"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 81: Máu ở đâu? (2)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Bác sĩ nữ run rẩy chỉ vào ngực anh, không dám nhìn ánh mắt của anh.Mộ Dung Kiệt cúi đầu vừa nhìn, thật là……Tiếp theo ngẩng đầu lên rống to"Nếu đã kiểm tra được rồi, tại sao không nói sớm cho tôi biết, nhìn tôi bất an, lo lắng vậy rất vui sao?""Không. . . . . . Không phải. . . . . . Chúng tôi mới vừa kiểm tra xong, tiểu thư Ngải Tuyết, cô ấy. . . . . ." Bác sĩ nữ cắn chặt môi, không biết nên nói hay không nên nói.Khi Mộ Dung Kiệt tức giận như vậy."Nói, lớn tuổi chứng này còn cắn môi giả bộ nai tơ à?"Bác sĩ nữ trấn an cơ thể, run rẩy nói"Tiểu thư Ngải Tuyết sợ rằng không còn khả năng mang thai nữa!"Đôi tay Mộ Dung Kiệt run lên, híp mắt liếc cô một cái.Lạnh lùng lên tiếng"Cô nói cái gì? ? ? Bảo bối của tôi không thể mang thai?”"Đúng, đúng vậy!" Bác sĩ nữ vừa nhắm mắt, cắn răng lên tiếng, chết thì chết thôi."Khi còn nhỏ cơ thể của tiểu thư Ngải rất mỏng manh yếu ớt, có thể nói là không có sức đề kháng, vốn không thích hợp sẩy thai, lần này sanh non, t* c*ng mỏng hơn, sợ rằng sẽ không bao giờ có em bé nữa!"Sắc mặt Mộ Dung Kiệt vô cùng âm u.Không trách được Ngải Tuyết lại kích động như vậy.Sau đó không nói lời nào như suy sụp tinh thần.Thì ra cô đã sớm biết sau này cô không còn cơ hội mang thai nữa.Đau lòng nhìn khuôn mặt Ngải Tuyết không chút huyết sắc nào.Cho tới bây giờ, Mộ Dung Kiệt cũng chưa từng thống hận bản thân như vậy.Anh hận mình vô dụng, để cho người phụ nữ của mình chịu nhiều đau khổ như thế.Hận mình không bảo vệ được đứa con của họ.Hận mình không thể xoa dịu nỗi đau của Ngải Tuyết.Lần đầu tiên anh cảm giác được, thì ra cũng có lúc anh lại vô dụng đến vậy.Nhàn nhạt nói một chữ"Cút! !"Toàn thân Mộ Dung Kiệt như bị rút hết sức lực.Trong lòng buồn bực vô thức ngã trên ghế sa lon, thống khổ nhắm mắt lại.Một lúc sau, đôi con ngươi Mộ Dung Kiệt đột nhiên mở to.Hai mắt ánh lên sự lạnh lùng, nện quả đấm vào tường thật mạnh.Thầm nhủ trong lòng cái tên: Thượng Quan Tử Uyển! ! !Tức giận đến mức từng tế bào như muốn hiện đầy trên mặt!Đôi mắt Mộ Dung Kiệt đỏ hồng như nhuốm máu.Đêm đó, Mộ Dung Kiệt tựa người trên ghế salon nhưng không ngủ.Vừa rạng sáng ngày mai.Hai mắt Ngải Tuyết khép chặt đang run rẩy mấp máy, đôi lông mi dày ướt át vài giọt nước mắt còn đọng lại để người nhìn cô phải động lòng trước vẻ đẹp thuần khiết đó."Bảo bối, em thức dậy sao?" Giọng nói Mộ Dung Kiệt ấm áp bên tai cô.Ngải Tuyết vội vàng khép chặt mắt lại, cố ý quay sang chỗ khác.Đưa lưng về phía Mộ Dung Kiệt, răng cắn chặt môi dưới, khóe mắt trực trào tuôn rơi nước mắt.

