“Anh hai.” Một âm thanh yêu kiều mang theo ngữ khí mềm mại, “Ngày hôm qua em có đưa cho anh một cuốn sách kia, anh có xem qua chưa?” Âm thanh mang sức sống thiếu nữ nọ lại vang lên bên giường, hỏi người đang nằm ngủ, ý thức mông lung. “Sách?” Mở mắt ra, Mộ Mục nhớ đến gần đây em gái có ném cho mình một ít tiểu thuyết đam mỹ, khiến một người luôn bình tĩnh như cậu cũng có chút đau đầu, “Ừm, để chút nữa anh đọc.” “Anh phải nhớ kỹ nha, em đi học trước đây.” Em gái Mộ Mục liền đem cuốn sách trong tay đặt lên bàn, “Quyển này c*̃ng đọc luôn đi, lúc về em sẽ kiểm tra nội dung đó.” Nói xong nàng liền nghe tiếng mẹ giục ở dưới lầu, “Cộc cộc cộc” mà chạy xuống. Hiếm khi Mộ Mục có chút thất bại mà thở dài, dường như muốn trốn tránh, đem chăn bịt kín, tiếp tục ngủ. Có một đứa em gái hủ nữ quả thật là một nỗi đau ngọt ngào! Đối với Mộ Mục chính là như vậy. Mưa dầm thấm đất lâu (*), cậu cư nhiên bị em gái kéo vào hàng ngũ hủ nam. Càng khổ não hơn là gần đây, đối với những em gái nhỏ nhắn đáng yêu,…
Chương 37: Gặp gia trưởng
Tôi Là Nam Phụ, Không Phải Dụ Thụ!Tác giả: Nhất Trúc de U HoàngTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng“Anh hai.” Một âm thanh yêu kiều mang theo ngữ khí mềm mại, “Ngày hôm qua em có đưa cho anh một cuốn sách kia, anh có xem qua chưa?” Âm thanh mang sức sống thiếu nữ nọ lại vang lên bên giường, hỏi người đang nằm ngủ, ý thức mông lung. “Sách?” Mở mắt ra, Mộ Mục nhớ đến gần đây em gái có ném cho mình một ít tiểu thuyết đam mỹ, khiến một người luôn bình tĩnh như cậu cũng có chút đau đầu, “Ừm, để chút nữa anh đọc.” “Anh phải nhớ kỹ nha, em đi học trước đây.” Em gái Mộ Mục liền đem cuốn sách trong tay đặt lên bàn, “Quyển này c*̃ng đọc luôn đi, lúc về em sẽ kiểm tra nội dung đó.” Nói xong nàng liền nghe tiếng mẹ giục ở dưới lầu, “Cộc cộc cộc” mà chạy xuống. Hiếm khi Mộ Mục có chút thất bại mà thở dài, dường như muốn trốn tránh, đem chăn bịt kín, tiếp tục ngủ. Có một đứa em gái hủ nữ quả thật là một nỗi đau ngọt ngào! Đối với Mộ Mục chính là như vậy. Mưa dầm thấm đất lâu (*), cậu cư nhiên bị em gái kéo vào hàng ngũ hủ nam. Càng khổ não hơn là gần đây, đối với những em gái nhỏ nhắn đáng yêu,… Lúc cậu phát hiện Cảnh Dực Tước đã biết đến chuyện này, đã vậy hắn còn nhúng tay vào thì Mộ Mục c*̃ng không quan tâm nữa. Cậu vô cùng bình tĩnh mà chuẩn bị cho ngày đầu đi làm ở X&C, đương nhiên, sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi việc, Mộ Mục lên QQ, chờ người nào đó ra vẻ tranh công.Chỉ là, ngày hôm nay cậu lại bất ngờ phát hiện Cảnh BOSS cư nhiên không online?!Vì là lần đầu tiên phát hiện chuyện như vậy nên cậu nhàm chán mà học theo sở thích đi dạo một vòng trong giới võng phối trên internet của Cảnh khuyển nhà mình.Chính vì thế nên mới nói, quả nhiên là phu phu...Vì vậy, khi Cảnh Dực Tước xử lý tốt việc kia, sau đó lại tìm anh em đi thăm dò người mở topic, liền phát hiện avatar “Cô vợ nhỏ” của mình sáng lên, không cần phải nói, trước tiên là phải đi trình diện rồi ~Quân Lâm: Mộ ╭(╯3╰)╮Mộ Mục: Ừ, anh tới rồi.Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮Biết người nào đó có kỹ năng hấp dẫn chết người không đền mạng, khi Mộ Mục bắt chuyện xong, liền trả lại một cái ╭(╯3╰)╮, làm Cảnh đại BOSS manh đến hai mắt hiện lên trái tim.Quân Lâm: (^o^)/~Mộ Mục: Hài lòng?Quân Lâm: Ừ (⊙_⊙)Mộ Mục: Ồ.Quân Lâm: Mộ, anh rất nhớ em đó ~Mộ Mục: Không phải mới gặp hôm qua sao.Quân Lâm: Một ngày không gặp như ba năm o(╯□╰)oMộ Mục: Thật sao …Quân Lâm: Thật! Mộ không nhớ anh::>__﹏_﹏
Lúc cậu phát hiện Cảnh Dực Tước đã biết đến chuyện này, đã vậy hắn còn nhúng tay vào thì Mộ Mục c*̃ng không quan tâm nữa. Cậu vô cùng bình tĩnh mà chuẩn bị cho ngày đầu đi làm ở X&C, đương nhiên, sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi việc, Mộ Mục lên QQ, chờ người nào đó ra vẻ tranh công.
