"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 101: Không phải không biết xấu hổ (2)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết che lỗ tai lại, chân mày nhíu thật sâu! Toàn bộ biệt thự toàn tiếng rống giận của Mộ Dung Kiệt.Thủy Nhan hoảng sợ tới mức thức ăn đang nhai trong miệng cũng rớt ra ngoài."Xong rồi, tiêu rồi, khẳng định Ngải Tuyết lại chọc giận Mộ Dung Kiệt."Thủy Nhan thực lo lắng thay cho Ngải Tuyết.Tử Hiên nhướng mày liếc nhìn lên lầu, Ngải Tuyết sẽ không có chuyện gì chứ?Tròng lòng vẫn không yên tâm, buông trò chơi trong tay, bước nhanh lên lầu!Gõ cửa phòng "Anh Kiệt, em có chuyện cần nói với anh!" .Vẻ mặt Ngải Tuyết tỏ ra vô tội nhìn Mộ Dung Kiệt, "Tử Hiên đang gọi anh đấy!" .Mộ Dung Kiệt lườm cô"Đàng hoàng một chút, anh nhanh chóng quay lại đó!" .Thấy Mộ Dung Kiệt đi ra ngoài, cuối cùng Ngải Tuyết cũng thở phào nhẹ nhõm! Người đàn ông quá ngang ngược!"Chuyện gì!"Sắc mặt Mộ Dung Kiệt không tốt lắm, giọng điệu cứng rắn.Tử Hiên ngượng ngùng sờ chóp mũi"Ngay mốt, em muốn trở về La Mã, nên tới nói với anh một tiếng thôi!" .Mộ Dung Kiệt nhét hai tay vào túi quần "Sao đi vội vậy?" .Tử Hiên bất đắc dĩ nhún nhún vai"Lão gia nhà em tình tính thế nào không phải anh không biết, đột nhiên kêu em trở về, cũng không biết vì chuyện gì!" .Mộ Dung Kiệt cho Tử Hiên một ánh mắt thương hại, rót một ly instant coffee chậm rãi uống.Từ Hiên nhìn phòng của Ngải Tuyết "Anh và chị dâu……? ? ?" ."Không có gì, nha đầu đó thiếu dạy dỗ!"Mộ Dung Kiệt bĩu môi.Tử Hiên thở dài "Cô ấy là cô gái tốt, chớ hù dọa người ta chạy mất!" .Mộ Dung Kiệt nhìn Tử Hiên cứ như nhìn thấy quái vật, "Ơ, lời này thật không giống là lời củacậu Quý nên nói a!" .Tử Hiên tức giận trợn mắt nhìn anh, ngồi xụi lơ trên ghế sofa, bộ dáng lười biếngkhông nhìn ra tâm tình của anh ta!Trong lòng của anh quả thực có chút không dễ chịu, thật vất vả mới biết ‘yêu’ ra sao, nhưng chữ ‘yêu’ đó lại nhắm trúng vào người chị dâu.Cười khổ ra tiếng, đây nhất định là trời cao trừng phạt anh mà, ai kêu anh luôn xem phụ nữ như đồ chơi làm gì! Thích thì chơi đùa, không thích thì ném đi.Chính mình nên trở về La Mã là tốt nhất, tránh cho mình có lúc kìm lòng không đậu làm ra chuyện mất tình anh em, mặc dù anh nhận thức rất rõ tuyệt đối không bao giờ có ý nghĩ muốn chen chân vào tình yêu của anh Kiệt.Yêu thì thế nào? Chỉ cần là phụ nữ của anh Kiệt, anh càng phải giúp anh Kiệt bảo vệ cô ta nhiều hơn!Mộ Dung Kiệt đứng lên, liếc mắt nhàn nhạt nhìn Tử Hiên đang ngẩn người ngồi bên kia."Hai ngày này cứ vui chơi thoải mái đi, ngày mốt anh tiễn em đi!" Nói xong vội vàng lên lầu, anh còn phải giải quyết con mèo nhỏ đó!

