"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 36: Đại ca đã dặn, cô chỉ có thể ở nhà

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết mới vừa bước tới cửa nhà Mộ Dung, liền bị hai tên cao lớn chặn lại."Ngải tiểu thư, đại ca đã dặn, cô không thể đi ra ngoài, chỉ có thể ở nhà!"Ngải Tuyết cắn răng nghiến lợi, ở trong lòng hận muốn chặt Mộ Dung Kiệt ra từng khúc, nhưng cô vẫn không từ bỏ.Cao ngạo chợt nhíu mày, "Tôi chỉ đi dạo chơi, chẳng lẽ ngay cả tự do của tôi cũng đến lượt các người quản sao?""Thật xin lỗi, Ngải tiểu thư, đây là ý của đại ca, chúng tôi chỉ là tuân theo mệnh lệnh mà làm!" Mặc dù thái độ rất cung kính, lời nói cứng rắn, vẻ mặt không chút thay đổi.Ngải Tuyết nghe những lời này càng làm cơn tức giận trong lòng vùn vụt nổi lên, liều mạng muốn xông ra ngoài."Nếu hôm nay tôi nhất định muốn đi ra ngoài các người có thể làm gì tôi sao?" Giọng nói có chút lạnh như băng, đàn ông thối chuyện gì cũng không cho làm, chẳng lẻ còn phải chịu áp bức dưới tay anh sao? Mình chẳng phải là quá nhẫn nhịn anh rồi.Ặc, ? , Thực không biết làm sao cho đúng khi cô cứ ngang ngược như vậy."Ngải tiểu thư, chúng tôi đều là làm việc cho đại ca, mong cô đừng làm khó chúng tôi" Khẩu khí hai người có chút van xin.Cơn tức giận của Ngải Tuyết cuối cùng cũng hạ hoả, nhàn nhạt đẩy họ ra, lập tức có ý nghĩ."Thật ra thì, đại ca của các người chỉ vì không yên lòng để tôi đi ra ngoài một mình, như thế này đi, hai người theo tôi được không?""Việc này. . . . . ." Hai người không biết như thế nào cho phải, có chút do dự."Còn này nọ gì nữa! Tôi đã nhún nhường một bước, để cho hai người đi theo rồi, còn muốn thế nào nữa?" Ngải Tuyết rống lên, hai người này là cây đu đủ sao?"Ngải tiểu thư, để chúng tôi gọi điện thoại hỏi đại ca?" Hai người chảy đầy mồ hôi lạnh trên trán, bọn họ thật sự không dám tự tiện làm chủ việc này.Ngải Tuyết bất đắc dĩ trợn mắt một cái, thôi, dù sao, đời này cô coi như là xong rồi, xoay người trở về phòng, "Kít…" một tiếng phanh xe.Mộ Dung Kiệt ưu nhã xuống xe, tay vuốt trang phục một cái."Đã xảy ra chuyện gì?" Giọng nói nghe không ra một chút cảm tình, hỏi hai người."Đại ca, Ngải tiểu thư nói muốn đi ra ngoài đi dạo, chúng tôi. . . . . ." Hai người bọn họ thật không biết nên làm thế nào cho phải, nhìn lẫn nhau, có chút ngượng ngùng, chỉ có một người phụ nữ cũng giải quyết không xong.Mộ Dung Kiệt khẽ gật đầu, "Lui xuống đi!"Đi tới bên cạnh Ngải Tuyết, thấy cô buồn bã cúi đầu, mắt to đáng thương nhìn vào mũi chân."Em muốn ra ngoài sao?" Giọng nói dịu dàng và sự lạnh lùng lúc nãy khi nói chuyện hai tên kia cứ như hai con người khác nhau.Ngải Tuyết gật đầu một cái, đã lâu cô không cùng Giản Mộng trò chuyện với nhau, cô thật sự rất nhớ."Được rồi, tôi đưa em đi!"Mộ Dung Kiệt bất chợt nhớ tới một nơi.

