Tác giả:

Thiên Ninh quốc vào tháng ba, tiết mưa dầm, từng hạt mưa tí tách vờn theo chiều gió lay động nhành liễu, cây cỏ xanh mướt, xua tan giá lạnh trời đông của quốc gia này. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lúc nhúc đầy những con cá nhỏ ngoi lên phơi nắng. Có điều ngay sát mép hồ, có một cô gái váy xanh, tay cầm trường kiếm kề bên cổ một cô gái mặc trường sam trắng, thét gọi một chàng trai ở bờ hồ đối diện: “Tô Cẩn Hạo, ta hỏi chàng. Nếu ta và nương chàng cùng rơi xuống hồ, chàng sẽ cứu ai?” Chàng trai đối diện cũng một thân áo bào trắng, gió nhẹ phấp phới, tay áo bồng bềnh, khiến cho hắn trông càng thêm hào hiệp. Chỉ là đôi mắt hắn rất lạnh lùng, vậy nên cô gái váy xanh vừa bắt gặp ánh mắt hắn, bàn tay cầm kiếm bất giác run lên vài cái. “Mau – mau trả lời! Nếu không, Hạ Quán Linh không sống được đâu?” Thanh kiếm trong tay cô gái váy xanh lại kề sát cổ cô gái váy trắng kia thêm vài phần. “Nương, ta.” Tô Cẩn Hạo nhíu mày, lời nói lạnh nhạt hờ hững, từ miệng hắn nói ra. Cô gái váy xanh nghe được đáp…

Chương 61: Đâu phải là ăn cá

Vương Phi Ngỗ NghịchTác giả: Yên Vân ThươngTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThiên Ninh quốc vào tháng ba, tiết mưa dầm, từng hạt mưa tí tách vờn theo chiều gió lay động nhành liễu, cây cỏ xanh mướt, xua tan giá lạnh trời đông của quốc gia này. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lúc nhúc đầy những con cá nhỏ ngoi lên phơi nắng. Có điều ngay sát mép hồ, có một cô gái váy xanh, tay cầm trường kiếm kề bên cổ một cô gái mặc trường sam trắng, thét gọi một chàng trai ở bờ hồ đối diện: “Tô Cẩn Hạo, ta hỏi chàng. Nếu ta và nương chàng cùng rơi xuống hồ, chàng sẽ cứu ai?” Chàng trai đối diện cũng một thân áo bào trắng, gió nhẹ phấp phới, tay áo bồng bềnh, khiến cho hắn trông càng thêm hào hiệp. Chỉ là đôi mắt hắn rất lạnh lùng, vậy nên cô gái váy xanh vừa bắt gặp ánh mắt hắn, bàn tay cầm kiếm bất giác run lên vài cái. “Mau – mau trả lời! Nếu không, Hạ Quán Linh không sống được đâu?” Thanh kiếm trong tay cô gái váy xanh lại kề sát cổ cô gái váy trắng kia thêm vài phần. “Nương, ta.” Tô Cẩn Hạo nhíu mày, lời nói lạnh nhạt hờ hững, từ miệng hắn nói ra. Cô gái váy xanh nghe được đáp… Dung Dịch ngồi bên cạnh, vẻ mặt ai oán nhìn bọn trẻ, trầm giọng nói: “Có biểu ca thật tốt, hai đứa đúng là thanh mai trúc mã, tuổi thơ hồn nhiên, trời sinh một đôi!”Đôi đũa trên tay Tô Tích Lạc cứng đờ, cứ thế mà rơi xuống.“Khụ khụ……” Miếng cá trong miệng Dung Tú phun ra khỏi miệng, dính đầy bụi đất.“Cha……” Dung Tú nghiến răng nghiến lợi chọn một cọng giá trong nồi canh cá, cứng rắn nhồi vào trong bát Dung Dịch, “Cha, cha đừng dùng thành ngữ lung tung nữa có được không?”“Ha ha……” Dung Dịch liếc mắt nhìn Tô Tích Lạc, vươn đũa vào nồi canh cá, gắp một miếng đậu hũ non mềm, ý tứ sâu xa đặt vào bát Dung Tú, “Con gái, con đừng có ăn bậy đậu hũ của người khác nữa có được không?”“Khụ khụ……” Dung Tú lại bị lời của ông ta làm cho sặc, liều mạng ho khan. Quả nhiên là gừng càng già càng cay. Tô Tích Lạc vội buông đũa xuống, kêu người mang nước tới, còn hắn đã nhanh chóng vỗ lưng giúp cô.Thật vất vả mới hết sặc, Dung Dịch ngồi bên cạnh đã ăn gần hết nồi canh cá. Thấy con gái mình đã hết nghẹn, ông ta mới lập tức buông đũa xuống, lấy khăn lau miệng, khen ngợi từ đáy lòng, “Con cá này làm khéo thật, ngon miệng, non mềm, lại không có mùi tanh. Tiếc là hơi ít, nếu có thể ăn thêm……”“Cha!” Dung Tú vội đứng dậy, thở dài nói, “Cha ăn hết cả nồi canh cá mà còn chưa thỏa mãn hả. Con nói cho cha biết, đây là biểu ca làm cho con, lần này là cha ăn ké của con thôi đó, lần sau cha đừng có mơ.” Vừa nghe ông bố già của mình định bắt nạt Tô Tích Lạc, Dung Tú đương nhiên không thể để ông vươn ma trảo tới chỗ chàng ta rồi.Dung Dịch thấy con gái sưng sỉa mặt mày, vội vàng lắc đầu, uất ức nói, “Ôi chao thói đời này, con gái lớn không giữ được, giữ đi giữ lại rồi cũng thành thù địch thôi.”Khuôn mặt trắng trẻo của Tô Tích Lạc vừa nghe những lời này liền đỏ lựng lên. Hắn kéo kéo áo Dung Tú, cũng không dám ngẩng đầu lên, vì hắn sợ hễ ngẩng đầu sẽ chạm phải ánh mắt dò xét của Dung Dịch.Có lẽ, làm phụ thân của nàng, ông đã biết vài chuyện.“Cha, con xin cha đấy. Cha đừng dùng thành ngữ nữa được không, mà mấy câu thành ngữ của cha…… đừng có áp dụng lên con với biểu ca có được không.” Dung Tú nghiêm trang nói, tâm tư cô bây giờ ngây ngô trong sáng như thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi. Trong lòng coi Tô Tích Lạc như anh trai nhà hàng xóm, vậy nên cô không muốn có người xỉa xói, dù chỉ là một chút, làm tổn hại đến hình tượng của chàng ta.“Biểu ca…… Muội xin lỗi.” Dung Tú quay lại chân thành xin lỗi.Tô Tích Lạc rụt tay lại, cúi đầu, lại khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt hắn lúc này. Hắn thầm thở dài trong lòng, không biết câu xin lỗi của Dung Tú, rốt cuộc là có ý gì.Là nói hai người bọn họ không có khả năng, cho nên mới cảm thấy có lỗi.Hay chỉ là một câu xin lỗi đơn thuần.Con ngươi của Dung Dịch chuyển động nhanh như chớp, chốc lát quan sát con gái mình, chốc lát lại nhìn sang Tô Tích Lạc. Thở dài, vuốt vuốt râu, lộ ra vẻ mặt thâm sâu bí hiểm.Đông viện Vương phủ, trên bàn cơm, Hạ Quán Linh đang cầm một bát cơm, cúi đầu lặng lẽ ăn. Mà Tô Cẩn Hạo bên cạnh hiển nhiên không được nhẫn nại như nàng ta. Vẻ buồn bực cáu kỉnh khắc rõ rành rành trên mặt hắn.

