"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 59: Người đàn ông này thật phúc hắc!
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Bảo bối. . . . . ." Mộ Dung Kiệt nỉ non nói, một tay không tự chủ luồng vào g*** h** ch*n Ngải Tuyết tìm kiếm nơi thâm sâu.Ngải Tuyết sợ tới mức vội vàng khép hai chân lại.Nhưng không ngờ, lại kẹp cả bàn tay của Mộ Dung Kiệt.Mộ Dung Kiệt cười xấu xa"Bảo bối thì ra em khát vọng đến thế!" .Ngải Tuyết lúng túng, vội vàng thả lỏng ra!Mộ Dung Kiệt nhân cơ hội thăm dò vào bên trong, khóe miệng nhếch lên cười tà mị!"Kiệt, anh. . . . . ." Ngải Tuyết nhìn Mộ Dung Kiệt tươi cười như không có chuyện gì.Mới phát hiện, cô đã trúng kế của anh a!Nhất thời tức giận không thôi!Có gì khác biệt sao, cô nên sớm phát hiện, người đàn ông này quá phúc hắc a."Em, em tắm xong rồi!"Ngải Tuyết đẩy anh ra muốn chạy thật nhanh.Cùng anh ở chung một chỗ, thật sự rất nguy hiểm.Mộ Dung Kiệt đời nào để cô chạy thoát,Bắt được cô, đem cô gắt gao ấn mạnh vào tường!Gấp gáp tham lam hôn lấy cô.Vì cô mang thai, anh cũng bị cấm dục theo!Đôi tay tùy ý điên cuồng chạy loạn trên thân thể Ngải Tuyết.Ngải Tuyết sợ hãi mở to hai mắt nhìn anh, con mẹ nó Mộ Dung Kiệt!Xong rồi, người đàn ông này muốn ăn sạch cô, tối nay có thể ngủ yên được sao?"Kiệt. . . . . ." Ngải Tuyết thở hổn hển!"Ừ. . . . . ." Mộ Dung Kiệt dịu dàng nhìn cô, trong mắt đều ánh lên d*c v*ng h*m m**n.Ôm cô đến bên giường."Một lần, chỉ một lần thôi được không" Ngải Tuyết cố gắng thương lượng cùng anh.Mộ Dung Kiệt lạnh lùng nhìn cô một cái."Không được!" Giọng điệu không cho cô cự tuyệt!Ngải Tuyết dở khóc dở cười, rũ hàng lông mi dài xuống, trong đầu lóe lên suy nghĩ."Anh quên rồi sao? Bác sĩ nói, không thể vận động quá mạnh!" ."Bảo bối, anh không bảo em vận động chỉ cần anh làm là được!"Anh làm sao để cô mệt mỏi được.Ngải Tuyết im lặng, nháy nháy mắt."Anh làm đau đến Bảo Bảo đấy!"Uất ức nhìn anh."Bác sĩ nói, chỉ cần nhẹ nhàng một chút sẽ không có việc gì!"Anh đã hỏi rồi.Ngải Tuyết cắn môi, tức giận lườm anh một cái, loại chuyện như vậy anh cũng đi hỏi!Mộ Dung Kiệt nhanh chóng đem v*t c*ng rắn xâm nhập vào cơ thể của cô.Ngải Tuyết vì đau nên nhăn nhó, khó chịu."Nhẹ, nhẹ một chút a, đau. . . . . .""Để cho em đau như vậy, về sau mới không cho cự tuyệt anh yêu thương em!" Nói thì nói như vậy, nhưng động tác dịu dàng đi không ít,Ngải Tuyết bất đắc dĩ không biết nên cười hay khóc trước lời anh nói, coi như cùng anh phối hợp biến tấu nhẹ nhàng.Đem bàn tay bé nhỏ ra, đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên lưng anh.Chọc cho toàn thân Mộ Dung Kiệt vì nhột mà run rẩy, không ngừng đẩy nhanh biến tấu cùng cô!Đôi mắt đầy quyến rũ gợn sóng trong hạnh phúc d*c v*ng.