Ngải Tuyết mới vừa bước tới cửa nhà Mộ Dung, liền bị hai tên cao lớn chặn lại.

"Ngải tiểu thư, đại ca đã dặn, cô không thể đi ra ngoài, chỉ có thể ở nhà!"

Ngải Tuyết cắn răng nghiến lợi, ở trong lòng hận muốn chặt Mộ Dung Kiệt ra từng khúc, nhưng cô vẫn không từ bỏ.

Cao ngạo chợt nhíu mày, "Tôi chỉ đi dạo chơi, chẳng lẽ ngay cả tự do của tôi cũng đến lượt các người quản sao?"

"Thật xin lỗi, Ngải tiểu thư, đây là ý của đại ca, chúng tôi chỉ là tuân theo mệnh lệnh mà làm!" Mặc dù thái độ rất cung kính, lời nói cứng rắn, vẻ mặt không chút thay đổi.

Ngải Tuyết nghe những lời này càng làm cơn tức giận trong lòng vùn vụt nổi lên, liều mạng muốn xông ra ngoài.

"Nếu hôm nay tôi nhất định muốn đi ra ngoài các người có thể làm gì tôi sao?" Giọng nói có chút lạnh như băng, đàn ông thối chuyện gì cũng không cho làm, chẳng lẻ còn phải chịu áp bức dưới tay anh sao? Mình chẳng phải là quá nhẫn nhịn anh rồi.

Ặc, ? , Thực không biết làm sao cho đúng khi cô cứ ngang ngược như vậy.

"Ngải tiểu thư, chúng tôi đều là làm việc cho đại ca, mong cô đừng làm khó chúng tôi" Khẩu khí hai người có chút van xin.

Cơn tức giận của Ngải Tuyết cuối cùng cũng hạ hoả, nhàn nhạt đẩy họ ra, lập tức có ý nghĩ.

"Thật ra thì, đại ca của các người chỉ vì không yên lòng để tôi đi ra ngoài một mình, như thế này đi, hai người theo tôi được không?"

"Việc này. . . . . ." Hai người không biết như thế nào cho phải, có chút do dự.

"Còn này nọ gì nữa! Tôi đã nhún nhường một bước, để cho hai người đi theo rồi, còn muốn thế nào nữa?" Ngải Tuyết rống lên, hai người này là cây đu đủ sao?

"Ngải tiểu thư, để chúng tôi gọi điện thoại hỏi đại ca?" Hai người chảy đầy mồ hôi lạnh trên trán, bọn họ thật sự không dám tự tiện làm chủ việc này.

Ngải Tuyết bất đắc dĩ trợn mắt một cái, thôi, dù sao, đời này cô coi như là xong rồi, xoay người trở về phòng, "Kít…" một tiếng phanh xe.

Mộ Dung Kiệt ưu nhã xuống xe, tay vuốt trang phục một cái.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Giọng nói nghe không ra một chút cảm tình, hỏi hai người.

"Đại ca, Ngải tiểu thư nói muốn đi ra ngoài đi dạo, chúng tôi. . . . . ." Hai người bọn họ thật không biết nên làm thế nào cho phải, nhìn lẫn nhau, có chút ngượng ngùng, chỉ có một người phụ nữ cũng giải quyết không xong.

Mộ Dung Kiệt khẽ gật đầu, "Lui xuống đi!"

Đi tới bên cạnh Ngải Tuyết, thấy cô buồn bã cúi đầu, mắt to đáng thương nhìn vào mũi chân.

"Em muốn ra ngoài sao?" Giọng nói dịu dàng và sự lạnh lùng lúc nãy khi nói chuyện hai tên kia cứ như hai con người khác nhau.

Ngải Tuyết gật đầu một cái, đã lâu cô không cùng Giản Mộng trò chuyện với nhau, cô thật sự rất nhớ.