Ngải Tuyết che lỗ tai lại, chân mày nhíu thật sâu! Toàn bộ biệt thự toàn tiếng rống giận của Mộ Dung Kiệt.

Thủy Nhan hoảng sợ tới mức thức ăn đang nhai trong miệng cũng rớt ra ngoài.

"Xong rồi, tiêu rồi, khẳng định Ngải Tuyết lại chọc giận Mộ Dung Kiệt."Thủy Nhan thực lo lắng thay cho Ngải Tuyết.

Tử Hiên nhướng mày liếc nhìn lên lầu, Ngải Tuyết sẽ không có chuyện gì chứ?

Tròng lòng vẫn không yên tâm, buông trò chơi trong tay, bước nhanh lên lầu!

Gõ cửa phòng "Anh Kiệt, em có chuyện cần nói với anh!" .

Vẻ mặt Ngải Tuyết tỏ ra vô tội nhìn Mộ Dung Kiệt, "Tử Hiên đang gọi anh đấy!" .

Mộ Dung Kiệt lườm cô"Đàng hoàng một chút, anh nhanh chóng quay lại đó!" .

Thấy Mộ Dung Kiệt đi ra ngoài, cuối cùng Ngải Tuyết cũng thở phào nhẹ nhõm! Người đàn ông quá ngang ngược!

"Chuyện gì!"Sắc mặt Mộ Dung Kiệt không tốt lắm, giọng điệu cứng rắn.

Tử Hiên ngượng ngùng sờ chóp mũi"Ngay mốt, em muốn trở về La Mã, nên tới nói với anh một tiếng thôi!" .

Mộ Dung Kiệt nhét hai tay vào túi quần "Sao đi vội vậy?" .

Tử Hiên bất đắc dĩ nhún nhún vai"Lão gia nhà em tình tính thế nào không phải anh không biết, đột nhiên kêu em trở về, cũng không biết vì chuyện gì!" .

Mộ Dung Kiệt cho Tử Hiên một ánh mắt thương hại, rót một ly instant coffee chậm rãi uống.

Từ Hiên nhìn phòng của Ngải Tuyết "Anh và chị dâu……? ? ?" .

"Không có gì, nha đầu đó thiếu dạy dỗ!"Mộ Dung Kiệt bĩu môi.

Tử Hiên thở dài "Cô ấy là cô gái tốt, chớ hù dọa người ta chạy mất!" .

Mộ Dung Kiệt nhìn Tử Hiên cứ như nhìn thấy quái vật, "Ơ, lời này thật không giống là lời củacậu Quý nên nói a!" .

Tử Hiên tức giận trợn mắt nhìn anh, ngồi xụi lơ trên ghế sofa, bộ dáng lười biếngkhông nhìn ra tâm tình của anh ta!

Trong lòng của anh quả thực có chút không dễ chịu, thật vất vả mới biết ‘yêu’ ra sao, nhưng chữ ‘yêu’ đó lại nhắm trúng vào người chị dâu.

Cười khổ ra tiếng, đây nhất định là trời cao trừng phạt anh mà, ai kêu anh luôn xem phụ nữ như đồ chơi làm gì! Thích thì chơi đùa, không thích thì ném đi.

Chính mình nên trở về La Mã là tốt nhất, tránh cho mình có lúc kìm lòng không đậu làm ra chuyện mất tình anh em, mặc dù anh nhận thức rất rõ tuyệt đối không bao giờ có ý nghĩ muốn chen chân vào tình yêu của anh Kiệt.

Yêu thì thế nào? Chỉ cần là phụ nữ của anh Kiệt, anh càng phải giúp anh Kiệt bảo vệ cô ta nhiều hơn!

Mộ Dung Kiệt đứng lên, liếc mắt nhàn nhạt nhìn Tử Hiên đang ngẩn người ngồi bên kia.

"Hai ngày này cứ vui chơi thoải mái đi, ngày mốt anh tiễn em đi!" Nói xong vội vàng lên lầu, anh còn phải giải quyết con mèo nhỏ đó!