Dung Dịch ngồi bên
cạnh, vẻ mặt ai oán nhìn bọn trẻ, trầm giọng nói: “Có biểu ca thật tốt,
hai đứa đúng là thanh mai trúc mã, tuổi thơ hồn nhiên, trời sinh một
đôi!”

Đôi đũa trên tay Tô Tích Lạc cứng đờ, cứ thế mà rơi xuống.

“Khụ khụ……” Miếng cá trong miệng Dung Tú phun ra khỏi miệng, dính đầy bụi đất.

“Cha……” Dung Tú nghiến răng nghiến lợi chọn một cọng giá trong nồi canh cá,
cứng rắn nhồi vào trong bát Dung Dịch, “Cha, cha đừng dùng thành ngữ
lung tung nữa có được không?”

“Ha ha……” Dung Dịch liếc mắt nhìn
Tô Tích Lạc, vươn đũa vào nồi canh cá, gắp một miếng đậu hũ non mềm, ý
tứ sâu xa đặt vào bát Dung Tú, “Con gái, con đừng có ăn bậy đậu hũ của
người khác nữa có được không?”

“Khụ khụ……” Dung Tú lại bị lời của ông ta làm cho sặc, liều mạng ho khan. Quả nhiên là gừng càng già càng
cay. Tô Tích Lạc vội buông đũa xuống, kêu người mang nước tới, còn hắn
đã nhanh chóng vỗ lưng giúp cô.

