“Anh hai.” Một âm thanh yêu kiều mang theo ngữ khí mềm mại, “Ngày hôm qua em có đưa cho anh một cuốn sách kia, anh có xem qua chưa?” Âm thanh mang sức sống thiếu nữ nọ lại vang lên bên giường, hỏi người đang nằm ngủ, ý thức mông lung. “Sách?” Mở mắt ra, Mộ Mục nhớ đến gần đây em gái có ném cho mình một ít tiểu thuyết đam mỹ, khiến một người luôn bình tĩnh như cậu cũng có chút đau đầu, “Ừm, để chút nữa anh đọc.” “Anh phải nhớ kỹ nha, em đi học trước đây.” Em gái Mộ Mục liền đem cuốn sách trong tay đặt lên bàn, “Quyển này c*̃ng đọc luôn đi, lúc về em sẽ kiểm tra nội dung đó.” Nói xong nàng liền nghe tiếng mẹ giục ở dưới lầu, “Cộc cộc cộc” mà chạy xuống. Hiếm khi Mộ Mục có chút thất bại mà thở dài, dường như muốn trốn tránh, đem chăn bịt kín, tiếp tục ngủ. Có một đứa em gái hủ nữ quả thật là một nỗi đau ngọt ngào! Đối với Mộ Mục chính là như vậy. Mưa dầm thấm đất lâu (*), cậu cư nhiên bị em gái kéo vào hàng ngũ hủ nam. Càng khổ não hơn là gần đây, đối với những em gái nhỏ nhắn đáng yêu,…

Chương 39: Mặc em thống trị, vui vẻ chịu đựng

Tôi Là Nam Phụ, Không Phải Dụ Thụ!Tác giả: Nhất Trúc de U HoàngTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng“Anh hai.” Một âm thanh yêu kiều mang theo ngữ khí mềm mại, “Ngày hôm qua em có đưa cho anh một cuốn sách kia, anh có xem qua chưa?” Âm thanh mang sức sống thiếu nữ nọ lại vang lên bên giường, hỏi người đang nằm ngủ, ý thức mông lung. “Sách?” Mở mắt ra, Mộ Mục nhớ đến gần đây em gái có ném cho mình một ít tiểu thuyết đam mỹ, khiến một người luôn bình tĩnh như cậu cũng có chút đau đầu, “Ừm, để chút nữa anh đọc.” “Anh phải nhớ kỹ nha, em đi học trước đây.” Em gái Mộ Mục liền đem cuốn sách trong tay đặt lên bàn, “Quyển này c*̃ng đọc luôn đi, lúc về em sẽ kiểm tra nội dung đó.” Nói xong nàng liền nghe tiếng mẹ giục ở dưới lầu, “Cộc cộc cộc” mà chạy xuống. Hiếm khi Mộ Mục có chút thất bại mà thở dài, dường như muốn trốn tránh, đem chăn bịt kín, tiếp tục ngủ. Có một đứa em gái hủ nữ quả thật là một nỗi đau ngọt ngào! Đối với Mộ Mục chính là như vậy. Mưa dầm thấm đất lâu (*), cậu cư nhiên bị em gái kéo vào hàng ngũ hủ nam. Càng khổ não hơn là gần đây, đối với những em gái nhỏ nhắn đáng yêu,… Ngày tiếp theo, Mộ Mục tiếp tục cùng Trác Tịch tới công ty giải trí X&C để đi làm.Ngày đầu sau khi cậu ngồi xe của Trác Tịch – lão tổng X&C, đồng thời cùng y tiến vào công ty thì đám người trong đó đối xử với cậu rất cung kính, không có bộ dáng xem thường, khiêu khích, châm chọc và vân vân với Mộ Mục. Dù sao cũng đã lăn lộn trong giới giải trí nên tâm tư cũng có chút tinh tế.Mà Mộ Mục c*̃ng không thèm để ý đến mấy người nịnh nọt đó, hoặc không nhìn, hoặc nhìn nhưng lại ném cho một ánh mắt khinh thường.Làm xong công tác thư ký của mình, cậu chờ tan tầm.Trong lúc đi dạo vòng quanh giới võng phối, onl QQ nói chuyện phiếm cùng Cảnh khuyển và vân vân. Trải qua những tháng ngày như thế này, tất nhiên không cần phải nói, là quá thoải mái được chứ ╮(╯▽╰)╭Giống như hiện tại, Mộ Mục không có chuyện gì làm liền đăng nhập vào biểu tượng chim cánh cụt, cùng Cảnh Dực Tước “Nói chuyện yêu đương”.Nhìn đối phương vĩnh viễn không ngừng thể hiện xu hướng bán manh, Mộ Mục đã thích ứng đến mức thành thói quen, hơn nữa còn học được cách trả lời làm sao mới có thể phòng ngừa mỗ khuyển tiếp tục càn quét tới phạm vi cuối cùng.Quân Lâm: Mộ ~~╭(╯3╰)╮Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮Quân Lâm: Em thực tập ở X&C sao rồi, có người nào bắt nạt em không? Không thích thì đến Cảnh thị đi ~Mộ Mục: Rất tốt.Quân Lâm: Thật sao. Đúng rồi, kết quả vòng đầu tiên của cuộc thi kia đã có, chúng ta cần chuẩn bị song ca một bài XDDDDMộ Mục: Hát bài gì?Quân Lâm: Không biết, để bọn họ chọn lựa một ca khúc, nhưng mà, chúng ta có thể luyện độ hiểu ngầm trước ~~~(^o^)/~Mộ Mục: Luyện thế nào?Quân Lâm: Đêm nay anh đi đón em, chỗ của anh có một bộ thiết bị âm thanh, có thể tập hát ở nhà

