"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 202: Mười người cũng không đủ!!!
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Đứng lên!"Kiệt nhướng mắt nhìn Trương Thiên nằm trên sàn."Đại ca, tôi hết sức rồi, anh tìm người khác đi?"Trương Thiên rất muốn đập đầu xuống sàn chết cho xong, mặt của anh đau rát, khỏi cần soi gương cũng biết đã trở thành mặt heo rồi."Anh em, chúng ta đi cứu Trương Thiên?"Tào Hổ buồn bực, đại ca tức giậnthì cũng không nên lôi Trương Thiên làm bao cát."Anh ngứa da hả?Bây giờ mười người cũng không đủ để đại ca phát tiết hết lửa giận!”Tử Mặc trợn mắt nhìn Tào Hổ."Tôi thấy tôi nên đi xin lá bùa cầu bình an cho hắn, dạo gần đây vận mệnh của hắn rất đen đủi.”"Mấy người, vào đây."Mộ Dung Kiệt lãnh khốc ra lệnh cho hai người đứng ở ngoài cửa.Lần này có ‘phúc’ chung rồi, gương mặt hai người đầy khổ sở bước vào. Lúc đi ra, trên mặt ba người đều là thương tích. Cục xanh cục tím, không nhìn cũng rất chói mắtNếu không phải người trong nội bộ biết rõ là đại ca một đang hừng hực lửa giận, bọn họ còn tưởng rằng là người bên ngoài tới đây đập phá bang hội.**************"Anh gặp phải đối thủ hả?"Lãnh Băng nhìn trên mặt Trương Thiên nhiều chỗ bầm tím, mắt híp lại."Là đại ca làm, chả biết gần đây đại ca uống lộn thuốc gì, cả người đều là mùi thuốc súng!” Anh là người xui nhất mới gặp quỷ dạ xoa.Đặc biệt là ba ngày nay.Phải nói là chưa bao giờ thảm khốc bằng. Ban ngày bị đại ca xem như bao cát, buổi tối bồi đại ca uống rượu cả đêm, nếu không phải là biết chị dâu nhỏ đã trở về, thiếu chút nữa hắn đã cho là đại ca không được thoả mãn.Lãnh Băng suy nghĩ nhìn ngoài cửa sổ, cô đang suy nghĩ, báo cáo hành tung của Ngải Tuyết cho đại ca nghe là đúng hay sai.Theo tình hình hiện tại, đối với bọn họ tuyệt đối là sai.Chợt nghĩ đến hôm nay tra được rất nhiều chuyện, ngoắc ngoắc tay với Trương Thiên, thì thầm với anh mấy câu."Cái gì? ? ? Em nói đại ca thất tình, đừng giỡn nha?”Trương Thiên kinh ngạc, trách không được thì ra là chuyện động trời này, chắc là đại ca chưa thỏa mãn d*c v*ng."Nói nhỏ một tí, anh điều tra thử đi, xem coi là thật hay giả, có khi moi được nhiều tin còn đáng sợ hơn nữa kìa, tuy nhiên rất có thể đại ca phải nếm chút đau khổ!” Ngải Tuyết nhận định là đại ca hại chết người phụ nữ kia.Nếu muốn cầu xin tha thứ, sợ rằng không dễ dàng."Hiểu rồi, cục cưng tới đây nào!” Trương Thiên cười đùa, giang rộng tay muốn ôm Lãnh Băng."Trên mặt anh hình như còn ít hoa thì phải?” Lãnh Băng nghiêm mặt đảo mắt nhìn anh, tay huếch cằm của anh."Trời ơi, đã là người của nhau, sao em lạnh nhạt thế?" Trương Thiên liều mạng vòng tay từ sau thắt chặt eo cô, trực tiếp ôm về phía phòng ngủ."Buông ra!”"Không buông, hai ngày qua anh rất cực khổ, em phải phục vụ anh thật tốt mới được.”"Đi chết đi.""(*^__^*) hì hì, anh chết lấy ai thương em?Muốn thủ tiết hả?”"Mặc kệ cái mặt heo nhà anh.”"A, nhẹ một chút!”Trương Thiên rất hạnh phúc rất thỏa mãn, trên giường liên tục rung động.