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết che lỗ tai lại, chân mày nhíu thật sâu! Toàn bộ biệt thự toàn tiếng rống giận của Mộ Dung Kiệt.Thủy Nhan hoảng sợ tới mức thức ăn đang nhai trong miệng cũng rớt ra ngoài."Xong rồi, tiêu rồi, khẳng định Ngải Tuyết lại chọc giận Mộ Dung Kiệt."Thủy Nhan thực lo lắng thay cho Ngải Tuyết.Tử Hiên nhướng mày liếc nhìn lên lầu, Ngải Tuyết sẽ không có chuyện gì chứ?Tròng lòng vẫn không yên tâm, buông trò chơi trong tay, bước nhanh lên lầu!Gõ cửa phòng "Anh Kiệt, em có chuyện cần nói với anh!" .Vẻ mặt Ngải Tuyết tỏ ra vô tội nhìn Mộ Dung Kiệt, "Tử Hiên đang gọi anh đấy!" .Mộ Dung Kiệt lườm cô"Đàng hoàng một chút, anh nhanh chóng quay lại đó!" .Thấy Mộ Dung Kiệt đi ra ngoài, cuối cùng Ngải Tuyết cũng thở phào nhẹ nhõm! Người đàn ông quá ngang ngược!"Chuyện gì!"Sắc mặt Mộ Dung Kiệt không tốt lắm, giọng điệu cứng rắn.Tử Hiên ngượng ngùng sờ chóp mũi"Ngay mốt, em muốn trở về La Mã, nên tới nói với anh một tiếng thôi!" .Mộ Dung Kiệt nhét hai tay vào túi quần "Sao đi vội vậy?" .Tử Hiên bất đắc dĩ nhún nhún vai"Lão gia nhà em tình tính thế nào không phải anh không biết, đột nhiên kêu em trở về, cũng không biết vì chuyện gì!" .Mộ Dung Kiệt cho Tử Hiên một ánh mắt thương hại, rót một ly instant coffee chậm rãi uống.Từ Hiên nhìn phòng của Ngải Tuyết "Anh và chị dâu……? ? ?" ."Không có gì, nha đầu đó thiếu dạy dỗ!"Mộ Dung Kiệt bĩu môi.Tử Hiên thở dài "Cô ấy là cô gái tốt, chớ hù dọa người ta chạy mất!" .Mộ Dung Kiệt nhìn Tử Hiên cứ như nhìn thấy quái vật, "Ơ, lời này thật không giống là lời củacậu Quý nên nói a!" .Tử Hiên tức giận trợn mắt nhìn anh, ngồi xụi lơ trên ghế sofa, bộ dáng lười biếngkhông nhìn ra tâm tình của anh ta!Trong lòng của anh quả thực có chút không dễ chịu, thật vất vả mới biết ‘yêu’ ra sao, nhưng chữ ‘yêu’ đó lại nhắm trúng vào người chị dâu.Cười khổ ra tiếng, đây nhất định là trời cao trừng phạt anh mà, ai kêu anh luôn xem phụ nữ như đồ chơi làm gì! Thích thì chơi đùa, không thích thì ném đi.Chính mình nên trở về La Mã là tốt nhất, tránh cho mình có lúc kìm lòng không đậu làm ra chuyện mất tình anh em, mặc dù anh nhận thức rất rõ tuyệt đối không bao giờ có ý nghĩ muốn chen chân vào tình yêu của anh Kiệt.Yêu thì thế nào? Chỉ cần là phụ nữ của anh Kiệt, anh càng phải giúp anh Kiệt bảo vệ cô ta nhiều hơn!Mộ Dung Kiệt đứng lên, liếc mắt nhàn nhạt nhìn Tử Hiên đang ngẩn người ngồi bên kia."Hai ngày này cứ vui chơi thoải mái đi, ngày mốt anh tiễn em đi!" Nói xong vội vàng lên lầu, anh còn phải giải quyết con mèo nhỏ đó!

Chương 101: Không phải không biết xấu hổ (2)