Bên ngoài mưa to, nước mưa dội vào kính rồi chảy dọc xuống cửa sổ. Trời có chút u ám, thỉnh thoảng có sấm sét xẹt hù dọa mọi người. Xe lửa đi đến trạm, dần dần dừng lại. Mọi người ùa ra khỏi xe lửa, Mộc Tuyết Nhu và ChuThế Thanh xen lẫn trong đám người khẩn trương đi ra ngoài. Chu Thế Thanh mở ô che cho cả hai người, đè thấp cái ô bước nhanh đi về phía trước. Lúc ở trên xe lửa, người của anh ta đã tới nên anh liền vội vàng xuống xe, nhưng họ vẫn không dám thả lỏng. "A Ngốc ở cửa hàng tiện lợi chờ chúng ta" anh nhỏ giọng nói với Mộc Tuyết Nhu, sắc mặt cô có chút tái nhợt Mộc Tuyết Nhu gật đầu, cầm chặt tay anh, bước đi nhanh tới cửa hàng tiện lợi Bên trong cửa hàng thưa thớt người, đều là những hàng khác dáng vẻ giống nhau nhưng Mộc Tuyết Nhu lại cảm thấy trước mắt có có chút quái dị, làm cho người ta bất an, cô dừng bước, nhỏ giọng nói: "Bên trong... có chút lạ!" Chu Thế Thanh cũng cảm thấy có chút bất an, ôm chặt hông của Mộc Tuyết Nhu: "Đi mau" Trong khoảng khắc xoay người, một tia…
Chương 2: Bị bắt
Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Bạc TìnhTác giả: Rùa Đen Không Có XácTruyện Ngôn TìnhBên ngoài mưa to, nước mưa dội vào kính rồi chảy dọc xuống cửa sổ. Trời có chút u ám, thỉnh thoảng có sấm sét xẹt hù dọa mọi người. Xe lửa đi đến trạm, dần dần dừng lại. Mọi người ùa ra khỏi xe lửa, Mộc Tuyết Nhu và ChuThế Thanh xen lẫn trong đám người khẩn trương đi ra ngoài. Chu Thế Thanh mở ô che cho cả hai người, đè thấp cái ô bước nhanh đi về phía trước. Lúc ở trên xe lửa, người của anh ta đã tới nên anh liền vội vàng xuống xe, nhưng họ vẫn không dám thả lỏng. "A Ngốc ở cửa hàng tiện lợi chờ chúng ta" anh nhỏ giọng nói với Mộc Tuyết Nhu, sắc mặt cô có chút tái nhợt Mộc Tuyết Nhu gật đầu, cầm chặt tay anh, bước đi nhanh tới cửa hàng tiện lợi Bên trong cửa hàng thưa thớt người, đều là những hàng khác dáng vẻ giống nhau nhưng Mộc Tuyết Nhu lại cảm thấy trước mắt có có chút quái dị, làm cho người ta bất an, cô dừng bước, nhỏ giọng nói: "Bên trong... có chút lạ!" Chu Thế Thanh cũng cảm thấy có chút bất an, ôm chặt hông của Mộc Tuyết Nhu: "Đi mau" Trong khoảng khắc xoay người, một tia… Mạc Duy Uyên lúc lắc đầu, lập tức có nhiều người chạy tới chỗ họ, bao vây họ bên trong. Anh ta chậm rãi đi đến trước mặt họ, trời mưa rất to thế nhưng anh ta không hề dính bất kỳ giọt nước nào, anh ta đi đến trước mặt họ, người hơi nghiêng, bàn tay thon dài đưa đến trước mặt cô, lịch lãm vô cùng.Mộc Tuyết Nhu gạt tay anh ta ra, lạnh lùng nói: "Đáp án của tôi vẫn như cũ: không có khả năng!" Chu Thế Thanh ôm Mộc Tuyết Nhu vào ngực, mặc dù trong lòng rất sợ hãi nhưng lại không biểu hiện ra bên ngoài.Mạc Duy Uyên mím môi mỏng lại, đôi mắt lạnh tối lại: "Tốt lắm". Dứt lời, ông lão kia không khỏi run lên, không khỏi đồng tình nhìn về phía hai người. Mạc Duy Uyên vỗ vỗ tay, phía trước liền xuất hiện một chiếc xe, có hai người bị kéo xuống là cha mẹ của Chu Thế Thanh. Mặt Chu Thế Thanh nhất thời trắng bệch, phẫn nộ nhìn về phía Mạc Duy Uyên: "Tiểu nhân".Mạc Duy Uyên vẫn lạnh lùng nói: “Tôi chưa từng nói qua tôi là quân tử. Trả vợ chưa cưới của tôi lại đây hoặc nhà họ Chu sẽ bị hủy.”