"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 40: Động thai khí

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Mộ Dung Kiệt, anh dừng lại có được không? Tôi sai rồi, tôi không mặc nữa, tôi van anh, dừng lại đi!"Ngải Tuyết sợ anh đến mức khóc sướt mướt.Đặc biệt sao, người đàn ông này là một kẻ điên loạn.Mộ Dung Kiệt nhìn Ngải Tuyết đang nức nở nghẹn ngào, tức giận trong lòng dần dần biến mất, tốc độ xe cũng trở lại bình thường.Giọng điệu vẫn lạnh như băng như cũ"Quần áo tự em mặc, cần tôi quơ tay múa chân sao?"Ngải Tuyết tức giận nhìn của anh, đột nhiên đưa tay nhỏ bé ra, dùng sức đánh loạn xạ trên người anh."Cái người bại hoại này, tôi bị anh hù chết rồi!Anh điên rồi sao!"Đột nhiên, Ngải Tuyết cúi người, tay ôm bụng thật chặt, sắc mặt càng ngày càng trắng bệch"Đau quá à"Mộ Dung Kiệt chợt đạp phanh xe, ôm Ngải Tuyết vào trong ngực, nhìn sắc mặt trắng bệch không chút máu của cô, trong tim trầm xuống."Ngải Tuyết, em làm sao vậy, đau bụng sao? Chúng ta đến bệnh viện!"Khởi động xe lần nữa, tốc độ xe so với vừa rồi chỉ có hơn chứ không kém.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngải Tuyết càng ngày càng trắng bệch, Mộ Dung Kiệt cho tới bây giờ cũng chưa từng có cảm giác hoảng hốt như vậy."Thiếu gia Mộ Dung, bởi vì tâm trạng Ngải tiểu thư kích động đã dẫn đến động thai khí, về sau phải tránh không thể vận động quá mức, đặc biệc phải chú ý đến tâm trạng, đừng để có biến động quá lớn, tới bệnh viện khám thai theo định kì, tôi đã kê thuốc cho Ngải tiểu thư, phiền thiếu gia đi lấy giúp!"Mộ Dung Kiệt nghe xong lòng như trút được tảng đá nặng, đi vào phòng bệnh, nhìn Ngải Tuyết đang ngủ say, sắc mặt không chút máu làm anh đau lòng, lo lắng.Giúp cô đắp lại chăn, ngồi bên cạnh giường nhìn cô, nắm tay của cô, cảm giác rất chân thật.Sáng ngày hôm sau, Ngải Tuyết mơ màng mở mắt ra, đã nhìn thấy Mộ Dung Kiệt cấm lấy tay cô nằm ngủ bên giường.Giùng giằng muốn rút tay ra nhưng cả người một chút lực cũng không có.Mộ Dung Kiệt giật mình"Em đã tỉnh? Có khá hơn một chút nào không?""Tôi sao vậy?Nơi này là bệnh viện à?" Mùi thuốc khử trùng nồng đậm làm mũi của Ngải Tuyết không thoải mái."Ừ, không có sao, động thai khí, về sau phải chú ý tâm trạng không thể quá kích động!""Ặc, khó trách bụng đau quá!"So với ‘bà nguyệt’ còn đau hơn thế."Đã không sao rồi, nghỉ ngơi thật tốt, tôi đi mua bữa sáng cho em!" Đỡ Ngải Tuyết nằm xuống, vội vã đi ra ngoài mua một chén cháo cá trở về.Ngải Tuyết ngồi ở trên giường, được Mộ Dung Kiệt đút từng muỗng, thỉnh thoảng lại lau miệng cho cô.Dịu dàng như vậy, sự chăm sóc ân cần của Mộ Dung Kiệt, cùng người đàn ông nổi loạn hôm qua, quả thật khác nhau xa.Không biết, anh là đối với mình là người đàn ông tốt như vậy, hay là anh ngụy trang quá hoàn hảo để cô không thể nhìn thấu…..