Ngày tiếp theo, Mộ Mục tiếp tục cùng Trác Tịch tới công ty giải trí X&C để đi làm.

Ngày đầu sau khi cậu ngồi xe của Trác Tịch – lão tổng X&C, đồng thời cùng y tiến vào công ty thì đám người trong đó đối xử với cậu rất cung kính, không có bộ dáng xem thường, khiêu khích, châm chọc và vân vân với Mộ Mục. Dù sao cũng đã lăn lộn trong giới giải trí nên tâm tư cũng có chút tinh tế.

Mà Mộ Mục c*̃ng không thèm để ý đến mấy người nịnh nọt đó, hoặc không nhìn, hoặc nhìn nhưng lại ném cho một ánh mắt khinh thường.

Làm xong công tác thư ký của mình, cậu chờ tan tầm.

Trong lúc đi dạo vòng quanh giới võng phối, onl QQ nói chuyện phiếm cùng Cảnh khuyển và vân vân. Trải qua những tháng ngày như thế này, tất nhiên không cần phải nói, là quá thoải mái được chứ ╮(╯▽╰)╭

Giống như hiện tại, Mộ Mục không có chuyện gì làm liền đăng nhập vào biểu tượng chim cánh cụt, cùng Cảnh Dực Tước “Nói chuyện yêu đương”.

Nhìn đối phương vĩnh viễn không ngừng thể hiện xu hướng bán manh, Mộ Mục đã thích ứng đến mức thành thói quen, hơn nữa còn học được cách trả lời làm sao mới có thể phòng ngừa mỗ khuyển tiếp tục càn quét tới phạm vi cuối cùng.

Quân Lâm: Mộ ~~╭(╯3╰)╮

Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮

Quân Lâm: Em thực tập ở X&C sao rồi, có người nào bắt nạt em không? Không thích thì đến Cảnh thị đi ~

Mộ Mục: Rất tốt.

Quân Lâm: Thật sao. Đúng rồi, kết quả vòng đầu tiên của cuộc thi kia đã có, chúng ta cần chuẩn bị song ca một bài XDDDD

Mộ Mục: Hát bài gì?

Quân Lâm: Không biết, để bọn họ chọn lựa một ca khúc, nhưng mà, chúng ta có thể luyện độ hiểu ngầm trước ~~~(^o^)/~

Mộ Mục: Luyện thế nào?