Ý tứ của anh ta rất rõ ràng, chỉ cần Chu Thế Thanh lựa chọn Mộc Tuyết Nhu, bất kể anh lựa chọn thoát ly mọi quan hệ với nhà họ Chu thì Mạc Duy Uyên cũng sẽ phá hủy nhà họ Chu. Chu Thế Thanh chấn động, biết rõ người này nói được nhất định sẽ làm được. Anh thống khổ nhìn về phía cha mẹ. Những người bắt giữ cha mẹ Chu Thế Thanh lấy ra một con dao trong tay áo để ngay hông mẹ Chu nhằm cảnh cáo hai người. Mộc Tuyết Nhu nhìn thấy vẻ mặt của Chu Thế Thanh, nhìn lại cha mẹ Chu thấy đôi mắt đỏ ửng lộ ra vẻ căm hận trong mắt, trong lòng dần dần hiện lên một tia tuyệt vọng, cô đã biết lưa chọn của Chu Thế ThanhThế Thanh cắn răng: "Tôi không..."Mạc Duy Uyên mím môi, cha Chu quát chói tai: "Thế Thanh!" Chu Thế Thanh hoảng sợ nhìn thấy dao găm dính máu, anh đau khổ nhắm mắt, nghẹn ngào nói với Mộc Tuyết Nhu: "Tuyết Nhu, thật xin lỗi!"Mộc Tuyết Nhu cảm giác được đôi tay ám áp của anh dần dần rời khỏi tay mình, cô từ từ nhắm hai mắt lại, cả người lạnh run. Mạc Duy Uyên bắt được tay cô, kéo cô vào ngực mình. Cô giống như con búp bê gỗ chặt đứt sợ dây, mềm mại không xương mà rơi vào trong ngực của anh ta, anh ta vẫn lạnh băng nhưng trong con ngươi lạnh lẽo hiện lên một tia mềm mại không ai có thể phát hiện được, môi mỏng mím lại.Chu Thế Thanh giãy dụa lần cuối: “Nhà họ Mộc vẫn còn một cô con gái!” sắc mặt anh trắng bệch, đau khổ vạn phần nhìn Mộc Tuyết Nhu như không có sức sống. Mạc Duy Uyên nâng cặp mắt xinh đẹp sạch sẽ như cuối mùa thu nhưng bên trong trong con ngươi lại lạnh băng, môi mỏng hé mở: "Cô ta cũng xứng!"Chu Thế Thanh nhìn cha mẹ bị bắt, nhìn lại Mộc Tuyết Nhu, tim đau đến co thắt. Mộc Tuyết Nhu nhịn không được mà rơi nước mắt, một giọt một giọt rơi xuống, lòng ngực người này thật ấm áp nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo, lạnh đến đau khổ thấu xương. Mạc Duy Uyên ẵm Mộc Tuyết Nhu đi tới chiếc xe bên cạnh, đặt cô vào trong xe rồi ngồi vào.Mộc Tuyết Nhu nhìn anh, cắn răng nói: "Tôi hận anh"Lông mi dài của anh run rẩy: "Tốt lắm"Mà Chu Thế Thanh thấy chiếc xe chở người con gái anh yêu đi xa, đau khổ ngửa mặt lên trời rống, người bao vây họ cuối cùng bỏ đi, người cuối cùng cho anh một dao: "Đây là cảnh cáo"Mẹ Chu thét chói tai, âm thanh hoảng sợ như tiếng sấm. Nghiêng ngả lảo đảo chạy lại ôm cơ thể anh khóc rống: "Con à, chúng ta đấu không lại người ta..."Chu Thế Thanh ôm miệng vết thương, hai mắt rực sáng nhìn hướng họ rời đi, gắt gao nhìn chằm chằm phía trước,trong mắt xuất hiện tia căm hận, lẩm bẩm nói: "Không... sẽ không vĩnh viễn không đấu lại, tuyệt đối sẽ không!"
