Ta ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ở trên lầu lại ngắm ta. Sáng sớm mùa hè, em vẫn luôn đến trường sớm để học thuộc lòng tiếng Anh, lúc đó không khí cực tươi mát, cùng với em, còn có tiếng chim hót trên đầu cành cách đó không xa. Em thật cẩn thận đi lên sân thượng, lấy sách tiếng Anh ra học thuộc. Khi đó em cũng không biết mình lại thành phong cảnh cho anh. Sau này, khi anh nói rằng anh chưa bao giờ nghe người nào đọc tiếng Anh ngọt được như vậy, em đã cúi đầu mà đỏ bừng mặt. Cứ ngu ngơ như thế, bị anh nhìn một tháng. Em ảo não, vì sao một chút em cũng không cảm giác được vậy. Mãi đến một ngày kia, buổi sáng sớm yên tĩnh bị một tiếng cười yếu ớt quấy nhiễu, đến cả trái tim em cũng bị rối loạn. Em chậm chạp ngẩng đầu, anh đứng ở lầu đối diện của trường học, khoanh hai tay dựa nghiêng vào vách tường, miệng còn ngậm một điếu thuốc, nghiêng mắt quan sát em, khóe miệng hơi hơi cong lên, một bộ dạng phóng túng ngang ngạnh. Em có chút giật mình, mở to hai mắt nhìn anh, mặt hơi hồng lên. Em…
Chương 3
Mất Đi Anh, Em Cũng Mất Đi Chính MìnhTác giả: Tịch Sơ HạTruyện Ngôn TìnhTa ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ở trên lầu lại ngắm ta. Sáng sớm mùa hè, em vẫn luôn đến trường sớm để học thuộc lòng tiếng Anh, lúc đó không khí cực tươi mát, cùng với em, còn có tiếng chim hót trên đầu cành cách đó không xa. Em thật cẩn thận đi lên sân thượng, lấy sách tiếng Anh ra học thuộc. Khi đó em cũng không biết mình lại thành phong cảnh cho anh. Sau này, khi anh nói rằng anh chưa bao giờ nghe người nào đọc tiếng Anh ngọt được như vậy, em đã cúi đầu mà đỏ bừng mặt. Cứ ngu ngơ như thế, bị anh nhìn một tháng. Em ảo não, vì sao một chút em cũng không cảm giác được vậy. Mãi đến một ngày kia, buổi sáng sớm yên tĩnh bị một tiếng cười yếu ớt quấy nhiễu, đến cả trái tim em cũng bị rối loạn. Em chậm chạp ngẩng đầu, anh đứng ở lầu đối diện của trường học, khoanh hai tay dựa nghiêng vào vách tường, miệng còn ngậm một điếu thuốc, nghiêng mắt quan sát em, khóe miệng hơi hơi cong lên, một bộ dạng phóng túng ngang ngạnh. Em có chút giật mình, mở to hai mắt nhìn anh, mặt hơi hồng lên. Em… Tối hôm đó về nhà, em đã bị cảm, thân thể chắc chắn là khó chịu, thế nhưng lòng lại rất ấm áp. Em giống như còn có thể cảm giác được cái ôm của anh, ấm áp, như một bến cảng, còn em thì sốt ruột muốn cập bến.Ngày hôm sau đến trường, anh tới đưa cho em điểm tâm sáng, tất cả đều giống như là thuận theo tự nhiên vậy, rất quen thuộc. Em nhận lấy trong sự ghen tị của các nữ sinh, là sữa đậu nành ấm áp, cùng một cái bánh ngọt. Tất cả đều có vẻ thật dịu dàng.Chúng ta đi lên sân thượng, em yên lặng ăn bánh ngọt, anh hút thuốc, em nhìn hộp thuốc lá một chút, là Vạn Bảo Lộ.Anh dường như đã nhận ra gì đó, lộ một ánh mắt có lỗi rồi tắt thuốc đi.Em nhìn thấy sữa đậu nành ở một bên, trong lòng không khỏi khẽ động. Em nói rằng, ‘Lâm Từ Viễn, cậu không cần đối xử tốt với mình như vậy đâu’. Anh cười cười, sủng nịch sờ sờ tóc em, ‘sao vậy?’Sao vậy? Em tự hỏi chính mình, như vậy, sẽ làm mình thích cậu đó! Nhưng mà, em cũng không nói gì cả.Rồi anh nhìn em, bộ dáng còn thật sự nghiêm túc, anh nói, ‘An Bình, ở trên người cậu, mình có thể thấy được một cái gì đó vô cùng thuần khiết, đó là cái mình đã tìm kiếm rất lâu, nhưng