Quân Lâm: Đêm nay anh đi đón em, chỗ của anh có một bộ thiết bị âm thanh, có thể tập hát ở nhà

Tôi Là Nam Phụ, Không Phải Dụ Thụ!Tác giả: Nhất Trúc de U HoàngTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủng“Anh hai.” Một âm thanh yêu kiều mang theo ngữ khí mềm mại, “Ngày hôm qua em có đưa cho anh một cuốn sách kia, anh có xem qua chưa?” Âm thanh mang sức sống thiếu nữ nọ lại vang lên bên giường, hỏi người đang nằm ngủ, ý thức mông lung. “Sách?” Mở mắt ra, Mộ Mục nhớ đến gần đây em gái có ném cho mình một ít tiểu thuyết đam mỹ, khiến một người luôn bình tĩnh như cậu cũng có chút đau đầu, “Ừm, để chút nữa anh đọc.” “Anh phải nhớ kỹ nha, em đi học trước đây.” Em gái Mộ Mục liền đem cuốn sách trong tay đặt lên bàn, “Quyển này c*̃ng đọc luôn đi, lúc về em sẽ kiểm tra nội dung đó.” Nói xong nàng liền nghe tiếng mẹ giục ở dưới lầu, “Cộc cộc cộc” mà chạy xuống. Hiếm khi Mộ Mục có chút thất bại mà thở dài, dường như muốn trốn tránh, đem chăn bịt kín, tiếp tục ngủ. Có một đứa em gái hủ nữ quả thật là một nỗi đau ngọt ngào! Đối với Mộ Mục chính là như vậy. Mưa dầm thấm đất lâu (*), cậu cư nhiên bị em gái kéo vào hàng ngũ hủ nam. Càng khổ não hơn là gần đây, đối với những em gái nhỏ nhắn đáng yêu,… Ngày tiếp theo, Mộ Mục tiếp tục cùng Trác Tịch tới công ty giải trí X&C để đi làm.Ngày đầu sau khi cậu ngồi xe của Trác Tịch – lão tổng X&C, đồng thời cùng y tiến vào công ty thì đám người trong đó đối xử với cậu rất cung kính, không có bộ dáng xem thường, khiêu khích, châm chọc và vân vân với Mộ Mục. Dù sao cũng đã lăn lộn trong giới giải trí nên tâm tư cũng có chút tinh tế.Mà Mộ Mục c*̃ng không thèm để ý đến mấy người nịnh nọt đó, hoặc không nhìn, hoặc nhìn nhưng lại ném cho một ánh mắt khinh thường.Làm xong công tác thư ký của mình, cậu chờ tan tầm.Trong lúc đi dạo vòng quanh giới võng phối, onl QQ nói chuyện phiếm cùng Cảnh khuyển và vân vân. Trải qua những tháng ngày như thế này, tất nhiên không cần phải nói, là quá thoải mái được chứ ╮(╯▽╰)╭Giống như hiện tại, Mộ Mục không có chuyện gì làm liền đăng nhập vào biểu tượng chim cánh cụt, cùng Cảnh Dực Tước “Nói chuyện yêu đương”.Nhìn đối phương vĩnh viễn không ngừng thể hiện xu hướng bán manh, Mộ Mục đã thích ứng đến mức thành thói quen, hơn nữa còn học được cách trả lời làm sao mới có thể phòng ngừa mỗ khuyển tiếp tục càn quét tới phạm vi cuối cùng.Quân Lâm: Mộ ~~╭(╯3╰)╮Mộ Mục: ╭(╯3╰)╮Quân Lâm: Em thực tập ở X&C sao rồi, có người nào bắt nạt em không? Không thích thì đến Cảnh thị đi ~Mộ Mục: Rất tốt.Quân Lâm: Thật sao. Đúng rồi, kết quả vòng đầu tiên của cuộc thi kia đã có, chúng ta cần chuẩn bị song ca một bài XDDDDMộ Mục: Hát bài gì?Quân Lâm: Không biết, để bọn họ chọn lựa một ca khúc, nhưng mà, chúng ta có thể luyện độ hiểu ngầm trước ~~~(^o^)/~Mộ Mục: Luyện thế nào?Quân Lâm: Đêm nay anh đi đón em, chỗ của anh có một bộ thiết bị âm thanh, có thể tập hát ở nhà

Chương 39: Mặc em thống trị, vui vẻ chịu đựng