"Đứng lên!"Kiệt nhướng mắt nhìn Trương Thiên nằm trên sàn.
"Đại ca, tôi hết sức rồi, anh tìm người khác đi?"Trương Thiên rất muốn đập đầu xuống sàn chết cho xong, mặt của anh đau rát, khỏi cần soi gương cũng biết đã trở thành mặt heo rồi.
"Anh em, chúng ta đi cứu Trương Thiên?"Tào Hổ buồn bực, đại ca tức giậnthì cũng không nên lôi Trương Thiên làm bao cát.
"Anh ngứa da hả?Bây giờ mười người cũng không đủ để đại ca phát tiết hết lửa giận!”Tử Mặc trợn mắt nhìn Tào Hổ."Tôi thấy tôi nên đi xin lá bùa cầu bình an cho hắn, dạo gần đây vận mệnh của hắn rất đen đủi.”
"Mấy người, vào đây."Mộ Dung Kiệt lãnh khốc ra lệnh cho hai người đứng ở ngoài cửa.
Lần này có ‘phúc’ chung rồi, gương mặt hai người đầy khổ sở bước vào. Lúc đi ra, trên mặt ba người đều là thương tích. Cục xanh cục tím, không nhìn cũng rất chói mắt
Nếu không phải người trong nội bộ biết rõ là đại ca một đang hừng hực lửa giận, bọn họ còn tưởng rằng là người bên ngoài tới đây đập phá bang hội.
**************
"Anh gặp phải đối thủ hả?"Lãnh Băng nhìn trên mặt Trương Thiên nhiều chỗ bầm tím, mắt híp lại.
"Là đại ca làm, chả biết gần đây đại ca uống lộn thuốc gì, cả người đều là mùi thuốc súng!” Anh là người xui nhất mới gặp quỷ dạ xoa.Đặc biệt là ba ngày nay.
Phải nói là chưa bao giờ thảm khốc bằng. Ban ngày bị đại ca xem như bao cát, buổi tối bồi đại ca uống rượu cả đêm, nếu không phải là biết chị dâu nhỏ đã trở về, thiếu chút nữa hắn đã cho là đại ca không được thoả mãn.
Lãnh Băng suy nghĩ nhìn ngoài cửa sổ, cô đang suy nghĩ, báo cáo hành tung của Ngải Tuyết cho đại ca nghe là đúng hay sai.
Theo tình hình hiện tại, đối với bọn họ tuyệt đối là sai.
Chợt nghĩ đến hôm nay tra được rất nhiều chuyện, ngoắc ngoắc tay với Trương Thiên, thì thầm với anh mấy câu.
"Cái gì? ? ? Em nói đại ca thất tình, đừng giỡn nha?”Trương Thiên kinh ngạc, trách không được thì ra là chuyện động trời này, chắc là đại ca chưa thỏa mãn d*c v*ng.
"Nói nhỏ một tí, anh điều tra thử đi, xem coi là thật hay giả, có khi moi được nhiều tin còn đáng sợ hơn nữa kìa, tuy nhiên rất có thể đại ca phải nếm chút đau khổ!” Ngải Tuyết nhận định là đại ca hại chết người phụ nữ kia.
Nếu muốn cầu xin tha thứ, sợ rằng không dễ dàng.
"Hiểu rồi, cục cưng tới đây nào!” Trương Thiên cười đùa, giang rộng tay muốn ôm Lãnh Băng.
"Trên mặt anh hình như còn ít hoa thì phải?” Lãnh Băng nghiêm mặt đảo mắt nhìn anh, tay huếch cằm của anh.
"Trời ơi, đã là người của nhau, sao em lạnh nhạt thế?" Trương Thiên liều mạng vòng tay từ sau thắt chặt eo cô, trực tiếp ôm về phía phòng ngủ.
"Buông ra!”
"Không buông, hai ngày qua anh rất cực khổ, em phải phục vụ anh thật tốt mới được.”
"Đi chết đi."
"(*^__^*) hì hì, anh chết lấy ai thương em?Muốn thủ tiết hả?”
"Mặc kệ cái mặt heo nhà anh.”
"A, nhẹ một chút!”