"Bảo bối. . . . . ." Mộ Dung Kiệt nỉ non nói, một tay không tự chủ luồng vào g*** h** ch*n Ngải Tuyết tìm kiếm nơi thâm sâu.
Ngải Tuyết sợ tới mức vội vàng khép hai chân lại.
Nhưng không ngờ, lại kẹp cả bàn tay của Mộ Dung Kiệt.
Mộ Dung Kiệt cười xấu xa"Bảo bối thì ra em khát vọng đến thế!" .
Ngải Tuyết lúng túng, vội vàng thả lỏng ra!
Mộ Dung Kiệt nhân cơ hội thăm dò vào bên trong, khóe miệng nhếch lên cười tà mị!
"Kiệt, anh. . . . . ." Ngải Tuyết nhìn Mộ Dung Kiệt tươi cười như không có chuyện gì.
Mới phát hiện, cô đã trúng kế của anh a!
Nhất thời tức giận không thôi!
Có gì khác biệt sao, cô nên sớm phát hiện, người đàn ông này quá phúc hắc a.
"Em, em tắm xong rồi!"Ngải Tuyết đẩy anh ra muốn chạy thật nhanh.
Cùng anh ở chung một chỗ, thật sự rất nguy hiểm.
Mộ Dung Kiệt đời nào để cô chạy thoát,
Bắt được cô, đem cô gắt gao ấn mạnh vào tường!
Gấp gáp tham lam hôn lấy cô.
Vì cô mang thai, anh cũng bị cấm dục theo!
Đôi tay tùy ý điên cuồng chạy loạn trên thân thể Ngải Tuyết.
Ngải Tuyết sợ hãi mở to hai mắt nhìn anh, con mẹ nó Mộ Dung Kiệt!
Xong rồi, người đàn ông này muốn ăn sạch cô, tối nay có thể ngủ yên được sao?
"Kiệt. . . . . ." Ngải Tuyết thở hổn hển!
"Ừ. . . . . ." Mộ Dung Kiệt dịu dàng nhìn cô, trong mắt đều ánh lên d*c v*ng h*m m**n.
Ôm cô đến bên giường.
"Một lần, chỉ một lần thôi được không" Ngải Tuyết cố gắng thương lượng cùng anh.
Mộ Dung Kiệt lạnh lùng nhìn cô một cái.
"Không được!" Giọng điệu không cho cô cự tuyệt!
Ngải Tuyết dở khóc dở cười, rũ hàng lông mi dài xuống, trong đầu lóe lên suy nghĩ.
"Anh quên rồi sao? Bác sĩ nói, không thể vận động quá mạnh!" .
"Bảo bối, anh không bảo em vận động chỉ cần anh làm là được!"Anh làm sao để cô mệt mỏi được.
Ngải Tuyết im lặng, nháy nháy mắt.
"Anh làm đau đến Bảo Bảo đấy!"Uất ức nhìn anh.
"Bác sĩ nói, chỉ cần nhẹ nhàng một chút sẽ không có việc gì!"Anh đã hỏi rồi.
Ngải Tuyết cắn môi, tức giận lườm anh một cái, loại chuyện như vậy anh cũng đi hỏi!
Mộ Dung Kiệt nhanh chóng đem v*t c*ng rắn xâm nhập vào cơ thể của cô.
Ngải Tuyết vì đau nên nhăn nhó, khó chịu.
"Nhẹ, nhẹ một chút a, đau. . . . . ."
"Để cho em đau như vậy, về sau mới không cho cự tuyệt anh yêu thương em!"
Nói thì nói như vậy, nhưng động tác dịu dàng đi không ít,
Ngải Tuyết bất đắc dĩ không biết nên cười hay khóc trước lời anh nói, coi như cùng anh phối hợp biến tấu nhẹ nhàng.
Đem bàn tay bé nhỏ ra, đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên lưng anh.
Chọc cho toàn thân Mộ Dung Kiệt vì nhột mà run rẩy, không ngừng đẩy nhanh biến tấu cùng cô!
