"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 68: Người phụ nữ độc ác (1)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Sau đó, bóp cò viên đạn bay thẳng qua trán hắn."Á!" Một âm thanh vang lên, chính là tiếng thét của người phụ nữ trên giường.Dĩ nhiên bà ta chính là mẹ của Mộ Dung Kiệt, tên ‘Vưu Lộ Sa’."Cậu….. cậu là ai? Xin….. Xin đừng giết tôi!" Bà sợ tới mức đôi môi run cầm cập nói không nên lời.Mộ Dung Kiệt châm chọc cười ra tiếng."Tôi là ai? Bà không nhận ra tôi là ai sao? Ha ha ha!""Tôi… Chúng ta có quen biết sao? Vậy xin cậu đừng giết tôi, xin thả tôi đi!" Bà không nhớ rõ, người này có quen biết với bà không?"Thả bà sao? Loại phụ nữ đê tiện như bà, dựa vào cái gì đòi tôi thả bà đi, bà đáng chết lắm, thật đáng chết" Vừa nói liền giơ súng lên.Bà ta lăn xuống giường, nắm lấy chân anh."Đừng, đừng nổ súng mà, cầu xin cậu, cậu muốn tôi làm gì tôi cũng đồng ý! Nhưng xinh cậu đừng giết tôi " Vưu Lộ Sa khẩn cầu."Bà có thể làm được gì? Muốn biết tôi là ai sao?" Ánh mắt Mộ Dung Kiệt không có chút ấm áp nào, nhìn bà càng thêm thống hận.Vưu Lộ Sa mở to con ngươi vì hoảng sợ, gật đầu."Còn nhớ mười lăm năm trước, bà và người đàn ông này ở nhà vụng trộm bị chồng bắt được chứ?" Giọng nói không chút dễ chịu nào khi nhắc đến kí ức dơ bẩn ấy.Lời nói vừa dứt càng làm Vưu Lộ Sa há to miệng, không dám tin nhìn anh"Vậy cậu, cậu là……?""Không sai, là tôi, chính là đứa con trai năm đó bị bà vứt bỏ, Mộ Dung Kiệt!" Mộ Dung Kiệt gầm thét lên.Không chỉ có Vưu Lộ Sa hoảng sợ, mà những thuộc hạ của anh cũng kinh sợ không kém gì.Đại ca của bọn họ lại có tuổi thơ đau thương như vậy.Thì ra là người phụ nữ này là mẹ của đại ca, một người phụ nữ độc ác vứt chồng bỏ con để chạy theo tình nhân.Nhất thời, tất cả ánh mắt khinh thường chuyển thành thù hận.Hận không thể giết bà nhanh hơn."Kiệt, tôi…., mẹ xin lỗi con!" Vưu Lộ Sa nghe nói anh là con trai của mình, trái tim đau thắt lại, trong lòng vô cùng tuyệt vọng, cảm thấy một chút sức sống cũng không còn."Bà câm đi, bà đã sớm từ bỏ chúng tôi! Loại phụ nữ như bà, làm sao xứng đáng làm mẹ của Mộ Dung Kiệt tôi đây!" Trực tiếp đạp bà một cái."Không, mẹ là mẹ của con, mười lăm năm trước là mẹ không đúng, con tha thứ cho mẹ có được không, mẹ hứa sau này sẽ yêu thương con, bồi đắp những tổn thương đã gây ra cho con lúc trước!" Chưa từ bỏ ý định bò lại bên chân anh.Mộ Dung Kiệt nhắm chặt hai mắt, một giọt lệ dài trên khóe mắt.Phải làm như thế nào đây, bà vốn là mẹ của anh, đây là sự thật không thể chối bỏ, cho dù những gì bà làm đã tổn thương đến anh rất nhiều, nhưng anh thực sự không cách nào ra tay giết bà.Anh đã từng nghĩ tới vô số lần cảnh tượng hai mẹ con gặp nhau.Trực tiếp móc súng ra, cho đôi cẩu nam nữ đó mỗi người một viên đạn, thay ba báo thù, nhưng khi đối mặt với hiện thực lúc này, mới phát hiện.Anh không thể xuống tay vô tình như cách anh nghĩ, một chút cũng không làm được.Súng trong tay vô lực rơi xuống đất, yên lặng xoay người rời đi."Sau này, đừng để tôi thấy bà nữa!" Sải bước đi ra cửa.Mấy trăm thủ hạ liếc mắt đầy thù hận nhìn Vưu Lộ Sa, theo sát anh đi ra ngoài.Vưu Lộ Sa ngồi dưới đất nhìn cây súng lục trên đất.Chậm rãi nhặt lên, khóe miệng nâng lên nụ cười độc ác.Hướng về đến Mộ Dung Kiệt nổ súng ‘Bùm…’Mộ Dung Kiệt lảo đảo một cái, không dám tin quay đầu lại, vô lực ngã xuống"Đại ca, Đại ca, anh làm sao vậy?""Bà giết tôi chỉ vì người đàn ông nằm trên đất kia, tôi muốn bà chôn theo hắn, ha ha ha ha!"

