"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 114: Ảo giác (2)

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Mẹ kiếp! Đau chết!Thang Tiệp cố gắng dứng dậy, phẫn hận nhím đám người trước mắt như uống nhầm thuốc k*ch th*ch cứ nhảy tưng tưng miệng không ngừng la hét.Khẽ cau mày, những người này có bệnh à? ? ?Họ đang nói cái gì? Quý thiếu gia? ? ? Là Quý gia thiếu gia sao? ? ?Hít vào một hơi, không để ý cánh tay đang đau, cố chen vào đám người đó.Chỉ thấy anh khẽ chau mày, vẻ mặt rất tức giận lạnh hơn cả băng, cô còn thấy, có một cô gái cả gan lôi kéo tay anh, cư nhiên bị anh gạt ra!Anh không biết thương hoa tiếc ngọc là gì, lời đồn từng nói anh rất dịu dàng với phụ nữ còn có rất nhiều tiền, nhưng chứng kiến màn này, thực làm cô thất vọng tràn trề, đại thiếu gia lúc này chênh lệch khá xa so với lời đồn!Thang Tiệp bĩu môi, ngay tức khắc nhìn Tử Hiên bằng ánh mắt khinh thường! Đối với công việc sắp phỏng vấn tới cảm thấy mất hết hứng thú!Thôi, về nhà chơi với nha đầu Ngải Tuyết sướng hơn!Ngải Tuyết đâu?Đi toilet cả nửa ngày rồi không thấy mặt mũi đâu?Ngải Tuyết ra ngoài thấy Thang Tiệp đứng trước cửa vệ sinh hết nhìn đông tới nhìn tây, mỉm cười đi tới "Tiệp!"Thang Tiệp giật mình"Cứ tưởng cậu ngất trong đó luôn rồi chứ!”Ngải Tuyết chu mỏ, nhìn đám người tùm tụm bên kia"Đã xảy ra chuyện gì? ?”Thang Tiệp bĩu môi"Là Quý thiếu gia tới, làm những cô gái kia điên cả lên, nhưng tớ nhìn qua thấy tầm thường thôi, không chút dịu dàng! Thật không biết có chỗ nào hấp dẫn những cô gái kia!”Ngải Tuyết kinh ngạc nhìn Thang Tiệp"Không phải lúc sáng cậu nói người ta là mỹ nam a? Thế nào?Nhìn rồi thất vọng sao?”"Tớ thích mỹ nam dịu dàng, còn hắn, không thuộc khẩu vị của tớ!” Lúc này, Thang Tiệp đối với Tử Hiên không ôm một tia ảo tưởng nào!"Cho nên ……? Về việc phỏng vấn cậu…..?”"Dĩ nhiên không rồi, tớ vì hắn ta mới đi phỏng vấn, nhưng cách cư xử của hắn đã mất hình tượng với tớ rồi!"Thang Tiệp khinh thường quay đi, thật ra cô không thiếu tiền xài a!Ngải Tuyết trợn to đôi mắt, xa xa,Tử Hiên nhìn một lượt quanh sảnh công ty, thôi đi, cái gì cũng nhìn không thấy! Bị những cô gái che hết rồi!"Chúng ta đi, hiện tại tức tối như vậy cần đi chơi để giải tỏa!"Thang Tiệp lôi kéo Ngải Tuyết bước nhanh khỏi tập đoàn Quý gia."Đi đâu ?Chơi cái gì?Đừng nói phải ngồi cáp treo nha?" Chân mày Ngải Tuyết gắt gaonhíu lại.Cô không quên, ngày hôm qua nha đầu này ngồi xe cáp treo, thiếu chút nữa dịch mật trong dạ dày cô đều ói ra hết!Thang Tiệp vỗ bả vai Ngải Tuyết"Trời ơi, đi rồi biết, không cần bày ra vẻ mặt chống đối vậy!Ngải Tuyết không nói gì, nhún vai, yên lặng để cô lôi đi!

