Ta ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ở trên lầu lại ngắm ta. Sáng sớm mùa hè, em vẫn luôn đến trường sớm để học thuộc lòng tiếng Anh, lúc đó không khí cực tươi mát, cùng với em, còn có tiếng chim hót trên đầu cành cách đó không xa. Em thật cẩn thận đi lên sân thượng, lấy sách tiếng Anh ra học thuộc. Khi đó em cũng không biết mình lại thành phong cảnh cho anh. Sau này, khi anh nói rằng anh chưa bao giờ nghe người nào đọc tiếng Anh ngọt được như vậy, em đã cúi đầu mà đỏ bừng mặt. Cứ ngu ngơ như thế, bị anh nhìn một tháng. Em ảo não, vì sao một chút em cũng không cảm giác được vậy. Mãi đến một ngày kia, buổi sáng sớm yên tĩnh bị một tiếng cười yếu ớt quấy nhiễu, đến cả trái tim em cũng bị rối loạn. Em chậm chạp ngẩng đầu, anh đứng ở lầu đối diện của trường học, khoanh hai tay dựa nghiêng vào vách tường, miệng còn ngậm một điếu thuốc, nghiêng mắt quan sát em, khóe miệng hơi hơi cong lên, một bộ dạng phóng túng ngang ngạnh. Em có chút giật mình, mở to hai mắt nhìn anh, mặt hơi hồng lên. Em…
Chương 6
Mất Đi Anh, Em Cũng Mất Đi Chính MìnhTác giả: Tịch Sơ HạTruyện Ngôn TìnhTa ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ở trên lầu lại ngắm ta. Sáng sớm mùa hè, em vẫn luôn đến trường sớm để học thuộc lòng tiếng Anh, lúc đó không khí cực tươi mát, cùng với em, còn có tiếng chim hót trên đầu cành cách đó không xa. Em thật cẩn thận đi lên sân thượng, lấy sách tiếng Anh ra học thuộc. Khi đó em cũng không biết mình lại thành phong cảnh cho anh. Sau này, khi anh nói rằng anh chưa bao giờ nghe người nào đọc tiếng Anh ngọt được như vậy, em đã cúi đầu mà đỏ bừng mặt. Cứ ngu ngơ như thế, bị anh nhìn một tháng. Em ảo não, vì sao một chút em cũng không cảm giác được vậy. Mãi đến một ngày kia, buổi sáng sớm yên tĩnh bị một tiếng cười yếu ớt quấy nhiễu, đến cả trái tim em cũng bị rối loạn. Em chậm chạp ngẩng đầu, anh đứng ở lầu đối diện của trường học, khoanh hai tay dựa nghiêng vào vách tường, miệng còn ngậm một điếu thuốc, nghiêng mắt quan sát em, khóe miệng hơi hơi cong lên, một bộ dạng phóng túng ngang ngạnh. Em có chút giật mình, mở to hai mắt nhìn anh, mặt hơi hồng lên. Em… Anh đột ngột xông vào cuộc sống của em, rồi lại đột ngột rời khỏi, em hai tay dâng trái tim mình lên, lại bị anh ném vỡ nát. Lâm Từ Viễn, hóa ra, anh lại có thể buông xuôi tất cả dễ dàng như vậy.Cố Thanh Tiên kể với em về mối tình của cô ấy, cô ấy nói, cô ấy rất hâm mộ em, được anh yêu như vậy.Cố Thanh Tiên nói, thật ra đêm đó, các người không hề xảy ra chuyện gì cả. Bạn trai của cô ấy đã làm chuyện đó với cô ấy, sau đó lại bỏ đi. Cô ấy không dám về nhà, vì thế, đã nhờ người bạn nam mà cô ấy tin tưởng nhất là anh giúp cô ấy thuê một phòng ở khách sạn. Đúng lúc bị em bắt gặp. Về phần vì sao cô ấy lại tới tìm em, nói với em những lời kia, thì cô ấy giải thích rằng bởi vì thấy tình yêu của chúng ta quá tốt đẹp, làm cô ấy sinh ra ý định muốn phá hỏng. Cô ấy vào thời điểm đó, đã bắt đầu thất vọng với thế giới này, cũng tuyệt vọng đối với tình yêu.Nhưng mà vì sao anh không giải thích với em, mà lại lựa chọn bỏ đi như vậy chứ?Ba năm