Tác giả:

Thiên Ninh quốc vào tháng ba, tiết mưa dầm, từng hạt mưa tí tách vờn theo chiều gió lay động nhành liễu, cây cỏ xanh mướt, xua tan giá lạnh trời đông của quốc gia này. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lúc nhúc đầy những con cá nhỏ ngoi lên phơi nắng. Có điều ngay sát mép hồ, có một cô gái váy xanh, tay cầm trường kiếm kề bên cổ một cô gái mặc trường sam trắng, thét gọi một chàng trai ở bờ hồ đối diện: “Tô Cẩn Hạo, ta hỏi chàng. Nếu ta và nương chàng cùng rơi xuống hồ, chàng sẽ cứu ai?” Chàng trai đối diện cũng một thân áo bào trắng, gió nhẹ phấp phới, tay áo bồng bềnh, khiến cho hắn trông càng thêm hào hiệp. Chỉ là đôi mắt hắn rất lạnh lùng, vậy nên cô gái váy xanh vừa bắt gặp ánh mắt hắn, bàn tay cầm kiếm bất giác run lên vài cái. “Mau – mau trả lời! Nếu không, Hạ Quán Linh không sống được đâu?” Thanh kiếm trong tay cô gái váy xanh lại kề sát cổ cô gái váy trắng kia thêm vài phần. “Nương, ta.” Tô Cẩn Hạo nhíu mày, lời nói lạnh nhạt hờ hững, từ miệng hắn nói ra. Cô gái váy xanh nghe được đáp…

