Tác giả:

“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy…

Chương 55

Hai Ta Kết Hôn SaoTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy… Lấy? Lấy cái gì? Lấy thân báo đáp! ! !Mặt Xán Xán bắt đầu nóng lên , “Ngươi, ngươi đừng nói lung tung! Ta, ta… Ta mệt, đi ngủ đây!” Sau đó thật nhanh lui mấy bước về phía sau, xoay người trốn vào phòng.Tô Xán Xán! Ngươi quá không có tiền đồ ! Phải trốn về như vậy!Trong phòng, Xán Xán đấm ngực dậm chân, vô cùng đau đớn, hối hận không dứt!Cơ hội tốt như vậy, ngươi có thể muốn hắn quét dọn gian phòng nha! Ngươi có thể muốn hắn giặt quần áo nha! Ngươi có thể muốn chính hắn đi mua đồ nha! Cho dù những thứ này không muốn cầu: van xin, lấy thân báo đáp không tồi nha, kể ra người ta là một soái ca, còn là một đại soái ca…Không đúng! Ý thức được mình có những ý muốn sai lệch Xán Xán liều mạng lắc đầu, ngươi đang suy nghĩ cái gì nha! Cao Vũ kia là ác ma! Noãn Noãn ca tiểu tấn công! Cái gì lấy thân báo đáp, phi phi phi!Lập tức mạt sát mình trong đầu, Xán Xán đột nhiên cảm giác được mình rất cần phân tán lực chú ý một chút, cho nên nàng từ trên giường ngồi dậy, phi tới mở máy vi tính ra.Ở cách đó không xa, trong một căn hộ ở thành phố này, Nhan Như Ngọc theo thói thường mở máy vi tính ra, lên QQ.“Đích đích đích…”Mặt dưới, hình cái đầu một con thỏ hèn mọn nhanh chóng hiện lên, sau đó b*n r* một câu nói —— Như Ngọc, tối ngày hôm qua ta nhập viện!Nhan Như Ngọc mới ăn vào trong miệng miếng bánh bích quy liền phun ra ngoài, ngay sau đó hai mắt phát ra hoang mang, ngón tay nhanh chóng ở trên bàn phím du tẩu.—— Xán Xán, ngươi bị làm sao vậy? Bị bắt cóc sao? Nhà trọ cháy sao? Trong nhà có trộm vào sao?Trên mặt Xán Xán đã sớm đã hóa đen.Xán Xán: ta sống rất khá!Nhan Như Ngọc: thế ngươi làm gì thế nằm viện?Không biết tại sao, Xán Xán cảm thấy những lời này tràn đầy cảm giác mất mác.Xán Xán: viêm dạ dày cấp tính.Nhan Như Ngọc: -_- [] [] [] ngươi cứ ăn nhiều đi?Xán Xán: …Nhan Như Ngọc: Xán Xán, ngươi tiếp tục như vậy có ngày mập chết.Xán Xán: không cho ở trước mặt ta nói chữ “Mập” này!Nhan Như Ngọc: còn mập…Xán Xán: cũng không cho nói cái chữ này!Nhan Như Ngọc: còn nặng.Xán Xán: không cho nói “Nặng” !Nhan Như Ngọc: …Dừng nửa phút, Xán Xán nhìn Nhan Như Ngọc phát tới câu nói.Xán Xán, ăn nhiều có họa.

Lấy? Lấy cái gì? Lấy thân báo đáp! ! !

Mặt Xán Xán bắt đầu nóng lên , “Ngươi, ngươi đừng nói lung tung! Ta, ta… Ta mệt, đi ngủ đây!”
Sau đó thật nhanh lui mấy bước về phía sau, xoay người trốn vào phòng.

Tô Xán Xán! Ngươi quá không có tiền đồ ! Phải trốn về như vậy!

Trong phòng, Xán Xán đấm ngực dậm chân, vô cùng đau đớn, hối hận không dứt!

