Tác giả:

Edit : Nancy Thời điểm Dương Sơ Nhất nhận được tin nhắn của Đường Tiêu Mễ, híp đôi mắt xếch, mặt không biểu cảm cùng Dương Sơ Nhị, Dương Sơ Tam nghiên cứu thứ bậc của những mĩ nữ gần đây bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ xem, buổi tối nên đến chỗ nào khoái hoạt “Lên trước, lên trước, lên trước! ! ! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp cả vùng đất tổ quốc, lưng đeo hy vọng dân tộc, chúng ta là lực lượng không thể chiến thắng….” Thời điểm tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người sửng sốt một chút, hành khúc Giải phóng quân đúng thật là kinh hãi. Dương Sơ Nhất nhìn chằm chằm điện thoại di động, vẫn chưa lấy lại tinh thần, thì Lâm Vĩ Ba cười trêu anh “ Sơ Nhất, chuông điện thoại của cậu là giải phóng quân, chuẩn bị tham chính hả?” Một đám người theo phía sau, cười đến muốn bị ăn đòn. Dương Sơ Tam là người phản ứng kịp, đoạt lấy điện thoại từ trong tay của Dương Sơ Nhất, mở ra thì thấy : “ Sơ Nhất, mời em ăn cơm” Trong miệng hùng hùng hổ hổ mắng “ Mẹ nó” Sau đó không nói…

Quyển 1 - Chương 6

Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!Tác giả: Môi QuảTruyện Ngôn TìnhEdit : Nancy Thời điểm Dương Sơ Nhất nhận được tin nhắn của Đường Tiêu Mễ, híp đôi mắt xếch, mặt không biểu cảm cùng Dương Sơ Nhị, Dương Sơ Tam nghiên cứu thứ bậc của những mĩ nữ gần đây bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ xem, buổi tối nên đến chỗ nào khoái hoạt “Lên trước, lên trước, lên trước! ! ! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp cả vùng đất tổ quốc, lưng đeo hy vọng dân tộc, chúng ta là lực lượng không thể chiến thắng….” Thời điểm tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người sửng sốt một chút, hành khúc Giải phóng quân đúng thật là kinh hãi. Dương Sơ Nhất nhìn chằm chằm điện thoại di động, vẫn chưa lấy lại tinh thần, thì Lâm Vĩ Ba cười trêu anh “ Sơ Nhất, chuông điện thoại của cậu là giải phóng quân, chuẩn bị tham chính hả?” Một đám người theo phía sau, cười đến muốn bị ăn đòn. Dương Sơ Tam là người phản ứng kịp, đoạt lấy điện thoại từ trong tay của Dương Sơ Nhất, mở ra thì thấy : “ Sơ Nhất, mời em ăn cơm” Trong miệng hùng hùng hổ hổ mắng “ Mẹ nó” Sau đó không nói… Đường Tiêu Mễ cảm thấy áp bức vô hình tựa hồ giảm một chút, muốn thoát khỏi, nhưng không làm được, không thể làm gì khác hơn là duy trì tư thế không được tự nhiên, nhẹ nhàng gật đầu“ Ừh”“ Mới vừa rồi hình như cô nói chúng ta chưa từng gặp”Phó Thụy Dương cảm thấy người phụ nữ này hận không thể vùi đầu vào ngực anh rồi, nhất thời cảm thấy buồn cười, hài hước nói, nhưng thanh âm vẫn rất uy nghiêm. Đường Tiêu Mễ cảm thấy đầu mình choáng rồi, người này rõ rang đang trêu ghẹo mình, vì sao thanh âm còn nghiêm túc như vậy :“ Tôi chỉ cảm thấy, học trưởng sẽ không nhớ tôi đấy”Còn nửa câu chưa nói khỏi miệng, them một chuyện chi bằng bớt 1 chuyện, tôi mới không tự tìm mất mặt để thừa nhận người hoa si như anh!“ Ồ..”Phó Thụy Dương cũng không lên tiếng nữa, Đường Tiêu Mễ nghe không ra. ồ này có ý gì“ Tiêu Mễ…”Giọng hơi nghi ngờ của Dương Sơ Tam truyền đến, Đường Tiêu Mễ vừa mừng vừa sợ, trời không quên cô a!, cứu tinh đến rồi"Sơ Tam. . . . . ."Đường Tiêu Mễ cảm thấy thanh âm của mình cực kì dịu dàng. Dương Sơ Tam có chút kinh ngạc nhìn cảnh 3 người trước mặt. Một người phụ nữ xinh đẹp, khí chất tầm thường cơ hồ dính vào trên người Phó Thụy Dương, còn tay anh ta lại nắm tay Tiêu Mễ nhà mình, mà Tiêu Mễ lại điềm đạm, đáng yêu nhìn mình, nhưng câu kế tiếp của cô, lại khiến Dương Sơ Tam cười ngất . Cô nói“ Sơ Tam….. em đói bụng”Dương Sơ Tam vui vẻ, Phó Thụy Dương nở nụ cười, cô gái này thật đúng là thú vịDương Sơ Tam nhìn mặt đầy ý cười của Phó Thụy Dương, lúc này mới nghiêm mặt nói :“ Tiểu Mễ nhà tôi đã gây phiền phức cho anh ?. Phó Thụy Dương?”Phó Thụy Dương không trả lời, lại mỉm cười đối với Tiêu Mễ : “ Thì ra cô là Tiểu Mễ, tại sao không phải Đại Mễ nhỉ?”Đường tiêu thước mặt thoáng đỏ, rồi lại không biết làm sao trả lời, trong lòng hận không được cắn hắn hai cái, cắn chết thôi!Dương Sơ Tam chau mày lại nhìn chằm chằm vào Phó Thụy Dương, Phó Thụy Dương rốt cuộc cũng nhìn về phía Dương Sơ Tam, chỉ cảm thấy ánh lửa b*n r* 4 phía, chung quanh không có ngọn cỏ nào, cô ở trong từ trường cường đại của bọn họ, mạng nhỏ khó bảo toàn a.“ Tiêu Mễ cùng những người phụ nữ khác không giống”Nói lời này, Dương Sơ tam nhìn người phụ nữ khuôn mặt đầy phấn nói, cũng là nói cho Phó Thụy Dương nghe, Phó Thụy Dương cười mà không nói, Đường Tiêu Mễ lại cảm thấy lung túng“ Sơ Tam, anh đừng nói lung tung, không phải như vậy, em đói bụng, đi nhanh đi”Nắm tay của Phó Thụy Dương đã buông lỏng, cô lôi kéo Sơ Tam vội vàng rời khỏi nơi này, đứng trước mặt người đó khiến tâm cô hoảng sợ không thôi, suy nghĩ 1 chút, lại quay đầu nói với Phó Thụy Dương“ Học trưởng, thật là xin lỗi, tôi không phải cố ý nói như vậy”Sau đó cũng không đợi anh ta đáp lại, đã dắt Dương Sơ Tam vội vàng rời đi, xa xa còn nghe được thanh âm của Dương Sơ Tam“ Tiêu Mễ, tại sao em lại quen biết Phó Thụy Dương?”Phó Thụy Dương nhìn bong 2 người đi xa khép hờ mắt : “ Tiêu Mễ, Tiêu Mễ, a Tiêu Mễ”Sau đó liếc nhìn cô gái bên cạnh, cảm giác khí chất thật tầm thường, móc ra 1 tờ chi phiếu nhét vào trong tay cô ta, cũng không quản cô ta nói gì, xoay người rời đi

