"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 44: Bữa tiệc (2)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Mộ Dung Kiệt chau mày lại, khi ánh mắt của bao người đàn ông nhìn đắm đuối vào người phụ nữ bên cạnh anh..Trong lòng vô cùng khó chịu, thuận tay đem cô vùi ở trong ngực mình!Người phụ nữ của anh, không cho phép người khác cợt nhã như thế!Chỉ một động tác nhỏ như vậy, làm những người phụ nữ xung quanh phải kêu lên! !"Không thể nào, thiếu gia Mộ Dung có bạn gái rồi hả ?"Giọng nói chua chát."Không thể nào, chưa nghe nói qua a!"Không dám tin.Còn những người đàn ông khác thấy người đẹp trước mắt mình là bạn gái của thiếu gia Mộ Dung.Tất cả đều thở dài, đó là người bọn họ chọc không nổi.Ngải Tuyết nhìn khung cảnh xung quanh.Đèn treo thủy tinh khổng lồ, huy hoàng treo cao giữa không trung.Bàn đá cẩm thạch màu trắng sáng bóng như gương với hàng loạt thức ăn cao lương mỹ vị trưng bày trên khăn trải bàn màu đỏ. Trải dài hội trường là những ly rượu sâm banh được xếp thành tầng đặt tinh tế trên bàn.Trước dùng ly rượu đỏ trong suốt xếp thành vài toà tháp thủy tinh hoa lệ, phía trên đỉnh tháp giữa ly thủy tinh chậm rãi chảy ra chất lỏng màu vàng, sâm banh tràn ra chảy dọc theo vách ly xuống, ở dưới đèn thủy tinh mỹ lệ lóng lánh như ánh sao, thật giống như từ trong nước suối phun ra những dải ánh sáng mộng ảo.Tiếng nhạc dịu dàng du dương động lòng người. Mọi người ở đây như những đóa hoa đang khiêu vũtrong bầu không khí hài hòa cười nói nhẹ nhàng. Giờ phút này, bất luận là người có tiền ngày thường thường bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, hoặc là những người đã sớm thành thói quen giết chóc trên thương trường, tất cả mọi người đều biểu hiện phong độ ưu nhã ôn hòa khiêm tốn.Thì ra là, đây chính là bữa tiệc của những quý tộc!"Tiểu Tuyết!" Giọng nói rất quen thuộc, thân thể Ngải Tuyết như cứng đơ tại chỗ!Có chút không dám tin quay đầu lại, nhìn người trước mắt quen vô, thân thể cô không khỏi đứng yên tại chỗ!Mộ Dung Kiệt ngờ vực nhìn người đàn ông trung niên này, rõ ràng ông ta và Ngải Tuyết có quen biết, nhưng tại sao người phụ nữ ngốc lại phản xạ kỳ lạ như thế?"Ngải. . . . . . Bác Ngải! Đã lâu không gặp, bác khỏe không?"Có chút không tự nhiên nhìn đi chỗ khác."Ừ, bác rất tốt, có thời gian rãnh, con nên về nhà chơi! Tất cả mọi người ở Ngải gia đều rất nhờ con!" Ngải Trung nhìn Ngải Tuyết, trong lòng rất áy náy!"Tiểu Tuyết, con và thiếu gia Mộ Dung….? ?" Lúc thấy cô và Mộ Dung Kiệt cùng nhau đi vào, đã dọa ông giật mình !Ngải Tuyết không biết trả lời như thế nào, cắn môi."Cô ấy là người phụ nữ của tôi, xin hỏi, ông là ai?"Mộ Dung Kiệt trả lời thay cô, vẻ mặt cùng giọng nói lạnh như băng.

Mộ Dung Kiệt chau mày lại, khi ánh mắt của bao người đàn ông nhìn đắm đuối vào người phụ nữ bên cạnh anh..

Trong lòng vô cùng khó chịu, thuận tay đem cô vùi ở trong ngực mình!

Người phụ nữ của anh, không cho phép người khác cợt nhã như thế!

Chỉ một động tác nhỏ như vậy, làm những người phụ nữ xung quanh phải kêu lên! !

"Không thể nào, thiếu gia Mộ Dung có bạn gái rồi hả ?"Giọng nói chua chát.

"Không thể nào, chưa nghe nói qua a!"Không dám tin.

Còn những người đàn ông khác thấy người đẹp trước mắt mình là bạn gái của thiếu gia Mộ Dung.

Tất cả đều thở dài, đó là người bọn họ chọc không nổi.

Ngải Tuyết nhìn khung cảnh xung quanh.

Đèn treo thủy tinh khổng lồ, huy hoàng treo cao giữa không trung.

Bàn đá cẩm thạch màu trắng sáng bóng như gương với hàng loạt thức ăn cao lương mỹ vị trưng bày trên khăn trải bàn màu đỏ. Trải dài hội trường là những ly rượu sâm banh được xếp thành tầng đặt tinh tế trên bàn.Trước dùng ly rượu đỏ trong suốt xếp thành vài toà tháp thủy tinh hoa lệ, phía trên đỉnh tháp giữa ly thủy tinh chậm rãi chảy ra chất lỏng màu vàng, sâm banh tràn ra chảy dọc theo vách ly xuống, ở dưới đèn thủy tinh mỹ lệ lóng lánh như ánh sao, thật giống như từ trong nước suối phun ra những dải ánh sáng mộng ảo.