Cơ hội tốt như vậy, ngươi có thể muốn hắn quét dọn gian phòng nha!
Ngươi có thể muốn hắn giặt quần áo nha! Ngươi có thể muốn chính hắn đi
mua đồ nha! Cho dù những thứ này không muốn cầu: van xin, lấy thân báo
đáp không tồi nha, kể ra người ta là một soái ca, còn là một đại soái
ca…

Không đúng! Ý thức được mình có những ý muốn sai lệch Xán
Xán liều mạng lắc đầu, ngươi đang suy nghĩ cái gì nha! Cao Vũ kia là ác
ma! Noãn Noãn ca tiểu tấn công! Cái gì lấy thân báo đáp, phi phi phi!

Lập tức mạt sát mình trong đầu, Xán Xán đột nhiên cảm giác được mình
rất cần phân tán lực chú ý một chút, cho nên nàng từ trên giường ngồi
dậy, phi tới mở máy vi tính ra.

Ở cách đó không xa, trong một căn hộ ở thành phố này, Nhan Như Ngọc theo thói thường mở máy vi tính ra, lên QQ.

“Đích đích đích…”

Mặt dưới, hình cái đầu một con thỏ hèn mọn nhanh chóng hiện lên, sau đó b*n r* một câu nói —— Như Ngọc, tối ngày hôm qua ta nhập viện!

Nhan Như Ngọc mới ăn vào trong miệng miếng bánh bích quy liền phun ra
ngoài, ngay sau đó hai mắt phát ra hoang mang, ngón tay nhanh chóng ở
trên bàn phím du tẩu.

—— Xán Xán, ngươi bị làm sao vậy? Bị bắt cóc sao? Nhà trọ cháy sao? Trong nhà có trộm vào sao?

Trên mặt Xán Xán đã sớm đã hóa đen.

Xán Xán: ta sống rất khá!

Nhan Như Ngọc: thế ngươi làm gì thế nằm viện?

Không biết tại sao, Xán Xán cảm thấy những lời này tràn đầy cảm giác mất mác.

Xán Xán: viêm dạ dày cấp tính.

Nhan Như Ngọc: -_- [] [] [] ngươi cứ ăn nhiều đi?

Xán Xán: …

Nhan Như Ngọc: Xán Xán, ngươi tiếp tục như vậy có ngày mập chết.

Xán Xán: không cho ở trước mặt ta nói chữ “Mập” này!

Nhan Như Ngọc: còn mập…

Xán Xán: cũng không cho nói cái chữ này!

Nhan Như Ngọc: còn nặng.

Xán Xán: không cho nói “Nặng” !

Nhan Như Ngọc: …

Dừng nửa phút, Xán Xán nhìn Nhan Như Ngọc phát tới câu nói.

Xán Xán, ăn nhiều có họa.