Đường Tiêu Mễ cảm thấy áp bức vô hình tựa hồ giảm một chút, muốn thoát
khỏi, nhưng không làm được, không thể làm gì khác hơn là duy trì tư thế
không được tự nhiên, nhẹ nhàng gật đầu

“ Ừh”

“ Mới vừa rồi hình như cô nói chúng ta chưa từng gặp”

Phó Thụy Dương cảm thấy người phụ nữ này hận không thể vùi đầu vào ngực anh rồi, nhất thời cảm thấy buồn cười, hài hước nói, nhưng thanh âm vẫn rất uy nghiêm. Đường Tiêu Mễ cảm thấy đầu mình choáng rồi, người này rõ
rang đang trêu ghẹo mình, vì sao thanh âm còn nghiêm túc như vậy :

“ Tôi chỉ cảm thấy, học trưởng sẽ không nhớ tôi đấy”

Còn nửa câu chưa nói khỏi miệng, them một chuyện chi bằng bớt 1 chuyện, tôi mới không tự tìm mất mặt để thừa nhận người hoa si như anh!

“ Ồ..”

Phó Thụy Dương cũng không lên tiếng nữa, Đường Tiêu Mễ nghe không ra. ồ này có ý gì

“ Tiêu Mễ…”

Giọng hơi nghi ngờ của Dương Sơ Tam truyền đến, Đường Tiêu Mễ vừa mừng vừa sợ, trời không quên cô a!, cứu tinh đến rồi

"Sơ Tam. . . . . ."

