"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 13: Giậu đổ bìm leo
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Bên trong bệnh viện bậc nhất của thành phố S, sau khi nghe bác sĩ chuẩn đoán bệnh, khuôn mặt của Mộ Dung Kiệt nhiều lần biểu lộ đen trắng xen kẽ.Thấy máu là ngất? ? ? Người phụ nữ này cư nhiên thấy máu là ngất! ! ! Khóe miệng khẽ nhếch lên, đi tới phòng bệnh VIP.Lúc đi ngang qua Trương Thiên đôi mắt anh liền rét lạnh"Đến sân tập huấn mang bao tạ 30 kg chạy 30 vòng! Chưa chạy xong không được nghỉ."Trương Thiên giống như vừa thoát khỏi cái chết, mừng rỡ cảm ơn trời cao đã cho anh thêm cơ hội sống sót, liền chạy nhanh đến sân tập huấn chịu phạt.Mộ Dung Kiệt nhìn vẻ mặt Ngải Tuyết đang ngủ, cái trán chắc đập vào kính rất mạnh nên mới chảy máu như thế, nghĩ vậy càng làm anh thấy khó chịu hơn.Sờ lên băng gạc quấn quanh trán, chân mày càng cau lại.Người phụ nữ ngốc nghếch này, mới rời khỏi một lúc đã để cho bị thương, sao lại ngốc như vậy.Đặt bàn tay trắng nõn của cô vào lòng bàn tay thon dài của anh, tay kia vuốt mái tóc của cô.Tinh tế nhìn chăm chú dung nhan của cô: khuôn mặt trái xoan, hai hàng lông mày lá liễu, da trắng như tuyết, hai má ửng hồng, khoác trên mình chiếc váy màu đỏ, chiếc cổ thon dài, b* ng*c to tròn trắng như kem sữa, nửa che nửa hở, quanh eo là chiếc thắt lưng màu trắng nhưng không quá chặt, một đôi chân dài đầy quyến rũ sau chiếc váy ngắn, ngay cả gót sen xinh đẹp tuyệt trần cũng lặng lẽ toả ra sự quyến rũ mê người, ngay cả lúc ngủ, cũng làm anh phải nhìn say đắm như vậy, khóe miệng xinh xắn có chút nhếch lên, môi đỏ mọng khẽ nhếch, như muốn dẫn dụ người ta hôn lên một cái.Mộ Dung Kiệt vốn là người đàn ông bình thường a, nên cũng không thể nhịn được trước sức hấp dẫn này, liền c** q**n áo và giày bước lên giường từ từ chơi đùa cùng người phụ nữ đó.Hai tay chống đỡ ở hai bên thân thể của Ngải Tuyết, cố không để sức nặng của mình đè lên cô, ngay cả hít thở cũng trở nên nặng nề.Cúi người xuống khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của Ngải Tuyết, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa liền muốn thỏa mãn d*c v*ng của mình.Hai ba lượt liền đem chướng ngại vật trên người cô cởi xuống, không kịp chờ đợi càng muốn nhiều hơn thế….Rên lên một tiếng, sớm đã giải phóng d*c v*ng, ngẩng đầu nhìn Ngải Tuyết, người phụ nữ này, vẫn không chút ý thức nào vẫn ngủ mê man như vậy.Khóe môi nhếch lên, bất tỉnh cũng tốt, đỡ phải ồn ào lớn tiếng với anh, không còn nghi ngờ gì với thân thể Ngải Tuyết liền hung hăng giày vò cô.Tới thời điểm cao trào, hộ sĩ lại liều lĩnh đem thuốc đi vào.Thấy tình huống như vậy, “Á…” thét một tiếng đầy chói tai, khay thuốc trong tay liền rơi xuống đất, đỏ mặt hoảng hốt chạy đi.Ngải Tuyết cũng vì tiếng thét này mà thức tỉnh.Mở mắt ra, hiện lên trước mặt là gương mặt tuấn tú của anh, mà anh còn đang ở trong thân thể cô."Á! ! !" Âm thanh này dĩ nhiên xuất phát từ trong miệng Ngải Tuyết.Mộ Dung Kiệt khó chịu nhìn chằm chằm người phụ nữ đang thét toáng ở dưới thân, trực tiếp lấy môi áp lên môi cô để ngăn lại tiếng la đó."Mộ Dung Kiệt, anh là đồ lưu manh! ! !" Ngải Tuyết vô cùng tức giận.Anh vậy mà thừa dịp lợi dụng lúc cô đang nằm trên giường bệnh để làm chuyện đó….Mộ Dung Kiệt chợt nhíu mày, vừa hành động vừa hỏi"Lưu manh? ?Cô biết lưu manh là như thế nào không?""Giống như anh đó! ! !" Còn phải hỏi sao"Thì ra là vậy, có phải là như thế này không hay là cái này? ? ?" Vừa đùa giỡn Ngải Tuyết vừa tăng thêm lực ra vào trong cơ thể cô.
