"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 149: Ba tháng (4)
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ánh mắt nhìn đến ba người đối diện, không được, nhất định phải hỏi một chút!"Tiểu Tuyết, cơm nước xong, chúng ta đi dạo phố có được không? Đi dạo xong, chúng ta đi xem phim nha! Nghe nói gần đây mới ra bộ phim mới hay lắm!”"Thật sao, cả ngày đều ở nhà, tớ sắp nổi mốc rồi?”Ngải Tuyết vui mừng đồng ý, vội vàng để đũa xuống, như không kịp chờ đợi"Đi ngay bây giờ đi!.”"Không được, ăn cơm xong hãy nói!”Mộ Dung Kiệt thấy cả chén cơm Ngải Tuyết chưa đụng vào còn buông đũa xuống đòi đi với cái bụng rỗng tuếch, trong lòng lo lắng tức giận!Ngải Tuyết nhíu mày"Tôi no rồi, không ăn nữa!.”"Cả chén cơm không múc một muỗng nói no chỗ nào? Ngồi ăn đàng hoàng, một lát anh đi với em!”Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết không nghe lời, giọng điệu càng ngang ngạnh ép buộc cô!"Mộ Dung Kiệt, anh đã đồng ý, không can thiệp vào cuộc sống tự do của tôi!" Ngải Tuyết tức giận, anh lại bắt đầu hung hãng! Nói không giữ lời!"Đúng, anh nói không xen vào cuộc sống của em, nhưng em phải chăm sóc bản thân của mình chứ, em không ăn no, lấy sức đâu để đi dạo phố?”Mộ Dung Kiệt cứng rắn kéo cô ngồi xuống, ôm eo thon của cô, múc một muỗng cơm đưa tới miệng cô."Ngoan, ăn rồi, anh hứa không ngăn cấm em!”Lời nói Mộ Dung Kiệt nhỏ nhẹ dỗ dành Ngải Tuyết, nhưng ánh mắt hằn hộc lườm Thang Tiệp!Ngay tức khắc, Thang Tiệp sợ đến run người, vội vàng nói với Ngải Tuyết "Tiểu Tuyết, tớ chưa ăn no, bây giờ mới buổi sáng, thời gian còn nhiều gấp gáp làm gì?.”Ngải Tuyết cắn môi"Được.”Ngoan ngoãn ngồi xuống, giành lấy cái muỗng từ tay Mộ Dung Kiệt bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến.Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới yên tâm, hài lòng nâng khóe môi lên!"Ăn từ từ, nhìn tướng ăn của em kìa, lịch sự một tí?.” truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o. r. g đọc nhéNgải Tuyết liếc anh một cái"Ai cần anh lo ! !.”"Dạ dạ dạ, chỉ cần em chịu ăn, chăm sóc bản thân tốt! Anh lập tức không quản!.”Bẹp bẹp, nghe Mộ Dung Kiệt nói dịu dàng cưng chiều như vậy, trong lòng Ngải Tuyết đột nhiên cảm thấy vô cùng ngọt ngào! Ấm áp!Cơm nước xong, Ngải Tuyết lôi kéo Thang Tiệp chạy qua chạy lại ở khu mua sắm! Hai người đi tìm kiếm mua những món trang sức cứ như đồ chơi, vừa đáng yêu lại tinh xảo, còn tiện nghi!Hầu như phụ nữ nào cũng có sở thích đó!Ngải Tuyết cảm thấy rất vui vẻ, đi đến cửa hàng thích món nào mua món đó rồi ném cho Mộ Dung Kiệt cách đó không xa đang trông coi cô!Đi dạo hết quầy trang sức rồi tới tiệm quần áo, đi dạo xong tiệm bán quần áo lại quanh tới quầy trang sức!Phía sau lưng hai người, trong tay Mộ Dung Kiệt xách không biết bao nhiêu túi nhỏ túi lớn thậm chí trên miệng còn ngậm thêm cái túi!!!truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o r g đọc nhé
Ánh mắt nhìn đến ba người đối diện, không được, nhất định phải hỏi một chút!