Mạc Duy Uyên lúc lắc đầu, lập tức có nhiều người chạy tới chỗ họ, bao vây
họ bên trong. Anh ta chậm rãi đi đến trước mặt họ, trời mưa rất to thế
nhưng anh ta không hề dính bất kỳ giọt nước nào, anh ta đi đến trước mặt họ, người hơi nghiêng, bàn tay thon dài đưa đến trước mặt cô, lịch lãm
vô cùng.
Mộc Tuyết Nhu gạt tay anh ta ra, lạnh lùng nói: "Đáp án của tôi vẫn như cũ: không có khả năng!" Chu Thế Thanh ôm Mộc Tuyết Nhu vào ngực, mặc dù trong lòng rất sợ hãi nhưng lại không biểu hiện ra bên ngoài.
Mạc Duy Uyên mím môi mỏng lại, đôi mắt lạnh tối lại: "Tốt lắm". Dứt lời, ông lão kia không khỏi run lên, không khỏi đồng tình nhìn về
phía hai người. Mạc Duy Uyên vỗ vỗ tay, phía trước liền xuất hiện một
chiếc xe, có hai người bị kéo xuống là cha mẹ của Chu Thế Thanh. Mặt Chu Thế Thanh nhất thời trắng bệch, phẫn nộ nhìn về phía Mạc Duy Uyên: "Tiểu nhân".
Mạc Duy Uyên vẫn lạnh lùng nói: “Tôi chưa từng nói qua tôi là quân tử. Trả vợ chưa cưới của tôi lại đây hoặc nhà họ Chu sẽ bị hủy.”
Ý tứ của anh ta rất rõ ràng, chỉ cần Chu Thế Thanh lựa chọn Mộc Tuyết
Nhu, bất kể anh lựa chọn thoát ly mọi quan hệ với nhà họ Chu thì Mạc Duy Uyên cũng sẽ phá hủy nhà họ Chu. Chu Thế Thanh chấn động, biết rõ người này nói được nhất định sẽ làm được. Anh thống khổ nhìn về phía cha mẹ.
Những người bắt giữ cha mẹ Chu Thế Thanh lấy ra một con dao trong tay áo để ngay hông mẹ Chu nhằm cảnh cáo hai người. Mộc Tuyết Nhu nhìn thấy vẻ mặt của Chu Thế Thanh, nhìn lại cha mẹ Chu thấy đôi mắt đỏ ửng lộ ra vẻ căm hận trong mắt, trong lòng dần dần hiện lên một tia tuyệt vọng, cô
đã biết lưa chọn của Chu Thế Thanh
Thế Thanh cắn răng: "Tôi không..."
Mạc Duy Uyên mím môi, cha Chu quát chói tai: "Thế Thanh!" Chu Thế Thanh hoảng sợ nhìn thấy dao găm dính máu, anh đau khổ nhắm
mắt, nghẹn ngào nói với Mộc Tuyết Nhu: "Tuyết Nhu, thật xin lỗi!"
Mộc Tuyết Nhu cảm giác được đôi tay ám áp của anh dần dần rời khỏi tay
mình, cô từ từ nhắm hai mắt lại, cả người lạnh run. Mạc Duy Uyên bắt
được tay cô, kéo cô vào ngực mình. Cô giống như con búp bê gỗ chặt đứt
sợ dây, mềm mại không xương mà rơi vào trong ngực của anh ta, anh ta vẫn lạnh băng nhưng trong con ngươi lạnh lẽo hiện lên một tia mềm mại không ai có thể phát hiện được, môi mỏng mím lại.
Chu Thế Thanh giãy dụa lần cuối: “Nhà họ Mộc vẫn còn một cô con gái!” sắc mặt anh trắng bệch, đau khổ vạn phần nhìn Mộc Tuyết Nhu như không
có sức sống. Mạc Duy Uyên nâng cặp mắt xinh đẹp sạch sẽ như cuối mùa
thu nhưng bên trong trong con ngươi lại lạnh băng, môi mỏng hé mở: "Cô ta cũng xứng!"