Chương 54: Hai nữ nhân tranh cãi

Vương Phi Ngỗ NghịchTác giả: Yên Vân ThươngTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThiên Ninh quốc vào tháng ba, tiết mưa dầm, từng hạt mưa tí tách vờn theo chiều gió lay động nhành liễu, cây cỏ xanh mướt, xua tan giá lạnh trời đông của quốc gia này. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lúc nhúc đầy những con cá nhỏ ngoi lên phơi nắng. Có điều ngay sát mép hồ, có một cô gái váy xanh, tay cầm trường kiếm kề bên cổ một cô gái mặc trường sam trắng, thét gọi một chàng trai ở bờ hồ đối diện: “Tô Cẩn Hạo, ta hỏi chàng. Nếu ta và nương chàng cùng rơi xuống hồ, chàng sẽ cứu ai?” Chàng trai đối diện cũng một thân áo bào trắng, gió nhẹ phấp phới, tay áo bồng bềnh, khiến cho hắn trông càng thêm hào hiệp. Chỉ là đôi mắt hắn rất lạnh lùng, vậy nên cô gái váy xanh vừa bắt gặp ánh mắt hắn, bàn tay cầm kiếm bất giác run lên vài cái. “Mau – mau trả lời! Nếu không, Hạ Quán Linh không sống được đâu?” Thanh kiếm trong tay cô gái váy xanh lại kề sát cổ cô gái váy trắng kia thêm vài phần. “Nương, ta.” Tô Cẩn Hạo nhíu mày, lời nói lạnh nhạt hờ hững, từ miệng hắn nói ra. Cô gái váy xanh nghe được đáp… Vì sao nữ nhân này hết lần này đến lần khác muốn khiêu chiến quyền uy của hắn, nàng ta không thể hạ thấp tư thái, thi thoảng giống như chim nhỏ nép vào người một lần sao? Gây chuyện trước mặt nhiều người như vậy, khiến cho hắn khó chịu. Nói thế nào, hắn cũng là Vương gia của Thiên Ninh quốc.“Vương phi…… Thần thiếp thật sự không nhìn nổi nữa, hôm nay bất luận ra sao cũng phải đòi lại công bằng cho Vương gia!” Hạ Quán Linh trừng mắt, che chắn Tô Cẩn Hạo ở phía sau, dáng vẻ gà mái bảo vệ gà con.“Vương phi, chuyện vừa rồi, đích thực là do thần thiếp bất cẩn. Nếu người muốn trách thì trách ta đi……” Vành mắt Hạ Quán Linh đỏ lên, nhưng giọng điệu vẫn quật cường, như một đóa mẫu đơn chịu qua sương giá, khoan thai lộng lẫy lại mang vài phần yếu ớt. “Thần thiếp yêu mến Vương gia, hoàn toàn không phải vì coi trọng thân phận Vương gia của chàng, mà giữa hai chúng ta thật sự có tình cảm.”Dung Tú che mặt, xì một tiếng khinh miệt rõ to, “Ngươi khỏi phải giả bộ thanh cao, nếu thật sự không phải ngươi coi trọng quyền thế của Tô Cẩn Hạo, vậy thì ngươi hãy bảo hắn ngay lập tức viết một tờ từ quan trình lên Hoàng Thượng, để hắn mang ngươi tới một vùng đất phong hoang vu hẻo lánh, hai ngươi lại ân ân ái ái cả đời ha.”“Vương phi, thần thiếp vì thể diện của Vương gia, mới ăn nói khép nép với người như vậy, xin người hãy tự trọng một chút.” Hạ Quán Linh ngẩng đầu lên, nhìn Dung Tú đứng trên ghế cao. Thể diện của nam nhân rất quan trọng, nếu lúc này, chính mình giúp Tô Cẩn Hạo vớt vát được thể diện, như vậy địa vị của mình trong lòng hắn khẳng định sẽ quan trọng hơn ả Vương phi chính thê Dung Tú này một chút.“Ta tự trọng cái rắm!” Dung Tú tức tối nói, “Hai ngươi là châu chấu trên cùng một sợi dây, tâm địa đều rất xấu xa. Hai người các ngươi lúc triền miên mỗi tối sao không tự trọng một chút. r*n r* sóng sau cao hơn sóng trước, còn không cho người ta ngủ yên đấy.”Quân Lăng Thiên mở mắt, bỡn cợt liếc nhìn Tô Cẩn Hạo đang đỏ mặt, ý tứ sâu xa. Tô Tích Lạc vừa nghe Dung Tú nói thế, thật ra chàng ta là người đầu tiên đỏ mặt, ngại ngùng quên cả kéo Dung Tú xuống.Ba người đàn bà là thành cái chợ, nhưng hai người đàn bà cãi nhau, tuyệt đối cũng không kém gì ba người.Hạ Quán Linh nghe cô nói vậy, cũng dứt khoát không để ý tới lễ tiết nữa, “Vương phi, chúng ta đang thảo luận vấn đề, cô có muốn xin lỗi Vương gia hay không. Cô đừng nói sang chuyện khác.”“Xì!” Dung Tú chỉ vào mặt nàng ta, “Ta xin lỗi cái rắm, vốn cứ tưởng ngươi thực sự chỉ là nữ tử cao ngạo lầm lỡ rơi vào thanh lâu, hiện tại xem ra cũng chỉ đến vậy. Ta con mẹ ngươi xin lỗi cái rắm, ngươi hắt canh nóng vào ta, ta còn xin lỗi ngươi, ta hèn hạ thế sao!”“Xin Vương phi tự trọng!” Hạ Quán Linh ngược lại cũng chỉ vào mũi cô mà nói, “Nói thế nào cô cũng là tiểu thư khuê các, sao có thể nói ra những lời xúc phạm người khác như thế. Mẫu thân ta không hề…… Hu hu…… Vương gia…… Vương phi ức h**p ta……” Hạ Quán Linh rất am hiểu chiêu này, vừa rồi nàng ta cố ý chọc giận Dung Tú, để cô khinh suất nói lỡ lời, như vậy nàng ta sẽ dễ dàng cáo trạng với Tô Cẩn Hạo.“Bốp!” Bàn tay Tô Cẩn Hạo vẫn cố gắng kiềm chế rốt cuộc vẫn không nhịn được đánh vào khuôn mặt không được che chắn của Dung Tú.Tình cảnh nhất thời trở nên khó xử, Dung Tú thất thần ôm mặt mình, kinh ngạc đứng tại chỗ, đây đã là lần thứ hai hắn ta đánh cô, lần đầu tiên ở trong xe, lần này ở trong Vương phủ……Lúc này Hạ Quán Linh rúc vào trong ngực Tô Cẩn Hạo, khóe miệng hơi nhếch lên, đắc ý nhìn Dung Tú thất thần.“Tô Cẩn Hạo, bà đây liều mạng với ngươi……”

Vì sao nữ nhân này
hết lần này đến lần khác muốn khiêu chiến quyền uy của hắn, nàng ta
không thể hạ thấp tư thái, thi thoảng giống như chim nhỏ nép vào người
một lần sao? Gây chuyện trước mặt nhiều người như vậy, khiến cho hắn khó chịu. Nói thế nào, hắn cũng là Vương gia của Thiên Ninh quốc.