Bên trong bệnh viện bậc nhất của thành phố S, sau khi nghe bác sĩ chuẩn đoán bệnh, khuôn mặt của Mộ Dung Kiệt nhiều lần biểu lộ đen trắng xen kẽ.
Thấy máu là ngất? ? ? Người phụ nữ này cư nhiên thấy máu là ngất! ! ! Khóe miệng khẽ nhếch lên, đi tới phòng bệnh VIP.
Lúc đi ngang qua Trương Thiên đôi mắt anh liền rét lạnh"Đến sân tập huấn mang bao tạ 30 kg chạy 30 vòng! Chưa chạy xong không được nghỉ."
Trương Thiên giống như vừa thoát khỏi cái chết, mừng rỡ cảm ơn trời cao đã cho anh thêm cơ hội sống sót, liền chạy nhanh đến sân tập huấn chịu phạt.
Mộ Dung Kiệt nhìn vẻ mặt Ngải Tuyết đang ngủ, cái trán chắc đập vào kính rất mạnh nên mới chảy máu như thế, nghĩ vậy càng làm anh thấy khó chịu hơn.
Sờ lên băng gạc quấn quanh trán, chân mày càng cau lại.
Người phụ nữ ngốc nghếch này, mới rời khỏi một lúc đã để cho bị thương, sao lại ngốc như vậy.
Đặt bàn tay trắng nõn của cô vào lòng bàn tay thon dài của anh, tay kia vuốt mái tóc của cô.
Tinh tế nhìn chăm chú dung nhan của cô: khuôn mặt trái xoan, hai hàng lông mày lá liễu, da trắng như tuyết, hai má ửng hồng, khoác trên mình chiếc váy màu đỏ, chiếc cổ thon dài, b* ng*c to tròn trắng như kem sữa, nửa che nửa hở, quanh eo là chiếc thắt lưng màu trắng nhưng không quá chặt, một đôi chân dài đầy quyến rũ sau chiếc váy ngắn, ngay cả gót sen xinh đẹp tuyệt trần cũng lặng lẽ toả ra sự quyến rũ mê người, ngay cả lúc ngủ, cũng làm anh phải nhìn say đắm như vậy, khóe miệng xinh xắn có chút nhếch lên, môi đỏ mọng khẽ nhếch, như muốn dẫn dụ người ta hôn lên một cái.
Mộ Dung Kiệt vốn là người đàn ông bình thường a, nên cũng không thể nhịn được trước sức hấp dẫn này, liền c** q**n áo và giày bước lên giường từ từ chơi đùa cùng người phụ nữ đó.
Hai tay chống đỡ ở hai bên thân thể của Ngải Tuyết, cố không để sức nặng của mình đè lên cô, ngay cả hít thở cũng trở nên nặng nề.
Cúi người xuống khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của Ngải Tuyết, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa liền muốn thỏa mãn d*c v*ng của mình.
Hai ba lượt liền đem chướng ngại vật trên người cô cởi xuống, không kịp chờ đợi càng muốn nhiều hơn thế….
Rên lên một tiếng, sớm đã giải phóng d*c v*ng, ngẩng đầu nhìn Ngải Tuyết, người phụ nữ này, vẫn không chút ý thức nào vẫn ngủ mê man như vậy.
Khóe môi nhếch lên, bất tỉnh cũng tốt, đỡ phải ồn ào lớn tiếng với anh, không còn nghi ngờ gì với thân thể Ngải Tuyết liền hung hăng giày vò cô.
Tới thời điểm cao trào, hộ sĩ lại liều lĩnh đem thuốc đi vào.
Thấy tình huống như vậy, “Á…” thét một tiếng đầy chói tai, khay thuốc trong tay liền rơi xuống đất, đỏ mặt hoảng hốt chạy đi.
Ngải Tuyết cũng vì tiếng thét này mà thức tỉnh.
Mở mắt ra, hiện lên trước mặt là gương mặt tuấn tú của anh, mà anh còn đang ở trong thân thể cô.
"Á! ! !" Âm thanh này dĩ nhiên xuất phát từ trong miệng Ngải Tuyết.
Mộ Dung Kiệt khó chịu nhìn chằm chằm người phụ nữ đang thét toáng ở dưới thân, trực tiếp lấy môi áp lên môi cô để ngăn lại tiếng la đó.
"Mộ Dung Kiệt, anh là đồ lưu manh! ! !" Ngải Tuyết vô cùng tức giận.
Anh vậy mà thừa dịp lợi dụng lúc cô đang nằm trên giường bệnh để làm chuyện đó….
Mộ Dung Kiệt chợt nhíu mày, vừa hành động vừa hỏi"Lưu manh? ?Cô biết lưu manh là như thế nào không?"