Bác sĩ nữ run rẩy chỉ vào ngực anh, không dám nhìn ánh mắt của anh.

Mộ Dung Kiệt cúi đầu vừa nhìn, thật là……

Tiếp theo ngẩng đầu lên rống to"Nếu đã kiểm tra được rồi, tại sao không nói sớm cho tôi biết, nhìn tôi bất an, lo lắng vậy rất vui sao?"

"Không. . . . . . Không phải. . . . . . Chúng tôi mới vừa kiểm tra xong, tiểu thư Ngải Tuyết, cô ấy. . . . . ." Bác sĩ nữ cắn chặt môi, không biết nên nói hay không nên nói.

Khi Mộ Dung Kiệt tức giận như vậy.

"Nói, lớn tuổi chứng này còn cắn môi giả bộ nai tơ à?"

Bác sĩ nữ trấn an cơ thể, run rẩy nói"Tiểu thư Ngải Tuyết sợ rằng không còn khả năng mang thai nữa!"

Đôi tay Mộ Dung Kiệt run lên, híp mắt liếc cô một cái.

Lạnh lùng lên tiếng"Cô nói cái gì? ? ? Bảo bối của tôi không thể mang thai?”

"Đúng, đúng vậy!" Bác sĩ nữ vừa nhắm mắt, cắn răng lên tiếng, chết thì chết thôi.

"Khi còn nhỏ cơ thể của tiểu thư Ngải rất mỏng manh yếu ớt, có thể nói là không có sức đề kháng, vốn không thích hợp sẩy thai, lần này sanh non, t* c*ng mỏng hơn, sợ rằng sẽ không bao giờ có em bé nữa!"

Sắc mặt Mộ Dung Kiệt vô cùng âm u.

Không trách được Ngải Tuyết lại kích động như vậy.

Sau đó không nói lời nào như suy sụp tinh thần.

Thì ra cô đã sớm biết sau này cô không còn cơ hội mang thai nữa.

Đau lòng nhìn khuôn mặt Ngải Tuyết không chút huyết sắc nào.

Cho tới bây giờ, Mộ Dung Kiệt cũng chưa từng thống hận bản thân như vậy.

Anh hận mình vô dụng, để cho người phụ nữ của mình chịu nhiều đau khổ như thế.

Hận mình không bảo vệ được đứa con của họ.

Hận mình không thể xoa dịu nỗi đau của Ngải Tuyết.

Lần đầu tiên anh cảm giác được, thì ra cũng có lúc anh lại vô dụng đến vậy.

Nhàn nhạt nói một chữ"Cút! !"

Toàn thân Mộ Dung Kiệt như bị rút hết sức lực.

Trong lòng buồn bực vô thức ngã trên ghế sa lon, thống khổ nhắm mắt lại.

Một lúc sau, đôi con ngươi Mộ Dung Kiệt đột nhiên mở to.

Hai mắt ánh lên sự lạnh lùng, nện quả đấm vào tường thật mạnh.

Thầm nhủ trong lòng cái tên: Thượng Quan Tử Uyển! ! !

Tức giận đến mức từng tế bào như muốn hiện đầy trên mặt!

Đôi mắt Mộ Dung Kiệt đỏ hồng như nhuốm máu.

Đêm đó, Mộ Dung Kiệt tựa người trên ghế salon nhưng không ngủ.

Vừa rạng sáng ngày mai.

Hai mắt Ngải Tuyết khép chặt đang run rẩy mấp máy, đôi lông mi dày ướt át vài giọt nước mắt còn đọng lại để người nhìn cô phải động lòng trước vẻ đẹp thuần khiết đó.

"Bảo bối, em thức dậy sao?" Giọng nói Mộ Dung Kiệt ấm áp bên tai cô.

Ngải Tuyết vội vàng khép chặt mắt lại, cố ý quay sang chỗ khác.

