"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 38: Có lợi đó

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Thiếu gia Mộ Dung, mời dùng trà!" Mẹ Giản tự mình bưng tách trà đến bên tay anh."Để ở đó đi!"Mí mắt tiếp tục xem tin tức trên báo.Mẹ Giản có chút xấu hổ, lại có chút khẩn trương vô cùng, người đàn ông này cả người đều tỏa ra khí chất của một vị vua cao cao tại thượng.Chuyện lần trước, đến bây giờ vẫn làm bà hoảng sợ."Không có việc gì, tôi đi ra ngoài trước?"Mang theo mùi vị hỏi thăm."Ừ!" Dường như là hừ lạnh ra.Bà Giản giống như được giải thoát, như một làn khói đã không thấy tăm hơi, cho tới bây giờ bà chưa từng có tốc độ chạy nhanh như vậy.Mộ Dung Kiệt giơ tay lên nhìn đồng hồ, cau mày đứng lên.Người phụ nữ này, nhốt mình trong phòng suốt hai giờ liền.Để xuống tờ báo, ưu nhã đứng dậy, gõ cửa phòng.Ngải Tuyết mới vừa hé cái đầu nhỏ ra, lập tức bị Mộ Dung Kiệt kéo nhanh vào trong ngực."Nha đầu, chúng ta nên về nhà rồi!""Tôi không muốn, tôi nói chưa xong, còn nhiều lời chưa nói xong."Dùng sức giãy giụa ra khỏi ngực của anh.Lông mày Mộ Dung Kiệt chau lại, dứt khoát một tay bế cô lên."A, Mộ Dung Kiệt, anh cứ trở về trước, tôi còn chưa nói đủ mà! Anh là tên khốn kiếp" Ngải Tuyết gầm thét không dứt.Giản Mộng nhìn khuôn mặt Mộ Dung Kiệt đen sì, không nhịn được mồ hôi lạnh chảy ròng.Thật là mạnh thế, thật là người đàn ông bá đạo.Mộ Dung Kiệt nghiêm túc lái xe, từ trong gương liếc khuôn mặt hờn dỗi của Ngải Tuyết.Nâng lên một nụ cười tà ác, hắng giọng một cái"Ngải Tuyết, thứ sáu này theo tôi tham gia một bữa tiệc""Không có hứng thú! ! !""Có lợi đó! !""Không có hứng. . . . . .có lợi ích gì? ? ?" Vừa nghe nói có lợi, mắt Ngải Tuyết sáng lên."Tôi đi dạo phố với em!Mua vài bộ lễ phục mặc cho hôm đó!"Ngải Tuyết cực kỳ khinh thường chu mỏ"Đây là lợi ích mà anh nói sao? Vậy tôi không cần!"Rõ ràng chỉ vì dạ tiệc nên mới chuẩn bị cho cô, còn nói đó là lợi sao."Em cảm thấy, em có quyền từ chối sao?"Chợt cao ngạo nhíu mày, trực tiếp lái xe tới trung tâm mua sắm.Lôi kéo Ngải Tuyết đi vào."Xin chào tiên sinh, ngài muốn chọn trang phục thế nào?" Hai nhân viên mắt tỏa ánh sáng nhìn chằm chằm Mộ Dung Kiệt, MAN quá, có kiểu cách của người đàn ông.Mộ Dung Kiệt không rảnh mà để ý tới lời nói của họ, đi tới trước quầy lễ phục, nhìn một lượt."Sao lại hở như vậy, không có ống tay áo sao?"Lông mày cau lại."Tiên sinh, ngài mua lễ phục cho vị tiểu thư này sao, dáng cô ấy chuẩn như vậy, chiếc đầm không dây này sẽ làm bật lên thân hình mảnh mai, quyến rũ của cô ấy."

"Thiếu gia Mộ Dung, mời dùng trà!" Mẹ Giản tự mình bưng tách trà đến bên tay anh.

"Để ở đó đi!"Mí mắt tiếp tục xem tin tức trên báo.

Mẹ Giản có chút xấu hổ, lại có chút khẩn trương vô cùng, người đàn ông này cả người đều tỏa ra khí chất của một vị vua cao cao tại thượng.

Chuyện lần trước, đến bây giờ vẫn làm bà hoảng sợ.

"Không có việc gì, tôi đi ra ngoài trước?"Mang theo mùi vị hỏi thăm.

"Ừ!" Dường như là hừ lạnh ra.

Bà Giản giống như được giải thoát, như một làn khói đã không thấy tăm hơi, cho tới bây giờ bà chưa từng có tốc độ chạy nhanh như vậy.

Mộ Dung Kiệt giơ tay lên nhìn đồng hồ, cau mày đứng lên.

Người phụ nữ này, nhốt mình trong phòng suốt hai giờ liền.

Để xuống tờ báo, ưu nhã đứng dậy, gõ cửa phòng.

Ngải Tuyết mới vừa hé cái đầu nhỏ ra, lập tức bị Mộ Dung Kiệt kéo nhanh vào trong ngực.

"Nha đầu, chúng ta nên về nhà rồi!"

"Tôi không muốn, tôi nói chưa xong, còn nhiều lời chưa nói xong."Dùng sức giãy giụa ra khỏi ngực của anh.

Lông mày Mộ Dung Kiệt chau lại, dứt khoát một tay bế cô lên.

"A, Mộ Dung Kiệt, anh cứ trở về trước, tôi còn chưa nói đủ mà! Anh là tên khốn kiếp" Ngải Tuyết gầm thét không dứt.

Giản Mộng nhìn khuôn mặt Mộ Dung Kiệt đen sì, không nhịn được mồ hôi lạnh chảy ròng.

