt.... Ầm..mmm” tia sét đánh vào gốc cây cháy rụi đỏ rực. Bầu trời âm u, sấm chớp đùng đùng, dường như là một điềm báo cho điều gì đó đang xảy ra.Bóng dáng to lớn của một người đàn ông đứng ngoài cửa hang động lặng thinh, không nhúc nhích... giống nhưng đang chờ đợi một khoảnh khắc quan trọng.Tà áo khoác dài màu đen bay phất phơ cùng với những hạt mưa, người đàn ông đứng cô độc bước lên vài bước, ánh mắt xanh sâu thẳm dán chặt vào cửa hang động.Louis Miller tựa đầu vào cửa hang động, mái tóc bạch kim hỗn loạn ướt nhẹp dính bết vào trán, đôi mắt hắn nhắm nghiền lại, khoé mắt đã ướt... không biết đó là nước mắt hay là nước mưa. Giọng nói của hắn vang lên khe khẽ, nỉ non, cầu xin đến đau lòng.- Vợ.... Ngủ lâu như vậy em còn chưa muốn tỉnh dậy sao?- Viola...Nhưng đáp lại lời khẩn cầu của hắn, chỉ là cơn mưa to dai dẳng cùng với những tiếng sét rạch ngang qua nền trời.---------------Rose choàng tỉnh sau cơn ác mộng, cô thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm, cả thân hình cô run lên hoảng sợ.- Rose, làm sao vậy?Will Turner cũng tỉnh giấc, nhanh chóng ôm cô vào lòng, lo lắng hỏi.- Không... em không sao.. chỉ là... Chỉ là một cơn ác mộng mà thôi._ Rose chấn tĩnh bản thân, nhìn Will Turner gượng cười.Hôn lên trán Rose một cái nhẹ, hắn để cô nằm xuống, để cô nằm trong lồng ngực ấm nóng của mình. Nhìn vào khuôn mặt có chút tái nhợt, toát mồ hôi của Rose, lông mày hắn khẽ nhíu lại. Có lẽ mọi chuyện gần đây diễn ra dồn dập đã khiến Rose không có thời gian nghỉ ngơi, mới mơ thấy ác mộng.- Chúng ta sẽ ở lại đây thêm hai ngày nữa._ Will Turner nhẹ giọng, bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc Rose.- Không! Em không sao. Chúng ta mau chóng trở về gặp anh trai em._ Rose lắc đầu phản đối. Đáy lòng cô thực sự lại cảm động. Cô cũng muốn ở lại nơi yên bình này vài này tận hưởng thế giới riêng với hắn. Nhưng tình hình hiện tại đang gấp rút. Cô sao có thể vì mong muốn của bản thân mà trễ nải việc lớn. Hơn nữa, cô không cảm thấy có chút mệt mỏi nào.- Thật không sao?- Ừ! Em đảm bảo.Rose vùi mặt vào lồng ngực hắn, mùi hoắc hương nhàn nhạt quen thuộc len lỏi vào cánh mũi khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Thế nhưng, trong lòng Rose vẫn chất chứa một nỗi lo sợ cùng khó hiểu.Cô mơ thấy mẹ cô.Không phải là lúc bà đang mỉm cười dịu dàng xinh đẹp, hay nhìn cha cô trìu mến.Mà cô lại mơ đến.... trong một hang động tối tăm lạnh lẽo, mẹ cô đang nằm trong một chiếc quan tài chìm sâu vào giấc ngủ...Cùng lúc này, phía bên nước Nhật... David cũng giật mình choàng tỉnh bởi giấc mơ về Viola giống hệt với Rose.---------------Trời vẫn mưa dai dẳng dường như sẽ không thể nào tạnh.Louis Miller ngồi trên tảng đá trước hang động, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm... tận cuối chân trời. Xung quanh hắn, bắt đầu từ bìa rừng, kéo tới tận trước cửa hang động là 200 Ma-cà-rồng đang cúi đầu hành lễ trước hắn.... chỉ chờ tới lúc kéo đến cuộc chiến.Nhưng Louis Miller lại đang mong chờ một việc. Hắn đang đợi Viola tỉnh dậy, hắn phải đợi cô tỉnh dậy.Hắn nhìn về xa xăm, môi mỏng khẽ cất lên một bài hát.Thời gian dài đằng đẵng...Nhưng em vẫn như nàng công chúa,Chìm sâu vào giấc mộng.Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, tôi vẫn chờ em...Hé mở đôi mi nhìn tôi đầy hạnh phúc.Vì tôi vẫn ở đây, chờ em từng giây phút....Giọng hát của hắn khàn khàn, trầm lặng, mọi câu từ hắn cất lên là từ tận sâu trong trái tim hắn. Nỉ non.... đầy chờ mong cùng day dứt.Cơn mưa dội xuống xối xả, nhưng tiếng hát của Louis Miller vẫn trầm lặng mà xuyên qua màn mưa dày đặc mà vang lên. Như tiếng lòng của trái tim hắn dành cho người phụ nữ đang ngủ say trong quan tài kia.Vợ, em sắp tỉnh lại chưa?Một giấc ngủ 25 năm đã trôi qua...Đã đến lúc em nên tỉnh dậy.... Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, hãy mở mắt và nhìn tôi.Nắm lấy bàn tay to lớn này,Cùng nhau tận hưởng cuộc sống màu hồng.Chỉ cần em mở mắt ra...Chỉ cần em mở mắt ra.~Violet~: Hehe... Louis Miller xuất hiện rồi nhé

Chương 113: "Chỉ cần em mở mắt ra"