"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 103: Không thấy Ngải Tuyết (2)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Mộ Dung Kiệt cười lạnh, mới đây không lâu còn hỏi anh một câu nếu không có cô ở bên cạnh, mình có nhớ tới cô không?Lời cảnh cáo thay cho câu trả lời, thế nhưng cô vẫn nhanh hơn một bước ngoài sự kiểm soát của anh, Ngải Tuyết, tốt nhất em nên cầu nguyện đừng để anh tìm thấy em, một khi anh bắt em đồng nghĩa với việc cuộc sống của em sau này chả khác gì ở địa ngục!Mộ Dung Kiệt đấm mạnh vào tường, trên gương mặt tuyệt đẹp bây giờ nhăn lại thành một đống, làm cho người khác sợ hãi!"Thiếu gia, không tìm thấy Ngải tiểu thư!" Một tên bảo vệ đầy mồ hôi lạnh hấp tấp chạy tới báo tin.Ánh mắt Mộ Dung Kiệt đã lạnh nay càng lạnh hơn, lạnh lùng lên tiếng"Không cần tìm nữa!" .Người phụ nữ chết tiệt, cứ rời khỏi anh như vậy, dễ dàng từ bỏ anh đến thế sao.Lời anh nói rõ ràng như vậy, cho dù có con không, cô chỉ có thể là phụ nữ duy nhất của riêng anh.Mộ Dung Kiệt anh nói được làm được, để cô có lòng tin, tin tưởng vào anh?Hay ngay cả chính anh cũng không có lòng tin với bản thân?Tóm lại, Mộ Dung Kiệt anh không cần loại phụ nữ này! Bởi vì, cô ta không đáng giá! Thật sự không đáng để anh lưu tâm hay nhớ thương gì!Anh không cần! Anh từ bỏ!Một nơi khác, Ngải Tuyết mơ màng mở hai mắt ra, quan sát xung quanh có chút kì lạ.Chợt, Ngải Tuyết mắt trừng mắt thật to, đây không phải là căn phòng của cô!Lập tức muốn bò dậy, lại phát hiện trên người một chút sức lực cũng không có!Chuyện gì xảy ra?Đây là đâu?"Kiệt, anh đang ở đâu?"Ngải Tuyết kêu to."Kiệt, Mộ Dung Kiệt, anh ở đâu?"Trong lòng Ngải Tuyết hoảng loạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Cô nhớ Mộ Dung Kiệt đi ra khỏi phòng cô lập tức nằm ở trên giường chơi điện thoại! sao lại ở chỗ này?Ngải Tuyết gian nan lăn xuống giường, ‘Bịch…’ cô té xuống đất.Ngải Tuyết cắn chặt hàm răng, nước mắt đảo quanh tròng mắt, chẵng lẽ mình đang gặp phải nguy hiểm sao?"Kêu la cái gì?Im lặng một chút đi!" Một tên cơ bắp vạm vỡ cuồn cuộn đẩy cửa đi vào, tức giận la Ngải Tuyết!Ngải Tuyết bị hắn dọa sợ hết hồn"Anh, anh là ai? Mộ Dung Kiệt đâu?" .Bắp thịt của kẻ vạm vỡ đó run lẩy bẩy, "Anh ta, cô cũng đừng nghĩ tới nữa, ông chủ nhà chúng tôi muốn gặp cô!Đi theo tôi!"Không đợi Ngải Tuyết mở miệng, hắn trực tiếp vác Ngải Tuyết lên vai, rời khỏi phòng!Ngải Tuyết hoảng sợ trợn to mắt, hai cái tay không ngừng đánh vào lưng hắn, nhưng chả khác gì chuột đánh voi, hắn không đau ngược lại cô đau đến đỏ tay, Ngải Tuyết muốn bật khóc!"Anh muốn mang tôi đi đâu? Tôi không đi, tôi không muốn gặp ông chủ nhà mấy người, dẫn tôi đi gặp Mộ Dung Kiệt!".Không chút khách khí ném Ngải Tuyết xuống đất, Ngải Tuyết đau đến nhíu mày, cắn răng chịu đựng.Đang muốn thét lên chửi mắng hắn, sau lưng cô truyền đến âm thanh của người khác!"Làm cái gì thế?Không thể nhẹ nhàng một tí sao?"