Trương Thiên rất hạnh phúc rất thỏa mãn, trên giường liên tục rung động.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Đứng lên!"Kiệt nhướng mắt nhìn Trương Thiên nằm trên sàn."Đại ca, tôi hết sức rồi, anh tìm người khác đi?"Trương Thiên rất muốn đập đầu xuống sàn chết cho xong, mặt của anh đau rát, khỏi cần soi gương cũng biết đã trở thành mặt heo rồi."Anh em, chúng ta đi cứu Trương Thiên?"Tào Hổ buồn bực, đại ca tức giậnthì cũng không nên lôi Trương Thiên làm bao cát."Anh ngứa da hả?Bây giờ mười người cũng không đủ để đại ca phát tiết hết lửa giận!”Tử Mặc trợn mắt nhìn Tào Hổ."Tôi thấy tôi nên đi xin lá bùa cầu bình an cho hắn, dạo gần đây vận mệnh của hắn rất đen đủi.”"Mấy người, vào đây."Mộ Dung Kiệt lãnh khốc ra lệnh cho hai người đứng ở ngoài cửa.Lần này có ‘phúc’ chung rồi, gương mặt hai người đầy khổ sở bước vào. Lúc đi ra, trên mặt ba người đều là thương tích. Cục xanh cục tím, không nhìn cũng rất chói mắtNếu không phải người trong nội bộ biết rõ là đại ca một đang hừng hực lửa giận, bọn họ còn tưởng rằng là người bên ngoài tới đây đập phá bang hội.**************"Anh gặp phải đối thủ hả?"Lãnh Băng nhìn trên mặt Trương Thiên nhiều chỗ bầm tím, mắt híp lại."Là đại ca làm, chả biết gần đây đại ca uống lộn thuốc gì, cả người đều là mùi thuốc súng!” Anh là người xui nhất mới gặp quỷ dạ xoa.Đặc biệt là ba ngày nay.Phải nói là chưa bao giờ thảm khốc bằng. Ban ngày bị đại ca xem như bao cát, buổi tối bồi đại ca uống rượu cả đêm, nếu không phải là biết chị dâu nhỏ đã trở về, thiếu chút nữa hắn đã cho là đại ca không được thoả mãn.Lãnh Băng suy nghĩ nhìn ngoài cửa sổ, cô đang suy nghĩ, báo cáo hành tung của Ngải Tuyết cho đại ca nghe là đúng hay sai.Theo tình hình hiện tại, đối với bọn họ tuyệt đối là sai.Chợt nghĩ đến hôm nay tra được rất nhiều chuyện, ngoắc ngoắc tay với Trương Thiên, thì thầm với anh mấy câu."Cái gì? ? ? Em nói đại ca thất tình, đừng giỡn nha?”Trương Thiên kinh ngạc, trách không được thì ra là chuyện động trời này, chắc là đại ca chưa thỏa mãn d*c v*ng."Nói nhỏ một tí, anh điều tra thử đi, xem coi là thật hay giả, có khi moi được nhiều tin còn đáng sợ hơn nữa kìa, tuy nhiên rất có thể đại ca phải nếm chút đau khổ!” Ngải Tuyết nhận định là đại ca hại chết người phụ nữ kia.Nếu muốn cầu xin tha thứ, sợ rằng không dễ dàng."Hiểu rồi, cục cưng tới đây nào!” Trương Thiên cười đùa, giang rộng tay muốn ôm Lãnh Băng."Trên mặt anh hình như còn ít hoa thì phải?” Lãnh Băng nghiêm mặt đảo mắt nhìn anh, tay huếch cằm của anh."Trời ơi, đã là người của nhau, sao em lạnh nhạt thế?" Trương Thiên liều mạng vòng tay từ sau thắt chặt eo cô, trực tiếp ôm về phía phòng ngủ."Buông ra!”"Không buông, hai ngày qua anh rất cực khổ, em phải phục vụ anh thật tốt mới được.”"Đi chết đi.""(*^__^*) hì hì, anh chết lấy ai thương em?Muốn thủ tiết hả?”"Mặc kệ cái mặt heo nhà anh.”"A, nhẹ một chút!”Trương Thiên rất hạnh phúc rất thỏa mãn, trên giường liên tục rung động.