Sau đó, bóp cò viên đạn bay thẳng qua trán hắn.

"Á!" Một âm thanh vang lên, chính là tiếng thét của người phụ nữ trên giường.

Dĩ nhiên bà ta chính là mẹ của Mộ Dung Kiệt, tên ‘Vưu Lộ Sa’.

"Cậu….. cậu là ai? Xin….. Xin đừng giết tôi!" Bà sợ tới mức đôi môi run cầm cập nói không nên lời.

Mộ Dung Kiệt châm chọc cười ra tiếng.

"Tôi là ai? Bà không nhận ra tôi là ai sao? Ha ha ha!"

"Tôi… Chúng ta có quen biết sao? Vậy xin cậu đừng giết tôi, xin thả tôi đi!" Bà không nhớ rõ, người này có quen biết với bà không?

"Thả bà sao? Loại phụ nữ đê tiện như bà, dựa vào cái gì đòi tôi thả bà đi, bà đáng chết lắm, thật đáng chết" Vừa nói liền giơ súng lên.

Bà ta lăn xuống giường, nắm lấy chân anh.

"Đừng, đừng nổ súng mà, cầu xin cậu, cậu muốn tôi làm gì tôi cũng đồng ý! Nhưng xinh cậu đừng giết tôi " Vưu Lộ Sa khẩn cầu.

"Bà có thể làm được gì? Muốn biết tôi là ai sao?" Ánh mắt Mộ Dung Kiệt không có chút ấm áp nào, nhìn bà càng thêm thống hận.

Vưu Lộ Sa mở to con ngươi vì hoảng sợ, gật đầu.

"Còn nhớ mười lăm năm trước, bà và người đàn ông này ở nhà vụng trộm bị chồng bắt được chứ?" Giọng nói không chút dễ chịu nào khi nhắc đến kí ức dơ bẩn ấy.

Lời nói vừa dứt càng làm Vưu Lộ Sa há to miệng, không dám tin nhìn anh"Vậy cậu, cậu là……?"

"Không sai, là tôi, chính là đứa con trai năm đó bị bà vứt bỏ, Mộ Dung Kiệt!" Mộ Dung Kiệt gầm thét lên.

Không chỉ có Vưu Lộ Sa hoảng sợ, mà những thuộc hạ của anh cũng kinh sợ không kém gì.

Đại ca của bọn họ lại có tuổi thơ đau thương như vậy.

Thì ra là người phụ nữ này là mẹ của đại ca, một người phụ nữ độc ác vứt chồng bỏ con để chạy theo tình nhân.

Nhất thời, tất cả ánh mắt khinh thường chuyển thành thù hận.

Hận không thể giết bà nhanh hơn.

"Kiệt, tôi…., mẹ xin lỗi con!" Vưu Lộ Sa nghe nói anh là con trai của mình, trái tim đau thắt lại, trong lòng vô cùng tuyệt vọng, cảm thấy một chút sức sống cũng không còn.

"Bà câm đi, bà đã sớm từ bỏ chúng tôi! Loại phụ nữ như bà, làm sao xứng đáng làm mẹ của Mộ Dung Kiệt tôi đây!" Trực tiếp đạp bà một cái.

"Không, mẹ là mẹ của con, mười lăm năm trước là mẹ không đúng, con tha thứ cho mẹ có được không, mẹ hứa sau này sẽ yêu thương con, bồi đắp những tổn thương đã gây ra cho con lúc trước!" Chưa từ bỏ ý định bò lại bên chân anh.

Mộ Dung Kiệt nhắm chặt hai mắt, một giọt lệ dài trên khóe mắt.

Phải làm như thế nào đây, bà vốn là mẹ của anh, đây là sự thật không thể chối bỏ, cho dù những gì bà làm đã tổn thương đến anh rất nhiều, nhưng anh thực sự không cách nào ra tay giết bà.

Anh đã từng nghĩ tới vô số lần cảnh tượng hai mẹ con gặp nhau.

Trực tiếp móc súng ra, cho đôi cẩu nam nữ đó mỗi người một viên đạn, thay ba báo thù, nhưng khi đối mặt với hiện thực lúc này, mới phát hiện.

Anh không thể xuống tay vô tình như cách anh nghĩ, một chút cũng không làm được.

Súng trong tay vô lực rơi xuống đất, yên lặng xoay người rời đi.

"Sau này, đừng để tôi thấy bà nữa!" Sải bước đi ra cửa.

Mấy trăm thủ hạ liếc mắt đầy thù hận nhìn Vưu Lộ Sa, theo sát anh đi ra ngoài.

Vưu Lộ Sa ngồi dưới đất nhìn cây súng lục trên đất.

Chậm rãi nhặt lên, khóe miệng nâng lên nụ cười độc ác.

Hướng về đến Mộ Dung Kiệt nổ súng ‘Bùm…’

Mộ Dung Kiệt lảo đảo một cái, không dám tin quay đầu lại, vô lực ngã xuống

"Đại ca, Đại ca, anh làm sao vậy?"

"Bà giết tôi chỉ vì người đàn ông nằm trên đất kia, tôi muốn bà chôn theo hắn, ha ha ha ha!"