Mộ Dung Kiệt cười lạnh, mới đây không lâu còn hỏi anh một câu nếu không có cô ở bên cạnh, mình có nhớ tới cô không?

Lời cảnh cáo thay cho câu trả lời, thế nhưng cô vẫn nhanh hơn một bước ngoài sự kiểm soát của anh, Ngải Tuyết, tốt nhất em nên cầu nguyện đừng để anh tìm thấy em, một khi anh bắt em đồng nghĩa với việc cuộc sống của em sau này chả khác gì ở địa ngục!

Mộ Dung Kiệt đấm mạnh vào tường, trên gương mặt tuyệt đẹp bây giờ nhăn lại thành một đống, làm cho người khác sợ hãi!

"Thiếu gia, không tìm thấy Ngải tiểu thư!" Một tên bảo vệ đầy mồ hôi lạnh hấp tấp chạy tới báo tin.

Ánh mắt Mộ Dung Kiệt đã lạnh nay càng lạnh hơn, lạnh lùng lên tiếng"Không cần tìm nữa!" .

Người phụ nữ chết tiệt, cứ rời khỏi anh như vậy, dễ dàng từ bỏ anh đến thế sao.

Lời anh nói rõ ràng như vậy, cho dù có con không, cô chỉ có thể là phụ nữ duy nhất của riêng anh.

Mộ Dung Kiệt anh nói được làm được, để cô có lòng tin, tin tưởng vào anh?Hay ngay cả chính anh cũng không có lòng tin với bản thân?

Tóm lại, Mộ Dung Kiệt anh không cần loại phụ nữ này! Bởi vì, cô ta không đáng giá! Thật sự không đáng để anh lưu tâm hay nhớ thương gì!

Anh không cần! Anh từ bỏ!

Một nơi khác, Ngải Tuyết mơ màng mở hai mắt ra, quan sát xung quanh có chút kì lạ.

Chợt, Ngải Tuyết mắt trừng mắt thật to, đây không phải là căn phòng của cô!

Lập tức muốn bò dậy, lại phát hiện trên người một chút sức lực cũng không có!

Chuyện gì xảy ra?Đây là đâu?

"Kiệt, anh đang ở đâu?"Ngải Tuyết kêu to.

"Kiệt, Mộ Dung Kiệt, anh ở đâu?"Trong lòng Ngải Tuyết hoảng loạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cô nhớ Mộ Dung Kiệt đi ra khỏi phòng cô lập tức nằm ở trên giường chơi điện thoại! sao lại ở chỗ này?

Ngải Tuyết gian nan lăn xuống giường, ‘Bịch…’ cô té xuống đất.

Ngải Tuyết cắn chặt hàm răng, nước mắt đảo quanh tròng mắt, chẵng lẽ mình đang gặp phải nguy hiểm sao?

"Kêu la cái gì?Im lặng một chút đi!" Một tên cơ bắp vạm vỡ cuồn cuộn đẩy cửa đi vào, tức giận la Ngải Tuyết!

Ngải Tuyết bị hắn dọa sợ hết hồn"Anh, anh là ai? Mộ Dung Kiệt đâu?" .

Bắp thịt của kẻ vạm vỡ đó run lẩy bẩy, "Anh ta, cô cũng đừng nghĩ tới nữa, ông chủ nhà chúng tôi muốn gặp cô!Đi theo tôi!"

Không đợi Ngải Tuyết mở miệng, hắn trực tiếp vác Ngải Tuyết lên vai, rời khỏi phòng!

Ngải Tuyết hoảng sợ trợn to mắt, hai cái tay không ngừng đánh vào lưng hắn, nhưng chả khác gì chuột đánh voi, hắn không đau ngược lại cô đau đến đỏ tay, Ngải Tuyết muốn bật khóc!

"Anh muốn mang tôi đi đâu? Tôi không đi, tôi không muốn gặp ông chủ nhà mấy người, dẫn tôi đi gặp Mộ Dung Kiệt!".

Không chút khách khí ném Ngải Tuyết xuống đất, Ngải Tuyết đau đến nhíu mày, cắn răng chịu đựng.

Đang muốn thét lên chửi mắng hắn, sau lưng cô truyền đến âm thanh của người khác!

"Làm cái gì thế?Không thể nhẹ nhàng một tí sao?"