“Vương phi…… Thần thiếp thật sự không nhìn nổi nữa, hôm nay bất luận ra sao
cũng phải đòi lại công bằng cho Vương gia!” Hạ Quán Linh trừng mắt, che
chắn Tô Cẩn Hạo ở phía sau, dáng vẻ gà mái bảo vệ gà con.

“Vương
phi, chuyện vừa rồi, đích thực là do thần thiếp bất cẩn. Nếu người muốn
trách thì trách ta đi……” Vành mắt Hạ Quán Linh đỏ lên, nhưng giọng điệu
vẫn quật cường, như một đóa mẫu đơn chịu qua sương giá, khoan thai lộng
lẫy lại mang vài phần yếu ớt. “Thần thiếp yêu mến Vương gia, hoàn toàn
không phải vì coi trọng thân phận Vương gia của chàng, mà giữa hai chúng ta thật sự có tình cảm.”

Dung Tú che mặt, xì một tiếng khinh
miệt rõ to, “Ngươi khỏi phải giả bộ thanh cao, nếu thật sự không phải
ngươi coi trọng quyền thế của Tô Cẩn Hạo, vậy thì ngươi hãy bảo hắn ngay lập tức viết một tờ từ quan trình lên Hoàng Thượng, để hắn mang ngươi
tới một vùng đất phong hoang vu hẻo lánh, hai ngươi lại ân ân ái ái cả
đời ha.”

“Vương phi, thần thiếp vì thể diện của Vương gia, mới ăn nói khép nép với người như vậy, xin người hãy tự trọng một chút.” Hạ
Quán Linh ngẩng đầu lên, nhìn Dung Tú đứng trên ghế cao. Thể diện của
nam nhân rất quan trọng, nếu lúc này, chính mình giúp Tô Cẩn Hạo vớt vát được thể diện, như vậy địa vị của mình trong lòng hắn khẳng định sẽ
quan trọng hơn ả Vương phi chính thê Dung Tú này một chút.

“Ta tự trọng cái rắm!” Dung Tú tức tối nói, “Hai ngươi là châu chấu trên cùng
một sợi dây, tâm địa đều rất xấu xa. Hai người các ngươi lúc triền miên
mỗi tối sao không tự trọng một chút. r*n r* sóng sau cao hơn sóng trước, còn không cho người ta ngủ yên đấy.”

Quân Lăng Thiên mở mắt, bỡn cợt liếc nhìn Tô Cẩn Hạo đang đỏ mặt, ý tứ sâu xa. Tô Tích Lạc vừa nghe Dung Tú nói thế, thật ra chàng ta là người đầu tiên đỏ mặt, ngại ngùng
quên cả kéo Dung Tú xuống.

Ba người đàn bà là thành cái chợ, nhưng hai người đàn bà cãi nhau, tuyệt đối cũng không kém gì ba người.

Hạ Quán Linh nghe cô nói vậy, cũng dứt khoát không để ý tới lễ tiết nữa,
“Vương phi, chúng ta đang thảo luận vấn đề, cô có muốn xin lỗi Vương gia hay không. Cô đừng nói sang chuyện khác.”

“Xì!” Dung Tú chỉ vào
mặt nàng ta, “Ta xin lỗi cái rắm, vốn cứ tưởng ngươi thực sự chỉ là nữ
tử cao ngạo lầm lỡ rơi vào thanh lâu, hiện tại xem ra cũng chỉ đến vậy.
Ta con mẹ ngươi xin lỗi cái rắm, ngươi hắt canh nóng vào ta, ta còn xin
lỗi ngươi, ta hèn hạ thế sao!”