"Tiểu Tuyết, cơm nước xong, chúng ta đi dạo phố có được không? Đi dạo xong, chúng ta đi xem phim nha! Nghe nói gần đây mới ra bộ phim mới hay lắm!”
"Thật sao, cả ngày đều ở nhà, tớ sắp nổi mốc rồi?”Ngải Tuyết vui mừng đồng ý, vội vàng để đũa xuống, như không kịp chờ đợi"Đi ngay bây giờ đi!.”
"Không được, ăn cơm xong hãy nói!”Mộ Dung Kiệt thấy cả chén cơm Ngải Tuyết chưa đụng vào còn buông đũa xuống đòi đi với cái bụng rỗng tuếch, trong lòng lo lắng tức giận!
Ngải Tuyết nhíu mày"Tôi no rồi, không ăn nữa!.”
"Cả chén cơm không múc một muỗng nói no chỗ nào? Ngồi ăn đàng hoàng, một lát anh đi với em!”Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết không nghe lời, giọng điệu càng ngang ngạnh ép buộc cô!
"Mộ Dung Kiệt, anh đã đồng ý, không can thiệp vào cuộc sống tự do của tôi!" Ngải Tuyết tức giận, anh lại bắt đầu hung hãng! Nói không giữ lời!
"Đúng, anh nói không xen vào cuộc sống của em, nhưng em phải chăm sóc bản thân của mình chứ, em không ăn no, lấy sức đâu để đi dạo phố?”Mộ Dung Kiệt cứng rắn kéo cô ngồi xuống, ôm eo thon của cô, múc một muỗng cơm đưa tới miệng cô.
"Ngoan, ăn rồi, anh hứa không ngăn cấm em!”Lời nói Mộ Dung Kiệt nhỏ nhẹ dỗ dành Ngải Tuyết, nhưng ánh mắt hằn hộc lườm Thang Tiệp!
Ngay tức khắc, Thang Tiệp sợ đến run người, vội vàng nói với Ngải Tuyết "Tiểu Tuyết, tớ chưa ăn no, bây giờ mới buổi sáng, thời gian còn nhiều gấp gáp làm gì?.”
Ngải Tuyết cắn môi"Được.”
Ngoan ngoãn ngồi xuống, giành lấy cái muỗng từ tay Mộ Dung Kiệt bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến.
Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới yên tâm, hài lòng nâng khóe môi lên!
"Ăn từ từ, nhìn tướng ăn của em kìa, lịch sự một tí?.” truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o. r. g đọc nhé
Ngải Tuyết liếc anh một cái"Ai cần anh lo ! !.”
"Dạ dạ dạ, chỉ cần em chịu ăn, chăm sóc bản thân tốt! Anh lập tức không quản!.”
Bẹp bẹp, nghe Mộ Dung Kiệt nói dịu dàng cưng chiều như vậy, trong lòng Ngải Tuyết đột nhiên cảm thấy vô cùng ngọt ngào! Ấm áp!
Cơm nước xong, Ngải Tuyết lôi kéo Thang Tiệp chạy qua chạy lại ở khu mua sắm! Hai người đi tìm kiếm mua những món trang sức cứ như đồ chơi, vừa đáng yêu lại tinh xảo, còn tiện nghi!
Hầu như phụ nữ nào cũng có sở thích đó!
Ngải Tuyết cảm thấy rất vui vẻ, đi đến cửa hàng thích món nào mua món đó rồi ném cho Mộ Dung Kiệt cách đó không xa đang trông coi cô!
Đi dạo hết quầy trang sức rồi tới tiệm quần áo, đi dạo xong tiệm bán quần áo lại quanh tới quầy trang sức!