"Mộ Dung Kiệt, anh dừng lại có được không? Tôi sai rồi, tôi không mặc nữa, tôi van anh, dừng lại đi!"Ngải Tuyết sợ anh đến mức khóc sướt mướt.

Đặc biệt sao, người đàn ông này là một kẻ điên loạn.

Mộ Dung Kiệt nhìn Ngải Tuyết đang nức nở nghẹn ngào, tức giận trong lòng dần dần biến mất, tốc độ xe cũng trở lại bình thường.

Giọng điệu vẫn lạnh như băng như cũ"Quần áo tự em mặc, cần tôi quơ tay múa chân sao?"

Ngải Tuyết tức giận nhìn của anh, đột nhiên đưa tay nhỏ bé ra, dùng sức đánh loạn xạ trên người anh.

"Cái người bại hoại này, tôi bị anh hù chết rồi!Anh điên rồi sao!"

Đột nhiên, Ngải Tuyết cúi người, tay ôm bụng thật chặt, sắc mặt càng ngày càng trắng bệch

"Đau quá à"

Mộ Dung Kiệt chợt đạp phanh xe, ôm Ngải Tuyết vào trong ngực, nhìn sắc mặt trắng bệch không chút máu của cô, trong tim trầm xuống.

"Ngải Tuyết, em làm sao vậy, đau bụng sao? Chúng ta đến bệnh viện!"

Khởi động xe lần nữa, tốc độ xe so với vừa rồi chỉ có hơn chứ không kém.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngải Tuyết càng ngày càng trắng bệch, Mộ Dung Kiệt cho tới bây giờ cũng chưa từng có cảm giác hoảng hốt như vậy.

"Thiếu gia Mộ Dung, bởi vì tâm trạng Ngải tiểu thư kích động đã dẫn đến động thai khí, về sau phải tránh không thể vận động quá mức, đặc biệc phải chú ý đến tâm trạng, đừng để có biến động quá lớn, tới bệnh viện khám thai theo định kì, tôi đã kê thuốc cho Ngải tiểu thư, phiền thiếu gia đi lấy giúp!"

Mộ Dung Kiệt nghe xong lòng như trút được tảng đá nặng, đi vào phòng bệnh, nhìn Ngải Tuyết đang ngủ say, sắc mặt không chút máu làm anh đau lòng, lo lắng.

Giúp cô đắp lại chăn, ngồi bên cạnh giường nhìn cô, nắm tay của cô, cảm giác rất chân thật.

Sáng ngày hôm sau, Ngải Tuyết mơ màng mở mắt ra, đã nhìn thấy Mộ Dung Kiệt cấm lấy tay cô nằm ngủ bên giường.

Giùng giằng muốn rút tay ra nhưng cả người một chút lực cũng không có.

Mộ Dung Kiệt giật mình"Em đã tỉnh? Có khá hơn một chút nào không?"

"Tôi sao vậy?Nơi này là bệnh viện à?" Mùi thuốc khử trùng nồng đậm làm mũi của Ngải Tuyết không thoải mái.

"Ừ, không có sao, động thai khí, về sau phải chú ý tâm trạng không thể quá kích động!"

"Ặc, khó trách bụng đau quá!"So với ‘bà nguyệt’ còn đau hơn thế.

"Đã không sao rồi, nghỉ ngơi thật tốt, tôi đi mua bữa sáng cho em!" Đỡ Ngải Tuyết nằm xuống, vội vã đi ra ngoài mua một chén cháo cá trở về.

Ngải Tuyết ngồi ở trên giường, được Mộ Dung Kiệt đút từng muỗng, thỉnh thoảng lại lau miệng cho cô.

Dịu dàng như vậy, sự chăm sóc ân cần của Mộ Dung Kiệt, cùng người đàn ông nổi loạn hôm qua, quả thật khác nhau xa.

Không biết, anh là đối với mình là người đàn ông tốt như vậy, hay là anh ngụy trang quá hoàn hảo để cô không thể nhìn thấu…..