vẫn không tìm được, mình chỉ cảm thấy, mình nên đối xử với cậu thật tốt, mình phải đối xử với cậu thật tốt.’Sau đó, chúng ta quen nhau, anh cũng giống như tất cả những người bạn trai khác, mua điểm tâm sáng, nước trái cây cho bạn gái, giúp bạn gái xách cặp, chú ý đến tâm tình của bạn gái, cũng không chơi trò mập mờ với những nữ sinh khác, anh giống như anh đã nói vậy, dùng hết toàn lực để giữ gìn tất cả của em, em không thích anh hút thuốc, anh liền không hút, em không thích anh đánh nhau, anh liền không đánh nhau. Anh nói, ‘phàm là những gì An Bình không thích, mình đều sẽ không làm.’Anh không trốn học, cũng không đến quán bar nữa, cả ngày đều ở cạnh em, giống như em chính là cả thế giới của anh vậy.Anh nuông chiều em đến tận trời, vì em, anh cố gắng thay đổi, trở thành bộ dáng em vẫn luôn mong đợi. Em bắt đầu sợ hãi, nếu như có một ngày, anh rời khỏi em, vậy em phải làm thế nào đây?Lâm Từ Viễn, Từ Viễn…… Em khe khẽ lẩm bẩm tên anh, đã không tự kiềm chế được mà nhớ anh.Năm ấy, anh yêu rất vụng về, nhưng lại không chút nào giả dối, em hạnh phúc rất đơn giản, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Tối hôm đó về nhà, em đã bị cảm, thân thể chắc chắn là khó chịu, thế nhưng lòng lại rất ấm áp. Em giống như còn có thể cảm giác được cái ôm của anh, ấm áp, như một bến cảng, còn em thì sốt ruột muốn cập bến.
Ngày hôm sau đến trường, anh tới đưa cho em điểm tâm sáng, tất cả đều giống như là thuận theo tự nhiên vậy, rất quen thuộc. Em nhận lấy trong sự ghen tị của các nữ sinh, là sữa đậu nành ấm áp, cùng một cái bánh ngọt. Tất cả đều có vẻ thật dịu dàng.
Chúng ta đi lên sân thượng, em yên lặng ăn bánh ngọt, anh hút thuốc, em nhìn hộp thuốc lá một chút, là Vạn Bảo Lộ.
Anh dường như đã nhận ra gì đó, lộ một ánh mắt có lỗi rồi tắt thuốc đi.
Em nhìn thấy sữa đậu nành ở một bên, trong lòng không khỏi khẽ động. Em nói rằng, ‘Lâm Từ Viễn, cậu không cần đối xử tốt với mình như vậy đâu’. Anh cười cười, sủng nịch sờ sờ tóc em, ‘sao vậy?’
Sao vậy? Em tự hỏi chính mình, như vậy, sẽ làm mình thích cậu đó! Nhưng mà, em cũng không nói gì cả.
Rồi anh nhìn em, bộ dáng còn thật sự nghiêm túc, anh nói, ‘An Bình, ở trên người cậu, mình có thể thấy được một cái gì đó vô cùng thuần khiết, đó là cái mình đã tìm kiếm rất lâu, nhưng vẫn không tìm được, mình chỉ cảm thấy, mình nên đối xử với cậu thật tốt, mình phải đối xử với cậu thật tốt.’
Sau đó, chúng ta quen nhau, anh cũng giống như tất cả những người bạn trai khác, mua điểm tâm sáng, nước trái cây cho bạn gái, giúp bạn gái xách cặp, chú ý đến tâm tình của bạn gái, cũng không chơi trò mập mờ với những nữ sinh khác, anh giống như anh đã nói vậy, dùng hết toàn lực để giữ gìn tất cả của em, em không thích anh hút thuốc, anh liền không hút, em không thích anh đánh nhau, anh liền không đánh nhau. Anh nói, ‘phàm là những gì An Bình không thích, mình đều sẽ không làm.’
Anh không trốn học, cũng không đến quán bar nữa, cả ngày đều ở cạnh em, giống như em chính là cả thế giới của anh vậy.
Anh nuông chiều em đến tận trời, vì em, anh cố gắng thay đổi, trở thành bộ dáng em vẫn luôn mong đợi. Em bắt đầu sợ hãi, nếu như có một ngày, anh rời khỏi em, vậy em phải làm thế nào đây?
Lâm Từ Viễn, Từ Viễn…… Em khe khẽ lẩm bẩm tên anh, đã không tự kiềm chế được mà nhớ anh.