Đưa lưng về phía Mộ Dung Kiệt, răng cắn chặt môi dưới, khóe mắt trực trào tuôn rơi nước mắt.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Bác sĩ nữ run rẩy chỉ vào ngực anh, không dám nhìn ánh mắt của anh.Mộ Dung Kiệt cúi đầu vừa nhìn, thật là……Tiếp theo ngẩng đầu lên rống to"Nếu đã kiểm tra được rồi, tại sao không nói sớm cho tôi biết, nhìn tôi bất an, lo lắng vậy rất vui sao?""Không. . . . . . Không phải. . . . . . Chúng tôi mới vừa kiểm tra xong, tiểu thư Ngải Tuyết, cô ấy. . . . . ." Bác sĩ nữ cắn chặt môi, không biết nên nói hay không nên nói.Khi Mộ Dung Kiệt tức giận như vậy."Nói, lớn tuổi chứng này còn cắn môi giả bộ nai tơ à?"Bác sĩ nữ trấn an cơ thể, run rẩy nói"Tiểu thư Ngải Tuyết sợ rằng không còn khả năng mang thai nữa!"Đôi tay Mộ Dung Kiệt run lên, híp mắt liếc cô một cái.Lạnh lùng lên tiếng"Cô nói cái gì? ? ? Bảo bối của tôi không thể mang thai?”"Đúng, đúng vậy!" Bác sĩ nữ vừa nhắm mắt, cắn răng lên tiếng, chết thì chết thôi."Khi còn nhỏ cơ thể của tiểu thư Ngải rất mỏng manh yếu ớt, có thể nói là không có sức đề kháng, vốn không thích hợp sẩy thai, lần này sanh non, t* c*ng mỏng hơn, sợ rằng sẽ không bao giờ có em bé nữa!"Sắc mặt Mộ Dung Kiệt vô cùng âm u.Không trách được Ngải Tuyết lại kích động như vậy.Sau đó không nói lời nào như suy sụp tinh thần.Thì ra cô đã sớm biết sau này cô không còn cơ hội mang thai nữa.Đau lòng nhìn khuôn mặt Ngải Tuyết không chút huyết sắc nào.Cho tới bây giờ, Mộ Dung Kiệt cũng chưa từng thống hận bản thân như vậy.Anh hận mình vô dụng, để cho người phụ nữ của mình chịu nhiều đau khổ như thế.Hận mình không bảo vệ được đứa con của họ.Hận mình không thể xoa dịu nỗi đau của Ngải Tuyết.Lần đầu tiên anh cảm giác được, thì ra cũng có lúc anh lại vô dụng đến vậy.Nhàn nhạt nói một chữ"Cút! !"Toàn thân Mộ Dung Kiệt như bị rút hết sức lực.Trong lòng buồn bực vô thức ngã trên ghế sa lon, thống khổ nhắm mắt lại.Một lúc sau, đôi con ngươi Mộ Dung Kiệt đột nhiên mở to.Hai mắt ánh lên sự lạnh lùng, nện quả đấm vào tường thật mạnh.Thầm nhủ trong lòng cái tên: Thượng Quan Tử Uyển! ! !Tức giận đến mức từng tế bào như muốn hiện đầy trên mặt!Đôi mắt Mộ Dung Kiệt đỏ hồng như nhuốm máu.Đêm đó, Mộ Dung Kiệt tựa người trên ghế salon nhưng không ngủ.Vừa rạng sáng ngày mai.Hai mắt Ngải Tuyết khép chặt đang run rẩy mấp máy, đôi lông mi dày ướt át vài giọt nước mắt còn đọng lại để người nhìn cô phải động lòng trước vẻ đẹp thuần khiết đó."Bảo bối, em thức dậy sao?" Giọng nói Mộ Dung Kiệt ấm áp bên tai cô.Ngải Tuyết vội vàng khép chặt mắt lại, cố ý quay sang chỗ khác.Đưa lưng về phía Mộ Dung Kiệt, răng cắn chặt môi dưới, khóe mắt trực trào tuôn rơi nước mắt.

Chương 81: Máu ở đâu? (2)