"Giống như anh đó! ! !" Còn phải hỏi sao
"Thì ra là vậy, có phải là như thế này không hay là cái này? ? ?" Vừa đùa giỡn Ngải Tuyết vừa tăng thêm lực ra vào trong cơ thể cô.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Bên trong bệnh viện bậc nhất của thành phố S, sau khi nghe bác sĩ chuẩn đoán bệnh, khuôn mặt của Mộ Dung Kiệt nhiều lần biểu lộ đen trắng xen kẽ.Thấy máu là ngất? ? ? Người phụ nữ này cư nhiên thấy máu là ngất! ! ! Khóe miệng khẽ nhếch lên, đi tới phòng bệnh VIP.Lúc đi ngang qua Trương Thiên đôi mắt anh liền rét lạnh"Đến sân tập huấn mang bao tạ 30 kg chạy 30 vòng! Chưa chạy xong không được nghỉ."Trương Thiên giống như vừa thoát khỏi cái chết, mừng rỡ cảm ơn trời cao đã cho anh thêm cơ hội sống sót, liền chạy nhanh đến sân tập huấn chịu phạt.Mộ Dung Kiệt nhìn vẻ mặt Ngải Tuyết đang ngủ, cái trán chắc đập vào kính rất mạnh nên mới chảy máu như thế, nghĩ vậy càng làm anh thấy khó chịu hơn.Sờ lên băng gạc quấn quanh trán, chân mày càng cau lại.Người phụ nữ ngốc nghếch này, mới rời khỏi một lúc đã để cho bị thương, sao lại ngốc như vậy.Đặt bàn tay trắng nõn của cô vào lòng bàn tay thon dài của anh, tay kia vuốt mái tóc của cô.Tinh tế nhìn chăm chú dung nhan của cô: khuôn mặt trái xoan, hai hàng lông mày lá liễu, da trắng như tuyết, hai má ửng hồng, khoác trên mình chiếc váy màu đỏ, chiếc cổ thon dài, b* ng*c to tròn trắng như kem sữa, nửa che nửa hở, quanh eo là chiếc thắt lưng màu trắng nhưng không quá chặt, một đôi chân dài đầy quyến rũ sau chiếc váy ngắn, ngay cả gót sen xinh đẹp tuyệt trần cũng lặng lẽ toả ra sự quyến rũ mê người, ngay cả lúc ngủ, cũng làm anh phải nhìn say đắm như vậy, khóe miệng xinh xắn có chút nhếch lên, môi đỏ mọng khẽ nhếch, như muốn dẫn dụ người ta hôn lên một cái.Mộ Dung Kiệt vốn là người đàn ông bình thường a, nên cũng không thể nhịn được trước sức hấp dẫn này, liền c** q**n áo và giày bước lên giường từ từ chơi đùa cùng người phụ nữ đó.Hai tay chống đỡ ở hai bên thân thể của Ngải Tuyết, cố không để sức nặng của mình đè lên cô, ngay cả hít thở cũng trở nên nặng nề.Cúi người xuống khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của Ngải Tuyết, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa liền muốn thỏa mãn d*c v*ng của mình.Hai ba lượt liền đem chướng ngại vật trên người cô cởi xuống, không kịp chờ đợi càng muốn nhiều hơn thế….Rên lên một tiếng, sớm đã giải phóng d*c v*ng, ngẩng đầu nhìn Ngải Tuyết, người phụ nữ này, vẫn không chút ý thức nào vẫn ngủ mê man như vậy.Khóe môi nhếch lên, bất tỉnh cũng tốt, đỡ phải ồn ào lớn tiếng với anh, không còn nghi ngờ gì với thân thể Ngải Tuyết liền hung hăng giày vò cô.Tới thời điểm cao trào, hộ sĩ lại liều lĩnh đem thuốc đi vào.Thấy tình huống như vậy, “Á…” thét một tiếng đầy chói tai, khay thuốc trong tay liền rơi xuống đất, đỏ mặt hoảng hốt chạy đi.Ngải Tuyết cũng vì tiếng thét này mà thức tỉnh.Mở mắt ra, hiện lên trước mặt là gương mặt tuấn tú của anh, mà anh còn đang ở trong thân thể cô."Á! ! !" Âm thanh này dĩ nhiên xuất phát từ trong miệng Ngải Tuyết.Mộ Dung Kiệt khó chịu nhìn chằm chằm người phụ nữ đang thét toáng ở dưới thân, trực tiếp lấy môi áp lên môi cô để ngăn lại tiếng la đó."Mộ Dung Kiệt, anh là đồ lưu manh! ! !" Ngải Tuyết vô cùng tức giận.Anh vậy mà thừa dịp lợi dụng lúc cô đang nằm trên giường bệnh để làm chuyện đó….Mộ Dung Kiệt chợt nhíu mày, vừa hành động vừa hỏi"Lưu manh? ?Cô biết lưu manh là như thế nào không?""Giống như anh đó! ! !" Còn phải hỏi sao"Thì ra là vậy, có phải là như thế này không hay là cái này? ? ?" Vừa đùa giỡn Ngải Tuyết vừa tăng thêm lực ra vào trong cơ thể cô.