“Xin Vương phi tự trọng!” Hạ Quán
Linh ngược lại cũng chỉ vào mũi cô mà nói, “Nói thế nào cô cũng là tiểu
thư khuê các, sao có thể nói ra những lời xúc phạm người khác như thế.
Mẫu thân ta không hề…… Hu hu…… Vương gia…… Vương phi ức h**p ta……” Hạ
Quán Linh rất am hiểu chiêu này, vừa rồi nàng ta cố ý chọc giận Dung Tú, để cô khinh suất nói lỡ lời, như vậy nàng ta sẽ dễ dàng cáo trạng với
Tô Cẩn Hạo.

“Bốp!” Bàn tay Tô Cẩn Hạo vẫn cố gắng kiềm chế rốt cuộc vẫn không nhịn được đánh vào khuôn mặt không được che chắn của Dung Tú.

Tình cảnh nhất thời trở nên khó xử, Dung Tú thất thần ôm mặt mình, kinh ngạc đứng tại chỗ, đây đã là lần thứ hai hắn ta đánh cô, lần đầu tiên ở
trong xe, lần này ở trong Vương phủ……

Lúc này Hạ Quán Linh rúc vào trong ngực Tô Cẩn Hạo, khóe miệng hơi nhếch lên, đắc ý nhìn Dung Tú thất thần.

“Tô Cẩn Hạo, bà đây liều mạng với ngươi……”

