Bên ngoài mưa to, nước mưa dội vào kính rồi chảy dọc xuống cửa sổ. Trời có chút u ám, thỉnh thoảng có sấm sét xẹt hù dọa mọi người. Xe lửa đi đến trạm, dần dần dừng lại. Mọi người ùa ra khỏi xe lửa, Mộc Tuyết Nhu và ChuThế Thanh xen lẫn trong đám người khẩn trương đi ra ngoài. Chu Thế Thanh mở ô che cho cả hai người, đè thấp cái ô bước nhanh đi về phía trước. Lúc ở trên xe lửa, người của anh ta đã tới nên anh liền vội vàng xuống xe, nhưng họ vẫn không dám thả lỏng. "A Ngốc ở cửa hàng tiện lợi chờ chúng ta" anh nhỏ giọng nói với Mộc Tuyết Nhu, sắc mặt cô có chút tái nhợt Mộc Tuyết Nhu gật đầu, cầm chặt tay anh, bước đi nhanh tới cửa hàng tiện lợi Bên trong cửa hàng thưa thớt người, đều là những hàng khác dáng vẻ giống nhau nhưng Mộc Tuyết Nhu lại cảm thấy trước mắt có có chút quái dị, làm cho người ta bất an, cô dừng bước, nhỏ giọng nói: "Bên trong... có chút lạ!" Chu Thế Thanh cũng cảm thấy có chút bất an, ôm chặt hông của Mộc Tuyết Nhu: "Đi mau" Trong khoảng khắc xoay người, một tia…
Chương 64
Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Bạc TìnhTác giả: Rùa Đen Không Có XácTruyện Ngôn TìnhBên ngoài mưa to, nước mưa dội vào kính rồi chảy dọc xuống cửa sổ. Trời có chút u ám, thỉnh thoảng có sấm sét xẹt hù dọa mọi người. Xe lửa đi đến trạm, dần dần dừng lại. Mọi người ùa ra khỏi xe lửa, Mộc Tuyết Nhu và ChuThế Thanh xen lẫn trong đám người khẩn trương đi ra ngoài. Chu Thế Thanh mở ô che cho cả hai người, đè thấp cái ô bước nhanh đi về phía trước. Lúc ở trên xe lửa, người của anh ta đã tới nên anh liền vội vàng xuống xe, nhưng họ vẫn không dám thả lỏng. "A Ngốc ở cửa hàng tiện lợi chờ chúng ta" anh nhỏ giọng nói với Mộc Tuyết Nhu, sắc mặt cô có chút tái nhợt Mộc Tuyết Nhu gật đầu, cầm chặt tay anh, bước đi nhanh tới cửa hàng tiện lợi Bên trong cửa hàng thưa thớt người, đều là những hàng khác dáng vẻ giống nhau nhưng Mộc Tuyết Nhu lại cảm thấy trước mắt có có chút quái dị, làm cho người ta bất an, cô dừng bước, nhỏ giọng nói: "Bên trong... có chút lạ!" Chu Thế Thanh cũng cảm thấy có chút bất an, ôm chặt hông của Mộc Tuyết Nhu: "Đi mau" Trong khoảng khắc xoay người, một tia… "Thần kinh của cô ấy rất căng thẳng, cần được thả lỏng..."Trong đầu vang lên giọng nói của bác sĩ, anh quay đầu nhìn Mộc Tuyết Nhu. Cô thì đang thất thần nhìn ngoài cửa sổ.Cô không muốn ở trong bệnh viện, vừa tỉnh lại liền đồi xuất viện."Uống thuốc..." Anh ngồi bên cạnh cô, đưa thuốc cho cô uống.Mộc Tuyết Nhu hơi nghiêng đầu sang chỗ khác, bày tỏ sự kháng cự.Anh không có miễn cưỡng, chỉ hỏi: "Không thích sống ở nhà lớn?" Anh cũng không muốn ở nơi đó. Chẳng qua là vì theo quy cũ của họ Mạc, anh và cô kết hôn phải ở lại nhà lớn một thời gian.Cô rốt cục cũng nhìn anh: "Tôi không muốn có một tí quan hệ gì với nhà họ Mạc."Nhìn dáng vẻ của cô y như con nhím xù lông.Anh muốn đụng cô, cô lại hất tay anh ra. Nhảy dựng lên, cảnh giác nhìn anh, âm thanh có chút bén nhọn: "Không được đụng vào tôi."Cô vẫn hận anh, tại sao anh lại muốn phá hoại tình cảm của cô, cô vốn dĩ đã có được hạnh phúc của chính mình. Tất cả là tại anh ta...Cảnh vật ngoài của sổ từ từ thay đổi, nhưng sắc mặt của người nào đó vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng không ai biết có một sự đau buồn và bắt đắc dĩ bao trùm lên anh. Giống như là cuối mùa thu, mặt biển vẫn tỉnh lặn như cũ, nhưng mà bao trùm lên đó là một sự u buồn của tuyệt vọng.diendanlequydon.com
"Thần kinh của cô ấy rất căng thẳng, cần được thả lỏng..."
Trong đầu vang lên giọng nói của bác sĩ, anh quay đầu nhìn Mộc Tuyết Nhu. Cô thì đang thất thần nhìn ngoài cửa sổ.