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Sau đó, bóp cò viên đạn bay thẳng qua trán hắn."Á!" Một âm thanh vang lên, chính là tiếng thét của người phụ nữ trên giường.Dĩ nhiên bà ta chính là mẹ của Mộ Dung Kiệt, tên ‘Vưu Lộ Sa’."Cậu….. cậu là ai? Xin….. Xin đừng giết tôi!" Bà sợ tới mức đôi môi run cầm cập nói không nên lời.Mộ Dung Kiệt châm chọc cười ra tiếng."Tôi là ai? Bà không nhận ra tôi là ai sao? Ha ha ha!""Tôi… Chúng ta có quen biết sao? Vậy xin cậu đừng giết tôi, xin thả tôi đi!" Bà không nhớ rõ, người này có quen biết với bà không?"Thả bà sao? Loại phụ nữ đê tiện như bà, dựa vào cái gì đòi tôi thả bà đi, bà đáng chết lắm, thật đáng chết" Vừa nói liền giơ súng lên.Bà ta lăn xuống giường, nắm lấy chân anh."Đừng, đừng nổ súng mà, cầu xin cậu, cậu muốn tôi làm gì tôi cũng đồng ý! Nhưng xinh cậu đừng giết tôi " Vưu Lộ Sa khẩn cầu."Bà có thể làm được gì? Muốn biết tôi là ai sao?" Ánh mắt Mộ Dung Kiệt không có chút ấm áp nào, nhìn bà càng thêm thống hận.Vưu Lộ Sa mở to con ngươi vì hoảng sợ, gật đầu."Còn nhớ mười lăm năm trước, bà và người đàn ông này ở nhà vụng trộm bị chồng bắt được chứ?" Giọng nói không chút dễ chịu nào khi nhắc đến kí ức dơ bẩn ấy.Lời nói vừa dứt càng làm Vưu Lộ Sa há to miệng, không dám tin nhìn anh"Vậy cậu, cậu là……?""Không sai, là tôi, chính là đứa con trai năm đó bị bà vứt bỏ, Mộ Dung Kiệt!" Mộ Dung Kiệt gầm thét lên.Không chỉ có Vưu Lộ Sa hoảng sợ, mà những thuộc hạ của anh cũng kinh sợ không kém gì.Đại ca của bọn họ lại có tuổi thơ đau thương như vậy.Thì ra là người phụ nữ này là mẹ của đại ca, một người phụ nữ độc ác vứt chồng bỏ con để chạy theo tình nhân.Nhất thời, tất cả ánh mắt khinh thường chuyển thành thù hận.Hận không thể giết bà nhanh hơn."Kiệt, tôi…., mẹ xin lỗi con!" Vưu Lộ Sa nghe nói anh là con trai của mình, trái tim đau thắt lại, trong lòng vô cùng tuyệt vọng, cảm thấy một chút sức sống cũng không còn."Bà câm đi, bà đã sớm từ bỏ chúng tôi! Loại phụ nữ như bà, làm sao xứng đáng làm mẹ của Mộ Dung Kiệt tôi đây!" Trực tiếp đạp bà một cái."Không, mẹ là mẹ của con, mười lăm năm trước là mẹ không đúng, con tha thứ cho mẹ có được không, mẹ hứa sau này sẽ yêu thương con, bồi đắp những tổn thương đã gây ra cho con lúc trước!" Chưa từ bỏ ý định bò lại bên chân anh.Mộ Dung Kiệt nhắm chặt hai mắt, một giọt lệ dài trên khóe mắt.Phải làm như thế nào đây, bà vốn là mẹ của anh, đây là sự thật không thể chối bỏ, cho dù những gì bà làm đã tổn thương đến anh rất nhiều, nhưng anh thực sự không cách nào ra tay giết bà.Anh đã từng nghĩ tới vô số lần cảnh tượng hai mẹ con gặp nhau.Trực tiếp móc súng ra, cho đôi cẩu nam nữ đó mỗi người một viên đạn, thay ba báo thù, nhưng khi đối mặt với hiện thực lúc này, mới phát hiện.Anh không thể xuống tay vô tình như cách anh nghĩ, một chút cũng không làm được.Súng trong tay vô lực rơi xuống đất, yên lặng xoay người rời đi."Sau này, đừng để tôi thấy bà nữa!" Sải bước đi ra cửa.Mấy trăm thủ hạ liếc mắt đầy thù hận nhìn Vưu Lộ Sa, theo sát anh đi ra ngoài.Vưu Lộ Sa ngồi dưới đất nhìn cây súng lục trên đất.Chậm rãi nhặt lên, khóe miệng nâng lên nụ cười độc ác.Hướng về đến Mộ Dung Kiệt nổ súng ‘Bùm…’Mộ Dung Kiệt lảo đảo một cái, không dám tin quay đầu lại, vô lực ngã xuống"Đại ca, Đại ca, anh làm sao vậy?""Bà giết tôi chỉ vì người đàn ông nằm trên đất kia, tôi muốn bà chôn theo hắn, ha ha ha ha!"

Chương 68: Người phụ nữ độc ác (1)