Đường Tiêu Mễ cảm thấy thanh âm của mình cực kì dịu dàng. Dương Sơ Tam có
chút kinh ngạc nhìn cảnh 3 người trước mặt. Một người phụ nữ xinh đẹp,
khí chất tầm thường cơ hồ dính vào trên người Phó Thụy Dương, còn tay
anh ta lại nắm tay Tiêu Mễ nhà mình, mà Tiêu Mễ lại điềm đạm, đáng yêu
nhìn mình, nhưng câu kế tiếp của cô, lại khiến Dương Sơ Tam cười ngất .
Cô nói

“ Sơ Tam….. em đói bụng”

Dương Sơ Tam vui vẻ, Phó Thụy Dương nở nụ cười, cô gái này thật đúng là thú vị

Dương Sơ Tam nhìn mặt đầy ý cười của Phó Thụy Dương, lúc này mới nghiêm mặt nói :

“ Tiểu Mễ nhà tôi đã gây phiền phức cho anh ?. Phó Thụy Dương?”

Phó Thụy Dương không trả lời, lại mỉm cười đối với Tiêu Mễ : “ Thì ra cô là Tiểu Mễ, tại sao không phải Đại Mễ nhỉ?”

Đường tiêu thước mặt thoáng đỏ, rồi lại không biết làm sao trả lời, trong lòng hận không được cắn hắn hai cái, cắn chết thôi!

Dương Sơ Tam chau mày lại nhìn chằm chằm vào Phó Thụy Dương, Phó Thụy Dương
rốt cuộc cũng nhìn về phía Dương Sơ Tam, chỉ cảm thấy ánh lửa b*n r* 4
phía, chung quanh không có ngọn cỏ nào, cô ở trong từ trường cường đại
của bọn họ, mạng nhỏ khó bảo toàn a.

“ Tiêu Mễ cùng những người phụ nữ khác không giống”

Nói lời này, Dương Sơ tam nhìn người phụ nữ khuôn mặt đầy phấn nói, cũng là nói cho Phó Thụy Dương nghe, Phó Thụy Dương cười mà không nói, Đường
Tiêu Mễ lại cảm thấy lung túng

“ Sơ Tam, anh đừng nói lung tung, không phải như vậy, em đói bụng, đi nhanh đi”

Nắm tay của Phó Thụy Dương đã buông lỏng, cô lôi kéo Sơ Tam vội vàng rời
khỏi nơi này, đứng trước mặt người đó khiến tâm cô hoảng sợ không thôi,
suy nghĩ 1 chút, lại quay đầu nói với Phó Thụy Dương

“ Học trưởng, thật là xin lỗi, tôi không phải cố ý nói như vậy”

Sau đó cũng không đợi anh ta đáp lại, đã dắt Dương Sơ Tam vội vàng rời đi, xa xa còn nghe được thanh âm của Dương Sơ Tam

“ Tiêu Mễ, tại sao em lại quen biết Phó Thụy Dương?”

Phó Thụy Dương nhìn bong 2 người đi xa khép hờ mắt : “ Tiêu Mễ, Tiêu Mễ, a Tiêu Mễ”

Sau đó liếc nhìn cô gái bên cạnh, cảm giác khí chất thật tầm thường, móc ra 1 tờ chi phiếu nhét vào trong tay cô ta, cũng không quản cô ta nói gì,
xoay người rời đi

Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!Tác giả: Môi QuảTruyện Ngôn TìnhEdit : Nancy Thời điểm Dương Sơ Nhất nhận được tin nhắn của Đường Tiêu Mễ, híp đôi mắt xếch, mặt không biểu cảm cùng Dương Sơ Nhị, Dương Sơ Tam nghiên cứu thứ bậc của những mĩ nữ gần đây bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ xem, buổi tối nên đến chỗ nào khoái hoạt “Lên trước, lên trước, lên trước! ! ! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp cả vùng đất tổ quốc, lưng đeo hy vọng dân tộc, chúng ta là lực lượng không thể chiến thắng….” Thời điểm tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người sửng sốt một chút, hành khúc Giải phóng quân đúng thật là kinh hãi. Dương Sơ Nhất nhìn chằm chằm điện thoại di động, vẫn chưa lấy lại tinh thần, thì Lâm Vĩ Ba cười trêu anh “ Sơ Nhất, chuông điện thoại của cậu là giải phóng quân, chuẩn bị tham chính hả?” Một đám người theo phía sau, cười đến muốn bị ăn đòn. Dương Sơ Tam là người phản ứng kịp, đoạt lấy điện thoại từ trong tay của Dương Sơ Nhất, mở ra thì thấy : “ Sơ Nhất, mời em ăn cơm” Trong miệng hùng hùng hổ hổ mắng “ Mẹ nó” Sau đó không nói… Đường Tiêu Mễ cảm thấy áp bức vô hình tựa hồ giảm một chút, muốn thoát khỏi, nhưng không làm được, không thể làm gì khác hơn là duy trì tư thế không được tự nhiên, nhẹ nhàng gật đầu“ Ừh”“ Mới vừa rồi hình như cô nói chúng ta chưa từng gặp”Phó Thụy Dương cảm thấy người phụ nữ này hận không thể vùi đầu vào ngực anh rồi, nhất thời cảm thấy buồn cười, hài hước nói, nhưng thanh âm vẫn rất uy nghiêm. Đường Tiêu Mễ cảm thấy đầu mình choáng rồi, người này rõ rang đang trêu ghẹo mình, vì sao thanh âm còn nghiêm túc như vậy :“ Tôi chỉ cảm thấy, học trưởng sẽ không nhớ tôi đấy”Còn nửa câu chưa nói khỏi miệng, them một chuyện chi bằng bớt 1 chuyện, tôi mới không tự tìm mất mặt để thừa nhận người hoa si như anh!“ Ồ..”Phó Thụy Dương cũng không lên tiếng nữa, Đường Tiêu Mễ nghe không ra. ồ này có ý gì“ Tiêu Mễ…”Giọng hơi nghi ngờ của Dương Sơ Tam truyền đến, Đường Tiêu Mễ vừa mừng vừa sợ, trời không quên cô a!, cứu tinh đến rồi"Sơ Tam. . . . . ."Đường Tiêu Mễ cảm thấy thanh âm của mình cực kì dịu dàng. Dương Sơ Tam có chút kinh ngạc nhìn cảnh 3 người trước mặt. Một người phụ nữ xinh đẹp, khí chất tầm thường cơ hồ dính vào trên người Phó Thụy Dương, còn tay anh ta lại nắm tay Tiêu Mễ nhà mình, mà Tiêu Mễ lại điềm đạm, đáng yêu nhìn mình, nhưng câu kế tiếp của cô, lại khiến Dương Sơ Tam cười ngất . Cô nói“ Sơ Tam….. em đói bụng”Dương Sơ Tam vui vẻ, Phó Thụy Dương nở nụ cười, cô gái này thật đúng là thú vịDương Sơ Tam nhìn mặt đầy ý cười của Phó Thụy Dương, lúc này mới nghiêm mặt nói :“ Tiểu Mễ nhà tôi đã gây phiền phức cho anh ?. Phó Thụy Dương?”Phó Thụy Dương không trả lời, lại mỉm cười đối với Tiêu Mễ : “ Thì ra cô là Tiểu Mễ, tại sao không phải Đại Mễ nhỉ?”Đường tiêu thước mặt thoáng đỏ, rồi lại không biết làm sao trả lời, trong lòng hận không được cắn hắn hai cái, cắn chết thôi!Dương Sơ Tam chau mày lại nhìn chằm chằm vào Phó Thụy Dương, Phó Thụy Dương rốt cuộc cũng nhìn về phía Dương Sơ Tam, chỉ cảm thấy ánh lửa b*n r* 4 phía, chung quanh không có ngọn cỏ nào, cô ở trong từ trường cường đại của bọn họ, mạng nhỏ khó bảo toàn a.“ Tiêu Mễ cùng những người phụ nữ khác không giống”Nói lời này, Dương Sơ tam nhìn người phụ nữ khuôn mặt đầy phấn nói, cũng là nói cho Phó Thụy Dương nghe, Phó Thụy Dương cười mà không nói, Đường Tiêu Mễ lại cảm thấy lung túng“ Sơ Tam, anh đừng nói lung tung, không phải như vậy, em đói bụng, đi nhanh đi”Nắm tay của Phó Thụy Dương đã buông lỏng, cô lôi kéo Sơ Tam vội vàng rời khỏi nơi này, đứng trước mặt người đó khiến tâm cô hoảng sợ không thôi, suy nghĩ 1 chút, lại quay đầu nói với Phó Thụy Dương“ Học trưởng, thật là xin lỗi, tôi không phải cố ý nói như vậy”Sau đó cũng không đợi anh ta đáp lại, đã dắt Dương Sơ Tam vội vàng rời đi, xa xa còn nghe được thanh âm của Dương Sơ Tam“ Tiêu Mễ, tại sao em lại quen biết Phó Thụy Dương?”Phó Thụy Dương nhìn bong 2 người đi xa khép hờ mắt : “ Tiêu Mễ, Tiêu Mễ, a Tiêu Mễ”Sau đó liếc nhìn cô gái bên cạnh, cảm giác khí chất thật tầm thường, móc ra 1 tờ chi phiếu nhét vào trong tay cô ta, cũng không quản cô ta nói gì, xoay người rời đi

Quyển 1 - Chương 6