"Được rồi, tôi đưa em đi!"Mộ Dung Kiệt bất chợt nhớ tới một nơi.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết mới vừa bước tới cửa nhà Mộ Dung, liền bị hai tên cao lớn chặn lại."Ngải tiểu thư, đại ca đã dặn, cô không thể đi ra ngoài, chỉ có thể ở nhà!"Ngải Tuyết cắn răng nghiến lợi, ở trong lòng hận muốn chặt Mộ Dung Kiệt ra từng khúc, nhưng cô vẫn không từ bỏ.Cao ngạo chợt nhíu mày, "Tôi chỉ đi dạo chơi, chẳng lẽ ngay cả tự do của tôi cũng đến lượt các người quản sao?""Thật xin lỗi, Ngải tiểu thư, đây là ý của đại ca, chúng tôi chỉ là tuân theo mệnh lệnh mà làm!" Mặc dù thái độ rất cung kính, lời nói cứng rắn, vẻ mặt không chút thay đổi.Ngải Tuyết nghe những lời này càng làm cơn tức giận trong lòng vùn vụt nổi lên, liều mạng muốn xông ra ngoài."Nếu hôm nay tôi nhất định muốn đi ra ngoài các người có thể làm gì tôi sao?" Giọng nói có chút lạnh như băng, đàn ông thối chuyện gì cũng không cho làm, chẳng lẻ còn phải chịu áp bức dưới tay anh sao? Mình chẳng phải là quá nhẫn nhịn anh rồi.Ặc, ? , Thực không biết làm sao cho đúng khi cô cứ ngang ngược như vậy."Ngải tiểu thư, chúng tôi đều là làm việc cho đại ca, mong cô đừng làm khó chúng tôi" Khẩu khí hai người có chút van xin.Cơn tức giận của Ngải Tuyết cuối cùng cũng hạ hoả, nhàn nhạt đẩy họ ra, lập tức có ý nghĩ."Thật ra thì, đại ca của các người chỉ vì không yên lòng để tôi đi ra ngoài một mình, như thế này đi, hai người theo tôi được không?""Việc này. . . . . ." Hai người không biết như thế nào cho phải, có chút do dự."Còn này nọ gì nữa! Tôi đã nhún nhường một bước, để cho hai người đi theo rồi, còn muốn thế nào nữa?" Ngải Tuyết rống lên, hai người này là cây đu đủ sao?"Ngải tiểu thư, để chúng tôi gọi điện thoại hỏi đại ca?" Hai người chảy đầy mồ hôi lạnh trên trán, bọn họ thật sự không dám tự tiện làm chủ việc này.Ngải Tuyết bất đắc dĩ trợn mắt một cái, thôi, dù sao, đời này cô coi như là xong rồi, xoay người trở về phòng, "Kít…" một tiếng phanh xe.Mộ Dung Kiệt ưu nhã xuống xe, tay vuốt trang phục một cái."Đã xảy ra chuyện gì?" Giọng nói nghe không ra một chút cảm tình, hỏi hai người."Đại ca, Ngải tiểu thư nói muốn đi ra ngoài đi dạo, chúng tôi. . . . . ." Hai người bọn họ thật không biết nên làm thế nào cho phải, nhìn lẫn nhau, có chút ngượng ngùng, chỉ có một người phụ nữ cũng giải quyết không xong.Mộ Dung Kiệt khẽ gật đầu, "Lui xuống đi!"Đi tới bên cạnh Ngải Tuyết, thấy cô buồn bã cúi đầu, mắt to đáng thương nhìn vào mũi chân."Em muốn ra ngoài sao?" Giọng nói dịu dàng và sự lạnh lùng lúc nãy khi nói chuyện hai tên kia cứ như hai con người khác nhau.Ngải Tuyết gật đầu một cái, đã lâu cô không cùng Giản Mộng trò chuyện với nhau, cô thật sự rất nhớ."Được rồi, tôi đưa em đi!"Mộ Dung Kiệt bất chợt nhớ tới một nơi.

Chương 36: Đại ca đã dặn, cô chỉ có thể ở nhà