Chu Thế Thanh nhìn cha mẹ bị bắt, nhìn lại Mộc Tuyết Nhu, tim đau đến co
thắt. Mộc Tuyết Nhu nhịn không được mà rơi nước mắt, một giọt một giọt
rơi xuống, lòng ngực người này thật ấm áp nhưng cô lại cảm thấy lạnh
lẽo, lạnh đến đau khổ thấu xương. Mạc Duy Uyên ẵm Mộc Tuyết Nhu đi tới
chiếc xe bên cạnh, đặt cô vào trong xe rồi ngồi vào.
Mộc Tuyết Nhu nhìn anh, cắn răng nói: "Tôi hận anh"
Lông mi dài của anh run rẩy: "Tốt lắm"
Mà Chu Thế Thanh thấy chiếc xe chở người con gái anh yêu đi xa, đau khổ
ngửa mặt lên trời rống, người bao vây họ cuối cùng bỏ đi, người cuối
cùng cho anh một dao: "Đây là cảnh cáo"
Mẹ Chu thét chói tai, âm thanh hoảng sợ như tiếng sấm. Nghiêng ngả lảo đảo chạy lại ôm cơ thể anh khóc rống: "Con à, chúng ta đấu không lại người ta..."
Chu Thế Thanh ôm miệng vết thương, hai mắt rực sáng nhìn hướng họ rời đi,
gắt gao nhìn chằm chằm phía trước,trong mắt xuất hiện tia căm hận, lẩm
bẩm nói: "Không... sẽ không vĩnh viễn không đấu lại, tuyệt đối sẽ không!"
Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Bạc TìnhTác giả: Rùa Đen Không Có XácTruyện Ngôn TìnhBên ngoài mưa to, nước mưa dội vào kính rồi chảy dọc xuống cửa sổ. Trời có chút u ám, thỉnh thoảng có sấm sét xẹt hù dọa mọi người. Xe lửa đi đến trạm, dần dần dừng lại. Mọi người ùa ra khỏi xe lửa, Mộc Tuyết Nhu và ChuThế Thanh xen lẫn trong đám người khẩn trương đi ra ngoài. Chu Thế Thanh mở ô che cho cả hai người, đè thấp cái ô bước nhanh đi về phía trước. Lúc ở trên xe lửa, người của anh ta đã tới nên anh liền vội vàng xuống xe, nhưng họ vẫn không dám thả lỏng. "A Ngốc ở cửa hàng tiện lợi chờ chúng ta" anh nhỏ giọng nói với Mộc Tuyết Nhu, sắc mặt cô có chút tái nhợt Mộc Tuyết Nhu gật đầu, cầm chặt tay anh, bước đi nhanh tới cửa hàng tiện lợi Bên trong cửa hàng thưa thớt người, đều là những hàng khác dáng vẻ giống nhau nhưng Mộc Tuyết Nhu lại cảm thấy trước mắt có có chút quái dị, làm cho người ta bất an, cô dừng bước, nhỏ giọng nói: "Bên trong... có chút lạ!" Chu Thế Thanh cũng cảm thấy có chút bất an, ôm chặt hông của Mộc Tuyết Nhu: "Đi mau" Trong khoảng khắc xoay người, một tia… Mạc Duy Uyên lúc lắc đầu, lập tức có nhiều người chạy tới chỗ họ, bao vây họ bên trong. Anh ta chậm rãi đi đến trước mặt họ, trời mưa rất to thế nhưng anh ta không hề dính bất kỳ giọt nước nào, anh ta đi đến trước mặt họ, người hơi nghiêng, bàn tay thon dài đưa đến trước mặt cô, lịch lãm vô cùng.Mộc Tuyết Nhu gạt tay anh ta ra, lạnh lùng nói: "Đáp án của tôi vẫn như cũ: không có khả năng!" Chu Thế Thanh ôm Mộc Tuyết Nhu vào ngực, mặc dù trong lòng rất sợ hãi nhưng lại không biểu hiện ra bên ngoài.Mạc Duy Uyên mím môi mỏng lại, đôi mắt lạnh tối lại: "Tốt lắm". Dứt lời, ông lão kia không khỏi run lên, không khỏi đồng tình nhìn về phía hai người. Mạc Duy Uyên vỗ vỗ tay, phía trước liền xuất hiện một chiếc xe, có hai người bị kéo xuống là cha mẹ của Chu Thế Thanh. Mặt Chu Thế Thanh nhất thời trắng bệch, phẫn nộ nhìn về phía Mạc Duy Uyên: "Tiểu nhân".Mạc Duy Uyên vẫn lạnh lùng nói: “Tôi chưa từng nói qua tôi là quân tử. Trả vợ chưa cưới của tôi lại đây hoặc nhà họ Chu sẽ bị hủy.”