Tiếng nhạc dịu dàng du dương động lòng người. Mọi người ở đây như những đóa hoa đang khiêu vũtrong bầu không khí hài hòa cười nói nhẹ nhàng. Giờ phút này, bất luận là người có tiền ngày thường thường bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, hoặc là những người đã sớm thành thói quen giết chóc trên thương trường, tất cả mọi người đều biểu hiện phong độ ưu nhã ôn hòa khiêm tốn.

Thì ra là, đây chính là bữa tiệc của những quý tộc!

"Tiểu Tuyết!" Giọng nói rất quen thuộc, thân thể Ngải Tuyết như cứng đơ tại chỗ!

Có chút không dám tin quay đầu lại, nhìn người trước mắt quen vô, thân thể cô không khỏi đứng yên tại chỗ!

Mộ Dung Kiệt ngờ vực nhìn người đàn ông trung niên này, rõ ràng ông ta và Ngải Tuyết có quen biết, nhưng tại sao người phụ nữ ngốc lại phản xạ kỳ lạ như thế?

"Ngải. . . . . . Bác Ngải! Đã lâu không gặp, bác khỏe không?"Có chút không tự nhiên nhìn đi chỗ khác.

"Ừ, bác rất tốt, có thời gian rãnh, con nên về nhà chơi! Tất cả mọi người ở Ngải gia đều rất nhờ con!" Ngải Trung nhìn Ngải Tuyết, trong lòng rất áy náy!

"Tiểu Tuyết, con và thiếu gia Mộ Dung….? ?" Lúc thấy cô và Mộ Dung Kiệt cùng nhau đi vào, đã dọa ông giật mình !

Ngải Tuyết không biết trả lời như thế nào, cắn môi.

"Cô ấy là người phụ nữ của tôi, xin hỏi, ông là ai?"Mộ Dung Kiệt trả lời thay cô, vẻ mặt cùng giọng nói lạnh như băng.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Mộ Dung Kiệt chau mày lại, khi ánh mắt của bao người đàn ông nhìn đắm đuối vào người phụ nữ bên cạnh anh..Trong lòng vô cùng khó chịu, thuận tay đem cô vùi ở trong ngực mình!Người phụ nữ của anh, không cho phép người khác cợt nhã như thế!Chỉ một động tác nhỏ như vậy, làm những người phụ nữ xung quanh phải kêu lên! !"Không thể nào, thiếu gia Mộ Dung có bạn gái rồi hả ?"Giọng nói chua chát."Không thể nào, chưa nghe nói qua a!"Không dám tin.Còn những người đàn ông khác thấy người đẹp trước mắt mình là bạn gái của thiếu gia Mộ Dung.Tất cả đều thở dài, đó là người bọn họ chọc không nổi.Ngải Tuyết nhìn khung cảnh xung quanh.Đèn treo thủy tinh khổng lồ, huy hoàng treo cao giữa không trung.Bàn đá cẩm thạch màu trắng sáng bóng như gương với hàng loạt thức ăn cao lương mỹ vị trưng bày trên khăn trải bàn màu đỏ. Trải dài hội trường là những ly rượu sâm banh được xếp thành tầng đặt tinh tế trên bàn.Trước dùng ly rượu đỏ trong suốt xếp thành vài toà tháp thủy tinh hoa lệ, phía trên đỉnh tháp giữa ly thủy tinh chậm rãi chảy ra chất lỏng màu vàng, sâm banh tràn ra chảy dọc theo vách ly xuống, ở dưới đèn thủy tinh mỹ lệ lóng lánh như ánh sao, thật giống như từ trong nước suối phun ra những dải ánh sáng mộng ảo.Tiếng nhạc dịu dàng du dương động lòng người. Mọi người ở đây như những đóa hoa đang khiêu vũtrong bầu không khí hài hòa cười nói nhẹ nhàng. Giờ phút này, bất luận là người có tiền ngày thường thường bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, hoặc là những người đã sớm thành thói quen giết chóc trên thương trường, tất cả mọi người đều biểu hiện phong độ ưu nhã ôn hòa khiêm tốn.Thì ra là, đây chính là bữa tiệc của những quý tộc!"Tiểu Tuyết!" Giọng nói rất quen thuộc, thân thể Ngải Tuyết như cứng đơ tại chỗ!Có chút không dám tin quay đầu lại, nhìn người trước mắt quen vô, thân thể cô không khỏi đứng yên tại chỗ!Mộ Dung Kiệt ngờ vực nhìn người đàn ông trung niên này, rõ ràng ông ta và Ngải Tuyết có quen biết, nhưng tại sao người phụ nữ ngốc lại phản xạ kỳ lạ như thế?"Ngải. . . . . . Bác Ngải! Đã lâu không gặp, bác khỏe không?"Có chút không tự nhiên nhìn đi chỗ khác."Ừ, bác rất tốt, có thời gian rãnh, con nên về nhà chơi! Tất cả mọi người ở Ngải gia đều rất nhờ con!" Ngải Trung nhìn Ngải Tuyết, trong lòng rất áy náy!"Tiểu Tuyết, con và thiếu gia Mộ Dung….? ?" Lúc thấy cô và Mộ Dung Kiệt cùng nhau đi vào, đã dọa ông giật mình !Ngải Tuyết không biết trả lời như thế nào, cắn môi."Cô ấy là người phụ nữ của tôi, xin hỏi, ông là ai?"Mộ Dung Kiệt trả lời thay cô, vẻ mặt cùng giọng nói lạnh như băng.

Chương 44: Bữa tiệc (2)