Năm ấy, anh yêu rất vụng về, nhưng lại không chút nào giả dối, em hạnh phúc rất đơn giản, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Mất Đi Anh, Em Cũng Mất Đi Chính MìnhTác giả: Tịch Sơ HạTruyện Ngôn TìnhTa ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ở trên lầu lại ngắm ta. Sáng sớm mùa hè, em vẫn luôn đến trường sớm để học thuộc lòng tiếng Anh, lúc đó không khí cực tươi mát, cùng với em, còn có tiếng chim hót trên đầu cành cách đó không xa. Em thật cẩn thận đi lên sân thượng, lấy sách tiếng Anh ra học thuộc. Khi đó em cũng không biết mình lại thành phong cảnh cho anh. Sau này, khi anh nói rằng anh chưa bao giờ nghe người nào đọc tiếng Anh ngọt được như vậy, em đã cúi đầu mà đỏ bừng mặt. Cứ ngu ngơ như thế, bị anh nhìn một tháng. Em ảo não, vì sao một chút em cũng không cảm giác được vậy. Mãi đến một ngày kia, buổi sáng sớm yên tĩnh bị một tiếng cười yếu ớt quấy nhiễu, đến cả trái tim em cũng bị rối loạn. Em chậm chạp ngẩng đầu, anh đứng ở lầu đối diện của trường học, khoanh hai tay dựa nghiêng vào vách tường, miệng còn ngậm một điếu thuốc, nghiêng mắt quan sát em, khóe miệng hơi hơi cong lên, một bộ dạng phóng túng ngang ngạnh. Em có chút giật mình, mở to hai mắt nhìn anh, mặt hơi hồng lên. Em… Tối hôm đó về nhà, em đã bị cảm, thân thể chắc chắn là khó chịu, thế nhưng lòng lại rất ấm áp. Em giống như còn có thể cảm giác được cái ôm của anh, ấm áp, như một bến cảng, còn em thì sốt ruột muốn cập bến.Ngày hôm sau đến trường, anh tới đưa cho em điểm tâm sáng, tất cả đều giống như là thuận theo tự nhiên vậy, rất quen thuộc. Em nhận lấy trong sự ghen tị của các nữ sinh, là sữa đậu nành ấm áp, cùng một cái bánh ngọt. Tất cả đều có vẻ thật dịu dàng.Chúng ta đi lên sân thượng, em yên lặng ăn bánh ngọt, anh hút thuốc, em nhìn hộp thuốc lá một chút, là Vạn Bảo Lộ.Anh dường như đã nhận ra gì đó, lộ một ánh mắt có lỗi rồi tắt thuốc đi.Em nhìn thấy sữa đậu nành ở một bên, trong lòng không khỏi khẽ động. Em nói rằng, ‘Lâm Từ Viễn, cậu không cần đối xử tốt với mình như vậy đâu’. Anh cười cười, sủng nịch sờ sờ tóc em, ‘sao vậy?’Sao vậy? Em tự hỏi chính mình, như vậy, sẽ làm mình thích cậu đó! Nhưng mà, em cũng không nói gì cả.Rồi anh nhìn em, bộ dáng còn thật sự nghiêm túc, anh nói, ‘An Bình, ở trên người cậu, mình có thể thấy được một cái gì đó vô cùng thuần khiết, đó là cái mình đã tìm kiếm rất lâu, nhưng vẫn không tìm được, mình chỉ cảm thấy, mình nên đối xử với cậu thật tốt, mình phải đối xử với cậu thật tốt.’Sau đó, chúng ta quen nhau, anh cũng giống như tất cả những người bạn trai khác, mua điểm tâm sáng, nước trái cây cho bạn gái, giúp bạn gái xách cặp, chú ý đến tâm tình của bạn gái, cũng không chơi trò mập mờ với những nữ sinh khác, anh giống như anh đã nói vậy, dùng hết toàn lực để giữ gìn tất cả của em, em không thích anh hút thuốc, anh liền không hút, em không thích anh đánh nhau, anh liền không đánh nhau. Anh nói, ‘phàm là những gì An Bình không thích, mình đều sẽ không làm.’Anh không trốn học, cũng không đến quán bar nữa, cả ngày đều ở cạnh em, giống như em chính là cả thế giới của anh vậy.Anh nuông chiều em đến tận trời, vì em, anh cố gắng thay đổi, trở thành bộ dáng em vẫn luôn mong đợi. Em bắt đầu sợ hãi, nếu như có một ngày, anh rời khỏi em, vậy em phải làm thế nào đây?Lâm Từ Viễn, Từ Viễn…… Em khe khẽ lẩm bẩm tên anh, đã không tự kiềm chế được mà nhớ anh.Năm ấy, anh yêu rất vụng về, nhưng lại không chút nào giả dối, em hạnh phúc rất đơn giản, nhưng lại vô cùng rõ ràng.