Ý tứ của anh ta rất rõ ràng, chỉ cần Chu Thế Thanh lựa chọn Mộc Tuyết Nhu, bất kể anh lựa chọn thoát ly mọi quan hệ với nhà họ Chu thì Mạc Duy Uyên cũng sẽ phá hủy nhà họ Chu. Chu Thế Thanh chấn động, biết rõ người này nói được nhất định sẽ làm được. Anh thống khổ nhìn về phía cha mẹ. Những người bắt giữ cha mẹ Chu Thế Thanh lấy ra một con dao trong tay áo để ngay hông mẹ Chu nhằm cảnh cáo hai người. Mộc Tuyết Nhu nhìn thấy vẻ mặt của Chu Thế Thanh, nhìn lại cha mẹ Chu thấy đôi mắt đỏ ửng lộ ra vẻ căm hận trong mắt, trong lòng dần dần hiện lên một tia tuyệt vọng, cô đã biết lưa chọn của Chu Thế ThanhThế Thanh cắn răng: "Tôi không..."Mạc Duy Uyên mím môi, cha Chu quát chói tai: "Thế Thanh!" Chu Thế Thanh hoảng sợ nhìn thấy dao găm dính máu, anh đau khổ nhắm mắt, nghẹn ngào nói với Mộc Tuyết Nhu: "Tuyết Nhu, thật xin lỗi!"Mộc Tuyết Nhu cảm giác được đôi tay ám áp của anh dần dần rời khỏi tay mình, cô từ từ nhắm hai mắt lại, cả người lạnh run. Mạc Duy Uyên bắt được tay cô, kéo cô vào ngực mình. Cô giống như con búp bê gỗ chặt đứt sợ dây, mềm mại không xương mà rơi vào trong ngực của anh ta, anh ta vẫn lạnh băng nhưng trong con ngươi lạnh lẽo hiện lên một tia mềm mại không ai có thể phát hiện được, môi mỏng mím lại.Chu Thế Thanh giãy dụa lần cuối: “Nhà họ Mộc vẫn còn một cô con gái!” sắc mặt anh trắng bệch, đau khổ vạn phần nhìn Mộc Tuyết Nhu như không có sức sống. Mạc Duy Uyên nâng cặp mắt xinh đẹp sạch sẽ như cuối mùa thu nhưng bên trong trong con ngươi lại lạnh băng, môi mỏng hé mở: "Cô ta cũng xứng!"Chu Thế Thanh nhìn cha mẹ bị bắt, nhìn lại Mộc Tuyết Nhu, tim đau đến co thắt. Mộc Tuyết Nhu nhịn không được mà rơi nước mắt, một giọt một giọt rơi xuống, lòng ngực người này thật ấm áp nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo, lạnh đến đau khổ thấu xương. Mạc Duy Uyên ẵm Mộc Tuyết Nhu đi tới chiếc xe bên cạnh, đặt cô vào trong xe rồi ngồi vào.Mộc Tuyết Nhu nhìn anh, cắn răng nói: "Tôi hận anh"Lông mi dài của anh run rẩy: "Tốt lắm"Mà Chu Thế Thanh thấy chiếc xe chở người con gái anh yêu đi xa, đau khổ ngửa mặt lên trời rống, người bao vây họ cuối cùng bỏ đi, người cuối cùng cho anh một dao: "Đây là cảnh cáo"Mẹ Chu thét chói tai, âm thanh hoảng sợ như tiếng sấm. Nghiêng ngả lảo đảo chạy lại ôm cơ thể anh khóc rống: "Con à, chúng ta đấu không lại người ta..."Chu Thế Thanh ôm miệng vết thương, hai mắt rực sáng nhìn hướng họ rời đi, gắt gao nhìn chằm chằm phía trước,trong mắt xuất hiện tia căm hận, lẩm bẩm nói: "Không... sẽ không vĩnh viễn không đấu lại, tuyệt đối sẽ không!"