Mẹ kiếp! Đau chết!

Thang Tiệp cố gắng dứng dậy, phẫn hận nhím đám người trước mắt như uống nhầm thuốc k*ch th*ch cứ nhảy tưng tưng miệng không ngừng la hét.

Khẽ cau mày, những người này có bệnh à? ? ?

Họ đang nói cái gì? Quý thiếu gia? ? ? Là Quý gia thiếu gia sao? ? ?

Hít vào một hơi, không để ý cánh tay đang đau, cố chen vào đám người đó.

Chỉ thấy anh khẽ chau mày, vẻ mặt rất tức giận lạnh hơn cả băng, cô còn thấy, có một cô gái cả gan lôi kéo tay anh, cư nhiên bị anh gạt ra!

Anh không biết thương hoa tiếc ngọc là gì, lời đồn từng nói anh rất dịu dàng với phụ nữ còn có rất nhiều tiền, nhưng chứng kiến màn này, thực làm cô thất vọng tràn trề, đại thiếu gia lúc này chênh lệch khá xa so với lời đồn!

Thang Tiệp bĩu môi, ngay tức khắc nhìn Tử Hiên bằng ánh mắt khinh thường! Đối với công việc sắp phỏng vấn tới cảm thấy mất hết hứng thú!

Thôi, về nhà chơi với nha đầu Ngải Tuyết sướng hơn!

Ngải Tuyết đâu?Đi toilet cả nửa ngày rồi không thấy mặt mũi đâu?

Ngải Tuyết ra ngoài thấy Thang Tiệp đứng trước cửa vệ sinh hết nhìn đông tới nhìn tây, mỉm cười đi tới "Tiệp!"

Thang Tiệp giật mình"Cứ tưởng cậu ngất trong đó luôn rồi chứ!”

Ngải Tuyết chu mỏ, nhìn đám người tùm tụm bên kia"Đã xảy ra chuyện gì? ?”

Thang Tiệp bĩu môi"Là Quý thiếu gia tới, làm những cô gái kia điên cả lên, nhưng tớ nhìn qua thấy tầm thường thôi, không chút dịu dàng! Thật không biết có chỗ nào hấp dẫn những cô gái kia!”

Ngải Tuyết kinh ngạc nhìn Thang Tiệp"Không phải lúc sáng cậu nói người ta là mỹ nam a? Thế nào?Nhìn rồi thất vọng sao?”

"Tớ thích mỹ nam dịu dàng, còn hắn, không thuộc khẩu vị của tớ!” Lúc này, Thang Tiệp đối với Tử Hiên không ôm một tia ảo tưởng nào!

"Cho nên ……? Về việc phỏng vấn cậu…..?”

"Dĩ nhiên không rồi, tớ vì hắn ta mới đi phỏng vấn, nhưng cách cư xử của hắn đã mất hình tượng với tớ rồi!"Thang Tiệp khinh thường quay đi, thật ra cô không thiếu tiền xài a!

Ngải Tuyết trợn to đôi mắt, xa xa,Tử Hiên nhìn một lượt quanh sảnh công ty, thôi đi, cái gì cũng nhìn không thấy! Bị những cô gái che hết rồi!

"Chúng ta đi, hiện tại tức tối như vậy cần đi chơi để giải tỏa!"Thang Tiệp lôi kéo Ngải Tuyết bước nhanh khỏi tập đoàn Quý gia.

"Đi đâu ?Chơi cái gì?Đừng nói phải ngồi cáp treo nha?" Chân mày Ngải Tuyết gắt gaonhíu lại.

Cô không quên, ngày hôm qua nha đầu này ngồi xe cáp treo, thiếu chút nữa dịch mật trong dạ dày cô đều ói ra hết!

Thang Tiệp vỗ bả vai Ngải Tuyết"Trời ơi, đi rồi biết, không cần bày ra vẻ mặt chống đối vậy!

Ngải Tuyết không nói gì, nhún vai, yên lặng để cô lôi đi!

