"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 197: Đời này anh sợ nhất là sự thay đổi của Ngải Tuyết

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Anh đã nói cấm em qua lại với hắn, lời nói của anh em có để trong lòng không hả? Anh không có mù mà nói bậy đổ oan, còn tận mắt nhìn thấy hắn ôm em?”Còn dám rống ngược lại anh! ! !"Anh mắc bệnh thần kinh, anh chỉ thấy có hỏi qua em chưa, em là loại phụ nữ dễ dãi như vậy sao?”"À, vậy là anh có mắt như mù? ? ?" Kiệt cười lạnh."Em tự nhìn mình đi, áo mặc đến bung nút, còn muốn giải thích cái gì, em có phải là loại phụ nữ đó hay không, không phải đã hiện rõ trước mắt đây sao?”Ngải Tuyết cúi đầu nhìn cổ áo, trong nháy mắt cơn lửa giận phun trào như núi lửa."Mộ Dung Kiệt, tôi không có gì phải giải thích, nhớ không lầm anh có phái người giám sát nhất cử nhất động của tôi. Tốt thôi, anh đã không tin tưởng tôi như thế, chúng ta cũng không cần thiết phải tiếp tục!”Mộ Dung Kiệt sững sờ, chết tiệt, cô vừa nói cái gì?"Không cần thiết tiếp tục? Em giải thích câu nói này xem?” Giọng điệu lạnh nhạt, anh thề, nếu người phụ này can đảm nói thêm một câu ‘không cần giải thích’, anh nhất định b*p ch*t cô ngay tại chỗ.Ánh mắt Ngải Tuyết lạnh lùng, anh quá độc tài, độc tài tới mức cô không thở nổi, anh cho là cô không dám phản kháng ??? Nằm mơ đi!!!Ngải Tuyết khẽ mở môi đỏ mọng, nhấn mạnh từng chữ một"Tôi nói chúng ta - chia - tay - đi!”"Em nói cái gì?” Câu nói của Ngải Tuyết giống như là ném một quả lựu đạn vào đầu anh, khiền đầu anh muốn nổ tung."Tiểu Tuyết, đừng như thế, chỉ là hiểu lầm, giải thích với anh ấy là được, Đừng náo loạn giữa bệnh viện.” Mặc dù Kỳ Hạo không mấy hài lòng với sự l* m*ng của Kiệt, nhưng thoạt nhìn anh ta thật sự rất quan tâm đến em gái mình.Một câu nói vốn rất bình thường chả có gì to tát, nhưng qua tai Kiệt lại là một chuyện rất trọng đại.Hiểu lầm? Anh tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn oan uổng cho cô!Anh chưa từng nói qua, đời này anh sợ nhất là sự thay đổi của Ngải Tuyết.Tức giận đến mất khống chế liền vung thêm một quyền vào mặt Kỳ hạo, Ngải Tuyết giật mình, đẩy Kỳ Hạo ra, tự mình đỡ cái đấm của anh.Mộ Dung Kiệt cảm thấy Kỳ Hạo rất chướng mắt, sắp tới hắn có thể là tình địch của anh nữa là khác, càng nghĩ càng dồn sức mạnh vào quả đấm. Ngải Tuyết chỉ cảm thấy choáng váng, có chất lỏng chảy ra từ miệng, rất mặn rất tanh.Khụ khụ khụ khụThời điểm Kiệt thấy cô ngã xuống đất theo bản năng muốn đưa tay đỡ cô, nhưng nghĩ lại, cơn tức giận như muốn đốt cháy đầu óc anh.

"Anh đã nói cấm em qua lại với hắn, lời nói của anh em có để trong lòng không hả? Anh không có mù mà nói bậy đổ oan, còn tận mắt nhìn thấy hắn ôm em?”

Còn dám rống ngược lại anh! ! !

"Anh mắc bệnh thần kinh, anh chỉ thấy có hỏi qua em chưa, em là loại phụ nữ dễ dãi như vậy sao?”

"À, vậy là anh có mắt như mù? ? ?" Kiệt cười lạnh."Em tự nhìn mình đi, áo mặc đến bung nút, còn muốn giải thích cái gì, em có phải là loại phụ nữ đó hay không, không phải đã hiện rõ trước mắt đây sao?”

Ngải Tuyết cúi đầu nhìn cổ áo, trong nháy mắt cơn lửa giận phun trào như núi lửa.

"Mộ Dung Kiệt, tôi không có gì phải giải thích, nhớ không lầm anh có phái người giám sát nhất cử nhất động của tôi. Tốt thôi, anh đã không tin tưởng tôi như thế, chúng ta cũng không cần thiết phải tiếp tục!”

Mộ Dung Kiệt sững sờ, chết tiệt, cô vừa nói cái gì?

"Không cần thiết tiếp tục? Em giải thích câu nói này xem?” Giọng điệu lạnh nhạt, anh thề, nếu người phụ này can đảm nói thêm một câu ‘không cần giải thích’, anh nhất định b*p ch*t cô ngay tại chỗ.

Ánh mắt Ngải Tuyết lạnh lùng, anh quá độc tài, độc tài tới mức cô không thở nổi, anh cho là cô không dám phản kháng ??? Nằm mơ đi!!!