sau em lên đại học, em yêu đương với rất nhiều người. Trong số bọn họ, người thì có nét mặt giống anh, người thì có cái mũi giống anh, người lại có bóng lưng giống anh. Em đều gọi bọn họ với cùng một xưng hô, Lâm. Đó là họ của anh, em đã dùng phương thức của riêng em để hoài niệm anh, hoài niệm tình yêu của chúng ta.Bọn họ cũng biết bọn họ chỉ là thế thân của một người con trai họ Lâm, thế nhưng bọn họ cam tâm tình nguyện, cùng giống như lúc trước, em cam tâm tình nguyện với anh vậy.Anh chắc chắn không biết rằng, bây giờ em đã thay đổi rất nhiều. Có rất nhiều người khen em xinh đẹp, hâm mộ em, tự ti ở trước mặt em, tựa như lúc trước em hâm mộ Cố Thanh Tiên, tự ti ở trước mặt cô ấy vậy. Em thậm chí có chút chán ghét bản thân mình bây giờ, nhưng mà có cách nào khác chứ? Chỉ có như vậy, em mới có thể cảm giác được anh vẫn còn ở bên cạnh em, cũng chưa từng rời khỏi.Tình yêu chính là như vậy, người nào yêu nhiều hơn, người đó sẽ thua, vậy thì giữa chúng ta, đến tột cùng là ai thua đây? Có lẽ, cả hai chúng ta đều thua, em mất đi anh, anh mất đi em.
Anh đột ngột xông vào cuộc sống của em, rồi lại đột ngột rời khỏi, em hai tay dâng trái tim mình lên, lại bị anh ném vỡ nát. Lâm Từ Viễn, hóa ra, anh lại có thể buông xuôi tất cả dễ dàng như vậy.
Cố Thanh Tiên kể với em về mối tình của cô ấy, cô ấy nói, cô ấy rất hâm mộ em, được anh yêu như vậy.
Cố Thanh Tiên nói, thật ra đêm đó, các người không hề xảy ra chuyện gì cả. Bạn trai của cô ấy đã làm chuyện đó với cô ấy, sau đó lại bỏ đi. Cô ấy không dám về nhà, vì thế, đã nhờ người bạn nam mà cô ấy tin tưởng nhất là anh giúp cô ấy thuê một phòng ở khách sạn. Đúng lúc bị em bắt gặp. Về phần vì sao cô ấy lại tới tìm em, nói với em những lời kia, thì cô ấy giải thích rằng bởi vì thấy tình yêu của chúng ta quá tốt đẹp, làm cô ấy sinh ra ý định muốn phá hỏng. Cô ấy vào thời điểm đó, đã bắt đầu thất vọng với thế giới này, cũng tuyệt vọng đối với tình yêu.
Nhưng mà vì sao anh không giải thích với em, mà lại lựa chọn bỏ đi như vậy chứ?
Ba năm sau em lên đại học, em yêu đương với rất nhiều người. Trong số bọn họ, người thì có nét mặt giống anh, người thì có cái mũi giống anh, người lại có bóng lưng giống anh. Em đều gọi bọn họ với cùng một xưng hô, Lâm. Đó là họ của anh, em đã dùng phương thức của riêng em để hoài niệm anh, hoài niệm tình yêu của chúng ta.
Bọn họ cũng biết bọn họ chỉ là thế thân của một người con trai họ Lâm, thế nhưng bọn họ cam tâm tình nguyện, cùng giống như lúc trước, em cam tâm tình nguyện với anh vậy.
Anh chắc chắn không biết rằng, bây giờ em đã thay đổi rất nhiều. Có rất nhiều người khen em xinh đẹp, hâm mộ em, tự ti ở trước mặt em, tựa như lúc trước em hâm mộ Cố Thanh Tiên, tự ti ở trước mặt cô ấy vậy. Em thậm chí có chút chán ghét bản thân mình bây giờ, nhưng mà có cách nào khác chứ? Chỉ có như vậy, em mới có thể cảm giác được anh vẫn còn ở bên cạnh em, cũng chưa từng rời khỏi.
Tình yêu chính là như vậy, người nào yêu nhiều hơn, người đó sẽ thua, vậy thì giữa chúng ta, đến tột cùng là ai thua đây? Có lẽ, cả hai chúng ta đều thua, em mất đi anh, anh mất đi em.