Chỉ là, ngày hôm nay cậu lại bất ngờ phát hiện Cảnh BOSS cư nhiên không online?!
Vì là lần đầu tiên phát hiện chuyện như vậy nên cậu nhàm chán mà học theo sở thích đi dạo một vòng trong giới võng phối trên internet của Cảnh khuyển nhà mình.
Chính vì thế nên mới nói, quả nhiên là phu phu...
Vì vậy, khi Cảnh Dực Tước xử lý tốt việc kia, sau đó lại tìm anh em đi thăm dò người mở topic, liền phát hiện avatar “Cô vợ nhỏ” của mình sáng lên, không cần phải nói, trước tiên là phải đi trình diện rồi ~
Quân Lâm: Mộ ╭(╯3╰)╮
Mộ Mục: Ừ, anh tới rồi.
Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮
Biết người nào đó có kỹ năng hấp dẫn chết người không đền mạng, khi Mộ Mục bắt chuyện xong, liền trả lại một cái ╭(╯3╰)╮, làm Cảnh đại BOSS manh đến hai mắt hiện lên trái tim.
Quân Lâm: (^o^)/~
Mộ Mục: Hài lòng?
Quân Lâm: Ừ (⊙_⊙)
Mộ Mục: Ồ.
Quân Lâm: Mộ, anh rất nhớ em đó ~
Mộ Mục: Không phải mới gặp hôm qua sao.
Quân Lâm: Một ngày không gặp như ba năm o(╯□╰)o
Mộ Mục: Thật sao …
Quân Lâm: Thật! Mộ không nhớ anh::>__﹏_﹏
Tôi Là Nam Phụ, Không Phải Dụ Thụ!Tác giả: Nhất Trúc de U HoàngTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng“Anh hai.” Một âm thanh yêu kiều mang theo ngữ khí mềm mại, “Ngày hôm qua em có đưa cho anh một cuốn sách kia, anh có xem qua chưa?” Âm thanh mang sức sống thiếu nữ nọ lại vang lên bên giường, hỏi người đang nằm ngủ, ý thức mông lung. “Sách?” Mở mắt ra, Mộ Mục nhớ đến gần đây em gái có ném cho mình một ít tiểu thuyết đam mỹ, khiến một người luôn bình tĩnh như cậu cũng có chút đau đầu, “Ừm, để chút nữa anh đọc.” “Anh phải nhớ kỹ nha, em đi học trước đây.” Em gái Mộ Mục liền đem cuốn sách trong tay đặt lên bàn, “Quyển này c*̃ng đọc luôn đi, lúc về em sẽ kiểm tra nội dung đó.” Nói xong nàng liền nghe tiếng mẹ giục ở dưới lầu, “Cộc cộc cộc” mà chạy xuống. Hiếm khi Mộ Mục có chút thất bại mà thở dài, dường như muốn trốn tránh, đem chăn bịt kín, tiếp tục ngủ. Có một đứa em gái hủ nữ quả thật là một nỗi đau ngọt ngào! Đối với Mộ Mục chính là như vậy. Mưa dầm thấm đất lâu (*), cậu cư nhiên bị em gái kéo vào hàng ngũ hủ nam. Càng khổ não hơn là gần đây, đối với những em gái nhỏ nhắn đáng yêu,… Lúc cậu phát hiện Cảnh Dực Tước đã biết đến chuyện này, đã vậy hắn còn nhúng tay vào thì Mộ Mục c*̃ng không quan tâm nữa. Cậu vô cùng bình tĩnh mà chuẩn bị cho ngày đầu đi làm ở X&C, đương nhiên, sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi việc, Mộ Mục lên QQ, chờ người nào đó ra vẻ tranh công.Chỉ là, ngày hôm nay cậu lại bất ngờ phát hiện Cảnh BOSS cư nhiên không online?!Vì là lần đầu tiên phát hiện chuyện như vậy nên cậu nhàm chán mà học theo sở thích đi dạo một vòng trong giới võng phối trên internet của Cảnh khuyển nhà mình.Chính vì thế nên mới nói, quả nhiên là phu phu...Vì vậy, khi Cảnh Dực Tước xử lý tốt việc kia, sau đó lại tìm anh em đi thăm dò người mở topic, liền phát hiện avatar “Cô vợ nhỏ” của mình sáng lên, không cần phải nói, trước tiên là phải đi trình diện rồi ~Quân Lâm: Mộ ╭(╯3╰)╮Mộ Mục: Ừ, anh tới rồi.Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮Biết người nào đó có kỹ năng hấp dẫn chết người không đền mạng, khi Mộ Mục bắt chuyện xong, liền trả lại một cái ╭(╯3╰)╮, làm Cảnh đại BOSS manh đến hai mắt hiện lên trái tim.Quân Lâm: (^o^)/~Mộ Mục: Hài lòng?Quân Lâm: Ừ (⊙_⊙)Mộ Mục: Ồ.Quân Lâm: Mộ, anh rất nhớ em đó ~Mộ Mục: Không phải mới gặp hôm qua sao.Quân Lâm: Một ngày không gặp như ba năm o(╯□╰)oMộ Mục: Thật sao …Quân Lâm: Thật! Mộ không nhớ anh::>__﹏_﹏