"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 33: Ai biểu anh giành ăn với tôi!
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Hai chén cháo được phục vụ bưng đến, Ngải Tuyết đang định lấy ăn lại bị Mộ Dung Kiệt kéo về chỗ mình."Anh làm gì thế?" Ngải Tuyết khó chịu trừng mắt liếc anh một cái.Mộ Dung Kiệt không quan tâm lời cô nói, đưa muỗng cháo đến khóe miệng."Anh giành ăn với tôi!" Ngải Tuyết tức giận nhảy dựng lên.Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết như thế, trong lòng không khỏi bị giật mình theo."Đáng chết, em có thể ngồi yên được không, trong bụng còn có bảo bảo đó!" Hung hăng lườm cô một cái."Ai biểu anh giành ăn với tôi!" Ngải Tuyết chu mỏ uất ức nói.Mộ Dung Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu, vẫn đem muỗng cháo đặt tại khóe miệng, nhẹ nhàng thổi.Đến khi cháo nguội mới đưa đến miệng của Ngải Tuyết."Mở miệng! ! !"Ngải Tuyết biết mình trách lầm anh, trong lòng hối hận chửi mình"Mày là đồ ham ăn, mất mặt quá đi!"Ngải Tuyết nhỏ tiếng xin lỗi"Chuyện lúc nãy, tôi không cố ý!""Ăn đi!" Rõ ràng rất quan tâm đến cô, sao giọng điệu lúc nào cũng lạnh nhạt như vậy.Vừa há miệng cháo đã đầy trong khoang miệng nhưng nuốt xuống, liền cảm giác trong dạ dày một hồi sôi trào."Ngô. . . . . . Nôn. . . . . . !" Vội vàng che miệng chạy đến phòng vệ sinh.Mộ Dung Kiệt ngây người, lập tức chạy theo tới phòng vệ sinh."Ăn rồi sao lại nôn ra, khó chịu à!" Lo lắng hỏi không ngừng.Nôn ọe một hồi, quay lại khoát tay anh dìu ra ngoài.Khó chịu che ngực, đôi môi khô khốc.Súc miệng, cảm giác tốt hơn nhiều."Gọi các quản lí tới đây!" Đáng chết, nhất định là cháo có vấn đề."Mộ Dung thiếu gia, có gì không hài lòng sao?" Quản lí Trương vội vàng chạy tới, mồ hôi cũng không kịp lau."Cháo của các người có vấn đề, cô ấy ăn liền nôn ra hết!" Tiếng nói lạnh lùng vang bên tai quản lí.Ngải Tuyết mời rời khỏi vệ sinh chỉ nghe thấy Mộ Dung Kiệt không ngừng lớn tiếng, chửi người đàn ông trước mặt.Đi tới kéo vạt áo của Mộ Dung Kiệt, ý bảo anh cúi thấp đầu xuống, nói vài câu bên lỗ tai anh.Mộ Dung Kiệt vừa nghe xong lập tức thay đổi sắc mặt.Rồi quay đầu bảo họ rời đi.Quản lí có chút ngượng ngùng nhìn Ngải Tuyết cúi đầu cười tỏ ý xin lỗi cô."Tôi không biết khi có thai phụ nữ sẽ ốm nghén!" Thật ra, anh cũng chưa từng nghĩ làm phụ nữ có thai lại cực khổ như vậy.Ngải Tuyết nhìn Mộ Dung Kiệt có chút kinh ngạc không biết nên nói gì."Kiệt, anh xấu hổ vẫn rất đẹp trai a!" Ngải Tuyết trêu ghẹo Mộ Dung Kiệt."Mắt em nhìn chỗ nào mà thấy tôi xấu hổ?". Anh tức giận trừng mắt với cô.
Hai chén cháo được phục vụ bưng đến, Ngải Tuyết đang định lấy ăn lại bị Mộ Dung Kiệt kéo về chỗ mình.
"Anh làm gì thế?" Ngải Tuyết khó chịu trừng mắt liếc anh một cái.
Mộ Dung Kiệt không quan tâm lời cô nói, đưa muỗng cháo đến khóe miệng.
"Anh giành ăn với tôi!" Ngải Tuyết tức giận nhảy dựng lên.
Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết như thế, trong lòng không khỏi bị giật mình theo.
"Đáng chết, em có thể ngồi yên được không, trong bụng còn có bảo bảo đó!" Hung hăng lườm cô một cái.
"Ai biểu anh giành ăn với tôi!" Ngải Tuyết chu mỏ uất ức nói.
Mộ Dung Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu, vẫn đem muỗng cháo đặt tại khóe miệng, nhẹ nhàng thổi.
Đến khi cháo nguội mới đưa đến miệng của Ngải Tuyết.
"Mở miệng! ! !"
Ngải Tuyết biết mình trách lầm anh, trong lòng hối hận chửi mình"Mày là đồ ham ăn, mất mặt quá đi!"
Ngải Tuyết nhỏ tiếng xin lỗi"Chuyện lúc nãy, tôi không cố ý!"
"Ăn đi!" Rõ ràng rất quan tâm đến cô, sao giọng điệu lúc nào cũng lạnh nhạt như vậy.
Vừa há miệng cháo đã đầy trong khoang miệng nhưng nuốt xuống, liền cảm giác trong dạ dày một hồi sôi trào.
"Ngô. . . . . . Nôn. . . . . . !" Vội vàng che miệng chạy đến phòng vệ sinh.
Mộ Dung Kiệt ngây người, lập tức chạy theo tới phòng vệ sinh.