Ngải Tuyết khẽ mở môi đỏ mọng, nhấn mạnh từng chữ một"Tôi nói chúng ta - chia - tay - đi!”

"Em nói cái gì?” Câu nói của Ngải Tuyết giống như là ném một quả lựu đạn vào đầu anh, khiền đầu anh muốn nổ tung.

"Tiểu Tuyết, đừng như thế, chỉ là hiểu lầm, giải thích với anh ấy là được, Đừng náo loạn giữa bệnh viện.” Mặc dù Kỳ Hạo không mấy hài lòng với sự l* m*ng của Kiệt, nhưng thoạt nhìn anh ta thật sự rất quan tâm đến em gái mình.

Một câu nói vốn rất bình thường chả có gì to tát, nhưng qua tai Kiệt lại là một chuyện rất trọng đại.

Hiểu lầm? Anh tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn oan uổng cho cô!

Anh chưa từng nói qua, đời này anh sợ nhất là sự thay đổi của Ngải Tuyết.

Tức giận đến mất khống chế liền vung thêm một quyền vào mặt Kỳ hạo, Ngải Tuyết giật mình, đẩy Kỳ Hạo ra, tự mình đỡ cái đấm của anh.

Mộ Dung Kiệt cảm thấy Kỳ Hạo rất chướng mắt, sắp tới hắn có thể là tình địch của anh nữa là khác, càng nghĩ càng dồn sức mạnh vào quả đấm. Ngải Tuyết chỉ cảm thấy choáng váng, có chất lỏng chảy ra từ miệng, rất mặn rất tanh.

Khụ khụ khụ khụ

Thời điểm Kiệt thấy cô ngã xuống đất theo bản năng muốn đưa tay đỡ cô, nhưng nghĩ lại, cơn tức giận như muốn đốt cháy đầu óc anh.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Anh đã nói cấm em qua lại với hắn, lời nói của anh em có để trong lòng không hả? Anh không có mù mà nói bậy đổ oan, còn tận mắt nhìn thấy hắn ôm em?”Còn dám rống ngược lại anh! ! !"Anh mắc bệnh thần kinh, anh chỉ thấy có hỏi qua em chưa, em là loại phụ nữ dễ dãi như vậy sao?”"À, vậy là anh có mắt như mù? ? ?" Kiệt cười lạnh."Em tự nhìn mình đi, áo mặc đến bung nút, còn muốn giải thích cái gì, em có phải là loại phụ nữ đó hay không, không phải đã hiện rõ trước mắt đây sao?”Ngải Tuyết cúi đầu nhìn cổ áo, trong nháy mắt cơn lửa giận phun trào như núi lửa."Mộ Dung Kiệt, tôi không có gì phải giải thích, nhớ không lầm anh có phái người giám sát nhất cử nhất động của tôi. Tốt thôi, anh đã không tin tưởng tôi như thế, chúng ta cũng không cần thiết phải tiếp tục!”Mộ Dung Kiệt sững sờ, chết tiệt, cô vừa nói cái gì?"Không cần thiết tiếp tục? Em giải thích câu nói này xem?” Giọng điệu lạnh nhạt, anh thề, nếu người phụ này can đảm nói thêm một câu ‘không cần giải thích’, anh nhất định b*p ch*t cô ngay tại chỗ.Ánh mắt Ngải Tuyết lạnh lùng, anh quá độc tài, độc tài tới mức cô không thở nổi, anh cho là cô không dám phản kháng ??? Nằm mơ đi!!!Ngải Tuyết khẽ mở môi đỏ mọng, nhấn mạnh từng chữ một"Tôi nói chúng ta - chia - tay - đi!”"Em nói cái gì?” Câu nói của Ngải Tuyết giống như là ném một quả lựu đạn vào đầu anh, khiền đầu anh muốn nổ tung."Tiểu Tuyết, đừng như thế, chỉ là hiểu lầm, giải thích với anh ấy là được, Đừng náo loạn giữa bệnh viện.” Mặc dù Kỳ Hạo không mấy hài lòng với sự l* m*ng của Kiệt, nhưng thoạt nhìn anh ta thật sự rất quan tâm đến em gái mình.Một câu nói vốn rất bình thường chả có gì to tát, nhưng qua tai Kiệt lại là một chuyện rất trọng đại.Hiểu lầm? Anh tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn oan uổng cho cô!Anh chưa từng nói qua, đời này anh sợ nhất là sự thay đổi của Ngải Tuyết.Tức giận đến mất khống chế liền vung thêm một quyền vào mặt Kỳ hạo, Ngải Tuyết giật mình, đẩy Kỳ Hạo ra, tự mình đỡ cái đấm của anh.Mộ Dung Kiệt cảm thấy Kỳ Hạo rất chướng mắt, sắp tới hắn có thể là tình địch của anh nữa là khác, càng nghĩ càng dồn sức mạnh vào quả đấm. Ngải Tuyết chỉ cảm thấy choáng váng, có chất lỏng chảy ra từ miệng, rất mặn rất tanh.Khụ khụ khụ khụThời điểm Kiệt thấy cô ngã xuống đất theo bản năng muốn đưa tay đỡ cô, nhưng nghĩ lại, cơn tức giận như muốn đốt cháy đầu óc anh.

Chương 197: Đời này anh sợ nhất là sự thay đổi của Ngải Tuyết