Phía sau lưng hai người, trong tay Mộ Dung Kiệt xách không biết bao nhiêu túi nhỏ túi lớn thậm chí trên miệng còn ngậm thêm cái túi!!!
truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o r g đọc nhé
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ánh mắt nhìn đến ba người đối diện, không được, nhất định phải hỏi một chút!"Tiểu Tuyết, cơm nước xong, chúng ta đi dạo phố có được không? Đi dạo xong, chúng ta đi xem phim nha! Nghe nói gần đây mới ra bộ phim mới hay lắm!”"Thật sao, cả ngày đều ở nhà, tớ sắp nổi mốc rồi?”Ngải Tuyết vui mừng đồng ý, vội vàng để đũa xuống, như không kịp chờ đợi"Đi ngay bây giờ đi!.”"Không được, ăn cơm xong hãy nói!”Mộ Dung Kiệt thấy cả chén cơm Ngải Tuyết chưa đụng vào còn buông đũa xuống đòi đi với cái bụng rỗng tuếch, trong lòng lo lắng tức giận!Ngải Tuyết nhíu mày"Tôi no rồi, không ăn nữa!.”"Cả chén cơm không múc một muỗng nói no chỗ nào? Ngồi ăn đàng hoàng, một lát anh đi với em!”Mộ Dung Kiệt thấy Ngải Tuyết không nghe lời, giọng điệu càng ngang ngạnh ép buộc cô!"Mộ Dung Kiệt, anh đã đồng ý, không can thiệp vào cuộc sống tự do của tôi!" Ngải Tuyết tức giận, anh lại bắt đầu hung hãng! Nói không giữ lời!"Đúng, anh nói không xen vào cuộc sống của em, nhưng em phải chăm sóc bản thân của mình chứ, em không ăn no, lấy sức đâu để đi dạo phố?”Mộ Dung Kiệt cứng rắn kéo cô ngồi xuống, ôm eo thon của cô, múc một muỗng cơm đưa tới miệng cô."Ngoan, ăn rồi, anh hứa không ngăn cấm em!”Lời nói Mộ Dung Kiệt nhỏ nhẹ dỗ dành Ngải Tuyết, nhưng ánh mắt hằn hộc lườm Thang Tiệp!Ngay tức khắc, Thang Tiệp sợ đến run người, vội vàng nói với Ngải Tuyết "Tiểu Tuyết, tớ chưa ăn no, bây giờ mới buổi sáng, thời gian còn nhiều gấp gáp làm gì?.”Ngải Tuyết cắn môi"Được.”Ngoan ngoãn ngồi xuống, giành lấy cái muỗng từ tay Mộ Dung Kiệt bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến.Lúc này, Mộ Dung Kiệt mới yên tâm, hài lòng nâng khóe môi lên!"Ăn từ từ, nhìn tướng ăn của em kìa, lịch sự một tí?.” truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o. r. g đọc nhéNgải Tuyết liếc anh một cái"Ai cần anh lo ! !.”"Dạ dạ dạ, chỉ cần em chịu ăn, chăm sóc bản thân tốt! Anh lập tức không quản!.”Bẹp bẹp, nghe Mộ Dung Kiệt nói dịu dàng cưng chiều như vậy, trong lòng Ngải Tuyết đột nhiên cảm thấy vô cùng ngọt ngào! Ấm áp!Cơm nước xong, Ngải Tuyết lôi kéo Thang Tiệp chạy qua chạy lại ở khu mua sắm! Hai người đi tìm kiếm mua những món trang sức cứ như đồ chơi, vừa đáng yêu lại tinh xảo, còn tiện nghi!Hầu như phụ nữ nào cũng có sở thích đó!Ngải Tuyết cảm thấy rất vui vẻ, đi đến cửa hàng thích món nào mua món đó rồi ném cho Mộ Dung Kiệt cách đó không xa đang trông coi cô!Đi dạo hết quầy trang sức rồi tới tiệm quần áo, đi dạo xong tiệm bán quần áo lại quanh tới quầy trang sức!Phía sau lưng hai người, trong tay Mộ Dung Kiệt xách không biết bao nhiêu túi nhỏ túi lớn thậm chí trên miệng còn ngậm thêm cái túi!!!truyện thấy hay các bạn sang Doc Truyen . o r g đọc nhé