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Mộ Dung Kiệt cười lạnh, mới đây không lâu còn hỏi anh một câu nếu không có cô ở bên cạnh, mình có nhớ tới cô không?Lời cảnh cáo thay cho câu trả lời, thế nhưng cô vẫn nhanh hơn một bước ngoài sự kiểm soát của anh, Ngải Tuyết, tốt nhất em nên cầu nguyện đừng để anh tìm thấy em, một khi anh bắt em đồng nghĩa với việc cuộc sống của em sau này chả khác gì ở địa ngục!Mộ Dung Kiệt đấm mạnh vào tường, trên gương mặt tuyệt đẹp bây giờ nhăn lại thành một đống, làm cho người khác sợ hãi!"Thiếu gia, không tìm thấy Ngải tiểu thư!" Một tên bảo vệ đầy mồ hôi lạnh hấp tấp chạy tới báo tin.Ánh mắt Mộ Dung Kiệt đã lạnh nay càng lạnh hơn, lạnh lùng lên tiếng"Không cần tìm nữa!" .Người phụ nữ chết tiệt, cứ rời khỏi anh như vậy, dễ dàng từ bỏ anh đến thế sao.Lời anh nói rõ ràng như vậy, cho dù có con không, cô chỉ có thể là phụ nữ duy nhất của riêng anh.Mộ Dung Kiệt anh nói được làm được, để cô có lòng tin, tin tưởng vào anh?Hay ngay cả chính anh cũng không có lòng tin với bản thân?Tóm lại, Mộ Dung Kiệt anh không cần loại phụ nữ này! Bởi vì, cô ta không đáng giá! Thật sự không đáng để anh lưu tâm hay nhớ thương gì!Anh không cần! Anh từ bỏ!Một nơi khác, Ngải Tuyết mơ màng mở hai mắt ra, quan sát xung quanh có chút kì lạ.Chợt, Ngải Tuyết mắt trừng mắt thật to, đây không phải là căn phòng của cô!Lập tức muốn bò dậy, lại phát hiện trên người một chút sức lực cũng không có!Chuyện gì xảy ra?Đây là đâu?"Kiệt, anh đang ở đâu?"Ngải Tuyết kêu to."Kiệt, Mộ Dung Kiệt, anh ở đâu?"Trong lòng Ngải Tuyết hoảng loạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Cô nhớ Mộ Dung Kiệt đi ra khỏi phòng cô lập tức nằm ở trên giường chơi điện thoại! sao lại ở chỗ này?Ngải Tuyết gian nan lăn xuống giường, ‘Bịch…’ cô té xuống đất.Ngải Tuyết cắn chặt hàm răng, nước mắt đảo quanh tròng mắt, chẵng lẽ mình đang gặp phải nguy hiểm sao?"Kêu la cái gì?Im lặng một chút đi!" Một tên cơ bắp vạm vỡ cuồn cuộn đẩy cửa đi vào, tức giận la Ngải Tuyết!Ngải Tuyết bị hắn dọa sợ hết hồn"Anh, anh là ai? Mộ Dung Kiệt đâu?" .Bắp thịt của kẻ vạm vỡ đó run lẩy bẩy, "Anh ta, cô cũng đừng nghĩ tới nữa, ông chủ nhà chúng tôi muốn gặp cô!Đi theo tôi!"Không đợi Ngải Tuyết mở miệng, hắn trực tiếp vác Ngải Tuyết lên vai, rời khỏi phòng!Ngải Tuyết hoảng sợ trợn to mắt, hai cái tay không ngừng đánh vào lưng hắn, nhưng chả khác gì chuột đánh voi, hắn không đau ngược lại cô đau đến đỏ tay, Ngải Tuyết muốn bật khóc!"Anh muốn mang tôi đi đâu? Tôi không đi, tôi không muốn gặp ông chủ nhà mấy người, dẫn tôi đi gặp Mộ Dung Kiệt!".Không chút khách khí ném Ngải Tuyết xuống đất, Ngải Tuyết đau đến nhíu mày, cắn răng chịu đựng.Đang muốn thét lên chửi mắng hắn, sau lưng cô truyền đến âm thanh của người khác!"Làm cái gì thế?Không thể nhẹ nhàng một tí sao?"

Chương 103: Không thấy Ngải Tuyết (2)