Thật vất vả mới hết sặc, Dung
Dịch ngồi bên cạnh đã ăn gần hết nồi canh cá. Thấy con gái mình đã hết
nghẹn, ông ta mới lập tức buông đũa xuống, lấy khăn lau miệng, khen ngợi từ đáy lòng, “Con cá này làm khéo thật, ngon miệng, non mềm, lại không
có mùi tanh. Tiếc là hơi ít, nếu có thể ăn thêm……”

“Cha!” Dung Tú vội đứng dậy, thở dài nói, “Cha ăn hết cả nồi canh cá mà còn chưa thỏa
mãn hả. Con nói cho cha biết, đây là biểu ca làm cho con, lần này là cha ăn ké của con thôi đó, lần sau cha đừng có mơ.” Vừa nghe ông bố già của mình định bắt nạt Tô Tích Lạc, Dung Tú đương nhiên không thể để ông
vươn ma trảo tới chỗ chàng ta rồi.

Dung Dịch thấy con gái sưng
sỉa mặt mày, vội vàng lắc đầu, uất ức nói, “Ôi chao thói đời này, con
gái lớn không giữ được, giữ đi giữ lại rồi cũng thành thù địch thôi.”

Khuôn mặt trắng trẻo của Tô Tích Lạc vừa nghe những lời này liền đỏ lựng lên. Hắn kéo kéo áo Dung Tú, cũng không dám ngẩng đầu lên, vì hắn sợ hễ
ngẩng đầu sẽ chạm phải ánh mắt dò xét của Dung Dịch.

Có lẽ, làm phụ thân của nàng, ông đã biết vài chuyện.

“Cha, con xin cha đấy. Cha đừng dùng thành ngữ nữa được không, mà mấy câu
thành ngữ của cha…… đừng có áp dụng lên con với biểu ca có được không.”
Dung Tú nghiêm trang nói, tâm tư cô bây giờ ngây ngô trong sáng như
thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi. Trong lòng coi Tô Tích Lạc như anh trai nhà hàng xóm, vậy nên cô không muốn có người xỉa xói, dù chỉ là một
chút, làm tổn hại đến hình tượng của chàng ta.

“Biểu ca…… Muội xin lỗi.” Dung Tú quay lại chân thành xin lỗi.

Tô Tích Lạc rụt tay lại, cúi đầu, lại khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt
hắn lúc này. Hắn thầm thở dài trong lòng, không biết câu xin lỗi của
Dung Tú, rốt cuộc là có ý gì.

Là nói hai người bọn họ không có khả năng, cho nên mới cảm thấy có lỗi.

Hay chỉ là một câu xin lỗi đơn thuần.

Con ngươi của Dung Dịch chuyển động nhanh như chớp, chốc lát quan sát con
gái mình, chốc lát lại nhìn sang Tô Tích Lạc. Thở dài, vuốt vuốt râu, lộ ra vẻ mặt thâm sâu bí hiểm.

Đông viện Vương phủ, trên bàn cơm,
Hạ Quán Linh đang cầm một bát cơm, cúi đầu lặng lẽ ăn. Mà Tô Cẩn Hạo bên cạnh hiển nhiên không được nhẫn nại như nàng ta. Vẻ buồn bực cáu kỉnh
khắc rõ rành rành trên mặt hắn.