Mất Đi Anh, Em Cũng Mất Đi Chính MìnhTác giả: Tịch Sơ HạTruyện Ngôn TìnhTa ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ở trên lầu lại ngắm ta. Sáng sớm mùa hè, em vẫn luôn đến trường sớm để học thuộc lòng tiếng Anh, lúc đó không khí cực tươi mát, cùng với em, còn có tiếng chim hót trên đầu cành cách đó không xa. Em thật cẩn thận đi lên sân thượng, lấy sách tiếng Anh ra học thuộc. Khi đó em cũng không biết mình lại thành phong cảnh cho anh. Sau này, khi anh nói rằng anh chưa bao giờ nghe người nào đọc tiếng Anh ngọt được như vậy, em đã cúi đầu mà đỏ bừng mặt. Cứ ngu ngơ như thế, bị anh nhìn một tháng. Em ảo não, vì sao một chút em cũng không cảm giác được vậy. Mãi đến một ngày kia, buổi sáng sớm yên tĩnh bị một tiếng cười yếu ớt quấy nhiễu, đến cả trái tim em cũng bị rối loạn. Em chậm chạp ngẩng đầu, anh đứng ở lầu đối diện của trường học, khoanh hai tay dựa nghiêng vào vách tường, miệng còn ngậm một điếu thuốc, nghiêng mắt quan sát em, khóe miệng hơi hơi cong lên, một bộ dạng phóng túng ngang ngạnh. Em có chút giật mình, mở to hai mắt nhìn anh, mặt hơi hồng lên. Em… Anh đột ngột xông vào cuộc sống của em, rồi lại đột ngột rời khỏi, em hai tay dâng trái tim mình lên, lại bị anh ném vỡ nát. Lâm Từ Viễn, hóa ra, anh lại có thể buông xuôi tất cả dễ dàng như vậy.Cố Thanh Tiên kể với em về mối tình của cô ấy, cô ấy nói, cô ấy rất hâm mộ em, được anh yêu như vậy.Cố Thanh Tiên nói, thật ra đêm đó, các người không hề xảy ra chuyện gì cả. Bạn trai của cô ấy đã làm chuyện đó với cô ấy, sau đó lại bỏ đi. Cô ấy không dám về nhà, vì thế, đã nhờ người bạn nam mà cô ấy tin tưởng nhất là anh giúp cô ấy thuê một phòng ở khách sạn. Đúng lúc bị em bắt gặp. Về phần vì sao cô ấy lại tới tìm em, nói với em những lời kia, thì cô ấy giải thích rằng bởi vì thấy tình yêu của chúng ta quá tốt đẹp, làm cô ấy sinh ra ý định muốn phá hỏng. Cô ấy vào thời điểm đó, đã bắt đầu thất vọng với thế giới này, cũng tuyệt vọng đối với tình yêu.Nhưng mà vì sao anh không giải thích với em, mà lại lựa chọn bỏ đi như vậy chứ?Ba năm sau em lên đại học, em yêu đương với rất nhiều người. Trong số bọn họ, người thì có nét mặt giống anh, người thì có cái mũi giống anh, người lại có bóng lưng giống anh. Em đều gọi bọn họ với cùng một xưng hô, Lâm. Đó là họ của anh, em đã dùng phương thức của riêng em để hoài niệm anh, hoài niệm tình yêu của chúng ta.Bọn họ cũng biết bọn họ chỉ là thế thân của một người con trai họ Lâm, thế nhưng bọn họ cam tâm tình nguyện, cùng giống như lúc trước, em cam tâm tình nguyện với anh vậy.Anh chắc chắn không biết rằng, bây giờ em đã thay đổi rất nhiều. Có rất nhiều người khen em xinh đẹp, hâm mộ em, tự ti ở trước mặt em, tựa như lúc trước em hâm mộ Cố Thanh Tiên, tự ti ở trước mặt cô ấy vậy. Em thậm chí có chút chán ghét bản thân mình bây giờ, nhưng mà có cách nào khác chứ? Chỉ có như vậy, em mới có thể cảm giác được anh vẫn còn ở bên cạnh em, cũng chưa từng rời khỏi.Tình yêu chính là như vậy, người nào yêu nhiều hơn, người đó sẽ thua, vậy thì giữa chúng ta, đến tột cùng là ai thua đây? Có lẽ, cả hai chúng ta đều thua, em mất đi anh, anh mất đi em.