Hai Ta Kết Hôn SaoTác giả: Ức CẩmTruyện Ngôn Tình“Con gái a, hôm nay có rảnh không?” Tô mẫu bỗng nhiên ló đầu ra từ khe cửa, cười híp mắt hướng về Tô Xán Xán hỏi. “Không rảnh!” Vẫn nhìn về phía máy vi tính, Tô Xán Xán sắc mặt đã có chút khó coi . Xong, mẫu thân đại nhân hiển nhiên lại muốn nàng cùng tên Lưu Đông Qua kia gặp mặt… “Xán Xán!” Tô mẫu mặt liền biến sắc, bất ngờ đẩy cửa phòng, “Ngươi ngồi đến ngu người ở nhà hai ngày liền, không thấy có vấn đề sao? Làm gì mà không rảnh ?” “Mẹ, con còn có công việc phải làm mà, người đừng tới phiền con có được hay không a?” Tô Xán Xán không quay đầu lại, vẻ mặt đã hoàn toàn nhăn nhó. Tô mẫu bước lên trước một bước “Này thì!” Tô Xán Xán cứ như vậy sờ sờ cái máy vi tính bị mất điện màn hình đen ngòm , bị diệt đến máu chảy đầm đìa. “Mẹ! Người làm gì thế! Con viết còn chưa kịp lưu đâu a!” Tô Xán Xán rốt cục quay mặt lại, tức đến độ đấm ngực dậm chân, bao nhiêu thành quả cả buổi toàn bộ đã bị mất hết . “Viết, viết, viết! Ngươi cũng biết viết!” Tô mẹ chống nạnh, “Người viết lâu như vậy, có thấy… Lấy? Lấy cái gì? Lấy thân báo đáp! ! !Mặt Xán Xán bắt đầu nóng lên , “Ngươi, ngươi đừng nói lung tung! Ta, ta… Ta mệt, đi ngủ đây!” Sau đó thật nhanh lui mấy bước về phía sau, xoay người trốn vào phòng.Tô Xán Xán! Ngươi quá không có tiền đồ ! Phải trốn về như vậy!Trong phòng, Xán Xán đấm ngực dậm chân, vô cùng đau đớn, hối hận không dứt!Cơ hội tốt như vậy, ngươi có thể muốn hắn quét dọn gian phòng nha! Ngươi có thể muốn hắn giặt quần áo nha! Ngươi có thể muốn chính hắn đi mua đồ nha! Cho dù những thứ này không muốn cầu: van xin, lấy thân báo đáp không tồi nha, kể ra người ta là một soái ca, còn là một đại soái ca…Không đúng! Ý thức được mình có những ý muốn sai lệch Xán Xán liều mạng lắc đầu, ngươi đang suy nghĩ cái gì nha! Cao Vũ kia là ác ma! Noãn Noãn ca tiểu tấn công! Cái gì lấy thân báo đáp, phi phi phi!Lập tức mạt sát mình trong đầu, Xán Xán đột nhiên cảm giác được mình rất cần phân tán lực chú ý một chút, cho nên nàng từ trên giường ngồi dậy, phi tới mở máy vi tính ra.Ở cách đó không xa, trong một căn hộ ở thành phố này, Nhan Như Ngọc theo thói thường mở máy vi tính ra, lên QQ.“Đích đích đích…”Mặt dưới, hình cái đầu một con thỏ hèn mọn nhanh chóng hiện lên, sau đó b*n r* một câu nói —— Như Ngọc, tối ngày hôm qua ta nhập viện!Nhan Như Ngọc mới ăn vào trong miệng miếng bánh bích quy liền phun ra ngoài, ngay sau đó hai mắt phát ra hoang mang, ngón tay nhanh chóng ở trên bàn phím du tẩu.—— Xán Xán, ngươi bị làm sao vậy? Bị bắt cóc sao? Nhà trọ cháy sao? Trong nhà có trộm vào sao?Trên mặt Xán Xán đã sớm đã hóa đen.Xán Xán: ta sống rất khá!Nhan Như Ngọc: thế ngươi làm gì thế nằm viện?Không biết tại sao, Xán Xán cảm thấy những lời này tràn đầy cảm giác mất mác.Xán Xán: viêm dạ dày cấp tính.Nhan Như Ngọc: -_- [] [] [] ngươi cứ ăn nhiều đi?Xán Xán: …Nhan Như Ngọc: Xán Xán, ngươi tiếp tục như vậy có ngày mập chết.Xán Xán: không cho ở trước mặt ta nói chữ “Mập” này!Nhan Như Ngọc: còn mập…Xán Xán: cũng không cho nói cái chữ này!Nhan Như Ngọc: còn nặng.Xán Xán: không cho nói “Nặng” !Nhan Như Ngọc: …Dừng nửa phút, Xán Xán nhìn Nhan Như Ngọc phát tới câu nói.Xán Xán, ăn nhiều có họa.

Chương 55