"Ăn rồi sao lại nôn ra, khó chịu à!" Lo lắng hỏi không ngừng.
Nôn ọe một hồi, quay lại khoát tay anh dìu ra ngoài.
Khó chịu che ngực, đôi môi khô khốc.
Súc miệng, cảm giác tốt hơn nhiều.
"Gọi các quản lí tới đây!" Đáng chết, nhất định là cháo có vấn đề.
"Mộ Dung thiếu gia, có gì không hài lòng sao?" Quản lí Trương vội vàng chạy tới, mồ hôi cũng không kịp lau.
"Cháo của các người có vấn đề, cô ấy ăn liền nôn ra hết!" Tiếng nói lạnh lùng vang bên tai quản lí.
Ngải Tuyết mời rời khỏi vệ sinh chỉ nghe thấy Mộ Dung Kiệt không ngừng lớn tiếng, chửi người đàn ông trước mặt.
Đi tới kéo vạt áo của Mộ Dung Kiệt, ý bảo anh cúi thấp đầu xuống, nói vài câu bên lỗ tai anh.
Mộ Dung Kiệt vừa nghe xong lập tức thay đổi sắc mặt.
Rồi quay đầu bảo họ rời đi.
Quản lí có chút ngượng ngùng nhìn Ngải Tuyết cúi đầu cười tỏ ý xin lỗi cô.
"Tôi không biết khi có thai phụ nữ sẽ ốm nghén!" Thật ra, anh cũng chưa từng nghĩ làm phụ nữ có thai lại cực khổ như vậy.
Ngải Tuyết nhìn Mộ Dung Kiệt có chút kinh ngạc không biết nên nói gì.
"Kiệt, anh xấu hổ vẫn rất đẹp trai a!" Ngải Tuyết trêu ghẹo Mộ Dung Kiệt.
"Mắt em nhìn chỗ nào mà thấy tôi xấu hổ?". Anh tức giận trừng mắt với cô.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Hai chén cháo được phục vụ bưng đến, Ngải Tuyết đang định lấy ăn lại bị Mộ Dung Kiệt kéo về chỗ mình."Anh làm gì thế?" Ngải Tuyết khó chịu trừng mắt liếc anh một cái.Mộ Dung Kiệt không quan tâm lời cô nói, đưa muỗng cháo đến khóe miệng."Anh giành ăn với tôi!" Ngải Tuyết tức giận nhảy dựng lên.Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết như thế, trong lòng không khỏi bị giật mình theo."Đáng chết, em có thể ngồi yên được không, trong bụng còn có bảo bảo đó!" Hung hăng lườm cô một cái."Ai biểu anh giành ăn với tôi!" Ngải Tuyết chu mỏ uất ức nói.Mộ Dung Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu, vẫn đem muỗng cháo đặt tại khóe miệng, nhẹ nhàng thổi.Đến khi cháo nguội mới đưa đến miệng của Ngải Tuyết."Mở miệng! ! !"Ngải Tuyết biết mình trách lầm anh, trong lòng hối hận chửi mình"Mày là đồ ham ăn, mất mặt quá đi!"Ngải Tuyết nhỏ tiếng xin lỗi"Chuyện lúc nãy, tôi không cố ý!""Ăn đi!" Rõ ràng rất quan tâm đến cô, sao giọng điệu lúc nào cũng lạnh nhạt như vậy.Vừa há miệng cháo đã đầy trong khoang miệng nhưng nuốt xuống, liền cảm giác trong dạ dày một hồi sôi trào."Ngô. . . . . . Nôn. . . . . . !" Vội vàng che miệng chạy đến phòng vệ sinh.Mộ Dung Kiệt ngây người, lập tức chạy theo tới phòng vệ sinh."Ăn rồi sao lại nôn ra, khó chịu à!" Lo lắng hỏi không ngừng.Nôn ọe một hồi, quay lại khoát tay anh dìu ra ngoài.Khó chịu che ngực, đôi môi khô khốc.Súc miệng, cảm giác tốt hơn nhiều."Gọi các quản lí tới đây!" Đáng chết, nhất định là cháo có vấn đề."Mộ Dung thiếu gia, có gì không hài lòng sao?" Quản lí Trương vội vàng chạy tới, mồ hôi cũng không kịp lau."Cháo của các người có vấn đề, cô ấy ăn liền nôn ra hết!" Tiếng nói lạnh lùng vang bên tai quản lí.Ngải Tuyết mời rời khỏi vệ sinh chỉ nghe thấy Mộ Dung Kiệt không ngừng lớn tiếng, chửi người đàn ông trước mặt.Đi tới kéo vạt áo của Mộ Dung Kiệt, ý bảo anh cúi thấp đầu xuống, nói vài câu bên lỗ tai anh.Mộ Dung Kiệt vừa nghe xong lập tức thay đổi sắc mặt.Rồi quay đầu bảo họ rời đi.Quản lí có chút ngượng ngùng nhìn Ngải Tuyết cúi đầu cười tỏ ý xin lỗi cô."Tôi không biết khi có thai phụ nữ sẽ ốm nghén!" Thật ra, anh cũng chưa từng nghĩ làm phụ nữ có thai lại cực khổ như vậy.Ngải Tuyết nhìn Mộ Dung Kiệt có chút kinh ngạc không biết nên nói gì."Kiệt, anh xấu hổ vẫn rất đẹp trai a!" Ngải Tuyết trêu ghẹo Mộ Dung Kiệt."Mắt em nhìn chỗ nào mà thấy tôi xấu hổ?". Anh tức giận trừng mắt với cô.