Cô không muốn ở trong bệnh viện, vừa tỉnh lại liền đồi xuất viện.
"Uống thuốc..." Anh ngồi bên cạnh cô, đưa thuốc cho cô uống.
Mộc Tuyết Nhu hơi nghiêng đầu sang chỗ khác, bày tỏ sự kháng cự.
Anh không có miễn cưỡng, chỉ hỏi: "Không thích sống ở nhà lớn?" Anh cũng không muốn ở nơi đó. Chẳng qua là vì theo quy cũ của họ Mạc, anh và cô kết hôn phải ở lại nhà lớn một thời gian.
Cô rốt cục cũng nhìn anh: "Tôi không muốn có một tí quan hệ gì với nhà họ Mạc."
Nhìn dáng vẻ của cô y như con nhím xù lông.
Anh muốn đụng cô, cô lại hất tay anh ra. Nhảy dựng lên, cảnh giác nhìn anh, âm thanh có chút bén nhọn: "Không được đụng vào tôi."
Cô vẫn hận anh, tại sao anh lại muốn phá hoại tình cảm của cô, cô vốn dĩ
đã có được hạnh phúc của chính mình. Tất cả là tại anh ta...
Cảnh vật ngoài của sổ từ từ thay đổi, nhưng sắc mặt của người nào đó vẫn
lạnh lùng như cũ, nhưng không ai biết có một sự đau buồn và bắt đắc dĩ
bao trùm lên anh. Giống như là cuối mùa thu, mặt biển vẫn tỉnh lặn như
cũ, nhưng mà bao trùm lên đó là một sự u buồn của tuyệt vọng.diendanlequydon.com
Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Bạc TìnhTác giả: Rùa Đen Không Có XácTruyện Ngôn TìnhBên ngoài mưa to, nước mưa dội vào kính rồi chảy dọc xuống cửa sổ. Trời có chút u ám, thỉnh thoảng có sấm sét xẹt hù dọa mọi người. Xe lửa đi đến trạm, dần dần dừng lại. Mọi người ùa ra khỏi xe lửa, Mộc Tuyết Nhu và ChuThế Thanh xen lẫn trong đám người khẩn trương đi ra ngoài. Chu Thế Thanh mở ô che cho cả hai người, đè thấp cái ô bước nhanh đi về phía trước. Lúc ở trên xe lửa, người của anh ta đã tới nên anh liền vội vàng xuống xe, nhưng họ vẫn không dám thả lỏng. "A Ngốc ở cửa hàng tiện lợi chờ chúng ta" anh nhỏ giọng nói với Mộc Tuyết Nhu, sắc mặt cô có chút tái nhợt Mộc Tuyết Nhu gật đầu, cầm chặt tay anh, bước đi nhanh tới cửa hàng tiện lợi Bên trong cửa hàng thưa thớt người, đều là những hàng khác dáng vẻ giống nhau nhưng Mộc Tuyết Nhu lại cảm thấy trước mắt có có chút quái dị, làm cho người ta bất an, cô dừng bước, nhỏ giọng nói: "Bên trong... có chút lạ!" Chu Thế Thanh cũng cảm thấy có chút bất an, ôm chặt hông của Mộc Tuyết Nhu: "Đi mau" Trong khoảng khắc xoay người, một tia… "Thần kinh của cô ấy rất căng thẳng, cần được thả lỏng..."Trong đầu vang lên giọng nói của bác sĩ, anh quay đầu nhìn Mộc Tuyết Nhu. Cô thì đang thất thần nhìn ngoài cửa sổ.Cô không muốn ở trong bệnh viện, vừa tỉnh lại liền đồi xuất viện."Uống thuốc..." Anh ngồi bên cạnh cô, đưa thuốc cho cô uống.Mộc Tuyết Nhu hơi nghiêng đầu sang chỗ khác, bày tỏ sự kháng cự.Anh không có miễn cưỡng, chỉ hỏi: "Không thích sống ở nhà lớn?" Anh cũng không muốn ở nơi đó. Chẳng qua là vì theo quy cũ của họ Mạc, anh và cô kết hôn phải ở lại nhà lớn một thời gian.Cô rốt cục cũng nhìn anh: "Tôi không muốn có một tí quan hệ gì với nhà họ Mạc."Nhìn dáng vẻ của cô y như con nhím xù lông.Anh muốn đụng cô, cô lại hất tay anh ra. Nhảy dựng lên, cảnh giác nhìn anh, âm thanh có chút bén nhọn: "Không được đụng vào tôi."Cô vẫn hận anh, tại sao anh lại muốn phá hoại tình cảm của cô, cô vốn dĩ đã có được hạnh phúc của chính mình. Tất cả là tại anh ta...Cảnh vật ngoài của sổ từ từ thay đổi, nhưng sắc mặt của người nào đó vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng không ai biết có một sự đau buồn và bắt đắc dĩ bao trùm lên anh. Giống như là cuối mùa thu, mặt biển vẫn tỉnh lặn như cũ, nhưng mà bao trùm lên đó là một sự u buồn của tuyệt vọng.diendanlequydon.com