Vương Phi Ngỗ NghịchTác giả: Yên Vân ThươngTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThiên Ninh quốc vào tháng ba, tiết mưa dầm, từng hạt mưa tí tách vờn theo chiều gió lay động nhành liễu, cây cỏ xanh mướt, xua tan giá lạnh trời đông của quốc gia này. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lúc nhúc đầy những con cá nhỏ ngoi lên phơi nắng. Có điều ngay sát mép hồ, có một cô gái váy xanh, tay cầm trường kiếm kề bên cổ một cô gái mặc trường sam trắng, thét gọi một chàng trai ở bờ hồ đối diện: “Tô Cẩn Hạo, ta hỏi chàng. Nếu ta và nương chàng cùng rơi xuống hồ, chàng sẽ cứu ai?” Chàng trai đối diện cũng một thân áo bào trắng, gió nhẹ phấp phới, tay áo bồng bềnh, khiến cho hắn trông càng thêm hào hiệp. Chỉ là đôi mắt hắn rất lạnh lùng, vậy nên cô gái váy xanh vừa bắt gặp ánh mắt hắn, bàn tay cầm kiếm bất giác run lên vài cái. “Mau – mau trả lời! Nếu không, Hạ Quán Linh không sống được đâu?” Thanh kiếm trong tay cô gái váy xanh lại kề sát cổ cô gái váy trắng kia thêm vài phần. “Nương, ta.” Tô Cẩn Hạo nhíu mày, lời nói lạnh nhạt hờ hững, từ miệng hắn nói ra. Cô gái váy xanh nghe được đáp… Vì sao nữ nhân này hết lần này đến lần khác muốn khiêu chiến quyền uy của hắn, nàng ta không thể hạ thấp tư thái, thi thoảng giống như chim nhỏ nép vào người một lần sao? Gây chuyện trước mặt nhiều người như vậy, khiến cho hắn khó chịu. Nói thế nào, hắn cũng là Vương gia của Thiên Ninh quốc.“Vương phi…… Thần thiếp thật sự không nhìn nổi nữa, hôm nay bất luận ra sao cũng phải đòi lại công bằng cho Vương gia!” Hạ Quán Linh trừng mắt, che chắn Tô Cẩn Hạo ở phía sau, dáng vẻ gà mái bảo vệ gà con.“Vương phi, chuyện vừa rồi, đích thực là do thần thiếp bất cẩn. Nếu người muốn trách thì trách ta đi……” Vành mắt Hạ Quán Linh đỏ lên, nhưng giọng điệu vẫn quật cường, như một đóa mẫu đơn chịu qua sương giá, khoan thai lộng lẫy lại mang vài phần yếu ớt. “Thần thiếp yêu mến Vương gia, hoàn toàn không phải vì coi trọng thân phận Vương gia của chàng, mà giữa hai chúng ta thật sự có tình cảm.”Dung Tú che mặt, xì một tiếng khinh miệt rõ to, “Ngươi khỏi phải giả bộ thanh cao, nếu thật sự không phải ngươi coi trọng quyền thế của Tô Cẩn Hạo, vậy thì ngươi hãy bảo hắn ngay lập tức viết một tờ từ quan trình lên Hoàng Thượng, để hắn mang ngươi tới một vùng đất phong hoang vu hẻo lánh, hai ngươi lại ân ân ái ái cả đời ha.”“Vương phi, thần thiếp vì thể diện của Vương gia, mới ăn nói khép nép với người như vậy, xin người hãy tự trọng một chút.” Hạ Quán Linh ngẩng đầu lên, nhìn Dung Tú đứng trên ghế cao. Thể diện của nam nhân rất quan trọng, nếu lúc này, chính mình giúp Tô Cẩn Hạo vớt vát được thể diện, như vậy địa vị của mình trong lòng hắn khẳng định sẽ quan trọng hơn ả Vương phi chính thê Dung Tú này một chút.“Ta tự trọng cái rắm!” Dung Tú tức tối nói, “Hai ngươi là châu chấu trên cùng một sợi dây, tâm địa đều rất xấu xa. Hai người các ngươi lúc triền miên mỗi tối sao không tự trọng một chút. r*n r* sóng sau cao hơn sóng trước, còn không cho người ta ngủ yên đấy.”Quân Lăng Thiên mở mắt, bỡn cợt liếc nhìn Tô Cẩn Hạo đang đỏ mặt, ý tứ sâu xa. Tô Tích Lạc vừa nghe Dung Tú nói thế, thật ra chàng ta là người đầu tiên đỏ mặt, ngại ngùng quên cả kéo Dung Tú xuống.Ba người đàn bà là thành cái chợ, nhưng hai người đàn bà cãi nhau, tuyệt đối cũng không kém gì ba người.Hạ Quán Linh nghe cô nói vậy, cũng dứt khoát không để ý tới lễ tiết nữa, “Vương phi, chúng ta đang thảo luận vấn đề, cô có muốn xin lỗi Vương gia hay không. Cô đừng nói sang chuyện khác.”“Xì!” Dung Tú chỉ vào mặt nàng ta, “Ta xin lỗi cái rắm, vốn cứ tưởng ngươi thực sự chỉ là nữ tử cao ngạo lầm lỡ rơi vào thanh lâu, hiện tại xem ra cũng chỉ đến vậy. Ta con mẹ ngươi xin lỗi cái rắm, ngươi hắt canh nóng vào ta, ta còn xin lỗi ngươi, ta hèn hạ thế sao!”“Xin Vương phi tự trọng!” Hạ Quán Linh ngược lại cũng chỉ vào mũi cô mà nói, “Nói thế nào cô cũng là tiểu thư khuê các, sao có thể nói ra những lời xúc phạm người khác như thế. Mẫu thân ta không hề…… Hu hu…… Vương gia…… Vương phi ức h**p ta……” Hạ Quán Linh rất am hiểu chiêu này, vừa rồi nàng ta cố ý chọc giận Dung Tú, để cô khinh suất nói lỡ lời, như vậy nàng ta sẽ dễ dàng cáo trạng với Tô Cẩn Hạo.“Bốp!” Bàn tay Tô Cẩn Hạo vẫn cố gắng kiềm chế rốt cuộc vẫn không nhịn được đánh vào khuôn mặt không được che chắn của Dung Tú.Tình cảnh nhất thời trở nên khó xử, Dung Tú thất thần ôm mặt mình, kinh ngạc đứng tại chỗ, đây đã là lần thứ hai hắn ta đánh cô, lần đầu tiên ở trong xe, lần này ở trong Vương phủ……Lúc này Hạ Quán Linh rúc vào trong ngực Tô Cẩn Hạo, khóe miệng hơi nhếch lên, đắc ý nhìn Dung Tú thất thần.“Tô Cẩn Hạo, bà đây liều mạng với ngươi……”

Chương 54: Hai nữ nhân tranh cãi