Đôi mắt đầy quyến rũ gợn sóng trong hạnh phúc d*c v*ng.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Bảo bối. . . . . ." Mộ Dung Kiệt nỉ non nói, một tay không tự chủ luồng vào g*** h** ch*n Ngải Tuyết tìm kiếm nơi thâm sâu.Ngải Tuyết sợ tới mức vội vàng khép hai chân lại.Nhưng không ngờ, lại kẹp cả bàn tay của Mộ Dung Kiệt.Mộ Dung Kiệt cười xấu xa"Bảo bối thì ra em khát vọng đến thế!" .Ngải Tuyết lúng túng, vội vàng thả lỏng ra!Mộ Dung Kiệt nhân cơ hội thăm dò vào bên trong, khóe miệng nhếch lên cười tà mị!"Kiệt, anh. . . . . ." Ngải Tuyết nhìn Mộ Dung Kiệt tươi cười như không có chuyện gì.Mới phát hiện, cô đã trúng kế của anh a!Nhất thời tức giận không thôi!Có gì khác biệt sao, cô nên sớm phát hiện, người đàn ông này quá phúc hắc a."Em, em tắm xong rồi!"Ngải Tuyết đẩy anh ra muốn chạy thật nhanh.Cùng anh ở chung một chỗ, thật sự rất nguy hiểm.Mộ Dung Kiệt đời nào để cô chạy thoát,Bắt được cô, đem cô gắt gao ấn mạnh vào tường!Gấp gáp tham lam hôn lấy cô.Vì cô mang thai, anh cũng bị cấm dục theo!Đôi tay tùy ý điên cuồng chạy loạn trên thân thể Ngải Tuyết.Ngải Tuyết sợ hãi mở to hai mắt nhìn anh, con mẹ nó Mộ Dung Kiệt!Xong rồi, người đàn ông này muốn ăn sạch cô, tối nay có thể ngủ yên được sao?"Kiệt. . . . . ." Ngải Tuyết thở hổn hển!"Ừ. . . . . ." Mộ Dung Kiệt dịu dàng nhìn cô, trong mắt đều ánh lên d*c v*ng h*m m**n.Ôm cô đến bên giường."Một lần, chỉ một lần thôi được không" Ngải Tuyết cố gắng thương lượng cùng anh.Mộ Dung Kiệt lạnh lùng nhìn cô một cái."Không được!" Giọng điệu không cho cô cự tuyệt!Ngải Tuyết dở khóc dở cười, rũ hàng lông mi dài xuống, trong đầu lóe lên suy nghĩ."Anh quên rồi sao? Bác sĩ nói, không thể vận động quá mạnh!" ."Bảo bối, anh không bảo em vận động chỉ cần anh làm là được!"Anh làm sao để cô mệt mỏi được.Ngải Tuyết im lặng, nháy nháy mắt."Anh làm đau đến Bảo Bảo đấy!"Uất ức nhìn anh."Bác sĩ nói, chỉ cần nhẹ nhàng một chút sẽ không có việc gì!"Anh đã hỏi rồi.Ngải Tuyết cắn môi, tức giận lườm anh một cái, loại chuyện như vậy anh cũng đi hỏi!Mộ Dung Kiệt nhanh chóng đem v*t c*ng rắn xâm nhập vào cơ thể của cô.Ngải Tuyết vì đau nên nhăn nhó, khó chịu."Nhẹ, nhẹ một chút a, đau. . . . . .""Để cho em đau như vậy, về sau mới không cho cự tuyệt anh yêu thương em!" Nói thì nói như vậy, nhưng động tác dịu dàng đi không ít,Ngải Tuyết bất đắc dĩ không biết nên cười hay khóc trước lời anh nói, coi như cùng anh phối hợp biến tấu nhẹ nhàng.Đem bàn tay bé nhỏ ra, đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên lưng anh.Chọc cho toàn thân Mộ Dung Kiệt vì nhột mà run rẩy, không ngừng đẩy nhanh biến tấu cùng cô!Đôi mắt đầy quyến rũ gợn sóng trong hạnh phúc d*c v*ng.