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Mộ Dung Kiệt, anh dừng lại có được không? Tôi sai rồi, tôi không mặc nữa, tôi van anh, dừng lại đi!"Ngải Tuyết sợ anh đến mức khóc sướt mướt.Đặc biệt sao, người đàn ông này là một kẻ điên loạn.Mộ Dung Kiệt nhìn Ngải Tuyết đang nức nở nghẹn ngào, tức giận trong lòng dần dần biến mất, tốc độ xe cũng trở lại bình thường.Giọng điệu vẫn lạnh như băng như cũ"Quần áo tự em mặc, cần tôi quơ tay múa chân sao?"Ngải Tuyết tức giận nhìn của anh, đột nhiên đưa tay nhỏ bé ra, dùng sức đánh loạn xạ trên người anh."Cái người bại hoại này, tôi bị anh hù chết rồi!Anh điên rồi sao!"Đột nhiên, Ngải Tuyết cúi người, tay ôm bụng thật chặt, sắc mặt càng ngày càng trắng bệch"Đau quá à"Mộ Dung Kiệt chợt đạp phanh xe, ôm Ngải Tuyết vào trong ngực, nhìn sắc mặt trắng bệch không chút máu của cô, trong tim trầm xuống."Ngải Tuyết, em làm sao vậy, đau bụng sao? Chúng ta đến bệnh viện!"Khởi động xe lần nữa, tốc độ xe so với vừa rồi chỉ có hơn chứ không kém.Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngải Tuyết càng ngày càng trắng bệch, Mộ Dung Kiệt cho tới bây giờ cũng chưa từng có cảm giác hoảng hốt như vậy."Thiếu gia Mộ Dung, bởi vì tâm trạng Ngải tiểu thư kích động đã dẫn đến động thai khí, về sau phải tránh không thể vận động quá mức, đặc biệc phải chú ý đến tâm trạng, đừng để có biến động quá lớn, tới bệnh viện khám thai theo định kì, tôi đã kê thuốc cho Ngải tiểu thư, phiền thiếu gia đi lấy giúp!"Mộ Dung Kiệt nghe xong lòng như trút được tảng đá nặng, đi vào phòng bệnh, nhìn Ngải Tuyết đang ngủ say, sắc mặt không chút máu làm anh đau lòng, lo lắng.Giúp cô đắp lại chăn, ngồi bên cạnh giường nhìn cô, nắm tay của cô, cảm giác rất chân thật.Sáng ngày hôm sau, Ngải Tuyết mơ màng mở mắt ra, đã nhìn thấy Mộ Dung Kiệt cấm lấy tay cô nằm ngủ bên giường.Giùng giằng muốn rút tay ra nhưng cả người một chút lực cũng không có.Mộ Dung Kiệt giật mình"Em đã tỉnh? Có khá hơn một chút nào không?""Tôi sao vậy?Nơi này là bệnh viện à?" Mùi thuốc khử trùng nồng đậm làm mũi của Ngải Tuyết không thoải mái."Ừ, không có sao, động thai khí, về sau phải chú ý tâm trạng không thể quá kích động!""Ặc, khó trách bụng đau quá!"So với ‘bà nguyệt’ còn đau hơn thế."Đã không sao rồi, nghỉ ngơi thật tốt, tôi đi mua bữa sáng cho em!" Đỡ Ngải Tuyết nằm xuống, vội vã đi ra ngoài mua một chén cháo cá trở về.Ngải Tuyết ngồi ở trên giường, được Mộ Dung Kiệt đút từng muỗng, thỉnh thoảng lại lau miệng cho cô.Dịu dàng như vậy, sự chăm sóc ân cần của Mộ Dung Kiệt, cùng người đàn ông nổi loạn hôm qua, quả thật khác nhau xa.Không biết, anh là đối với mình là người đàn ông tốt như vậy, hay là anh ngụy trang quá hoàn hảo để cô không thể nhìn thấu…..

Chương 40: Động thai khí