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Mẹ kiếp! Đau chết!Thang Tiệp cố gắng dứng dậy, phẫn hận nhím đám người trước mắt như uống nhầm thuốc k*ch th*ch cứ nhảy tưng tưng miệng không ngừng la hét.Khẽ cau mày, những người này có bệnh à? ? ?Họ đang nói cái gì? Quý thiếu gia? ? ? Là Quý gia thiếu gia sao? ? ?Hít vào một hơi, không để ý cánh tay đang đau, cố chen vào đám người đó.Chỉ thấy anh khẽ chau mày, vẻ mặt rất tức giận lạnh hơn cả băng, cô còn thấy, có một cô gái cả gan lôi kéo tay anh, cư nhiên bị anh gạt ra!Anh không biết thương hoa tiếc ngọc là gì, lời đồn từng nói anh rất dịu dàng với phụ nữ còn có rất nhiều tiền, nhưng chứng kiến màn này, thực làm cô thất vọng tràn trề, đại thiếu gia lúc này chênh lệch khá xa so với lời đồn!Thang Tiệp bĩu môi, ngay tức khắc nhìn Tử Hiên bằng ánh mắt khinh thường! Đối với công việc sắp phỏng vấn tới cảm thấy mất hết hứng thú!Thôi, về nhà chơi với nha đầu Ngải Tuyết sướng hơn!Ngải Tuyết đâu?Đi toilet cả nửa ngày rồi không thấy mặt mũi đâu?Ngải Tuyết ra ngoài thấy Thang Tiệp đứng trước cửa vệ sinh hết nhìn đông tới nhìn tây, mỉm cười đi tới "Tiệp!"Thang Tiệp giật mình"Cứ tưởng cậu ngất trong đó luôn rồi chứ!”Ngải Tuyết chu mỏ, nhìn đám người tùm tụm bên kia"Đã xảy ra chuyện gì? ?”Thang Tiệp bĩu môi"Là Quý thiếu gia tới, làm những cô gái kia điên cả lên, nhưng tớ nhìn qua thấy tầm thường thôi, không chút dịu dàng! Thật không biết có chỗ nào hấp dẫn những cô gái kia!”Ngải Tuyết kinh ngạc nhìn Thang Tiệp"Không phải lúc sáng cậu nói người ta là mỹ nam a? Thế nào?Nhìn rồi thất vọng sao?”"Tớ thích mỹ nam dịu dàng, còn hắn, không thuộc khẩu vị của tớ!” Lúc này, Thang Tiệp đối với Tử Hiên không ôm một tia ảo tưởng nào!"Cho nên ……? Về việc phỏng vấn cậu…..?”"Dĩ nhiên không rồi, tớ vì hắn ta mới đi phỏng vấn, nhưng cách cư xử của hắn đã mất hình tượng với tớ rồi!"Thang Tiệp khinh thường quay đi, thật ra cô không thiếu tiền xài a!Ngải Tuyết trợn to đôi mắt, xa xa,Tử Hiên nhìn một lượt quanh sảnh công ty, thôi đi, cái gì cũng nhìn không thấy! Bị những cô gái che hết rồi!"Chúng ta đi, hiện tại tức tối như vậy cần đi chơi để giải tỏa!"Thang Tiệp lôi kéo Ngải Tuyết bước nhanh khỏi tập đoàn Quý gia."Đi đâu ?Chơi cái gì?Đừng nói phải ngồi cáp treo nha?" Chân mày Ngải Tuyết gắt gaonhíu lại.Cô không quên, ngày hôm qua nha đầu này ngồi xe cáp treo, thiếu chút nữa dịch mật trong dạ dày cô đều ói ra hết!Thang Tiệp vỗ bả vai Ngải Tuyết"Trời ơi, đi rồi biết, không cần bày ra vẻ mặt chống đối vậy!Ngải Tuyết không nói gì, nhún vai, yên lặng để cô lôi đi!

Chương 114: Ảo giác (2)