Thật là mạnh thế, thật là người đàn ông bá đạo.

Mộ Dung Kiệt nghiêm túc lái xe, từ trong gương liếc khuôn mặt hờn dỗi của Ngải Tuyết.

Nâng lên một nụ cười tà ác, hắng giọng một cái

"Ngải Tuyết, thứ sáu này theo tôi tham gia một bữa tiệc"

"Không có hứng thú! ! !"

"Có lợi đó! !"

"Không có hứng. . . . . .có lợi ích gì? ? ?" Vừa nghe nói có lợi, mắt Ngải Tuyết sáng lên.

"Tôi đi dạo phố với em!Mua vài bộ lễ phục mặc cho hôm đó!"

Ngải Tuyết cực kỳ khinh thường chu mỏ"Đây là lợi ích mà anh nói sao? Vậy tôi không cần!"

Rõ ràng chỉ vì dạ tiệc nên mới chuẩn bị cho cô, còn nói đó là lợi sao.

"Em cảm thấy, em có quyền từ chối sao?"Chợt cao ngạo nhíu mày, trực tiếp lái xe tới trung tâm mua sắm.

Lôi kéo Ngải Tuyết đi vào.

"Xin chào tiên sinh, ngài muốn chọn trang phục thế nào?" Hai nhân viên mắt tỏa ánh sáng nhìn chằm chằm Mộ Dung Kiệt, MAN quá, có kiểu cách của người đàn ông.

Mộ Dung Kiệt không rảnh mà để ý tới lời nói của họ, đi tới trước quầy lễ phục, nhìn một lượt.

"Sao lại hở như vậy, không có ống tay áo sao?"Lông mày cau lại.

"Tiên sinh, ngài mua lễ phục cho vị tiểu thư này sao, dáng cô ấy chuẩn như vậy, chiếc đầm không dây này sẽ làm bật lên thân hình mảnh mai, quyến rũ của cô ấy."

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Thiếu gia Mộ Dung, mời dùng trà!" Mẹ Giản tự mình bưng tách trà đến bên tay anh."Để ở đó đi!"Mí mắt tiếp tục xem tin tức trên báo.Mẹ Giản có chút xấu hổ, lại có chút khẩn trương vô cùng, người đàn ông này cả người đều tỏa ra khí chất của một vị vua cao cao tại thượng.Chuyện lần trước, đến bây giờ vẫn làm bà hoảng sợ."Không có việc gì, tôi đi ra ngoài trước?"Mang theo mùi vị hỏi thăm."Ừ!" Dường như là hừ lạnh ra.Bà Giản giống như được giải thoát, như một làn khói đã không thấy tăm hơi, cho tới bây giờ bà chưa từng có tốc độ chạy nhanh như vậy.Mộ Dung Kiệt giơ tay lên nhìn đồng hồ, cau mày đứng lên.Người phụ nữ này, nhốt mình trong phòng suốt hai giờ liền.Để xuống tờ báo, ưu nhã đứng dậy, gõ cửa phòng.Ngải Tuyết mới vừa hé cái đầu nhỏ ra, lập tức bị Mộ Dung Kiệt kéo nhanh vào trong ngực."Nha đầu, chúng ta nên về nhà rồi!""Tôi không muốn, tôi nói chưa xong, còn nhiều lời chưa nói xong."Dùng sức giãy giụa ra khỏi ngực của anh.Lông mày Mộ Dung Kiệt chau lại, dứt khoát một tay bế cô lên."A, Mộ Dung Kiệt, anh cứ trở về trước, tôi còn chưa nói đủ mà! Anh là tên khốn kiếp" Ngải Tuyết gầm thét không dứt.Giản Mộng nhìn khuôn mặt Mộ Dung Kiệt đen sì, không nhịn được mồ hôi lạnh chảy ròng.Thật là mạnh thế, thật là người đàn ông bá đạo.Mộ Dung Kiệt nghiêm túc lái xe, từ trong gương liếc khuôn mặt hờn dỗi của Ngải Tuyết.Nâng lên một nụ cười tà ác, hắng giọng một cái"Ngải Tuyết, thứ sáu này theo tôi tham gia một bữa tiệc""Không có hứng thú! ! !""Có lợi đó! !""Không có hứng. . . . . .có lợi ích gì? ? ?" Vừa nghe nói có lợi, mắt Ngải Tuyết sáng lên."Tôi đi dạo phố với em!Mua vài bộ lễ phục mặc cho hôm đó!"Ngải Tuyết cực kỳ khinh thường chu mỏ"Đây là lợi ích mà anh nói sao? Vậy tôi không cần!"Rõ ràng chỉ vì dạ tiệc nên mới chuẩn bị cho cô, còn nói đó là lợi sao."Em cảm thấy, em có quyền từ chối sao?"Chợt cao ngạo nhíu mày, trực tiếp lái xe tới trung tâm mua sắm.Lôi kéo Ngải Tuyết đi vào."Xin chào tiên sinh, ngài muốn chọn trang phục thế nào?" Hai nhân viên mắt tỏa ánh sáng nhìn chằm chằm Mộ Dung Kiệt, MAN quá, có kiểu cách của người đàn ông.Mộ Dung Kiệt không rảnh mà để ý tới lời nói của họ, đi tới trước quầy lễ phục, nhìn một lượt."Sao lại hở như vậy, không có ống tay áo sao?"Lông mày cau lại."Tiên sinh, ngài mua lễ phục cho vị tiểu thư này sao, dáng cô ấy chuẩn như vậy, chiếc đầm không dây này sẽ làm bật lên thân hình mảnh mai, quyến rũ của cô ấy."

Chương 38: Có lợi đó