Vương Phi Ngỗ NghịchTác giả: Yên Vân ThươngTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThiên Ninh quốc vào tháng ba, tiết mưa dầm, từng hạt mưa tí tách vờn theo chiều gió lay động nhành liễu, cây cỏ xanh mướt, xua tan giá lạnh trời đông của quốc gia này. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lúc nhúc đầy những con cá nhỏ ngoi lên phơi nắng. Có điều ngay sát mép hồ, có một cô gái váy xanh, tay cầm trường kiếm kề bên cổ một cô gái mặc trường sam trắng, thét gọi một chàng trai ở bờ hồ đối diện: “Tô Cẩn Hạo, ta hỏi chàng. Nếu ta và nương chàng cùng rơi xuống hồ, chàng sẽ cứu ai?” Chàng trai đối diện cũng một thân áo bào trắng, gió nhẹ phấp phới, tay áo bồng bềnh, khiến cho hắn trông càng thêm hào hiệp. Chỉ là đôi mắt hắn rất lạnh lùng, vậy nên cô gái váy xanh vừa bắt gặp ánh mắt hắn, bàn tay cầm kiếm bất giác run lên vài cái. “Mau – mau trả lời! Nếu không, Hạ Quán Linh không sống được đâu?” Thanh kiếm trong tay cô gái váy xanh lại kề sát cổ cô gái váy trắng kia thêm vài phần. “Nương, ta.” Tô Cẩn Hạo nhíu mày, lời nói lạnh nhạt hờ hững, từ miệng hắn nói ra. Cô gái váy xanh nghe được đáp… Dung Dịch ngồi bên cạnh, vẻ mặt ai oán nhìn bọn trẻ, trầm giọng nói: “Có biểu ca thật tốt, hai đứa đúng là thanh mai trúc mã, tuổi thơ hồn nhiên, trời sinh một đôi!”Đôi đũa trên tay Tô Tích Lạc cứng đờ, cứ thế mà rơi xuống.“Khụ khụ……” Miếng cá trong miệng Dung Tú phun ra khỏi miệng, dính đầy bụi đất.“Cha……” Dung Tú nghiến răng nghiến lợi chọn một cọng giá trong nồi canh cá, cứng rắn nhồi vào trong bát Dung Dịch, “Cha, cha đừng dùng thành ngữ lung tung nữa có được không?”“Ha ha……” Dung Dịch liếc mắt nhìn Tô Tích Lạc, vươn đũa vào nồi canh cá, gắp một miếng đậu hũ non mềm, ý tứ sâu xa đặt vào bát Dung Tú, “Con gái, con đừng có ăn bậy đậu hũ của người khác nữa có được không?”“Khụ khụ……” Dung Tú lại bị lời của ông ta làm cho sặc, liều mạng ho khan. Quả nhiên là gừng càng già càng cay. Tô Tích Lạc vội buông đũa xuống, kêu người mang nước tới, còn hắn đã nhanh chóng vỗ lưng giúp cô.Thật vất vả mới hết sặc, Dung Dịch ngồi bên cạnh đã ăn gần hết nồi canh cá. Thấy con gái mình đã hết nghẹn, ông ta mới lập tức buông đũa xuống, lấy khăn lau miệng, khen ngợi từ đáy lòng, “Con cá này làm khéo thật, ngon miệng, non mềm, lại không có mùi tanh. Tiếc là hơi ít, nếu có thể ăn thêm……”“Cha!” Dung Tú vội đứng dậy, thở dài nói, “Cha ăn hết cả nồi canh cá mà còn chưa thỏa mãn hả. Con nói cho cha biết, đây là biểu ca làm cho con, lần này là cha ăn ké của con thôi đó, lần sau cha đừng có mơ.” Vừa nghe ông bố già của mình định bắt nạt Tô Tích Lạc, Dung Tú đương nhiên không thể để ông vươn ma trảo tới chỗ chàng ta rồi.Dung Dịch thấy con gái sưng sỉa mặt mày, vội vàng lắc đầu, uất ức nói, “Ôi chao thói đời này, con gái lớn không giữ được, giữ đi giữ lại rồi cũng thành thù địch thôi.”Khuôn mặt trắng trẻo của Tô Tích Lạc vừa nghe những lời này liền đỏ lựng lên. Hắn kéo kéo áo Dung Tú, cũng không dám ngẩng đầu lên, vì hắn sợ hễ ngẩng đầu sẽ chạm phải ánh mắt dò xét của Dung Dịch.Có lẽ, làm phụ thân của nàng, ông đã biết vài chuyện.“Cha, con xin cha đấy. Cha đừng dùng thành ngữ nữa được không, mà mấy câu thành ngữ của cha…… đừng có áp dụng lên con với biểu ca có được không.” Dung Tú nghiêm trang nói, tâm tư cô bây giờ ngây ngô trong sáng như thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi. Trong lòng coi Tô Tích Lạc như anh trai nhà hàng xóm, vậy nên cô không muốn có người xỉa xói, dù chỉ là một chút, làm tổn hại đến hình tượng của chàng ta.“Biểu ca…… Muội xin lỗi.” Dung Tú quay lại chân thành xin lỗi.Tô Tích Lạc rụt tay lại, cúi đầu, lại khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt hắn lúc này. Hắn thầm thở dài trong lòng, không biết câu xin lỗi của Dung Tú, rốt cuộc là có ý gì.Là nói hai người bọn họ không có khả năng, cho nên mới cảm thấy có lỗi.Hay chỉ là một câu xin lỗi đơn thuần.Con ngươi của Dung Dịch chuyển động nhanh như chớp, chốc lát quan sát con gái mình, chốc lát lại nhìn sang Tô Tích Lạc. Thở dài, vuốt vuốt râu, lộ ra vẻ mặt thâm sâu bí hiểm.Đông viện Vương phủ, trên bàn cơm, Hạ Quán Linh đang cầm một bát cơm, cúi đầu lặng lẽ ăn. Mà Tô Cẩn Hạo bên cạnh hiển nhiên không được nhẫn nại như nàng ta. Vẻ buồn bực cáu kỉnh khắc rõ rành rành trên mặt hắn.

Chương 61: Đâu phải là ăn cá